Gả Cho Đệ Đệ Của Tình Cũ
Chương 134
Chúc Tuyết Dao nghe mà mờ mịt, không dám tùy tiện tiếp lời.
Yến Tri Phù quay đầu nhìn nàng, mỉm cười rạng rỡ: "Muội biết trước đây ta không thích muội, đúng không?"
Chúc Tuyết Dao khựng lại.
Nàng nghĩ mình không hẳn là "biết", vì thái độ của Chiêu Minh đại trưởng công chúa xưa nay đối với nàng vẫn luôn tốt, nên khi nghe những lời đồn đại trong dân gian, nàng cũng không rõ rốt cuộc Chiêu Minh đại trưởng công chúa có suy nghĩ gì.
Tuy nhiên nàng vẫn gật đầu: "Có đoán được một chút." Im lặng một lát, nàng lại hỏi ngược lại: "Sao đại tỷ biết muội đã biết?"
Yến Tri Phù lại nhìn ra xa, thản nhiên nói: "Ngày đó ở trong sơn động, những lời muội và Ngũ đệ nói ngoài phòng ta, ta đều nghe thấy cả."
"Ồ..." Chúc Tuyết Dao lúng túng.
Yến Tri Phù nói tiếp: "Thực ra ta biết ta không nên ghét muội, luôn biết rõ điều đó. Những lời đồn kia đều không liên quan đến muội, phụ thân muội đã liều chết cứu cha mẹ ta, ta cũng rất biết ơn muội."
Chúc Tuyết Dao nhìn nàng ấy.
Thực ra nàng càng muốn biết nỗi oán hận mập mờ của Yến Tri Phù đối với Nhị thánh từ đâu mà có, cũng muốn biết vì sao trong hai kiếp nàng ấy lại có lựa chọn khác biệt đến vậy. Nhưng chuyện sau thì hoàn toàn không có cách nào hỏi, còn chuyện trước, Chúc Tuyết Dao lờ mờ cảm thấy nàng ấy sắp nói rồi.
Yến Tri Phù thở dài: "Trong lòng ta luôn hiểu rõ, trước kia có nhiều việc ta làm không công bằng. Hôm nay tìm muội nói những điều này cũng không phải muốn muội phải thấu hiểu cho ta, chỉ là hiện giờ ta thấy có những lời nói ra được có lẽ sẽ tốt hơn, tránh để nó thiêu đốt tâm trí mình thành tâm ma, cũng tránh bị kẻ khác lợi dụng."
Nói đến đây, nàng ấy bỗng nhiên có chút thiếu tự tin, hoặc là có chút căng thẳng vì không muốn bị người khác ghét bỏ, nên đột ngột bảo: "... Nhưng nếu muội thực sự không muốn nghe, cứ việc nói cho ta biết ngay bây giờ."
Chúc Tuyết Dao mỉm cười: "Muội muốn nghe chứ! Muội còn rất muốn biết tại sao tỷ tỷ lại oán trách cha mẹ?" Nàng vẫn nhân cơ hội này nói ra sự tò mò của mình.
"Đó là cùng một chuyện cả thôi." Yến Tri Phù cười bình thản, sau đó rơi vào trầm tư, những chuyện xa xưa khiến ánh mắt nàng ấy trở nên mơ màng, phải mất một lúc lâu nàng ấy mới lại mở lời: "Chắc muội cũng nghe nói rồi, trận chiến cuối cùng năm đó, cha con Khương gia mất tích không rõ tung tích, khiến phụ hoàng mẫu hậu bị bao vây, Chúc thúc thúc cũng vì thế mà hy sinh."
Chúc Tuyết Dao gật đầu.
Yến Tri Phù khẽ cười: "Thực ra bọn họ chính là những kẻ đào ngũ, nhưng điểm này là mấy ngày trước thẩm vấn đám dư đảng của Khương Du mới có kết luận xác đáng, còn năm xưa chẳng ai trong chúng ta dám chắc chắn cả. Vì vậy đối với ta mà nói, vị hôn phu đột nhiên bặt vô âm tín, sống chết chưa rõ, ta lo cho hắn đến mức ăn ngủ không yên. Mà phụ hoàng mẫu hậu khi ấy... rất bận, quốc gia mới định, những việc họ phải lo toan nhiều vô kể, ta muốn cùng họ ăn một bữa cơm cũng rất khó, nói gì đến chuyện bảo họ ngồi xuống nghe ta kể lể chuyện đau lòng. Giờ nghĩ lại, nỗi lo lắng dành cho Khương Du thực ra tan biến rất nhanh. Điều giày vò ta sau đó chính là việc ta nghi ngờ họ không hề để tâm đến ta. Haiz..."
Yến Tri Phù mỉm cười tự giễu, lắc đầu nói, "Nếu lúc đó ta độ mười sáu mười bảy tuổi, có lẽ sẽ hiểu được họ cũng là thân bất do kỷ, nhưng khi đó ta mới mười ba tuổi, nhìn kinh thành Lạc Dương xa lạ, đi trên những con đường cung cấm xa lạ, thấy đâu đâu cũng hiu quạnh, nhất thời lỡ bước vào ngõ cụt. Thế nên ta đã xin họ ban cho Di Châu, nói rằng ta muốn rời khỏi Lạc Dương. Lúc đó điều ta mong đợi là họ sẽ giữ ta lại, nhưng họ..."
Chúc Tuyết Dao ngạc nhiên: "Họ chỉ nghĩ tỷ vì nhớ thương Khương Du nên muốn quay về nơi cùng hắn lớn lên, vì thế mới đau lòng nhường nhịn, để tỷ đi."
Chuyện này từ nhỏ nàng đã nghe đế hậu kể lại, mỗi lần Hoàng hậu nhắc tới đều phải khóc một trận.
"Đúng vậy." Yến Tri Phù gật đầu, "Lúc đó ta đâu có biết họ là 'đau lòng nhường nhịn', ta mang theo uất hận mà đi. Vừa về đến Di Châu, chuyện đầu tiên ta nghe được là họ đã nhận nuôi muội, những lời đàm tiếu sau đó chắc muội cũng biết rồi."
Đế hậu mất đi một người con gái, lại nhận được một người con gái khác.
Theo thời gian Chúc Tuyết Dao ngày càng lớn, được dạy bảo ngoan ngoãn hiểu chuyện, nửa câu sau liền biến thành "lại có được một người con gái hiểu chuyện hơn".
Ở nơi trời cao hoàng đế xa, đó là câu chuyện lúc trà dư tửu hậu của bách tính, cũng là cơn ác mộng đeo bám đại trưởng công chúa.
Yến Tri Phù tặc lưỡi: "Sau này, khi ta đến tuổi suy nghĩ thấu đáo hơn, ta cũng đã từng khuyên nhủ bản thân mình. Nhưng đã quá muộn rồi, tâm sự tích tụ nhiều năm đã như một lời nguyền, không phải nói giải là giải được ngay. Vì vậy ta dốc hết tâm sức cai quản Di Châu, một mặt lo sinh kế cho bách tính, một mặt trấn áp các thế lực giang hồ. Ta tưởng tượng rằng mình sẽ biến Di Châu thành chốn đào nguyên, sau đó tìm cơ hội chết sớm ở nơi đó, để phụ hoàng mẫu hậu nửa đời sau đều phải nghĩ về việc ta tốt thế nào, mãi mãi hối hận vì sự thờ ơ của họ đối với ta. Những suy nghĩ này ta chưa từng nói với người ngoài, đến cả Thẩm Ngư cũng không biết... Bởi vì ta cũng hiểu đó là ma chướng. Nhưng trong suốt những năm qua, đó chính là niềm kiêu hãnh chống đỡ cho ta sống tiếp. Cho đến khi..."
Yến Tri Phù cười chua chát: "Cho đến khi muội và Ngũ đệ đính hôn, ta nghe nói muội được phong làm Hoa Minh công chúa. Chút kiêu hãnh gượng ép đó bỗng chốc bị đập tan, ta lại quay về với cơn ác mộng cũ, nhiều ngày liền không ngủ được, mỗi phút mỗi giây đều nghĩ liệu có phải muội thực sự đã thay thế vị trí của ta trong lòng phụ hoàng mẫu hậu rồi hay không."
Chúc Tuyết Dao ngỡ ngàng, nỗi nghi ngờ chôn giấu bấy lâu đột nhiên được tháo gỡ: Thảo nào hai kiếp lại khác nhau đến thế, kiếp trước nàng gả cho Yến Quyết khi hắn là Thái tử, địa vị Thái tử phi tương đương với Phó hậu, nên không có chuyện phong làm công chúa.
Chúc Tuyết Dao khàn giọng nói: "Cho nên sau đó tỷ tỷ mới đưa ra những yêu cầu kia..."
"Ừ." Yến Tri Phù gật đầu, "Khi ấy ta như con ruồi mất đầu, lúc thì thấy mình nên về Lạc Dương để lấy lòng phụ hoàng mẫu hậu theo kiểu 'gặp mặt mới có tình cảm'; lúc lại muốn chứng minh bản thân mình vốn vẫn có sức nặng. Thế nên ta đã đưa ra yêu cầu đòi đất phong, đòi trạch phủ, đòi gia phong danh hiệu trưởng công chúa. Ta nghĩ mình được phong trưởng công chúa thì sẽ lấn lướt được muội rồi, ngày phụ hoàng mẫu hậu hạ chỉ gia phong đại trưởng công chúa truyền tới, ta đã vô cùng vui mừng. Nhưng sau này thực sự trở về Lạc Dương, ta lại không thấy vui đến thế. Ta thấy được muội thân thiết với họ nhường nào, đến cả các đệ đệ muội muội của ta cũng đều thích muội. So với người đại tỷ uy nghiêm là ta, bọn họ dường như đều coi muội như người một nhà hơn. Lúc đó nhìn muội, ta tự nhủ muội vẫn còn là một cô bé, ta chấp nhặt với muội thì thật xấu hổ, nhưng ta chính là không nuốt trôi được cơn giận này."
Chúc Tuyết Dao khựng lại: "Nhưng đại tỷ chưa từng khắc nghiệt với muội..."
"Muội cũng đâu có phạm lỗi gì." Yến Tri Phù nói bằng giọng hiển nhiên.
Điều này khiến Chúc Tuyết Dao nhớ lại những lời cuối cùng mình nói với Yến Quyết: Nhị ca, Tam ca, Ngũ ca đều có những điểm không bằng người khác, nhưng họ đều giữ được một tấm lòng lương thiện.
Hiện giờ xem ra, trưởng tỷ cũng vậy.
Chỉ có Yến Quyết là không ra gì! Dù hắn đã thảm bại nhưng nàng vẫn phải mắng hắn.
Yến Tri Phù đương nhiên không biết lòng nàng đang mỉa mai, tự nói tiếp: "Sau đó nữa, Khương Du xuất hiện. Tuy ta không biết tại sao hắn đột nhiên xuất hiện, nhưng ta đã nắm bắt được thế lực Để Thành đứng sau hắn. Ta cảm thấy đây là cơ hội để mình kết thúc tâm nguyện. Ta vốn đã biết Để Thành hại bao nhiêu bách tính Đại Diệp, nên muốn lợi dụng Khương Du quét sạch nơi này, sẵn tiện để bản thân hy sinh, khiến phụ hoàng mẫu hậu cả đời này đều phải nhớ nhung ta."
Chúc Tuyết Dao giật mình: "Đại tỷ..."
"Muội không cần nói gì cả, ta biết ta điên rồi, từ lúc đó ta đã biết." Yến Tri Phù khẽ cười, "Ta đã nói rồi mà, ta bị ám ảnh rồi. Sau đó ta lại nhận thấy Khương Du cũng hận phụ hoàng mẫu hậu, nên nghĩ kế hoạch này càng dễ thực hiện hơn. Ta đoán vốn dĩ hắn cũng muốn lấy mạng ta, vừa hay thuận nước đẩy thuyền. Nhưng điều ta không tính tới là cái tên điên Khương Du kia vậy mà còn điên hơn cả ta, để bắt ta rời khỏi Lạc Dương mà không tiếc gây ra lũ lụt... Hừ, trước đó ta còn nghĩ, dù hắn có giết ta, chỉ cần hắn làm kín kẽ, thì linh hồn ta ở trên trời cũng chẳng ngại để hắn mang cái danh hờ phò mã mà hưởng vinh hoa phú quý."
Chúc Tuyết Dao định nói gì đó, nhưng lại thấy chẳng có gì để nói, cuối cùng chỉ có thể hỏi: "Tại sao Khương Du lại hận?"
"Ta không trực tiếp hỏi hắn." Yến Tri Phù nhún vai, "Nhưng nhìn từ những manh mối thì thấy hoàn toàn là vì đố kỵ mà sinh hận, lại pha thêm chút tự lừa mình dối người nữa. Năm xưa hắn cũng mới mười sáu tuổi, quyết định đào ngũ chắc chắn không phải do hắn đưa ra, mà là ý đồ của cha hắn. Lúc đó Khương Hoài Viễn cũng không ngờ lần bỏ trốn này của mình lại khiến Chúc thúc thúc mất mạng, sau đó nghe được tin tức thì... Khương Du nói ông ta 'mất sớm', ta nghĩ có khả năng là tự sát. Bất kể là lý do gì, trước khi chết khả năng cao ông ta không nói với Khương Du việc mình là kẻ đào ngũ, Khương Du liền có cơ hội tự lừa dối bản thân. Sau đó một mình hắn phiêu bạt nhiều năm, trải qua bao sóng gió mới tới nước Đản, tóm lại là sống sót được. Trong những năm qua, hắn tận mắt chứng kiến những người bạn chơi cùng thủa nhỏ trở thành hoàng tử công chúa cao cao tại thượng... Tuy nhiên thân phận của phụ hoàng mẫu hậu vốn đã cao hơn Khương Hoài Viễn, chuyện này cũng còn tạm được. Nhưng Chúc gia và Khương gia vốn ngang hàng nhau, xuất thân của hắn cũng tương đồng với muội. Trong cảnh đói rét cơ cực mà nhìn muội trở thành viên ngọc quý trên tay Nhị thánh, cha mẹ đã khuất của muội được hưởng thái miếu, hắn cảm thấy bất bình."
Chúc Tuyết Dao cúi đầu, nhàn nhạt nói: "Muội cũng nguyện để cha mẹ gã được hưởng thái miếu, hay sống mà phong vương bái tướng cũng được, chỉ cần gã đừng đào ngũ, để cha mẹ muội cũng được sống lại."
"Phải, đạo lý là thế, tiếc là hắn không nghĩ vậy." Yến Tri Phù thở dài bất lực, "Giống như ta hiểu rõ những đạo lý đó nhưng vẫn oán trách đủ thứ. Đôi khi ta thấy ta và hắn khá giống nhau, chỉ là ta không đành lòng làm liên lụy đến người không liên quan... Ừ, cùng lắm cũng chỉ bắt nạt Thẩm Ngư chút thôi."
"Đó chính là sự khác biệt rất lớn rồi." Chúc Tuyết Dao nhỏ giọng nói, "Còn lớn hơn cả sự khác biệt giữa người và cầm thú."
"Ha ha ha." Yến Tri Phù bật cười.
Chúc Tuyết Dao lại hỏi: "Thẩm Ngư sao rồi?"
Yến Tri Phù cứng đờ, lắc đầu, Chúc Tuyết Dao không hỏi thêm nữa.
Yến Tri Phù nhanh chóng bình tĩnh lại, nói tiếp: "Tóm lại, những năm qua ta chính như vậy. Lúc cùng Khương Du rời khỏi Lạc Dương, ta thật sự dự định sẽ chết ở đó, cho đến tận ngày ra tay vẫn giữ ý định ấy, là muội và Ngũ đệ đã phá hỏng kế hoạch của ta."
Chúc Tuyết Dao: "..."
Yến Tri Phù bĩu môi: "Tuy không tình nguyện lắm, nhưng mà... Cảm ơn các muội đã phá đám, nếu không cả thiên hạ sẽ nghĩ ta vì một người đàn ông mà chết. Hơn nữa cứ chết đi như vậy, ta cũng chẳng có cơ hội hóa giải tâm ma."
Hóa giải tâm ma?
Mắt Chúc Tuyết Dao sáng lên: "Tỷ tỷ thực sự nghĩ thông suốt rồi sao?"
"Ừ." Yến Tri Phù gật đầu, "Từ ngày chúng ta trở về, thấy phụ hoàng mẫu hậu ra đón ta, nhìn thấy dáng vẻ họ kích động đến thất thố là ta đã nghĩ thông suốt rồi. Sau đó đến nửa đêm, ta và mẫu hậu vẫn chưa ngủ, phụ hoàng đột nhiên từ điện Tuyên Thất tìm tới. Mẫu hậu hỏi ông có chuyện gì, ông bảo ông mơ thấy ta lại biến mất, nên qua nhìn một cái cho yên tâm, mẫu hậu mấy ngày đó lại càng hận không thể trói ta ở cung Trường Thu... Hồi tưởng lại những chuyện năm mười ba tuổi, thật kỳ diệu, ta đã không hiểu nổi những năm qua mình rốt cuộc đang nghĩ cái gì nữa. Ta nhớ lại Lạc Dương và hoàng cung khi đó, chỉ thấy chỗ nào cũng mới mẻ thú vị, đường cung tuy màu xám, lại vừa yên tĩnh vừa dài, nhưng xung quanh có cung nhân thị vệ, dường như cũng không đến mức thê lương như vậy."
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận