Gả Cho Đệ Đệ Của Tình Cũ
Chương 135
Gió hè lướt nhẹ qua sườn núi, hương cỏ xanh quyện trong gió khiến lòng người thư thái.
Chúc Tuyết Dao và Chiêu Minh đại trưởng công chúa an nhiên ngồi trong gió, chẳng ai nỡ rời đi sớm.
Đột nhiên, Yến Tri Phù cười nói: "Không làm phiền muội nữa, đi chơi đi."
"Muội không có..." Chúc Tuyết Dao còn chưa kịp nói hết chữ "chuyện", nhìn theo ánh mắt của Yến Tri Phù thì liền hiểu ra tại sao nàng ấy lại nói thế.
Bởi vì Yến Huyền đang thơ thẩn ở chân núi cách đó không xa, dáng vẻ trông có vẻ rảnh rỗi vô cùng, lúc thì ngẩng đầu nhìn trời, lúc lại trêu đùa mấy đóa hoa nhỏ bên lề đường, rõ ràng là đang đợi nàng.
Chúc Tuyết Dao đứng dậy, phủi bụi trên váy định đi, nhưng chợt nảy ra ý định, nhìn Yến Tri Phù nói: "Nếu đại tỷ không có việc gì khác, hay là đi cùng luôn đi? Sắp đến giờ dùng bữa trưa rồi, muội định đi tìm cha mẹ ăn chực đây."
Yến Tri Phù bật cười vì cách dùng từ của nàng, gật đầu vui vẻ đứng dậy: "Cùng đi thôi."
Hai người cùng nhau xuống núi, Yến Huyền lập tức nhận ra họ đang đi tới. Đợi họ đến gần, hắn hành lễ với Yến Tri Phù: "Đại tỷ."
Hành lễ xong, ánh mắt hắn đảo qua đảo lại giữa hai người, rồi nhìn Chúc Tuyết Dao với ánh mắt ẩn ý.
Chúc Tuyết Dao thản nhiên khoác lấy tay hắn: "Muội và đại tỷ đều đói rồi, chúng ta đi xem chuyện của Tứ tỷ xong chưa, nếu xong rồi thì cũng nên dùng bữa thôi."
Yến Huyền nghe nàng nói vậy thì biết mọi chuyện đều ổn, thầm thở phào nhẹ nhõm, ba người cùng trở về hoa sảnh.
Khi còn cách hoa sảnh vài trượng, họ đã thấy trước sảnh đông nghẹt người, tiếng cười nói rộn ràng. Ba người nhìn nhau, đều tò mò. Đến gần hơn mới thấy người bị vây ở giữa là Thục Ninh công chúa, trên tay nàng ấy xách một chiếc giỏ tre, trong giỏ đựng rất nhiều túi thơm nhỏ, đang chia cho các huynh đệ tỷ muội xung quanh, thấy cung nhân nào được việc cũng thuận tay tặng một cái.
Vừa ngẩng đầu, Thục Ninh công chúa chú ý thấy ba người đang đi tới, lập tức hăng hái gọi: "Đại tỷ, A Dao, Ngũ đệ!" Rồi nàng ấy chạy tới, đưa túi thơm cho họ.
Chúc Tuyết Dao mỉm cười nhận lấy, chưa hiểu chuyện gì đã mở ra xem, bên trong là những viên đường được bọc cẩn thận bằng giấy dầu, còn có một xâu tiền vàng nhỏ kết bằng dây đỏ. Thứ này vốn thường thấy trong các tiệc hỉ ở dân gian, nhưng trong cung thì hiếm gặp.
Chúc Tuyết Dao kinh ngạc hỏi: "Tứ tỷ có chuyện vui sao?"
Chưa đợi Thục Ninh công chúa lên tiếng, Nhu Ninh công chúa đã nói trước: "Muội ấy vừa đi xin phụ hoàng mẫu hậu ban hôn cho mình và Tễ Vân, phụ hoàng mẫu hậu đồng ý rồi, sau này Tễ Vân sẽ là phò mã."
"A, chúc mừng Tứ tỷ!" Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền cùng hành lễ chúc mừng.
Yến Tri Phù cũng cười nói: "Chúc mừng Tứ muội."
Thục Ninh công chúa cảm ơn họ, ngẩng đầu thấy Ôn Minh công chúa và Sở Duy Xuyên đang đi về phía này, lại chạy tới đưa túi thơm cho họ.
Yến Tri Phù thấy nàng ấy đi xa rồi, không nói một lời mà tránh sang một góc khuất gần đó, một mình thẫn thờ.
Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền nhìn nhau, đều đoán được lý do nàng ấy đau lòng nên không đến làm phiền.
Phương Ninh công chúa Yến Tri Thiên lại ngẩn ra một lúc rồi đuổi theo, gọi: "Đại tỷ sao thế?"
Chúc Tuyết Dao căng thẳng, thầm hô hỏng bét, định đuổi theo kéo nàng ấy lại, nhưng chưa kịp đuổi tới đã nghe Yến Tri Thiên nói tiếp: "Có phải đại tỷ đang nhớ Thẩm Ngư không? Tỷ cứ yên tâm, Thẩm Ngư cát nhân thiên tướng, chắc chắn sẽ khỏe lại thôi!"
"..." Chúc Tuyết Dao rùng mình, dừng bước ôm trán.
Các hoàng tử công chúa khác cũng kẻ nhìn trời người ngó đất, chẳng ai dám nhìn đại trưởng công chúa.
May mà Yến Tri Phù đã quá quen với cái miệng của nàng ấy, cười nói: "Mượn lời tốt lành của muội."
Hai khắc sau, tiệc trong hoa sảnh bắt đầu, mọi người vào chỗ ngồi, cả nhà ăn uống vui vẻ hòa thuận, chỉ cần lờ đi việc Đồ Béo cứ muốn chúi đầu vào đĩa cá kho tàu trên bàn hoàng đế, khiến hoàng đế ăn một bữa cơm mà phải đánh nhau với nó hai trận.
Đợi đến khi bữa trưa dọn đi, Đồ Béo không ăn được cá kho tàu liền vặn vẹo thân hình to lớn của mình, hầm hầm tìm Meo Meo đi ngủ.
Tội nghiệp con mèo mướp thanh lịch vốn đang cuộn tròn trên đệm bồ đoàn ngủ ngon lành đột nhiên bị vật nặng đè tỉnh.
...
Chuyến đi này mọi người cùng du ngoạn bốn ngày ba đêm. Chiều tối ngày thứ tư, Nhị thánh rời Trăn Viên, trực tiếp đến hành cung tránh nóng.
Hành cung là một nơi thoải mái, bóng ma do phế Thái tử gây ra đến đây coi như hoàn toàn tan biến. Trong triều yên tĩnh một thời gian, đến đầu thu lại bàn luận về người được chọn cho vị trí Thái tử. Khang Vương, Hằng Vương và Yến Huyền đều nằm trong danh sách thảo luận sôi nổi. Nhưng trong ba người không ai đặc biệt xuất chúng, vì thế các bên tranh chấp không thôi, rất khó định đoạt.
Đến khi vào đông, Hoàng đế cuối cùng cũng nhắc tới: "Bách tính Di Châu an cư lạc nghiệp, tà phái Để Thành cũng bị quét sạch, Chiêu Minh đại trưởng công chúa có thể đảm đương trọng trách."
Lời này vừa nói ra, quần thần đều trợn mắt há mồm, nhưng mọi người nghĩ đi nghĩ lại cũng không tìm được lời nào để phản đối.
Trước kia cuộc chiến giành ngôi Thái tử chỉ diễn ra giữa các hoàng tử là vì từ xưa đến nay đa số là nam hoàng đế, triều thần khó tránh khỏi việc mặc nhiên cho rằng trữ quân phải là nam giới. Nay hoàng đế nhắc đến Chiêu Minh đại trưởng công chúa như vậy, đương nhiên sẽ có người muốn đưa ra những lý lẽ hủ bại như "nữ tử vô tài tài thị đức" để phản đối, nhưng ngẩng đầu nhìn vị Thánh nhân đang ngồi cạnh Hoàng đế, liền thôi.
Nhị thánh mặc kệ bọn họ tranh luận việc được hay không được trong vài ngày, sau đó, vào ngày cả nhà Phương Nhạn Nhi bị lưu đày, Hoàng hậu mượn cớ đó nhắc đến một chuyện khác: "Đứa trẻ do đại trưởng công chúa sinh ra chắc chắn mang huyết thống của chúng ta."
Điểm này thực sự là nhờ Phương Nhạn Nhi và Yến Minh Dương giúp một tay. Yến Minh Dương tám chín tuổi mới bị phát hiện không liên quan gì đến phế Thái tử, so sánh như vậy, đứa con do chính Yến Tri Phù sinh ra an toàn hơn nhiều.
Thế nên quần thần tuy nhiều người không cam lòng, nhưng ngoài việc lầm bầm ấm ức cũng không nói được nhiều lý do phản đối. Nhị thánh tuy chưa vội hạ chỉ, nhưng chuyện này coi như tạm thời đã được quyết định.
Chúc Tuyết Dao nghe Yến Huyền nói Khang Vương và Hằng Vương là những người không phục nhất, nhưng nghĩ đến Chiêu Minh đại trưởng công chúa, họ cũng chẳng có gan tranh giành, mỗi khi lên triều biểu cảm đều rất phức tạp.
...
Cứ thế lại đến mùa hè, thánh chỉ sắc phong Hoàng thái tử cuối cùng cũng được ban xuống. Chiêu Minh đại trưởng công chúa vào làm chủ Đông Cung, bận rộn đến mức chân không chạm đất.
Trước đó nàng ấy quản lý Di Châu rất tốt, nhưng so với giang sơn Đại Diệp, Di Châu chỉ là một nơi rất nhỏ. Với tư cách là trữ quân, chuyện nàng ấy phải lo toan nhiều hơn hẳn so với lúc trấn thủ đất phong, đành phải tăng cường rèn luyện. May mà nàng ấy rất giỏi, mấy năm trước vì muốn phân bì với Chúc Tuyết Dao nên cũng rất cầu tiến, hiện giờ bận thì bận thật nhưng cũng không thấy quá mệt mỏi.
Khi trận tuyết đầu mùa đông rơi xuống, mọi thứ trên triều đình đều đã đi vào quỹ đạo.
Bình Vương và Phương thị từ lâu đã không còn ai nhắc tới, chuyện vui lớn nhất trong cung gần đây là Thục Ninh công chúa lại có thai.
Quý phi cũng giống như lần trước muốn nàng ấy vào cung dưỡng thai, nàng ấy cũng giống như lần trước vẫn muốn ở cạnh Tễ Vân, lại khiến Quý phi tức đến xanh mặt.
Tháng Chạp, Thẩm Ngư bất ngờ tỉnh lại vào một buổi sáng sớm.
Hắn đã hôn mê hơn một năm rồi, tuy có cung nhân chăm sóc ngày đêm không rời, cơ thể vẫn ngày một gầy đi, khi tỉnh dậy đã gầy trơ xương. Lại vì vừa mới tỉnh, đầu óc còn mê muội, nhất thời hắn chưa chú ý đến sự thay đổi trên cơ thể, mơ màng nhìn quanh, chỉ thấy chỗ nào cũng xa lạ.
Trong đầu hiện lên cảnh tượng đối đầu với Khương Du, hắn mơ hồ cảm thấy mình e là đã bị Khương Du bắt đi, lập tức muốn xuống giường, nhưng vừa mới đứng dậy, cả người đã vì trọng tâm không vững mà ngã nhào xuống đất.
Thái giám trực đêm ở gian ngoài vốn đang ngủ gật, nghe tiếng động đột nhiên giật mình tỉnh giấc, vừa lăn vừa bò chạy vào phòng. Cầm nến soi thấy hắn, gã vừa mừng vừa sợ, vừa vội vàng tiến lên đỡ, vừa kêu lớn ra bên ngoài: "Mau, mau đi bẩm báo Thái tử!"
Thái tử?
Thẩm Ngư nhíu mày, càng mờ mịt về tình hình hiện tại, muốn mở miệng hỏi nhưng không phát ra được tiếng nào.
Trong hai khắc sau đó, Thẩm Ngư ngồi đờ đẫn trên giường suy nghĩ nát óc. Cho đến khi Yến Tri Phù bước vào phòng, hắn cảnh giác ngẩng mắt lên, bỗng chốc sững sờ.
Hắn há hốc miệng nhưng vẫn không phát ra tiếng, thấy Yến Tri Phù mang theo nụ cười đi về phía này, hắn theo bản năng né tránh ra sau, cho đến khi nàng ấy ngồi xuống cạnh giường, hắn không còn chỗ nào để trốn nữa.
Yến Tri Phù quan sát hắn, khuỷu tay chống trên đầu gối, tay chống cằm: "Ngươi thật biết lười biếng, cứ đợi sóng yên biển lặng mới chịu tỉnh. Nhưng mà cũng đúng lúc đấy... Phụ hoàng mẫu hậu sáng nay mới hối thúc ta mau chóng sinh một đứa con để quần thần yên tâm."
Con cái?
Thẩm Ngư nghe mà như lọt vào sương mù, đau đầu một trận.
Yến Tri Phù thấy hắn ngơ ngác, hiểu ý gật đầu: "Đừng vội. Những ngày ngươi ngủ không chịu dậy có nhiều chuyện mới mẻ lắm, để ta từ từ kể cho ngươi nghe." Nói đến đây, nàng nhìn sắc trời bên ngoài, "Nhưng giờ ta phải đi thượng triều trước, ngươi đợi ta về nhé?"
Thẩm Ngư do dự gật đầu.
Yến Tri Phù không tiện nán lại lâu, đi trước một bước.
Mãi đến gần trưa nàng mới trở về Đông Cung, Thẩm Ngư lại thiếp đi một lúc, nghe thấy tiếng của nàng liền lập tức ngồi dậy.
Yến Tri Phù ngồi xuống cạnh giường, đặt thứ gì đó trong lòng lên người hắn trước.
Hóa ra là một con mèo, một con mèo đen tuyền.
Yến Tri Phù tặc lưỡi không hài lòng: "Ta vốn định xin Ngũ đệ con mèo ngươi thích, nhưng hai kẻ keo kiệt đó cứ khăng khăng nói mèo như con cái trong nhà vậy, nhất quyết không cho, ta đành phải sai người tìm một con tương tự." Nàng xoa đầu con mèo nhỏ, "Không ngờ ngươi mãi không tỉnh, ta đành phải tự nuôi trước, hiện giờ ngươi đã tỉnh rồi, ta không quản nữa đâu."
Thẩm Ngư hoảng hốt, lại không nói được, không tránh khỏi càng thêm cuống quýt.
Buổi sáng Yến Tri Phù đã nhận ra điểm bất thường của hắn, bèn sai người lấy giấy bút tới, nhưng hắn cũng không có sức cầm bút, nàng nghĩ một lúc, dứt khoát đưa tay ra, bảo hắn viết vào lòng bàn tay mình.
Thẩm Ngư vội viết: Chủ thượng không thích.
"Ngươi thích thì cứ nuôi thôi." Yến Tri Phù mỉm cười, một lần nữa đưa tay xoa đầu mèo, "Vả lại ta nuôi những ngày qua thấy cũng ổn, không thể nói là không thích."
Nói đến đây, nàng liếc nhìn giường, "Dịch vào trong một chút."
Thẩm Ngư hoang mang nhưng rất nghe lời dịch vào trong một chút, Yến Tri Phù lên giường, cùng hắn ngồi tựa lưng vào gối: "Để ta nghĩ xem nên nói với ngươi từ đâu. À phải rồi, cái đồ cứng đầu ngốc nghếch nhà ngươi, trước đấy ta bảo ngươi về Di Châu ngươi không chịu đi, bọn Ngũ đệ bảo ngươi đi tìm ta ngươi lại chịu đi. Nếu không phải bọn họ luôn đi theo sau ngươi, thì Khương Du đã thực sự giết ngươi rồi."
Thẩm Ngư nghe mà hoảng loạn, ngón tay luồn vào lòng bàn tay nàng, nôn nóng muốn viết gì đó, liền bị nàng nắm chặt lấy: "Nhưng mà..." Yến Tri Phù thở dài, "Nếu các người không tới, ta cũng chết rồi."
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận