Cả hai đều hiểu, với thân phận của Chúc Tuyết Dao, việc nàng tặng lễ cho Hứa Lương đệ không đơn thuần chỉ là món quà cá nhân.

Hiện tại tuy trong cung rất không thích Phương Nhạn Nhi, đứa trẻ sinh ra sẽ được giao cho Hứa Lương đệ nuôi dưỡng, khả năng cao tên của đứa nhỏ cũng sẽ ghi dưới danh nghĩa của nàng ta, nhưng với tính cách của đế hậu và Thái hậu, họ sẽ không làm gì quá đáng để cố tình làm khó Phương Nhạn Nhi.

Vì vậy, việc nàng ta sinh con đại để sẽ được khỏa lấp bằng cách lặng lẽ nhất. Chẳng hạn như không cho nàng ta nuôi con, không ban thưởng lớn, nhưng vẫn sẽ sai người chăm sóc kỹ lưỡng trong thời gian ở cữ; còn phía Hứa Lương đệ dù nhận được đứa trẻ nhưng sẽ không có tiệc mừng rầm rộ, ban thưởng đa phần chỉ theo quy tắc dành cho đứa bé, không thực sự thưởng thêm cho nàng ta.

Nhưng nếu Chúc Tuyết Dao tiên phong tặng quà cho Hứa Lương đệ thì lại là chuyện khác. Chỉ dựa vào quan hệ giữa các huynh đệ tỷ muội hiện nay, các hoàng tử công chúa chắc chắn sẽ nghĩ: "Hiểu rồi, giúp A Dao trút giận trước đã."

Bên ngoài cung, những nhà quan lại giỏi nhìn sắc mặt càng cân nhắc nặng nhẹ. Tuy Yến Quyết là Thái tử, sẽ có người vì e dè trữ quân mà không đứng về phía Chúc Tuyết Dao, nhưng lựa chọn của mỗi người chắc chắn không giống nhau. Chỉ cần một phần nhỏ theo đuôi Chúc Tuyết Dao cũng đủ khiến Phương Nhạn Nhi khó chịu.

...

Hai người ngủ dậy sửa soạn một hồi, Yến Huyền tiện miệng bảo Dương Kính đi truyền món. Chúc Tuyết Dao ngồi trước cửa sổ đang đeo hoa tai, nghe vậy liền nhìn Dương Kính qua gương, nói: "Ta muốn ăn mì nước, bảo nhà bếp làm mang tới. Có nước dùng gà thì dùng nước gà, không có thì cho ta bát mì chay nước trong là được."

Dương Kính cúi đầu khẽ vâng, lại nghe Yến Huyền cười nói: "Ta cũng ăn mì, lấy loại nước trong ấy."

"Rõ." Dương Kính nhận lệnh đi ngay.

Những thứ như nước dùng gà, cá, bò ngày nào nhà bếp trong phủ cũng chuẩn bị sẵn để tiện nấu nướng bất cứ lúc nào. Hơn nữa dù Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền không dùng thì kẻ hầu người hạ cũng được chia nhau ăn.

Thế là chỉ một khắc sau, bát mì nước gà của Chúc Tuyết Dao và mì chay nước trong của Yến Huyền đã được bưng lên, ngoài ra còn có hơn hai mươi đĩa thức ăn kèm, cả nóng lẫn nguội, đa số đều hợp để ăn cùng mì.

Hai người ngồi đối diện nhau, Yến Huyền vừa ngồi định chỗ đã dặn thêm: "Lấy thêm hai cái bát không nữa."

Tuy là ăn mì, nhưng trước mặt hai người vốn đã có bát đĩa không, không cần lấy thêm. Dương Kính không khỏi thấy lạ, nhưng vẫn nhanh chóng lấy bát tới theo ý Yến Huyền. Chúc Tuyết Dao không để ý, gắp một con bào ngư kho tàu lên ăn trước.

Yến Huyền không vội gắp đồ ăn kèm, hắn sớt một phần mì nước trong vào bát nhỏ, sau đó mới vừa ăn kèm đồ vừa thưởng thức.

Khoảng một khắc trôi qua, bát mì nước gà của Chúc Tuyết Dao ăn được một nửa thì cảm thấy hơi ngấy, nàng nghiêng đầu dặn: "Đi bưng thêm một bát mì chay nước trong nữa tới."

Vân Diệp đang định vâng lời, Yến Huyền cười bảo: "Ta chia cho muội!" Vừa nói hắn vừa bưng bát mì tới: "Phần này ta chưa đụng vào."

Chúc Tuyết Dao ngẩn ra, nhưng nàng không để bụng, dù sao thế này còn tiện hơn là bắt người chạy xuống bếp một chuyến.

Dương Kính cạn lời đảo mắt, Sương Chi nhịn cười đến đỏ bừng mặt: Ở cái phủ có công chúa và hoàng tử ở thế này, làm gì đến mức thiếu một bát mì chứ? Hắn rõ ràng là muốn ăn chung bát với nữ quân!

Vân Diệp cũng muốn cười, đồng thời lại tò mò: Sao hắn biết nữ quân ăn được một nửa sẽ muốn ăn mì nước trong?

Yến Huyền đặt bát mì nước trong trước mặt Chúc Tuyết Dao, ánh mắt hướng về phía bát mì nàng vừa đặt xuống, nói: "Để ta nếm thử mì nước gà của muội."

Chúc Tuyết Dao lập tức bảo: "Vậy để họ bưng bát khác lên, bát này muội ăn dở rồi."

"Không sao." Yến Huyền trực tiếp đưa tay cầm lấy bát mì đó, ăn một cách thong dong.

"..." Chúc Tuyết Dao cảm thấy có chút kỳ lạ.

Đều là người lớn lên trong cung, ngày thường đương nhiên sẽ không ăn đồ thừa của ai, lần cuối nàng và các huynh đệ tỷ muội chia nhau một phần thức ăn chắc là từ hồi nhỏ xíu. Trẻ con không hiểu chuyện, cắn một miếng bánh thấy ngon là nhét vào miệng người thân thiết bảo ăn cùng là chuyện thường tình, lớn lên rồi chẳng ai làm thế nữa.

Nhưng chính vì nghĩ đến điều đó, Chúc Tuyết Dao chẳng biết nói gì hơn, vì nàng và Yến Huyền đúng là cùng nhau lớn lên. Hồi nhỏ đã có cái tình chia nhau miếng bánh, lớn lên thấy hơi ngượng ngùng cũng đành, nói ra lại thành làm bộ làm tịch.

Ăn xong, trước khi vào kho chọn quà cho Hứa Lương đệ, Chúc Tuyết Dao đi thăm hai đứa nhỏ trước, Yến Huyền không đi cùng mà ở lại phòng đọc thư vừa gửi tới vào buổi sáng.

Vân Diệp chần chừ mãi, cuối cùng không nhịn được tò mò, tiến lên thử hỏi: "Điện hạ."

"Hửm?" Yến Huyền ngẩng đầu.

Vân Diệp khẽ nói: "Sao ngài biết nữ quân ăn mì nước gà xong sẽ muốn ăn mì nước trong?"

Yến Huyền trả lời: "Nàng ấy nói có nước gà thì lấy mì nước gà, không có thì lấy mì chay nước trong."

"Vâng..." Vân Diệp nghe đến đây thì càng ngơ ngác: "Thế thì sao ạ?"

Yến Huyền nhún vai: "Ngươi thử nghĩ xem tại sao không có nước gà thì lấy mì chay nước trong, mà không phải mì cá hay mì bò?"

Vân Diệp bừng tỉnh: "Vì nữ quân muốn ăn thanh đạm?"

Yến Huyền mỉm cười: "Đúng thế. Thật ra nàng ấy muốn ăn thanh đạm, nhưng không suy nghĩ kỹ, cũng không dặn rõ cho nhà bếp, nên nhà bếp dùng nước gà thông thường, vị rất đậm đà, nàng ấy ăn nhiều chắc chắn sẽ ngấy."

"Điện hạ thật tinh tế." Vân Diệp cảm thán.

Sương Chi bên cạnh lại cố nhịn cười cười: Quả nhiên là muốn ăn chung một bát với nữ quân, còn cố tình tính toán nhiều bước như vậy!

Đợi Chúc Tuyết Dao từ sương phòng quay lại, hai người cùng nhau vào kho. Không nói đến việc làm Phương Nhạn Nhi tức chết, bản thân Chúc Tuyết Dao cũng thấy quá trình chọn quà rất thú vị.

Ai mà chẳng thích ngắm nghía đủ loại trang sức châu báu, vải vóc lụa là, cổ vật tranh ảnh chứ?

Thế là việc chọn lựa này kéo dài hơn một canh giờ, cuối cùng Chúc Tuyết Dao chọn ba bộ trang sức và bốn xấp lụa thượng hạng cho Hứa Lương đệ, chọn thêm tám xấp lụa mịn hợp để may đồ trẻ con, ba cái vòng cổ với chất liệu khác nhau dành cho đứa bé.

Trước khi đi, Chúc Tuyết Dao nhớ ra lúc nãy tình cờ thấy một hộp bút lông và hai thỏi mực, liền bảo hoạn quan lấy ra, nói: "Mang đến thư phòng cho Ngũ ca dùng."

"Đa tạ." Yến Huyền cười, rồi cùng nàng đi ra ngoài.

Hai người về đến chính viện, mỗi người ôm Bạch Đường và Hoàng Tửu "hít" một lúc, cuối cùng cũng đợi được tin từ cung truyền tới, hoạn quan báo cáo: "Đông cung vừa đón tin mừng, mẹ tròn con vuông, Thái tử điện hạ và Hứa Lương đệ đều rất vui."

Lời này nói rất khéo, nhắc đúng trọng tâm mà tuyệt nhiên không nhắc đến Phương Nhạn Nhi. Chúc Tuyết Dao gật đầu, bảo Vân Diệp mài mực, chắp bút viết thiệp chúc mừng sai người gửi cho Hứa Lương đệ.

...

Trong Đông cung, Phương Nhạn Nhi sinh con đến kiệt sức, nhanh chóng thiếp đi, đứa trẻ bị bế đi chính lúc này.

Yến Quyết sai người mời bốn ma ma vào thư phòng, mặt xanh mét: "Ta biết hoàng tổ mẫu không thích Nhạn Nhi, nhưng đứa trẻ là do nàng ấy mang thai mười tháng sinh ra, giờ đến nhìn cũng chưa được nhìn hai cái mà đã bế đi như vậy, e là quá nhẫn tâm."

Bốn ma ma cúi đầu đứng đó, vẻ mặt không có gì bất kính nhưng cũng không mất đi uy nghiêm. Đứng đầu chính là Hồ ma ma, quản sự bên cạnh Hoàng thái hậu, bà nghe thái tử nói, liền không kiêu ngạo không siểm nịnh đáp: "Chúng nô tỳ phụng chỉ làm việc, nếu điện hạ thấy không ổn, chi bằng trực tiếp tới xin ý Thái hậu."

Thái tử nhíu mày: "Chuyện này ta đã thỉnh cầu Hoàng tổ mẫu mấy lần, bà không chịu nới lỏng. Bốn ma ma đức cao vọng trọng, nếu có thể nói giúp ta và Nhạn Nhi đôi câu, coi như ta nợ các vị một nhân tình."

Lời này khiến ba người còn lại nhìn nhau, vẻ mặt đều có chút phức tạp. Họ đều là người cũ trong cung, nhìn Thái tử và Phúc Tuệ quân lớn lên. Chuyện của Phương Nhạn Nhi khiến họ cảm thấy vô cùng ghê tởm, trong lòng càng thương xót Phúc Tuệ quân hơn. Nhưng nghe Thái tử nói, họ cũng phải thừa nhận Thái tử đúng là yêu thương Phương Phụng nghi.

Nhưng Hồ ma ma sắc mặt không đổi, giọng nói thậm chí còn lạnh thêm vài phần: "Nô tỳ biết điện hạ xót xa Phương Phụng nghi phải chịu cảnh mẹ con ly tán, điện hạ cứ coi như nô tỳ cậy già khoe khoang, ở đây xin nói thêm một lời."

Bà dừng lại nhìn phản ứng của Yến Quyết.

Yến Quyết thản nhiên: "Ma ma cứ nói."

Hồ ma ma trầm giọng: "Điện hạ có xót Phương Phụng nghi đến mấy cũng phải cân nhắc đôi phần cho tiền đồ của đứa trẻ. Giữa Hứa Lương đệ và Phương Phụng nghi này, một người do đích thân Thái hậu chọn, Bệ hạ và Thánh nhân đều đã xem qua, một người thì là..." Hồ ma ma lướt qua câu "tư thông không người làm chứng với điện hạ", "Đứa trẻ nuôi dưới gối ai sẽ có khác biệt lớn thế nào, chắc điện hạ cũng hiểu rõ. Phương Phụng nghi nếu là người hiểu chuyện, lúc này cũng nên biết lùi bước."

Yến Quyết im lặng, thư phòng yên tĩnh hồi lâu, cuối cùng hắn thở dài: "Thôi vậy, đa tạ hoàng tổ mẫu đã dụng tâm lương khổ, ta sẽ tới vấn an bà sau."

Bốn ma ma thấy hắn thỏa hiệp thì không nói thêm gì nữa, cúi đầu hành lễ rồi cùng cáo lui.

Tại Quan Lạn Viện, nhũ mẫu bế đứa trẻ đứng chờ cách Hứa Lương đệ một trượng, mắt Hứa Lương đệ cứ liếc về phía đó nhưng nhất định không lại gần xem đứa bé, cũng không cho nhũ mẫu tiến lại.

Không phải nàng không thích trẻ con, mà là vì quá thích. Chính vì thích nên nàng mới sợ nhìn một cái liền không quên được, từ đó chìm đắm trong nỗi đau có được rồi lại mất đi.

Cứ thế đợi rồi lại đợi, cuối cùng nàng cũng đợi được hoạn quan quản sự trở về báo rằng: "Các ma ma của cung Trường Lạc đã đi rồi. Điện hạ dặn người chăm sóc đứa trẻ cho tốt."

Nàng mới thở phào nhẹ nhõm.

Nàng xua tay cho hoạn quan quản sự lui xuống, cuối cùng tiến về phía nhũ mẫu, nhìn đứa bé vừa sinh ra mặt mũi còn nhăn nheo, lòng dâng lên niềm thương mến: "Đứa nhỏ này thật đáng yêu."

Nói rồi đích thân nàng đưa tay bế lấy đứa bé. Đứa trẻ mới sinh lúc này chỉ biết ngủ, chẳng quản sinh mẫu có bên cạnh hay không, ngủ một giấc không biết gì cả.

Khoảng hai khắc sau, cung nữ quản sự của Quan Lạn Viện là Mặc An vén rèm vào phòng, bước chân vội vã, hành lễ cũng lộ vẻ gấp rút, lễ xong liền tiến lên hai bước, hai tay dâng một phong thiếp: "Lương đệ, đây là..."

Hứa Lương đệ vừa nhìn đã nhận ra đó là thiếp chúc mừng, không đợi nàng ta nói đã thở dài: "Từ chối đi, không gặp. Dạo này chúng ta nên thấp bé nhẹ cân một chút, tránh để người ta đỏ mắt, cũng tránh để Phương Phụng nghi không vui."

Mặc An thấy lời nàng nói có lý, nhưng chần chừ một chút vẫn thưa: "Lương đệ, đây là thiếp của Phúc Tuệ quân."

Hứa Lương đệ đang mải nhìn đứa trẻ bỗng ngẩng phắt đầu lên: "Ai?"

"Phúc Tuệ quân ạ." Mặc An cười nói: "Công chúa Hoa Mình, Phúc Tuệ quân. Nữ quân nói muốn tới mừng người có tin vui, hỏi người ba ngày sau có rảnh không."

Hứa Lương đệ sững người, suýt chút nữa thốt ra câu "Ta có xứng không?".

Nàng nén sự kinh ngạc, hít một hơi sâu, vội bảo: "Mau giúp ta soạn thiếp hồi đáp! Lại đi đưa thêm ít bạc cho nhà bếp, nhờ họ chuẩn bị yến tiệc... Cứ trực tiếp bảo họ là Phúc Tuệ quân sắp tới!"

...

Việc Chúc Tuyết Dao đi mừng Hứa Lương đệ không hề giấu giếm, mà lúc gửi thiệp đi còn cố ý để tin tức lan truyền ra ngoài. Thế là tối hôm đó, Hứa Lương đệ lại nhận được không ít thiếp chúc mừng, trong đó đa số là các công chúa, vương phi hoặc các tiểu hoàng tử; cũng có một số từ các nhà quan lại, muốn nhân cơ hội này làm quen với các hoàng tử công chúa.

Hứa Lương đệ trước khi vào Bắc cung đã làm cung nữ trong cung bảy tám năm, nhưng chưa bao giờ thấy nhiều bậc đại quyền quý như vậy, hai ngày sau đó nàng sống trong sự vừa căng thẳng vừa kích động.

Đến ngày thứ ba, nàng dậy từ lúc trời chưa sáng, đích thân chạy xuống bếp lo liệu chuyện yến tiệc, sợ xảy ra sai sót. Khi mặt trời lên cao, Mặc An lại vào báo cáo: "Cung Trường Thu vừa báo qua, lát nữa thánh nhân cũng tới. Nói là Thánh nhân mấy ngày rồi chưa gặp Phúc Tuệ quân, hôm nay sẵn tiện tới thăm đứa trẻ và xem Phúc Tuệ quân luôn."

Lời này khiến Hứa Lương đệ tim đập chân run. Trước đó, nàng chỉ được gặp Thánh nhân dập đầu một cái vào đêm đầu tiên vào Bắc cung, hôm nay lại lao tâm khổ tứ để Thánh nhân tới thăm nàng.

Phía bên kia, Chúc Tuyết Dao nghe tin Hoàng hậu muốn cùng mình tới Bắc cung lúc xuống xe ở cửa cung, vì vậy đương nhiên phải tới cung Trường Thu trước. Đến nơi, nàng thấy Hoàng hậu rõ ràng đang bận rộn đến tối tăm mặt mày, trước mặt chồng chất bao nhiêu tấu chương, còn có mấy vị triều thần đang yết kiến, Hoàng hậu buộc phải một tâm hai dùng, vừa đọc tài liệu vừa nghe họ báo cáo.

Thấy Chúc Tuyết Dao tới, Hoàng hậu đặt tấu chương xuống, xua tay cho triều thần lui ra: "Bổn cung còn có việc, các ngươi lui xuống trước đi, lát nữa bàn tiếp."

Các triều thần hành lễ cáo lui, Chúc Tuyết Dao vội nói: "Mẹ, nhi thần tự đi là được rồi."

Hoàng hậu liếc nàng một cái, lại đưa mắt ra hiệu cho triều thần lui hết, đợi họ đi rồi mới đứng dậy, lúc đi ra ngoài thuận thế nắm lấy tay Chúc Tuyết Dao, cười than: "Bổn cung vốn cũng nên đi thăm Hứa Lương đệ và đứa nhỏ. Hơn nữa, Phương thị kia là kẻ không biết lễ nghĩa, con bày ra trận thế lớn như vậy, ai biết nàng ta lại giở trò gì? Mẹ đi trấn áp hiện trường cho con."

Chúc Tuyết Dao chỉ đành cúi đầu, cười nói: "Cảm ơn mẹ."

Hai mẹ con cùng ra khỏi cung Trường Thu, ngồi chung bộ liễn tới Đông cung.

Khoảng hai khắc sau, phượng liễn dừng lại ở cửa chính Đông cung, Chúc Tuyết Dao đỡ Hoàng hậu xuống liễn, Đông cung đã có sẵn mấy cung nhân đợi ở cửa, nghiêm chỉnh hành đại lễ, dẫn đầu là Lưu Cửu Mưu bước tới, vừa dẫn hai người vào vừa khom lưng nói: "Thánh nhân an, Phúc Tuệ quân an. Thái tử điện hạ vẫn đang bàn việc với quan viên Đông cung, nghĩ rằng hôm nay còn có ngoại mệnh phụ vào cung cùng mừng, nên sẽ không tới yến tiệc, lát nữa bàn xong việc sẽ tới vấn an Thánh nhân sau."

Lúc nói lời này gã không ngừng quan sát sắc mặt Hoàng hậu, vẻ chột dạ hiện rõ mồn một.

Hoàng hậu lại ôn tồn bảo: "Cứ để nó bận việc của mình đi, thiếu gì một cái lễ này?" Nói tới đây bà dừng lại một chút, hỏi: "Có những ai tham gia yến tiệc?"

Lưu Cửu Mưu thưa: "Các công chúa và ba vương phi đều đã tới, còn có Cửu hoàng tử và Thập hoàng tử. Ngoại mệnh phụ có tám chín vị, trong Bắc cung ngoại trừ Phương Phụng nghi đang ở cữ, năm vị còn lại cũng đã đến đủ."

Hoàng hậu gật đầu, thản nhiên dặn dò: "Nàng ta đúng là nên ở cữ cho đàng hoàng, các ngươi hãy điều thêm người tới hầu hạ chu đáo."

Lưu Cửu Mưu đương nhiên hiểu ẩn ý trong lời này, hơi khựng lại, cúi đầu đáp: "Rõ."

Hoàng hậu và Chúc Tuyết Dao bước vào Quan Lạn Viện không lâu sau thì yến tiệc bắt đầu, không khí từ đầu đến cuối vô cùng hòa hợp, ấm cúng. Tuy đứa bé mới sinh ba ngày hoàn toàn không được bế ra ngoài gặp khách, nhưng ai nấy đều khen đứa trẻ đáng yêu, lại khen Hứa Lương đệ người đẹp tâm thiện.

Còn về Phương Nhạn Nhi, trong yến tiệc không ai nhắc đến nàng ta lấy một chữ, cứ như thể người này không hề tồn tại, đứa trẻ là do Hứa Lương đệ đích thân sinh ra vậy.

.

Thê Nhạn Cư, Phương Nhạn Nhi mấy lần định ra ngoài dự tiệc đều bị cung nhân cản lại. Nàng ta không dám làm căng, chỉ biết ấm ức khóc lóc.

Hoạn quan quản sự là Cung Ân bất lực ở bên cạnh khổ sở khuyên nhủ: "Phụng nghi đừng khóc, ở cữ mà khóc coi chừng hại mắt."

Phương Nhạn Nhi quát: "Ta khỏe lắm, chỉ có trong cung các người lắm chuyện, cứ phải nhốt người ta trong phòng ngồi cái cữ gì chứ!"

Cung Ân không dám cãi lại, chỉ đành cúi đầu im lặng.

Phương Nhạn Nhi hừ lạnh, lại nói: "Cái ả Hứa Lương đệ kia, nàng ta thật sự dám nhận con của ta! Nàng ta có biết xấu hổ không! Đợi ta hết cữ nàng ta cứ chờ đấy!"

Cung Ân hoảng loạn: "Phụng nghi định làm gì!"

Phương Nhạn Nhi liếc gã một cái, tạm thời nén cơn giận, thản nhiên bảo: "Ta chỉ nói vậy thôi... Ngươi không cần để tâm, nàng ta đang nuôi con của ta, ta còn có thể đánh nàng ta chắc?"

Cung Ân nhìn nàng ta mà đau đầu nhức óc.

...

Sau khi yến tiệc tan, cung đình trở lại tĩnh lặng. Phương Nhạn Nhi ở cữ, im ắng như thể thực sự không còn nhân vật này nữa. Yến Quyết có lẽ đang đắm chìm trong niềm vui lần đầu làm cha, cũng không còn đeo bám Chúc Tuyết Dao, hai người có gặp nhau khi tới vấn an đế hậu cũng chỉ khách sáo chào hỏi, không nói gì nhiều.

Trái ngược với sự yên bình đó, bên ngoài Lạc Dương lại vô cùng náo nhiệt. Trong một tháng lại xuất hiện thêm hai "hoàng tử tiền triều", cộng thêm "Trịnh Tứ Thái tử" đã tồn tại trước đó, ba bên bắt đầu đấu khẩu từ xa, mắng đối phương là giả mạo. Cảm thấy mắng qua mắng lại không ra ngô ra khoai gì, rất nhanh sau đó bắt đầu đưa ra đủ loại bằng chứng.

Nhất thời, dân chúng khắp nơi đều chờ xem kịch hay, không thiếu những người kể chuyện, hát kịch đem chuyện này viết thành kịch bản, đủ loại câu chuyện càng biên soạn càng kỳ quái.

Đến cuối tháng bảy, cũng chính là lúc Phương Nhạn Nhi sắp hết cữ, lại xuất hiện hoàng tộc tiền triều thứ tư, người này tự xưng là đệ đệ ruột cùng mẹ với Mậu Đức đế, nói ba hoàng tử trước đó đều là giả, chỉ có ông ta mới là dòng dõi hoàng tộc Đại Sùng còn sót lại duy nhất.

Tiếp theo sự thật chứng minh hoàng thúc với tư cách là bậc tiền bối, phong thái đúng là khác hẳn! Hoàng thúc này ngoài việc lớn tiếng chỉ trích ba kẻ kia tung tin đồn nhảm, còn tự bịa ra cho mình những điềm lành mang đầy màu sắc thần thoại. Ban đầu ông ta nói mình được sinh ra sau mười bốn tháng mang thai, điều này không chỉ giống với vua Nghiêu thời thượng cổ, mà còn giống với Hán Chiêu Đế. Rồi thuận theo cái cớ đó, ông ta lại nói đó là vì tổ tiên họ Trịnh có họ hàng với mẹ đẻ của Hán Chiêu Đế là Câu Dặc phu nhân, bịa ra chi tiết nhiều hơn hẳn ba kẻ trước.

Ngoài ra ông ta còn khẳng định ngày mình chào đời từng xuất hiện hiện tượng "ngũ tinh liên châu", điều này từ xưa đã được coi là điềm lành cho bậc đế vương giáng thế, mà còn phải là bậc minh quân có tài thao lược thiên cổ!

Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền đều nghe kể về hoàng thúc tiền triều này khi vào cung vấn an và cùng dùng bữa trưa với đế hậu, Chúc Tuyết Dao nghe một cách say sưa, còn Yến Huyền thì không nhịn được mà bật cười. Vì người này không phải do hắn sắp xếp.

Nghĩa là việc hắn theo gợi ý của Chúc Tuyết Dao tạo ra hai kẻ thừa tự giả đã có tác dụng làm gương, trong dân gian đã có người bắt đầu bắt chước, cứ thế gia nhập cuộc hỗn chiến, điều này giúp hắn đỡ tốn bao nhiêu tâm sức sắp xếp. Hơn nữa chuyện này đã có một thì sẽ có hai, tiếp theo không biết sẽ còn lòi ra thêm bao nhiêu tông thân tiền triều nữa. Dân chúng cũng chẳng phải kẻ ngốc, càng lòi ra nhiều thì càng thấy giả, chia năm xẻ bảy thế này cũng càng khó để một thế lực nào đó thành hình, triều đình gần như có thể ngồi xem kịch vui cùng dân chúng luôn.

Hoàng đế nhìn đứa con trai thứ năm vừa mới bắt tay vào chính sự, khen ngợi: "Việc này con làm thực sự rất tốt, dùng mẹo rất hay, đỡ tốn sức cho chúng ta, lại khiến tên Trịnh Tứ Thái tử kia có khổ mà không nói ra được."

Yến Huyền không có ý tranh công, cúi đầu cười đáp: "Là do A Dao hiến kế, nhi thần chỉ làm theo lời muội ấy thôi."

Đế hậu đều bất ngờ.

Chúc Tuyết Dao không để tâm lắc đầu: "Không phải đâu, ý tưởng của Ngũ ca vốn dĩ cũng tốt, con chỉ thuận theo mạch suy nghĩ của huynh ấy mà mạnh dạn sửa lại một chút thôi, mọi chi tiết đều là do một tay Ngũ ca kiểm soát, vẫn là công lao của Ngũ ca."

Hai đứa trẻ cùng sát cánh chiến đấu lại biết nhường nhịn nhau, làm cha mẹ càng yên lòng, không khỏi nhìn nhau cười.

Hoàng đế cảm thấy miếng thịt anh đào vừa đưa vào miệng càng thêm ngon, hài lòng gật đầu, gắp một miếng vào đĩa của Hoàng hậu: "Món này làm ngon đấy."

Yến Huyền và Chúc Tuyết Dao nghe vậy cũng theo bản năng đưa đũa gắp, gắp xong lại không hẹn mà cùng đưa vào bát của đối phương, miếng thịt chưa kịp đặt xuống đã nhìn nhau khựng lại, trong tích tắc hai má đều ửng hồng.

"Phụt." Hoàng hậu cười đầu tiên, Hoàng đế cố gắng giữ vẻ nghiêm nghị, chỉ sợ nhìn thêm một cái sẽ phá vỡ hình tượng, tầm nhìn cứ thế bay thẳng lên xà nhà.

Chúc Tuyết Dao vội vàng buông miếng thịt trong đũa vào đĩa của Yến Huyền rồi buông tay, cúi đầu ăn miếng cơm trắng.

Yến Huyền hít sâu để bình tĩnh lại, di chuyển miếng thịt chưa đặt xuống từ trên đĩa sang bát cơm của nàng, nhỏ giọng nói: "Cái này ăn với cơm chắc chắn là ngon lắm."

Lời này khiến vị Hoàng đế đang nhìn xà nhà ngắm họa tiết dát vàng cũng không nhịn được mà nhếch môi cười một cái.

...

Hôm đó hai người ở lại trong cung đến gần tối mới về phủ. Lúc ăn trưa tâm trạng cả nhà rất tốt, không biết không hay đều ăn nhiều, lúc đó không thấy gì, ăn xong nghỉ một lát mới thấy no căng.

Chúc Tuyết Dao định buổi tối không ăn nữa, còn tính đi dạo vườn hoa.

Nhưng vừa đến vườn hoa, Sương Chi hôm nay không trực đã tìm tới, mắt sáng rực kể với nàng rằng: "Nữ quân! Nô tỳ vừa nãy tán gẫu với thợ thủ công của phủ công chúa Chiêu Minh, nghe họ nói ở chỗ hôm nay khởi công tìm thấy một ổ mèo! Mấy con mèo đó thấy người lạ sợ quá không dám ra ngoài, nhưng cái sân đó sắp bị phá dỡ rồi."

Sương Chi nói đến đây thì không nói tiếp nữa, nhưng sự mong đợi trong mắt rõ ràng là muốn hỏi: Có thể đón về nuôi không?

Mắt Chúc Tuyết Dao sáng lên: "Có mấy con?"

Sương Chi lắc đầu: "Đều rúc trong khe tường, họ cũng không biết, nhưng nói là có khoảng bốn năm con."

Chúc Tuyết Dao lập tức quay người trở về: "Ngươi đi bảo người ở phủ công chúa Chiêu Minh làm việc ở chỗ khác trước, ta đi tìm Ngũ ca ngay đây, chúng ta tìm cách dụ mèo ra."

"Dạ!" Sương Chi tươi cười hành lễ.

Chúc Tuyết Dao rảo bước quay về chính viện, trên đường không quên dặn dò người hầu: "Đi lấy mấy cái lồng tới, rồi bảo nhà bếp nấu ít cá tôm cho mèo ăn, lấy loại vị tanh mặn đậm một chút."

Chỉ một lát sau, nàng đã về đến chính viện. Yến Huyền đang nằm trên giường nhắm mắt nghỉ ngơi, bỗng bị ai đó kéo cánh tay, giật mình mở mắt ra, liền thấy Chúc Tuyết Dao đang sốt sắng muốn kéo hắn ra ngoài: "Ngũ ca mau đi thôi, chúng ta đi bắt mèo!"

"Hả? Bắt mèo gì?" Yến Huyền vội đứng dậy xỏ giày, đi theo nàng ra ngoài.

Chúc Tuyết Dao ba máu sáu cơn kể rõ sự tình cho hắn nghe, hắn vui vẻ cười nói: "Được thôi, chắc là có mèo con mới sinh không lâu, thú vị lắm, muội chưa thấy bao giờ đúng không?"

"Chưa thấy bao giờ!" Chúc Tuyết Dao nghe hắn nói càng hứng chí, cả hai chẳng thèm sai người chuẩn bị xe kiệu, cứ thế chạy ra khỏi cửa phủ, hướng thẳng về phía phủ công chúa Chiêu Minh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Gả Cho Đệ Đệ Của Tình Cũ - Chương 41 | Đọc truyện chữ