Trong phủ công chúa Chiêu Minh, nhiều gian nhà cũ đã bị dỡ bỏ, mấy người thợ đang bận rộn khắp nơi. Sau khi Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền đến nơi, Sương Chi dẫn đường đưa hai người đi thẳng tới tiểu viện phía Tây Bắc của vườn hoa.

"Ngay trong khe tường phòng phía Tây ạ." Gần đến viện, Sương Chi nói khẽ.

Chúc Tuyết Dao nghe vậy liền xách váy chạy trong, Yến Huyền ở phía sau gọi theo: "A Dao, chậm thôi, kẻo ngã!"

"Không ngã được đâu!" Chúc Tuyết Dao vừa đáp vừa kéo váy cao thêm một chút, bước qua ngưỡng cửa, vào trong gian phòng phía Tây.

Gian phòng này gồm ba gian, ở giữa có một bức tường rỗng. Ban đầu thợ định dỡ bức tường này, vừa cầm búa đập ra một cái lỗ thì nhìn thấy mèo.

Hiện tại tiểu viện này đã tạm dừng thi công theo dặn dò của Chúc Tuyết Dao, chỉ còn lại cái lỗ to bằng cái nắp nồi trên tường là đặc biệt nổi bật.

Chúc Tuyết Dao tò mò ghé đầu nhìn vào, lúc đầu tối đen chẳng thấy gì. Nàng phải điều chỉnh góc độ để ánh sáng trong phòng lọt vào, cuối cùng mới thấy một đống lông xù ở góc nghiêng phía dưới.

Sáu cái đầu nhỏ xếp chồng lên nhau, đôi mắt tròn xoe, run rẩy nhìn nàng.

Ở phía trước chúng khoảng nửa bước là một con mèo mướp lớn hơn, đang nhe răng gầm gừ dữ tợn với Chúc Tuyết Dao, hẳn là mèo mẹ rồi.

Chúc Tuyết Dao đương nhiên không sợ con mèo mướp đang hung hăng kia, nàng nhìn kỹ đống đầu nhỏ đó một lượt, rồi quay đầu lại.

Yến Huyền vừa hay bước vào, thấy nàng chỉ tay vào cái lỗ, nói: "Ngũ ca... Hình như đây không chỉ có một lứa mèo."

Yến Huyền ngạc nhiên: "Hả?"

Chúc Tuyết Dao mím môi: "Trong này có một con đen, hai con trắng, một con mướp, một con màu cam, còn có một con tam thể. Dù trông chúng to ngang nhau, nhưng mà..."

Nàng nghĩ màu sắc ngũ hoa bát môn thế này thì sao có thể là cùng một lứa được.

Yến Huyền hỏi: "Mèo lớn có ở đó không? Có mấy con?"

Chúc Tuyết Dao nói: "Một con, là mèo mướp."

Yến Huyền lại hỏi: "Mấy con mèo nhỏ trông có thân thiết với nhau không?"

"... Rất thân là đằng khác." Chúc Tuyết Dao gật đầu lia lịa, "Tụi nó cứ rúc vào nhau ấy."

Yến Huyền bật cười: "Vậy khả năng cao là cùng một lứa rồi."

Hắn vừa nói vừa bước tới trước bức tường, Chúc Tuyết Dao né sang một bên để hắn nhìn vào trong. 

Nàng thắc mắc: "Huynh nhìn màu sắc của chúng xem, thế này mà là cùng một lứa sao? Vậy mèo cha phải thế nào... Là mèo tam thể à?"

"Ừ..." Yến Huyền cân nhắc từ ngữ, uyển chuyển trả lời, "Mèo mẹ mang thai cùng một lứa, có thể là của mấy con mèo cha khác nhau đấy."

Chúc Tuyết Dao sững người, tuy thấy rất thần kỳ và muốn biết làm sao lại như vậy, nhưng mặt đã hơi nóng lên, không tiện hỏi sâu.

Yến Huyền cũng không định nói sâu về chuyện này, hắn ho một tiếng rồi quay lại dặn Dương Kính: "Đi tìm mấy cái lồng tới, ta sẽ làm một cái bẫy."

Lời còn chưa dứt, bên ngoài đã có tiểu hoạn quan xách lồng đi vào, một người khác bưng khay cá tôm vừa mới luộc xong.

Chúc Tuyết Dao mỉm cười: "Muội vừa dặn rồi, bẫy sao đây?" Nàng tỏ ra vô cùng hứng chí.

Nàng chưa từng thấy chuyện này bao giờ. Kiếp trước sau khi thành hôn, nàng càng ít thấy những chuyện thú vị như vậy.

Yến Huyền dẫn dắt: "Nếu muội không sợ bẩn tay thì lại đây phụ ta làm một tay nhé?"

Chúc Tuyết Dao cười rạng rỡ hơn: "Có gì mà sợ, làm xong rửa tay là được!"

"Được!" Yến Huyền sảng khoái đáp, bảo cung nhân đặt lồng xuống. Thấy chỉ có ba cái lồng, hắn dặn họ đi tìm thêm bốn cái nữa, rồi ngồi xổm xuống bắt tay vào làm.

Chúc Tuyết Dao làm phụ tá cho hắn, thực chất cũng chỉ là giúp hắn giữ cửa lồng, quấn dây kẽm.

Làm được một nửa, nàng đã nhìn ra nguyên lý của cái bẫy này: Hắn dùng một đầu dây kẽm treo cửa lồng lên, đầu kia luồn qua lồng đưa ra ngoài, phía dưới treo một miếng thịt cá hoặc tôm thật lớn. Vì thức ăn có trọng lượng nên cửa lồng tự nhiên bị kéo giữ lại, nhưng nếu có mèo vào ăn, thức ăn tuột khỏi dây kẽm, cửa lồng không còn lực kéo sẽ lập tức rơi xuống.

Chúc Tuyết Dao nhìn một lúc là hiểu ngay, thấy thú vị liền tự tay làm cái tiếp theo, cười hỏi Yến Huyền: "Ngũ ca học mấy thứ này ở đâu vậy?"

Yến Huyền đang mải mê thử xem miếng thịt cá có dễ tuột không, thuận miệng trả lời: "Tự mày mò thôi."

Chúc Tuyết Dao kinh ngạc, lại hỏi: "Vậy ai đã bị bắt về theo cách này? Bạch Đường hay Hoàng Tửu?"

Yến Huyền dừng tay, ngước mắt nhìn nàng, cười nói: "Muội quả nhiên không nhớ gì cả."

"Cái gì cơ?" Chúc Tuyết Dao ngơ ngác.

Yến Huyền cúi đầu tiếp tục làm việc, hàng mi rủ xuống che giấu đi muôn vàn cảm xúc: "Bạch Đường và Hoàng Tửu đều là do cục thuần thú gửi tới. Mày mò cái này là hồi nhỏ có một con mèo trốn trong hòn non bộ ở học cung không chịu ra ngoài, thư đồng của ta đã phát hiện ra nó. Bọn ta đã nghĩ mấy ngày cách bắt nó, cải tiến mấy lần mới làm ra cái bẫy này."

"Vậy sau đó có bắt được không?" Chúc Tuyết Dao sốt sắng hỏi.

Dứt lời, ký ức vốn đã mờ nhạt bỗng chốc ùa về, nàng lặng đi một chút rồi hỏi: "Bắt được? Có phải là một con mèo màu xám không? Ngũ ca còn nuôi một thời gian đúng không?"

Tay Yến Huyền lại khựng lại, hắn mím môi, khẽ nói: "Phải. Vốn dĩ thư đồng kia muốn nuôi, nhưng lúc đó cha mẹ hắn đều về quê ở một thời gian, hắn không dám tự tiện mang mèo về nhà, nên ta đã nuôi giúp ba tháng."

Giữa hai người bỗng có một khoảng lặng kỳ lạ. 

Yến Huyền nhìn Chúc Tuyết Dao, cười nhẹ nhõm: "Con mèo đó bây giờ lớn lắm rồi."

Chúc Tuyết Dao nhớ ra rồi, đó là một con mèo toàn thân màu xám, đầu tròn vo, rất quấn người. Chỉ cần có người đi tới bên cạnh, dù không đưa tay xoa nó thì nó cũng sẽ kêu gừ gừ rất to.

Đó cũng là lần đầu tiên nàng thấy mèo, nên dạo ấy ngày nào đi học về nàng cũng lập tức chạy sang điện Quảng Dương của hắn, cùng hắn cho mèo ăn, trêu mèo.

Đó thực sự là một đoạn ký ức rất đẹp. Trước đấy không nhớ ra chỉ vì lúc ấy nàng còn quá nhỏ, hình như mới bốn năm tuổi, tính theo tuổi hiện tại của nàng thì đã trôi qua mười năm rồi, nếu tính thêm cả một đời kiếp trước thì còn lâu hơn nữa.

Hóa ra hồi nhỏ họ từng là những người bạn thân thiết như vậy.

Trong lòng Chúc Tuyết Dao dâng lên sự thấu hiểu, cảm giác này có chút mới mẻ, bởi vì họ luôn là người một nhà, nhưng đến tận lúc này nàng mới phát hiện ra giữa họ còn "thân thuộc" hơn nàng tưởng.

Hoạn quan mà Yến Huyền sai đi nhanh chóng mang lồng mới tới. Hai người cùng nhau bận rộn gần nửa canh giờ, bảy cái bẫy đã làm xong, khắp phòng đều là mùi cá tôm tươi sống.

Vân Diệp đã chuẩn bị sẵn chậu đồng, nước sạch và khăn tay. 

Chúc Tuyết Dao rửa tay xong lại sà vào cái lỗ trên tường: "Meo, ra ăn đồ ăn đi nào!"

"Khè!" Con mèo mướp gầm gừ dữ tợn.

Yến Huyền nhịn cười, vội kéo nàng ra: "Đừng trêu chúng như vậy. Chúng ta cứ về trước đã, chúng đói tự khắc sẽ ra ăn thôi."

Chúc Tuyết Dao cứ đi một bước lại ngoái đầu nhìn, hỏi: "Muội có thể ở đây đợi chúng vào lồng không?"

"Muội ở đây chúng không dám ra đâu!" Yến Huyền vừa nói vừa kéo nàng ra khỏi phòng, dặn dò Dương Kính: "Đi bảo thợ tạm thời đừng tới viện này, đợi chúng ta bắt mèo xong đã."

Dương Kính vâng lệnh, sai mấy tiểu hoạn quan đi truyền lời khắp phủ công chúa. 

Chúc Tuyết Dao nóng lòng hỏi: "Bao lâu thì bắt được vậy?"

Yến Huyền suy nghĩ: "Chắc là nhanh thôi, nếu chúng cảnh giác cao thì chắc phải đợi một hai ngày."

"Vậy cũng khá nhanh." Chúc Tuyết Dao yên tâm gật đầu.

Thế nhưng tối hôm đó Yến Huyền phát hiện nàng chẳng hề thực sự yên tâm chút nào. Trước khi ngủ, hắn vẫn như thường lệ trải thảm nằm dưới đất cạnh giường, vừa định nằm xuống, thấy nàng cứ trăn trở trên giường, không khỏi buồn cười: "Làm gì thế?"

"Ngũ ca!" Chúc Tuyết Dao xoay người lại, ánh mắt và khóe môi ngập tràn nụ cười, đôi mắt sáng lấp lánh: "Nếu bắt được cả lứa mèo đó, chúng ta sẽ có chín con mèo, lúc ấy chắc náo nhiệt lắm!"

"Ha ha ha." Yến Huyền bật cười, gật đầu: "Phải rồi, ta cũng chưa bao giờ thấy nhiều mèo như thế."

Chúc Tuyết Dao nằm bò trên giường chống cằm: "Chúng ta nghĩ tên cho chúng trước nhé?"

Yến Huyền nhìn nàng: "Gấp gì chứ, bắt được rồi hãy nghĩ."

"Cả lớn lẫn nhỏ tổng cộng bảy con lận đó!" Chúc Tuyết Dao nghiêm túc hỏi: "Huynh có thể một hơi nghĩ ra bảy cái tên không?"

"... Cũng đúng." Yến Huyền gối hai tay ra sau gáy, ngửa mặt trầm ngâm hồi lâu: "Con đen thui kia có thể gọi là Môi Cầu (cục than)."

"..."

Chúc Tuyết Dao im lặng một lát: "Ngũ ca."

"Hửm?"

"Huynh cảm thấy cực kỳ bình dân chính là cực kỳ thanh nhã sao?" Nàng uyển chuyển hỏi.

"Ha ha ha ha." Yến Huyền cười lớn xoay người lại, một tay chống đầu nhìn nàng: "Không hay sao?"

Không hẳn là không hay...

Chúc Tuyết Dao nói: "Chúng ta không thể nghĩ cái tên nào kiểu như... trích dẫn điển tích, có hàm ý sâu sắc một chút sao?"

"Thế thì thiên vị quá." Yến Huyền vẫn mỉm cười, nhưng đôi mắt hơi nheo lại khiến hắn trông có vẻ nghiêm túc hơn đôi chút. Hắn cân nhắc: "Ví dụ như Tụ Mặc, không bình dân chứ? Ừm... Bạch Đường, Hoàng Tửu, Tụ Mặc. Nếu ta là Bạch Đường hay Hoàng Tửu thì ta sẽ không thèm chơi với muội đâu."

Chúc Tuyết Dao: "..."

Yến Huyền: "Ba đứa nó mà gặp mèo hoang, Bạch Đường và Hoàng Tửu chắc chắn sẽ bị mèo hoang cười cho thối mũi."

Chúc Tuyết Dao: "..."

Yến Huyền: "Liệu ban đêm đi ngủ nó có bị Bạch Đường và Hoàng Tửu trùm bao tải hội đồng không nhỉ?"

"Thật ra Môi Cầu nghe cũng hay lắm." Chúc Tuyết Dao nói.

Nàng vừa nói vừa nằm lại giường, tính toán một lát: "Con mèo cam kia gọi là Quất Tử (quýt) đi. Muội nghe nói mèo cam rất ham ăn, sẽ lớn tròn vo cho xem."

"Được thôi." Yến Huyền vui vẻ gật đầu: "Còn con mèo mướp lớn kia gọi là gì?"

Chúc Tuyết Dao lập tức nhớ đến bộ dạng nhe răng gầm gừ của nó với mình, bĩu môi nói: "Gọi là Bá Vương đi."

"..." Yến Huyền buồn cười nhắc nhở nàng: "Đó chắc là một bé gái đấy."

"Con gái thì sao không được làm Bá Vương?" Chúc Tuyết Dao tặc lưỡi: "Nó hung dữ lắm. Nếu huynh thấy Bá Vương không hợp, vậy gọi là Thổ Phỉ?"

"Bá Vương hay lắm!" Yến Huyền nói ngay.

Tên của bảy con mèo thế là đã nghĩ ra được ba cái, còn lại bốn con hai người nhất thời chưa có ý tưởng gì hay, định bụng để sau hãy tính. Chúc một câu chúc ngủ ngon, cả hai đi ngủ trước.

Ngày hôm sau, cả ngày Chúc Tuyết Dao cứ không kìm được mà muốn sang phủ công chúa Chiêu Minh xem mèo đã bắt được chưa. Yến Huyền nói nếu chưa bắt được, mỗi lần có người vào sẽ khiến lũ mèo thêm phòng bị, càng không chịu ra, mãi mới khuyên được nàng ở lại.

Cứ thế nhẫn nhịn cho đến sau khi ăn cơm chiều, Chúc Tuyết Dao cuối cùng cũng thỏa lòng mong đợi mà ra khỏi cửa, cùng Yến Huyền một lần nữa đến phủ công chúa Chiêu Minh.

.

Trong phủ công chúa Chiêu Minh, hôm qua thợ nhận được dặn dò không chỉ tạm dừng công trình ở tiểu viện đó, mà ngay cả mấy chỗ xung quanh cần tu sửa hôm nay cũng không có ai vào, cố gắng hết sức để lũ mèo nhỏ không cảm nhận được chút hơi người nào.

Lúc này là buổi hoàng hôn, trời đã sẩm tối, tiểu viện trông vô cùng tĩnh lặng. Sự tĩnh lặng này khiến Chúc Tuyết Dao khi đi đến cổng viện vô thức nhẹ bước chân, thò đầu nhìn vào trong như kẻ trộm.

Yến Huyền đi phía sau nàng, thấy nàng như vậy thì không nhịn được mà cúi đầu nén cười, thầm nghĩ: Nàng ấy còn đáng yêu hơn mèo.

Chúc Tuyết Dao nín thở nhìn chằm chằm vào gian phòng phía Tây u tối một lúc lâu, cuối cùng mới rón rén tiếp tục đi vào trong.

Đi đến trước cửa phòng phía Tây, nàng lại dừng bước thận trọng thò đầu nhìn vào. Sau khi mắt đã thích nghi với ánh sáng trong phòng, nàng đột nhiên lộ vẻ mừng rỡ, xoay người kéo tay Yến Huyền: "Ngũ ca, mau tới đây!" Nói xong liền rảo bước vào phòng.

Yến Huyền theo nàng bước nhanh vào trong, nhìn kỹ, thấy bảy cái bẫy đã dùng hết năm cái, trong đó có một lồng nhốt hai con mèo nhỏ một đen một cam, bốn lồng khác mỗi lồng một con.

Duy chỉ có con mèo mẹ hung dữ là không thấy tăm hơi.

Chúc Tuyết Dao nhìn quanh: "Bá Vương đi đâu rồi?"

Yến Huyền nghe nàng gọi cái tên này một cách thuận miệng như vậy thì bật cười, nhìn quanh một lượt rồi suy đoán: "Mèo lớn có kinh nghiệm, cảnh giác cao hơn, chắc là khó bắt. Chúng ta cứ đưa mèo nhỏ về trước đã, mấy cái bẫy còn lại vẫn để ở đây, đợi thêm một hai ngày nữa xem sao."

"Được thôi." Chúc Tuyết Dao gật đầu. 

Yến Huyền định gọi người hầu vào xách lồng, thì thấy Chúc Tuyết Dao ngồi xổm xuống trước cái lồng sắt có hai con mèo nhỏ, mở cửa lồng, đưa tay về phía Môi Cầu.

Môi Cầu và Quất Tử đều ở bên trong gầm gừ, nhưng con mèo nhỏ chỉ bằng bàn tay có giơ nanh múa vuốt thì cũng chỉ là "hung dữ kiểu trẻ con". 

Chúc Tuyết Dao mỉm cười thuận lợi bế được Môi Cầu ra ngoài, ngón tay xoa xoa giữa trán nó: "Ngươi đen thật đấy."

Yến Huyền quay mặt đi chỗ khác: Muội có lịch sự không vậy?

Gần như cùng lúc đó, một bóng xám lọt vào tầm nhìn. Động tác quay đầu của Yến Huyền khiến nó bất an, trong tích tắc nó nhảy vọt lên, lao về phía Chúc Tuyết Dao: "Meo!"

Yến Huyền híp mắt, theo bản năng xoay người che chắn. 

Trong một cái búng tay, lớp áo mùa hè mỏng manh dễ dàng bị bộ móng sắc nhọn đâm thủng, cơn đau rát lập tức ập tới từ phía sau lưng.

Yến Huyền chỉ cảm thấy trước mắt xuất hiện một bóng trắng, bên tai chỉ còn lại tiếng ù ù.

"Điện hạ!" Đám cung nhân đứng đợi bên ngoài thất sắc ùa vào phòng. 

Con mèo mướp lập tức trừng mắt nhìn họ, nhe răng gầm gừ, lưng dựng cao lên.

Nó vừa động đậy, bộ móng sắc bén lập tức cắm sâu hơn, Yến Huyền hít sâu.

"Ngũ ca!" Chúc Tuyết Dao vốn đang sững sờ vì sợ hãi bỗng bừng tỉnh trong tiếng hít hà của hắn, con mèo mướp đó nghe thấy tiếng động lại quay đầu lại hung dữ với nàng. 

Chúc Tuyết Dao nảy ra ý hay, đưa con mèo Môi Cầu trong tay ra trước mặt nó: "Trả con cho ngươi này!"

Bá Vương thấy con, lập tức bị thu hút ánh mắt.

Dương Kính không chút do dự tiến lên, chộp lấy nó "gỡ" khỏi lưng Yến Huyền.

"Meo, ngao ngao ngao ngao!" 

Bá Vương điên cuồng vùng vẫy trong tay Dương Kính, vung móng, đạp chân, cào cấu. Bốn năm tên hoạn quan cùng lúc muốn ấn nó xuống cũng khó mà giữ nổi, náo loạn cả lên.

Chúc Tuyết Dao không rảnh để tâm đến Bá Vương, vội nhét Môi Cầu lại vào lồng, đỡ lấy cánh tay Yến Huyền: "Ngũ ca có sao không?"

Yến Huyền chỉ thấy sau lưng đau rát như lửa đốt, nước mắt sắp trào ra tới nơi, hắn ngửa mặt cố nhịn, chỉ nói: "Không sao..."

"Người đâu!" Chúc Tuyết Dao cao giọng: "Mau về phủ gọi Tôn đại phu tới phòng chờ sẵn!" 

Sau đó, nàng định đỡ Yến Huyền dậy: "Chúng ta mau về để Tôn đại phu xem xem!"

Cách đó vài bước, đám hoạn quan tốn bao công sức mới nhét được Bá Vương vào cái lồng đang trống, mấy người bị cào đến chảy cả máu tay.

Trên đường cả nhóm cùng về phủ, Bá Vương liên tục kêu gào trong lồng, kêu đến xé lòng xé ruột, nghe qua là biết chẳng phải lời hay ho gì.

Lúc sắp đến cổng phủ, Yến Huyền dần tỉnh táo lại từ cơn đau, bắt đầu cáu kỉnh gầm lại với nó: "Kêu cái gì mà kêu! Có giỏi thì ngươi đừng có ăn đồ ăn của chúng ta!"

Bá Vương: "Ngao ngao ngao!"

Yến Huyền: "Sắp được hưởng phúc rồi ngươi có hiểu không! Mắng cái gì mà mắng!"

Bá Vương: "Ngao ngao ngao ngao!!!"

Yến Huyền: "Ngươi mà còn kêu nữa là chúng ta sẽ 'động chân động tay' với con ngươi ngay trước mặt ngươi đấy!"

Bá Vương: "Ngao ngao ngao ngao!"

Chúc Tuyết Dao nhịn mãi cuối cùng vẫn bật cười, tiện tay vỗ một cái vào lưng Yến Huyền: "Huynh đúng là muốn 'động chân động tay' với lũ mèo nhỏ mà!"

"Suỵt!" Yến Huyền đau đến mức đột nhiên há to miệng, muốn kêu mà kêu không nổi. 

Chúc Tuyết Dao vội buông tay: "Xin lỗi xin lỗi Ngũ ca... muội muội muội quên mất!"

Nửa canh giờ sau, Tôn đại phu xem vết thương cho Yến Huyền trước, sau đó mới đi xem cho mấy tên hoạn quan bị cào chảy máu tay.

Suốt lúc Yến Huyền khám vết thương Chúc Tuyết Dao vẫn luôn đợi ở ngoài phòng, thấy Tôn đại phu cáo lui mới bước vào. Nàng vòng qua bức bình phong trước cửa, thấy Yến Huyền đang nằm sấp trên giường, c** tr*n phần thân trên, Dương Kính đang bôi thuốc cho hắn.

Vừa rồi Tôn đại phu đã dùng nước sạch giúp hắn rửa sạch vết thương, nhưng khi bôi thuốc mỡ lên vẫn đau xót, Yến Huyền nghiến răng hít hà. Chợt từ trong gương đồng bàn trang điểm cách đó khoảng một trượng loáng thoáng thấy bóng dáng Chúc Tuyết Dao, hắn quyết đoán hét lên một tiếng: "A!"

Dương Kính sợ tới mức rụt tay lại, vội nói: "Điện hạ thứ tội! Điện hạ... Điện hạ nhịn một chút, nô tài cố gắng nhẹ tay hơn."

Yến Huyền nằm đó không lên tiếng, nhưng ngón tay Dương Kính vừa mới chạm vào hắn một lần nữa, hắn lại thét lên thảm thiết: "A!"

Dương Kính cứng người, không dám cử động nữa, trong lòng không khỏi thắc mắc: Thật sự đau đến thế sao?

Mấy vết máu trên lưng hắn nhìn thì đáng sợ, nhưng thực ra không sâu mà!

Chúc Tuyết Dao bị tiếng hét của Yến Huyền làm cho kinh hồn bạt vía, dừng bước, do dự một chút rồi tiến lên nói: "Để ta, ngươi lui xuống đi."

Dương Kính nhìn nàng, cúi người hành lễ rồi cung kính lui xuống.

Chúc Tuyết Dao ngồi xuống cạnh giường cầm lấy lọ thuốc mỡ, Yến Huyền nửa xoay người lại ngăn tay nàng: "Không, cần không cần... Như vậy không hợp lễ nghi!" Hắn tỏ ra rất giữ kẽ.

Chúc Tuyết Dao mím môi, dịu dàng nói: "Chỉ là bôi thuốc thôi, không sao đâu. Ngũ ca nhịn một chút."

Yến Huyền lại nói: "Để ta tự làm."

Chúc Tuyết Dao nhìn vết thương trên lưng hắn: "Huynh không tự làm được đâu." Nói rồi nàng đưa mắt ra hiệu cho đám người hầu còn lại trong phòng cũng lui ra ngoài.

Đợi đến khi tiếng đóng cửa phòng vang lên, Chúc Tuyết Dao hạ thấp giọng: "Không có người ngoài đâu, Ngũ ca nghe lời nào!"

"Vậy... Được thôi... Đa tạ muội..."

Yến Huyền ngoài mặt thì tỏ vẻ miễn cưỡng, thực chất trong lòng sướng rơn mà thỏa hiệp.

Chúc Tuyết Dao sợ làm hắn đau, lúc đưa tay ra căng thẳng đến mức nín thở, nhưng mãi cho đến khi nàng bôi xong vết thương đầu tiên, Yến Huyền không hề kêu một tiếng nào.

Chúc Tuyết Dao thở phào, thả lỏng hơn đôi chút, lại khẽ dặn hắn: "Ngũ ca, đau thì bảo muội nhé."

"Không đau." Yến Huyền mỉm cười: "Không cảm giác gì luôn."

Chúc Tuyết Dao: "Vậy lúc nãy Dương Kính..."

"Gã không biết chừng mực." Yến Huyền nói.

Chúc Tuyết Dao "ồ" một tiếng, tập trung tinh thần bôi thuốc nốt cho những vết thương còn lại. 

Bôi thuốc xong, Yến Huyền tự mặc quần áo, nàng đi rửa tay, thuận tiện gọi Vân Diệp và Sương Chi vào hỏi: "Mấy người bị cào lúc nãy thế nào rồi?"

Vân Diệp thưa: "Tôn đại phu đã xem qua, chắc là đều không sao."

Chúc Tuyết Dao gật đầu: "Cho họ nghỉ ngơi vài ngày, mỗi người thưởng thêm hai lượng bạc."

"Rõ." Vân Diệp cúi người cáo lui.

Dương Kính đang tiến lên giúp Yến Huyền mặc đồ, nghe vậy chân mày vô thức giật một cái.

Yến Huyền mặc quần áo xong dặn dò cung nhân cách sắp xếp lũ mèo: "Đi tìm cái lồng lớn hơn một chút, dồn tất cả chúng vào một lồng, rồi tìm một căn phòng trống để đặt cái lồng đó. Mấy ngày tới ngoại trừ cho ăn cho uống thì không ai được vào, không cho Bạch Đường và Hoàng Tửu lại gần luôn. Vài ngày sau nếu chúng đều ổn, trông không có bệnh tật gì thì thả ra khỏi lồng, nhưng đừng ra khỏi phòng đó, cũng không cho Bạch Đường và Hoàng Tửu vào, nhưng có thể cách cửa sổ ngửi hơi nhau. Cứ để chúng thích nghi như vậy hai ba ngày rồi hãy cho Bạch Đường và Hoàng Tửu gặp chúng, bên cạnh phải có người canh chừng, nếu đánh nhau thì phải tách chúng ra ngay."

Chúc Tuyết Dao không lên tiếng khi hắn sắp xếp những việc này, trong lòng có chút không hiểu, đợi hắn nói xong liền hỏi: "Sao không để chúng chơi cùng Bạch Đường và Hoàng Tửu luôn?"

Nàng nghĩ mèo với mèo chắc chắn là biết giao tiếp với nhau, cứ để Bạch Đường và Hoàng Tửu bảo với chúng đây là nơi tốt, thế là chúng sẽ không sợ hãi nữa sao?

Yến Huyền kiên nhẫn giải thích: "Đây là mèo hoang, tuy trông đều khỏe mạnh nhưng ai biết có mang mầm bệnh gì không? Cứ tách ra vài ngày xác nhận không sao rồi hãy tính."

Chúc Tuyết Dao lại hỏi: "Vậy sau đó thì sao? Tại sao lại phải để Bạch Đường và Hoàng Tửu cách cửa ngửi hơi chúng?"

Yến Huyền khẽ cười: "Muội biết không? Bạch Đường và Hoàng Tửu không phải được nuôi cùng lúc đâu, Bạch Đường đến sớm hơn hai ba tháng."

Chúc Tuyết Dao thắc mắc: "Thế thì sao?"

Yến Huyền nói: "Lúc đó ta cũng không hiểu, Hoàng Tửu vừa đến đã cho chúng gặp nhau luôn. Đừng nhìn bây giờ chúng tình cảm như vậy, hồi đó đánh nhau đến mức lông rụng từng chùm, bị người ta bế ra còn gầm gừ với đối phương mãi không thôi."

Chúc Tuyết Dao ngạc nhiên: "Còn có chuyện như vậy sao?"

Nghĩ đến cảnh hai con mèo bây giờ thích nhất là cuộn tròn ngủ cùng nhau, cái hình ảnh "đánh nhau rụng lông từng chùm" kia nàng thật không thể nào tưởng tượng nổi!

Chúc Tuyết Dao suy nghĩ một lát, lại lo lắng hỏi: "Vậy để chúng ngửi hơi nhau qua cửa trước thì sẽ ổn sao?"

"Ta cũng chưa thử bao giờ." Yến Huyền trả lời thành thật: "Nhưng đây là cách người của cục thuần thú nói, bảo là để chúng làm quen với mùi của nhau trước thì chúng sẽ bình tĩnh hơn. Còn rốt cuộc có được hay không... Vài ngày nữa sẽ biết."

Thế là cả lứa mèo bị nhốt trong phòng trống suốt nửa tháng. 

Trong mười ngày đầu, Chúc Tuyết Dao nghe Vân Diệp nói Bạch Đường và Hoàng Tửu cứ đi đi lại lại trên bờ tường viện đó suốt, nhưng cung nhân không cho chúng vào viện nên chúng cũng chỉ có thể dừng bước tại đó.

Năm ngày sau, cung nhân không ngăn chúng vào viện nữa, chúng bắt đầu hít hà trước cửa sổ.

Ngày đầu tiên vừa ngửi được hai cái, cả hai con mèo đều dựng đứng lông lên, lũ mèo bên trong rõ ràng cũng nhận ra sự hiện diện của chúng, hai bên cách cửa sổ gầm gừ gào thét với nhau, đúng là như đối mặt với đại địch.

Nhưng rồi theo thời gian trôi qua, chúng ngày càng bình tĩnh hơn. Đến ngày cuối cùng, trong mắt Bạch Đường và Hoàng Tửu đã hoàn toàn không còn ý thù địch nữa. Hoàng Tửu bắt đầu lười biếng nằm lăn lộn dưới hiên nhà, còn Bạch Đường thì ngồi xổm trước cửa phòng với tư thế chuẩn của loài mèo, tò mò nhìn cánh cửa đang đóng kín những kẻ đồng loại bên trong.

Nghe cung nhân báo cáo những điều này, Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền liền đi mở cửa cho chúng gặp nhau. Lúc mở cửa, Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền mỗi người trốn một bên cổng viện để quan sát. 

Cửa vừa mở ra một khe nhỏ, một bóng xám như tia chớp vọt ra, rồi lại phanh lại ở cách đó không xa, không quên cảnh giác quay người nhìn chằm chằm Bạch Đường và Hoàng Tửu.

Bạch Đường và Hoàng Tửu cũng lập tức cảnh giác, Hoàng Tửu bật dậy từ dưới đất, vọt tới bên cạnh Bạch Đường đối đầu với Bá Vương.

Bá Vương gầm gừ đe dọa, lưng lại dựng cao lên, tư thế sẵn sàng nghênh chiến bất cứ lúc nào.

Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền nhìn nhau, đánh bạo tiến vào viện hai bước, khẽ nói phía sau Bá Vương: "Đừng đánh nhau mà!"

Bá Vương giật mình quay đầu, đôi mắt màu nâu trừng tròn xoe. 

Một người một mèo giằng co trong giây lát, Bá Vương: "Meo..."

Tiếng kêu phát ra lại nhỏ nhẹ dịu dàng, khác hẳn với vẻ hung tợn lúc trước, cứ như là hai con mèo khác nhau vậy!

Chúc Tuyết Dao bị tiếng kêu này làm cho ngơ ngác, hoang mang nhìn nó: "Hả?"

"Meo." Bá Vương lại kêu thêm một tiếng, còn nhẹ nhàng êm ái hơn cả tiếng vừa nãy, đồng thời hoàn toàn xoay lại, ngồi xuống trước mặt Chúc Tuyết Dao một cách rất hiền thục.

"...?" Chúc Tuyết Dao không hiểu chuyện gì đang xảy ra, muốn đưa tay xoa nó mà không dám, khó hiểu quay đầu nhìn Yến Huyền.

"Ha ha ha ha ha." Yến Huyền cười bước vào cổng viện, ngồi xổm xuống trước mặt Bá Vương, thử đưa tay về phía nó. Thấy nó không có vẻ gì là căng thẳng, hắn vỗ lên trán nó: "Thông minh thật đấy."

Tiếp đó hắn đổi tư thế, dùng một ngón trỏ chọc vào trán Bá Vương: "Đồ giả vờ giả vịt!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận