Thật ra nàng vẫn có thể thấy trước khi ám vệ vào bẩm báo, Ngũ ca hoàn toàn không hay biết những chuyện này. Nhưng trong chuyện này dù không phải đích thân hắn dặn dò thì cũng là người dưới trướng hắn làm, dù trong lòng nàng không giận hắn thì ngoài mặt cũng không thể tỏ ra bình thường, không thể vì nể tình mà để sự việc trôi qua một cách mập mờ được.

Hơn nữa, cái thua thiệt do quyền hành trong nhà rơi vào tay kẻ khác, kiếp trước nàng đã nếm đủ. Kiếp này, từ phủ đệ Lạc Dương cho đến Trăn Viên, thực quyền phải nắm chắc trong tay nàng, không ai được phép nhúng tay vào.

Lời ám vệ bẩm báo, Vân Diệp và Sương Chi đã nghe được quá nửa, trong lòng đã hiểu rõ mười mươi.

Lúc này thấy Chúc Tuyết Dao một mình vào gian nhà phía tây, hai người vội vàng đi theo. Sương Chi im lặng quay người đóng chặt cửa, Vân Diệp nhẹ chân nhẹ tay đi vào trong, thấy Chúc Tuyết Dao đang ngồi thẫn thờ trước bàn trà bên cửa sổ, khẽ khàng an ủi: "Nữ quân đừng giận, hay là... Đợi nô tỳ phía bên này tra rõ rồi hãy nói? Biết đâu phía ám vệ tra nhầm thì sao?"

Nói lời này, chính Vân Diệp cũng thấy thật nực cười, nhưng ngoài cách đó ra nàng cũng không biết phải khuyên giải thế nào.

Chúc Tuyết Dao thở dài, thản nhiên lắc đầu: "Pha trà đi."

"Vâng." Vân Diệp không nói thêm gì nữa, vâng lời pha trà cho nàng.

Nước nóng vừa rót vào ấm, bên ngoài đã có xôn xao, qua lớp giấy dán cửa sổ có thể lờ mờ thấy mấy tên hoạn quan cùng nhau băng qua sân trước hiên Ánh Tuyết đi vào gian phòng chính.

Bên đó nhanh chóng truyền đến tiếng quát tháo của Ngũ hoàng tử, cũng có tiếng người khác nói chuyện, cụ thể nói gì thì nghe không rõ.

Không lâu sau, lại có thêm một số người vào sân, áp giải mấy người từ trong phòng ra ngoài. Trong sân nhất thời tĩnh lặng, tiếp đó từ ngoài sân truyền đến tiếng của vật nặng nện vào da thịt, xen lẫn vài tiếng k** r*n bị kìm nén, chắc là có người bị áp giải ra ngoài đánh.

Chúc Tuyết Dao ngước mắt ra hiệu, Sương Chi gật đầu, mở cửa ra ngoài.

Một lát sau, Sương Chi quay trở lại, đóng chặt cửa, vào phòng quỳ xuống bên cạnh Chúc Tuyết Dao, khẽ bẩm: "Nữ quân, là Dương Kính và mười hai hoạn quan có máu mặt dưới trướng đều đang chịu phạt bên ngoài."

"Cũng đông đấy chứ." Chúc Tuyết Dao cười lạnh, "Đánh bao nhiêu bản?"

Sương Chi cúi đầu, giọng càng thấp hơn: "Điện hạ không nói."

Chúc Tuyết Dao nhướng mày.

Hình phạt gậy sợ nhất là không nói số lượng, vì cứ đánh mãi là sẽ chết người. Đạo lý này ai cũng hiểu, không nói số lượng thì cũng chỉ có hai nguyên nhân: một là bề trên đã quyết muốn đánh chết người, hai là bề trên đang giận đến phát điên, giận đến mức không màng tới việc đó.

Cho nên nếu là trường hợp đầu thì chắc chắn là chết; còn trường hợp sau, người bên ngoài đã biết quý nhân đang tức giận, đương nhiên không dám vào khuyên, con đường sống duy nhất là khi người chưa chết mà bề trên đã nguôi giận, bảo đừng đánh nữa, nhưng nguôi giận thường không nhanh đến thế.

Chúc Tuyết Dao lắc đầu: "Đi canh chừng, đừng để xảy ra án mạng. Đặc biệt là tên Dương Kính kia, đánh vừa vừa rồi thì dừng lại đi, để gã vào đây nói chuyện."

"Vâng." Sương Chi đáp.

Vân Diệp sợ Sương Chi không có chừng mực mà làm lợi cho Dương Kính, trước khi nàng đứng dậy đã kéo nàng lại, nói khẽ: "Để ta đi canh chừng cho, ngươi ở lại đây với nữ quân."

Sương Chi gật đầu, Vân Diệp liền ra khỏi phòng. Động tĩnh bên ngoài kéo dài ròng rã một khắc đồng hồ Vân Diệp mới quay lại, bẩm báo: "Nữ quân, Dương Kính sắp được áp giải về rồi."

Chúc Tuyết Dao gật đầu, vịn tay Sương Chi đứng dậy: "Áp giải đến phòng chính đi. Gã là người của Ngũ ca, để Ngũ ca hỏi gã mới phải."

Ba chủ tớ lại cùng nhau trở về phòng chính.

Yến Huyền đang ủ rũ ngồi bên thư, thấy Chúc Tuyết Dao quay lại liền định đứng dậy: "Dao Dao..."

Nói đến đây, hắn thấy hai thái giám áp giải Dương Kính theo sát phía sau, giọng hắn nghẹn lại, cụp mắt ngồi xuống.

Chúc Tuyết Dao ra hiệu, Vân Diệp lập tức thêm một chiếc bồ đoàn bên cạnh bàn.

Chúc Tuyết Dao đi tới ngồi xuống, mắt không nhìn nghiêng mà nhìn chằm chằm vào bức tường phía xa: "Ngũ ca đã hỏi chưa?"

Yến Huyền nhắm mắt, gân xanh trên trán giật liên hồi: "Vừa rồi gã chỉ nói là do nảy lòng tham, muốn kiếm chút tiền."

Chúc Tuyết Dao cười khẽ: "Ruộng vườn, lâm nghiệp, ngư trường, mục trường, cùng mười mấy cửa tiệm rải rác khắp Trăn Viên, đều do gã sắp xếp những thái giám đắc lực dưới tay Ngũ ca nắm giữ, một năm bỏ túi hơn mười vạn lượng bạc trắng, Ngũ ca muốn nói chuyện này hoàn toàn không liên quan gì đến mình sao?"

Chúc Tuyết Dao dời mắt, ánh mắt trong trẻo như nhìn thấu tâm can Yến Huyền, "Nếu muội muốn xem tư sổ của Ngũ ca, Ngũ ca có dám cho muội xem không?"

Trong lời nàng nói mang theo ý cười nhào, Yến Huyền lập tức muốn sai người lấy sổ sách tới cho nàng xem, nhưng Dương Kính đã không trụ vững nổi nữa: "Nữ quân... Tiền ở trong tài khoản của điện hạ, nhưng nhưng nhưng... Không liên quan đến điện hạ..."

Dương Kính rốt cuộc cũng hiểu, nếu thực sự để Chúc Tuyết Dao tự mình tra sổ mà tìm ra khoản tiền đó, gã sẽ thực sự tiêu đời.

Chúc Tuyết Dao nhướng mày nhìn sang, thấy Dương Kính bị đánh đến mức nửa th*n d*** đầy máu, lúc này đang cố gắng quỳ dưới đất, toàn thân run rẩy.

Nhận thấy ánh mắt của nàng, gã sợ hãi nói: "Là... Là nô tài tự ý chủ trương, muốn trút giận thay điện hạ."

Yến Huyền kinh ngạc: "Ngươi thay ta trút giận cái gì?"

Dương Kính dập đầu nghẹn ngào: "Nô tài... Nô tài không cam tâm! Điện hạ đường đường là hoàng tử do nhị thánh sinh ra, tại sao phải sống những ngày tháng như thế này! Tước vị và bổng lộc đáng có đều không có, phủ đệ và biệt uyển toàn là của người khác! Phúc Tuệ quân... Phúc Tuệ quân chưa bao giờ coi điện hạ ra gì, ngay cả chuyện lớn như nhận nuôi trẻ nhỏ cũng không bàn bạc với điện hạ! Điện hạ còn một lòng lấy lòng nàng ấy, ngay cả chút bổng lộc hoàng tử ít ỏi kia cũng phải nộp vào tay nàng ấy, tại sao chứ!"

"Ngươi..." Yến Huyền thực sự không ngờ Dương Kính lại nghĩ như vậy, ngạc nhiên đến mức không nói nên lời.

Dương Kính bất chấp tất cả: "Điện hạ muốn lâu ngày sinh tình, nhưng nàng ấy căn bản không để điện hạ vào mắt! Sao có thể sinh tình được?"

Sống lưng Yến Huyền lạnh toát, bước tới mấy bước túm lấy cổ áo Dương Kính, lôi gã ra ngoài: "Cút ra ngoài!"

Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, Chúc Tuyết Dao chưa kịp nói gì thì Yến Huyền đã hùng hổ lôi Dương Kính đi mất.

Nàng cứ ngỡ hắn ném Dương Kính ra ngoài xong sẽ quay lại, kết quả là hắn biến mất luôn. Chúc Tuyết Dao ngồi đó đợi mãi, cuối cùng đợi được một tiểu thái giám vào bẩm báo: "Nữ quân, điện hạ nói... Ngài ấy thu xếp ổn thỏa rồi mới tới gặp người, xin người đừng giận, Ngũ điện hạ nói nhất định sẽ cho người một lời giải thích."

"Biết rồi." Chúc Tuyết Dao gật đầu, cơn giận đã tan đi nhiều, trong lòng bắt đầu nghiền ngẫm những lời Dương Kính vừa nói.

Dương Kính tự ý suy đoán tâm tư của Yến Huyền, lại có chủ kiến lớn, không biết những lời vừa rồi có phải là thật không.

Nếu là thật, vậy thì...

Chúc Tuyết Dao chỉ mới hơi mường tượng một chút, mặt đã nóng bừng.

Những ngày hắn ở Trạm Châu, nàng luôn mong chờ thư của hắn, mong hắn sớm trở về, chỉ cần ở một mình là lại luôn nghĩ về hắn.

Là người đã sống một đời, nàng đương nhiên hiểu điều này có ý nghĩa gì. Nhưng lời hứa "cùng nhau sống qua ngày" là do nàng đưa ra, nàng cũng không muốn vì lòng riêng của mình mà quấy rầy cuộc sống thanh thản của hắn, cho nên chỉ có thể giả ngốc tự lừa mình dối người.

Nhưng nếu hắn đang chờ đợi cái gọi là "lâu ngày sinh tình", thì đối với nàng đó là "chuyện vui từ trên trời rơi xuống"!

Chúc Tuyết Dao ôm hy vọng, nhưng lại không dám đặt quá nhiều kỳ vọng, cũng bởi vì nàng đã sống một đời rồi.

Kiếp trước nàng tận mắt chứng kiến Yến Huyền sống tiêu dao tự tại, cuộc đời ngoài bản thân hắn ra thì chỉ có một đàn mèo.

Nếu hắn thực sự như lời Dương Kính nói, vậy kiếp trước giải thích thế nào đây?

Chúc Tuyết Dao thở dài, tự nhủ bản thân đừng kích động, phải bình tĩnh, không được làm hỏng việc.

Hơn nữa vào thời điểm mấu chốt này, nàng vẫn phải đợi hắn một lời giải thích trước đã. Kiếp này nàng sẽ không bao giờ coi trọng những yêu ghét hư ảo hơn những lợi hại thực tế nữa.

Đêm đó, Yến Huyền không bước chân vào hiên Ánh Tuyết.

Chúc Tuyết Dao nghe nói đèn ở Cảnh Hành Các sáng rực cả đêm, mấy người làm sổ sách của Trăn Viên đều bị Yến Huyền giữ lại đó, thức trắng đêm để tính toán.

Vân Diệp, người đắc lực nhất bên phía Chúc Tuyết Dao, cũng bị Yến Huyền "mượn" đi mất.

Sương Chi khi hầu hạ Chúc Tuyết Dao chải chuốt buổi sáng có bẩm báo rằng: "Điện hạ chắc là không yên tâm về những người đấy, để Vân Diệp canh chừng thì sẽ công bằng hơn."

Chúc Tuyết Dao không nói gì, chải chuốt xong liền một mình ăn sáng, sau đó cho mèo ăn, rồi đi chơi với Tuế Kỳ và Tuế Hoan.

Tinh thần của Tuế Kỳ dạo này ngày càng dồi dào, nhìn muội muội trong nôi luôn muốn lôi con bé dậy chơi cùng mình, nhưng Tuế Hoan mới tám chín tháng tuổi vẫn chưa biết đi, chỉ có thể nhíu mày nhìn tỷ tỷ.

Tuế Kỳ không biết mệt, nghiêm túc gọi Tuế Hoan: "Dậy chơi, chơi tuyết!"

Chúc Tuyết Dao ngồi xổm bên nôi ôm Tuế Kỳ, cười dỗ dành: "Đừng vội, muội muội bây giờ vẫn chưa chơi tuyết được, nhưng năm sau tầm này là được rồi."

Tuế Kỳ nửa hiểu nửa không, nghiêng đầu nghĩ một hồi, rồi kéo tay Chúc Tuyết Dao đòi ra ngoài.

Chúc Tuyết Dao bước nhỏ đi theo con bé: "Đi đâu thế?"

Tuế Kỳ ngẩng đầu lên: "Tìm cha, chơi tuyết!"

Chúc Tuyết Dao khựng lại: "Cha bây giờ cũng không chơi tuyết được, mẹ chơi cùng con, được không?"

"Vâng!" Tuế Kỳ vui vẻ gật đầu.

Chúc Tuyết Dao mặc thêm áo ngoài cho con bé, cùng con bé ra sân đắp người tuyết.

Đêm qua lại có một trận tuyết lớn, Chúc Tuyết Dao biết Tuế Kỳ thích nên cố ý không cho người dọn dẹp sân hiên Ánh Tuyết, Tuế Kỳ chơi suốt một buổi sáng vừa vui vừa mệt. Buổi trưa Chúc Tuyết Dao đưa con bé về phòng, định để con bé nghỉ ngơi ăn chút gì đó, kết quả là con bé ngáp hai cái liền ngủ thiếp đi, nàng đành phải để con bé ngủ trước.

Chúc Tuyết Dao ngồi bên nôi bầu bạn với Tuế Kỳ một lát thì Yến Huyền vào phòng. Chúc Tuyết Dao ngước mắt lên, hai người nhìn nhau một cái rồi hắn cúi đầu.

Nàng gật đầu, không nói một lời, đứng dậy rời khỏi nôi đi ra ngoài, Yến Huyền cũng không lên tiếng, lặng lẽ đi theo, không khí lạnh lẽo như bị trận tuyết lớn đêm qua đóng băng lại.

Hai người một trước một sau trở về phòng ngủ, Chúc Tuyết Dao ngồi bên giường, ngẩng đầu nhìn Yến Huyền. Yến Huyền hoàn hồn, đưa cuốn sổ sách mới được xử lý xong cho nàng.

Chúc Tuyết Dao nhận lấy, nghe thấy hắn nói: "Dao Dao, tổng cộng là mười bốn vạn ba nghìn năm trăm bốn mươi hai lượng ba tiền... Đã trả lại vào tài khoản của muội rồi."

Chúc Tuyết Dao không nói gì, nhích sang bên cạnh hai tấc, tay trái vỗ vỗ vào chỗ trống, ra hiệu cho hắn ngồi.

Yến Huyền thở phào, ngồi xuống bên cạnh nàng, thấy nàng đang chăm chú xem sổ sách nên giữ im lặng.

Chúc Tuyết Dao mất nửa khắc đồng hồ để xem qua đại khái, ngước mắt thở dài: "Xử lý Dương Kính thế nào?"

Yến Huyền cúi đầu nói: "Dương Kính và đám hoạn quan liên quan đều bị đuổi về cung, ta sẽ xin phụ hoàng một quản sự hiểu chuyện khác tới."

Hoạn quan đã leo lên được đến chỗ hầu hạ cận thân mà đột nhiên bị đuổi về cung, trong cung tự khắc biết chắc chắn là đã phạm lỗi lớn, sau này sẽ không có lối thoát.

Đối với nàng như vậy cũng là đủ. Nàng hiểu rõ chuyện lần này không phải chỉ dựa vào sức lực của mấy người này là có thể làm thành được.

Trăn Viên cũng nên được chỉnh đốn lại rồi.

Chúc Tuyết Dao trầm tư: "Đều là những người hầu hạ Ngũ ca từ nhỏ, để họ dưỡng thương xong rồi hãy gửi về."

Yến Huyền khẽ nói: "Cảm ơn muội."

Chúc Tuyết Dao lại hỏi: "Dương Kính còn nói gì khác không?"

Yến Huyền nhớ lại những lời Dương Kính nói hôm qua, tim bỗng thắt lại, cẩn thận quan sát sắc mặt nàng, thấy vẻ mặt thờ ơ của nàng không hề thay đổi, hắn mới nói: "Không có gì, gã... Gã nói bậy bạ, căn bản chưa từng hỏi ý của ta. Dao Dao, muội đừng nghe gã nói linh tinh..."

Chúc Tuyết Dao thu hết sự hoảng loạn trong lời nói của hắn vào tai, im lặng một lát, không đi sâu vào vấn đề đó trong bầu không khí ngượng ngùng hiện tại. Nàng nghiêng đầu nhìn Yến Huyền, mỉm cười: "Ăn cơm trước nhé?"

"... À, được." Yến Huyền suýt chút nữa không phản ứng kịp, ngẩn ra một lúc rồi vội vàng gật đầu, "Được được được, ta cũng đói rồi."

Chúc Tuyết Dao nhìn kỹ, dưới mắt hắn có quầng thâm, sắc mặt cũng thấm đẫm vẻ mệt mỏi, có thể thấy đêm qua hắn không ngủ, nàng đoán sáng nay chắc hắn cũng chưa kịp ăn.

Thực ra Yến Huyền tối qua và sáng nay đều không ăn, không phải hắn muốn để mình bị bỏ đói, chỉ là không có cảm giác thèm ăn. Giờ sự việc về cơ bản đã kết thúc, cuối cùng hắn cũng thấy đói, bữa trưa dọn lên hắn liền ăn liền một lúc hai bát mì thịt cừu. Tuy chỉ là bát nhỏ cỡ lòng bàn tay, loại mì nước này một bát chỉ được ba bốn miếng, nhưng cũng đủ để Chúc Tuyết Dao thấy hắn đói thế nào.

Thế là khi hắn đang tập trung ăn bát mì thịt cừu thứ ba, Chúc Tuyết Dao bắt đầu gắp thức ăn vào bát cho hắn.

Nàng đưa qua một cuốn Phỉ Thúy Vũ Y trước, đây là món nguội, dưa chuột cắt lát mỏng cuộn với thịt gà xé đã ướp gia vị, ăn vào thấy thanh mát sảng khoái.

Yến Huyền vừa bận ăn vừa nói: "Cảm ơn."

Chúc Tuyết Dao thấy hắn ăn xong, im lặng đưa một đũa rau chân vịt Linh Lung Bát Bảo, cũng thanh đạm như vậy.

Yến Huyền sực tỉnh, ngẩng đầu nhìn nàng.

Chúc Tuyết Dao nhìn vào bát của hắn: "Thịt cừu ăn nhiều dễ bị nóng trong."

Yến Huyền lập tức đỏ mặt tía tai.

Sự giáo dục từ nhỏ khiến họ cảm thấy việc chỉ chăm chăm ăn một món là chuyện mất mặt, bị người khác nhìn thấy và nhắc nhở một cách uyển chuyển thì lại càng mất mặt hơn.

Chúc Tuyết Dao thấy hắn lúng ta, lại thêm một đũa rau thanh đạm vào bát hắn, cúi đầu nói nhỏ: "Không sao, người trong nhà sợ cái gì chứ, Ngũ ca thích ăn thì tối lại bảo họ làm tiếp."

"Ừ..." Yến Huyền thả lỏng.

Hai người đều cúi đầu tiếp tục ăn.

Ăn xong, cơn buồn ngủ ập tới, Yến Huyền ngồi trước bàn thẫn thờ một hồi liền đứng dậy, ngáp dài, đi ra ngoài: "Ta về ngủ một lát."

Chúc Tuyết Dao vội nói: "Ngũ ca ngủ ở đây đi."

Yến Huyền quay đầu, Chúc Tuyết Dao chỉ vào giường: "Ngũ ca ngủ đi, muội đi xem mấy con mèo, Oa Cái và Tam Hắc có lẽ lại chơi trong tuyết rồi."

Trong đám mèo ở nhà, ngoài Bạch Đường ra thì Oa Cái và Tam Hắc là trắng nhất, nhưng cũng chính là hai con thích nghịch trong tuyết và đất cát nhất. Đất cát còn đỡ, lăn xong chẳng qua chỉ là xám xịt, vẫn còn dễ tắm. Lăn trong tuyết xong liền trở thành hai con mèo lem luốc, nhìn xa cứ như mấy con yêu quái trong núi có hình thù kỳ quái vậy.

Yến Huyền thức suốt một đêm, nghĩ đến lời Dương Kính hôm qua, trong lòng vốn không yên, nhưng hiện tại hắn buồn ngủ rũ rượi, cũng chẳng còn tâm trí đâu mà giải thích nhiều, đành phải ngủ trước.

Sau khi rời khỏi phòng ngủ, Chúc Tuyết Dao không thực sự đi xem mèo, nàng đến kho của Trăn Viên, bảo người tìm chiếc mũ miện dùng trong lễ cập kê dạo trước ra, sau đó lại tìm một người thợ thủ công, bảo ông ta gỡ viên trân châu lớn mà Yến Huyền đặc biệt tìm về xuống, rồi bảo Sương Chi giúp nàng tìm một chiếc hộp gấm có kích cỡ phù hợp để đựng riêng viên trân châu đó.

Sương Chi khi giúp nàng chọn hộp chỉ tưởng là mong đợi của Ngũ điện hạ đã hết hy vọng rồi, không khỏi đau lòng thay.

Chúc Tuyết Dao cất viên trân châu vào trong ống tay áo, rồi trở về hiên Ánh Tuyết, đọc sách chờ Yến Huyền tỉnh dậy.

Khoảng một canh giờ rưỡi trôi qua, Yến Huyền tỉnh giấc.

Chúc Tuyết Dao ngước mắt nhìn, đặt sách xuống, đi tới ngồi bên giường: "Ngũ ca ngủ đủ chưa? Chúng ta nói chuyện khác nhé?"

Yến Huyền lập tức nhận ra nàng đang ám chỉ chuyện gì, cơ thể cứng đờ, nghẹt thở nhìn nàng.

Chúc Tuyết Dao hỏi: "Những lời Dương Kính nói có phải là thật không?"

"Gã..." Yến Huyền hoảng hốt.

Từ phản ứng của hắn, Chúc Tuyết Dao đã có câu trả lời, nàng nhịn cười cúi đầu: "Là thật."

"Dao Dao!" Yến Huyền ngồi dậy, vội vàng giải thích, "Muội... Muội không cần bận tâm hắn nói thế nào, cũng không cần bận tâm ta nghĩ gì, lời muội nói lúc đầu ta đã hứa là sẽ giữ lời. Muội không thích ta, ta biết..."

Giọng hắn đột nhiên khựng lại, vì Chúc Tuyết Dao lấy ra một chiếc hộp gấm từ trong ống tay áo, mở ra.

Viên trân châu nằm lặng lẽ trong hộp gấm hắn không thể nào quen thuộc hơn, hắn đã từng vô số lần ngắm nhìn nó dưới ánh đèn chỉ để xác nhận nó không có chút tì vết, nhìn lâu đến mức từng tia sáng của nó hắn đều đã thuộc lòng.

Nhưng nó đáng lẽ phải nằm trên mũ miện cập kê của nàng chứ.

Yến Huyền mặt cắt không còn giọt máu, lặng người nhìn viên trân châu, rồi lại nhìn Chúc Tuyết Dao, tâm trí rối bời: "Dao Dao... Muội đừng như vậy..." Bàn tay hắn đặt trên chăn gấm vô thức nắm chặt, lời nói lại như bị rút hết sức lực, im lặng một hồi, hắn như tự bỏ mặc bản thân mà lắc đầu, "Đồ đã tặng muội, muội không thích thì vứt đi cũng được."

Chúc Tuyết Dao nghiêng đầu nhìn hắn, thấy hắn ngơ ngác, nàng thật sự cảm thấy có lỗi.

Nhưng nàng hết cách rồi!

Những lời đó nàng không tiện nói thẳng, chỉ có thể đổi cách khác để nói, viên trân châu này là cách tốt nhất mà nàng có thể nghĩ ra được.

Chúc Tuyết Dao nắm lấy tay Yến Huyền lật ngửa lại, Yến Huyền biết nàng muốn nhét hộp gấm vào tay mình, không muốn nhận, bướng bỉnh vùng vằng.

Sức của Chúc Tuyết Dao không bằng hắn, sao mà thắng nổi hắn, đành phải mở lời trước: "Ngũ ca, muội thích mà."

Yến Huyền dừng vùng vằng, nín thở nhìn nàng, mím môi, chờ đợi câu tiếp theo của nàng.

Chúc Tuyết Dao hít sâu một hơi: "Gắn trên mũ miện cập kê sau này chẳng có cơ hội mà đeo, tiếc lắm, Ngũ ca giúp muội làm một món đồ trang sức có thể đeo hằng ngày đi."

Hai mắt Yến Huyền bừng sáng, ngẩn ngơ hồi lâu, cố gắng lắm mới không để mình bật cười thành tiếng, nghiêm túc nói: "Không cần động vào nó, trân châu còn rất nhiều, tất cả đều làm đồ trang sức cho muội!"

"Không lấy." Chúc Tuyết Dao bướng bỉnh lắc đầu, "Muội chỉ thích viên này thôi, Ngũ ca cứ lấy nó mà làm. Trên mũ miện có thể gắn một viên khác vào là được."

"Được... Được được được, nghe theo muội hết!" Yến Huyền liên thanh đồng ý, đầu óc vẫn còn mông lung.

Mặt Chúc Tuyết Dao nóng bừng, nàng đặt hộp gấm lên chăn của hắn, đứng dậy chuồn lẹ: "Muội đi cho mèo ăn đây!"

Nửa ngày sau đó họ không gặp mặt nhau, bữa tối cũng không ăn cùng nhau.

Hai người mỗi người đều cảm thấy khá ổn, chỉ có đám mèo là bị Chúc Tuyết Dao cho ăn đến mức no căng bụng, Tuế Kỳ nghe Yến Huyền đọc ca dao cũng nghe đến phát chán.

Cho đến khi trời tối hẳn, Chúc Tuyết Dao tắm rửa xong, đến giờ đi ngủ mới buộc phải về phòng. Về phòng, nhìn thấy chỗ nằm dưới đất cạnh sập đã được trải sẵn, nàng nhướng mày hỏi Sương Chi: "Ngũ ca đâu?"

Sương Chi nói: "Chắc là đi tắm rồi."

Chúc Tuyết Dao đá nhẹ vào chỗ nằm trước mặt: "Chuyển chăn gối lên giường, dọn đệm dưới đất đi."

"..." Sương Chi sững người một hồi, rồi đáp dứt khoát: "Vâng ạ!"

Một khắc sau, Yến Huyền từ phòng tắm trở về phòng ngủ, đi tới bên giường thì khựng lại: Chăn đệm đâu rồi?

Sau đó ánh mắt di chuyển vài tấc, hắn thấy Chúc Tuyết Dao đang rúc ở phía trong giường, quấn trong chăn nhìn hắn, gối và chăn của hắn được đặt ở phía ngoài này, trải rất phẳng phiu.

Ý này thực ra rất rõ ràng, Yến Huyền lại thấy mất tự tin, lắp bắp hỏi: "Ta... Ờ... Có thể... Có thể lên giường ngủ không?"

Lời còn chưa dứt, Chúc Tuyết Dao đã phì cười, nàng cười đến mức mắt cong như vầng trăng khuyết, cố nhịn một chút, nghiêm mặt nói: "Ngũ ca cũng có thể bảo Sương Chi lấy lại đệm cho."

Nói xong nàng liền xoay người, nằm hướng vào tường ngủ.

Trong phòng yên tĩnh một lát, Chúc Tuyết Dao cảm nhận được phía sau có người lên giường; lại yên tĩnh một lát, nàng cảm nhận được hơi thở của hắn tiến lại gần, khi nói chuyện nàng có thể cảm nhận được hơi thở ấm nóng của hắn bên tai rồi: "Dao Dao."

"Ừm?"

Khi Chúc Tuyết Dao đáp, nàng theo bản năng quay đầu, liền thấy một bóng người trong tầm nhìn, gò má lập tức cảm nhận được một cái chạm mềm mại ấm áp, hắn vội lùi ra xa, quấn chăn quay lưng về phía nàng ngủ.

"..." Chúc Tuyết Dao sững sờ xoa xoa mặt, phản ứng một hồi mới nhận ra hắn vừa hôn nàng một cái.

Nàng nhìn bóng lưng hắn mà bĩu môi, chống người sát lại gần: "Ngũ ca."

"Ừm?" Yến Huyền trả lời rồi quay đầu lại.

Chúc Tuyết Dao dứt khoát hôn một cái lên má hắn, sau đó nhanh chóng quấn chăn trở lại trạng thái nằm hướng vào trong.

"..." Yến Huyền nhìn nàng hồi lâu, rồi nằm ngay ngắn.

Hai người nằm quay lưng, im lặng một lúc, rồi gần như cùng một lúc đều bật cười thành tiếng, rồi lại đồng thanh nín bặt.

Yến Huyền chột dạ tìm chuyện để nói: "Dao Dao."

"Ừm?"

"Muội cười cái gì thế?"

"... Muội cười hoa văn trên màn này thật đẹp, cái này là thêu tay phải không?" Chúc Tuyết Dao lấy ngón tay khều khều hoa văn trên màn, hỏi ngược lại, "Huynh cười cái gì?"

Yến Huyền: "À ta cười... Cái màn này, đúng thật là cái màn!"

Chúc Tuyết Dao: "..."

"..."

"Phụt."

"Ha ha ha ha."

Cả hai đều không nhịn được nữa, Chúc Tuyết Dao cười đến mức chảy cả nước mắt, vừa xoay người lại vừa nói: "Huynh có muốn nghe xem huynh đang nói cái gì không!"

Yến Huyền trùm chăn kín đầu.

Một lúc sau, hắn cảm thấy một bên chăn bị vén lên, chưa kịp phản ứng, bên cạnh đã thò vào một khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp với đôi mắt sáng ngời nhìn hắn: "Cái chăn này, đúng thật là cái chăn nha!"

"Ha ha ha ha ha!"

Yến Huyền sụp đổ, lấy tay bịt miệng nàng lại, thấy Chúc Tuyết Dao chớp mắt nhìn mình, lại đưa bàn tay kia ra che mắt nàng lại.

Sau đó hắn cảm thấy nàng khẽ hôn một cái vào lòng bàn tay hắn.

Yến Huyền cảm thấy tim mình như ngừng đập hai nhịp, tâm trạng đùa giỡn lập tức tan biến, hắn dời tay ra, vừa hay bốn mắt nhìn nhau.

Chúc Tuyết Dao cứnhìn hắn, tiến lại gần một chút, gối đầu lên cánh tay hắn, nghiêm túc hỏi: "Ngũ ca, huynh bắt đầu nghĩ như vậy từ khi nào?" Nàng hỏi rất uyển chuyển, nói xong, nghĩ lại chỉ sợ quá uyển chuyển hắn không hiểu, liền thêm một câu, "Huynh thực sự không thấy muội sẽ quấy rầy sự tự tại một mình của huynh sao?"

Yến Huyền đón nhận câu hỏi chân thành của nàng, nỗi thắc mắc bấy lâu nay lại trỗi dậy, hắn nghiêm mặt, hỏi ngược lại: "Dao Dao, muội nói cho ta biết trước, là ai đã làm muội cảm thấy ta thích cái gọi là 'sự tự tại một mình' đó vậy?"

Lúc hôn sự vừa được quyết định, những lời nàng nói đã làm hắn cảm thấy mình như một kẻ quái dị, vì chuyện đó mà hắn đã thắc mắc suốt một năm nay.

Trong một năm nay, hắn đã tự kiểm điểm rất nhiều lần, vẫn không tài nào hiểu nổi.

Hắn rốt cuộc có điểm nào trông có vẻ rất cô độc chứ?

Rốt cuộc tại sao nàng lại có ấn tượng về hắn như vậy.

  

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Gả Cho Đệ Đệ Của Tình Cũ - Chương 50 | Đọc truyện chữ