Đô Thị Quỷ Dị: Cầm Trong Tay Kịch Bản Cải Biên

Chương 119: Bảo tàng Vạn Tượng (17) - Vây quét

Cảm giác xuyên qua không gian thực ra chẳng có gì đặc biệt, ba người thò tay vào trong mô hình bảo tàng, rồi trước mắt chợt lóe lên, bọn họ đã trở về thế giới bình thường.

Bọn họ vẫn đang đứng trong sảnh nhỏ của Khu Tinh tượng, nếu không phải Quả Cầu Thiên Khung và bức tượng đồng vẫn còn nguyên vẹn, thì căn bản chẳng nhìn ra được là đã đổi chỗ.

Hồ Bất Mị chằm chằm nhìn quả cầu đồng khổng lồ trước mặt, lên tiếng: “Mọi người nói xem, bên trong quả cầu đồng ở đây có mô hình bảo tàng không?”

Vưu Miểu trầm mặc một lát: “Chắc là có đấy, nhưng cô dám đi lấy không?”

Tất nhiên là không dám rồi. Bên này đã là thế giới bình thường, mọi quy tắc đều phải được tuân thủ nghiêm ngặt. Mà cái biển “Cấm sờ vào hiện vật” thì đang treo rành rành ngay gần đó.

Không lấy được mô hình thì chẳng biết con quỷ kia giờ đã đi tới đâu rồi. Bọn họ đành phải mặc định đối phương vẫn đang hướng về phía Khu Tinh tượng, rồi ai nấy lăm lăm v.ũ k.h.í tiến ra ngoài nghênh đón.

Bầu không khí đặc quánh đến mức chỉ hít thở thôi cũng phải tốn rất nhiều sức lực, Vưu Miểu ngồi xổm nấp sau chậu hoa, dòng suy nghĩ bất giác trôi tuột về cái thứ sắp sửa ập đến kia.

Nói thật thì, dẫu cho đã nhìn thấy cái khung mô tả đạo cụ trong suốt kia, hiện tại cô vẫn rất nghi ngờ không biết cái thứ đó rốt cuộc có phải bàn tay vàng của mình hay không.

Dù sao thì trước nay chưa từng có tiền lệ bàn tay vàng không mang theo bên người, mà lại chạy rông khắp nơi bắt cô phải đi tìm thế này.

Hơn nữa tại sao bàn tay vàng lại mặc đồ giống y xì đúc cô? Lẽ nào công dụng thực sự của cái bàn tay vàng này là thế thân, chỉ cần nắm giữ nó là có thể tùy ý dùng thế thân đi đạp mìn thay mình? Đây quả là một tính năng không tồi, nhưng mà, chuyện này thì có liên quan quái gì đến [Minh Nguyệt Lô Hoa] chứ?

Giữa lúc còn đang suy nghĩ miên man, cuối cùng cô cũng nghe thấy tiếng bước chân.

Có điều lại không phải là tiếng bước chân yểu điệu, nhẹ nhàng như trong tưởng tượng, mà là tiếng chạy huỳnh huỵch ồn ào và hoảng loạn, nghe âm thanh thì ít nhất phải có hai người.

“Nhanh lên! Cái thứ đó sắp đuổi tới nơi rồi!”

“Sao nó lại nhanh thế được? Đó rốt cuộc là cái thứ gì vậy?!”

“Không biết, nhưng chắc chắn không phải là Cố Ảnh như chúng ta nghĩ đâu!”

Nghe hai giọng nói quen thuộc cất lên, hai người kia cũng nghe thấy tiếng bước chân. Bọn họ đều sửng sốt, nhưng vẫn đồng loạt xông ra ngoài.

Và rồi đụng trúng ch.óc hai người Vi Sinh Linh đang cắm đầu chạy tới.

Đôi bên đều ngẩn người. Hồ Bất Mị và Trình Huyễn Ngọc thì vì không quen biết/không nhìn thấy hai người này nên đang phỏng đoán danh tính đối phương, còn nhóm Vi Sinh Linh thì lại chấn động đồng t.ử khi nhìn thấy Vưu Miểu đứng phía sau.

Các cô ấy thậm chí còn khựng luôn cả bước chân bỏ trốn, dùng ánh mắt săm soi đầy cảnh giác trừng trừng nhìn Vưu Miểu.

“…”

Vưu Miểu - người vừa nghe lọt tai đoạn hội thoại của hai người kia - lập tức ý thức được họ đã hiểu lầm chuyện gì. Tám chín phần mười là cái thứ đang lao tới bên này thực sự mang khuôn mặt giống hệt cô, cho nên hiện tại các cô ấy chẳng còn dám chắc bản tôn cô đứng đây có phải là hàng thật hay không nữa.

Nhưng giờ phút này cũng chẳng còn thời gian đâu mà giải thích cặn kẽ cho hai người họ. Vưu Miểu đã nghe thấy một tiếng bước chân đơn độc khác đang tiến lại gần, cô rút [Lục Xuất] ra, cùng Trình Huyễn Ngọc tiến lên đứng ở tuyến đầu.

Những bông tuyết lạnh buốt cùng với nhiệt độ không ngừng hạ thấp, khiến não bộ Vưu Miểu tỉnh táo hơn bao giờ hết, thậm chí cái bóng người đang lao tới từ xa trong mắt cô cũng bị tua thành hành động chậm. Cô có thể nhìn rõ mồn một bộ Hán phục màu đỏ giống y đúc của mình, dáng người thon thả yểu điệu, chỉ có điều ẩn dưới suối tóc đen dài thướt tha kia, lại là một khuôn mặt kỳ dị với ngũ quan bị xê dịch hoàn toàn.

Lông mày, đôi mắt, mũi và miệng... tách riêng ra xem thì cái nào cũng giống cô y đúc, thế nhưng mớ ngũ quan này lại chẳng có cái nào chịu nằm yên đúng chỗ của mình. Chúng phân bố méo mó, vẹo vọ trên khuôn mặt trắng bệch, y hệt như cái trò bịt mắt dán mặt người hồi bé hay chơi, phải nhắm mắt ném bừa mới ra được cái hiệu ứng này.

Đặt vào thế giới 3D, cái thể loại khuôn mặt chắp vá này càng mang đến cho người ta một loại cảm giác ngạt thở chuẩn “Thung lũng kỳ lạ” (Uncanny Valley).

Bước đi của ả yểu điệu tựa nhành liễu rủ trong gió, ấy vậy mà ngặt nỗi mỗi bước chân sải ra, thân hình ả đã thoắt cái lao v.út tới trước mười mấy mét, chỉ chớp mắt đã sấn tới trước mặt hai người. Vưu Miểu và Trình Huyễn Ngọc gần như ra tay cùng một lúc, mười mấy bàn tay bóng tối từ dưới đất trồi lên tóm c.h.ặ.t lấy ả, cùng lúc đó, lưỡi đao tỏa ra hàn khí buốt giá cũng ép sát tới trước mặt!

Chém cái thứ quỷ quái nhìn qua đã biết chẳng phải cục kim loại cứng ngắc này, Vưu Miểu hoàn toàn đ.á.n.h bay nỗi lo v.ũ k.h.í bị vỡ vụn. Cô xả hết mười phần sức lực, lưỡi đao tựa như thái đậu phụ cứ thế rạch một đường thẳng tắp từ bả vai kéo tuột xuống tận sườn eo bên kia. Nhìn qua, ả quái vật kỳ dị này vậy mà lại bị một nhát đao c.h.é.m làm đôi.

Nhưng đồng t.ử Vưu Miểu lại co rút kịch liệt, trong ánh mắt ngập tràn sự hoài nghi và kinh ngạc không sao che giấu nổi!

Cảm giác trên tay không đúng!

Nhắc tới cũng thấy hơi rầu rĩ, Vưu Miểu vốn là một công dân tuân thủ pháp luật, ở thế giới thực đến con chuột còn chưa từng g.i.ế.c, thế mà giờ đây lại biến thành thợ lành nghề rành rẽ chuyện c.h.é.m g.i.ế.c. Ngay khi lưỡi đao vừa xẻ tới, cô lập tức phát giác ra điểm bất thường —— Quá nhẹ, cho dù hiện tại sức lực của cô có kinh khủng đến đâu, cũng không thể có chuyện thái thịt người mà chẳng gặp chút trở ngại nào được. Cảm giác hệt như đang c.h.é.m vào không khí vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Kẻ bị c.h.é.m chéo làm đôi không hề gục ngã, thân thể nó hệt như mặt nước bị rẽ đôi, nhanh ch.óng dung hợp lại với nhau. Và cùng lúc đó, Trình Huyễn Ngọc đứng ngay cạnh bỗng phát ra một tiếng kêu rên đau đớn.

Bên sườn bụng trái của anh ta, một mảng đỏ rực đang nhanh ch.óng loang lổ, hệt như có một thứ gì đó vô hình vừa đ.â.m anh ta một nhát đau điếng.

Trình Huyễn Ngọc phản xạ cực nhanh, ngay khoảnh khắc bị thương đã lôi chai xịt cầm m.á.u ra xịt xịt vào vết thương thình lình xuất hiện. Đồng thời, đôi mắt vô hồn của anh ta không ngừng đảo quanh, tựa hồ đang ráo riết tìm kiếm cái thứ vừa đả thương mình.

Ít ai biết rằng, Trình Huyễn Ngọc ngoại trừ kỹ năng đọc khẩu hình miệng thượng thừa ra, còn cực kỳ rành rẽ các món như nghe tiếng đoán vị trí. Tất cả đều là do anh ta khổ luyện để phòng hờ trường hợp đột ngột bị mất đi những giác quan quan trọng trong Quỷ cảnh mà rơi vào thế bị động. Trong tình huống bình thường, nếu có thứ gì định đ.á.n.h lén anh ta, Trình Huyễn Ngọc chắc mười mươi có thể né được chín phần.

Nhưng hiện tại... không có. Không có bất kỳ âm thanh nào, cũng chẳng có luồng không khí nào chuyển động, anh ta thậm chí còn không mảy may cảm nhận được hơi lạnh ớn xương khi quỷ quái áp sát!

“Thứ mà chúng ta nhìn thấy chỉ là ảo ảnh thôi! Chân thân của nó sẽ xuất hiện ngẫu nhiên trong bán kính năm mét quanh cái ảo ảnh đó, phải đ.á.n.h trúng chân thân thì mới đả thương được nó!” Lư Chinh Long gào lên.

Cô ta giờ đây cũng dám chắc mười mươi rồi, cái người tên Cố Ảnh đang lù lù trước mặt này là hàng thật giá thật. Tuy không rõ đối phương làm cách nào mà thoát khỏi thế giới trong tranh rồi đến được đây, nhưng hiện tại việc ưu tiên hàng đầu là phải giải quyết cái thứ tà môn kia đã.

Ảo ảnh theo phạm vi sao?

Ánh mắt Vưu Miểu khẽ chớp, thanh đao trong tay đang vung nửa chừng lập tức bẻ lái. Cô dồn hết sức bình sinh phi mạnh thanh đao ra, vừa vặn lại xuyên qua cơ thể thứ đó một lần nữa, găm phập xuống mặt đất.

Vì là ảo ảnh nên tất nhiên là chả có tích sự gì. Ngay lúc cái bóng đó lại một lần nữa liền mạch, Hồ Bất Mị cũng buột miệng kêu lên một tiếng thất thanh —— Má trái của cô ấy bị rạch một đường rướm m.á.u. Cũng may là lách người kịp thời, bằng không cú vừa rồi dư sức chẻ đôi sọ não cô ấy rồi.

Sắc mặt Vưu Miểu không mảy may xao động, cô nghiêng mình lùi ra xa vài bước, vặn eo né gọn một đòn đ.á.n.h xẹt sát sạt qua người, rồi lại phóng thêm một thanh đao nữa ra ngoài. Chỉ có điều mục tiêu lần này đến cái ảo ảnh cũng chẳng phải, mà là găm thẳng tắp xuống một vị trí cách thanh đao đầu tiên chừng bốn năm mét.

Lư Chinh Long dán mắt vào bóng người đang thoăn thoắt di chuyển tựa hồ điệp xuyên hoa của Cố Ảnh, chớp mắt cái lại thấy thêm một thanh đao v.út đi, vừa vặn ghép cùng hai thanh trước tạo thành một hình tam giác. Lại nhìn hàn khí buốt giá đang ngày một lan rộng trên lưỡi đao và vị trí của cái ảo ảnh, cô ta lập tức sáng tỏ đối phương đang định giở trò gì.

“Tiểu Linh, bên này!”

Lư Chinh Long hò lên một tiếng, cùng Vi Sinh Linh cực kỳ ăn ý tản ra hai phía. Cả hai gia nhập vào đội hình tấn công của Cố Ảnh, cùng cô phối hợp vừa đ.á.n.h vừa lui, dụ dỗ cái ảo ảnh luôn phải lẩn quẩn ở vị trí chính giữa mấy thanh đao hoa tuyết đang găm trên mặt đất.

Thanh thứ tư, thanh thứ năm...

Bước chân của Vưu Miểu cực kỳ linh hoạt, đôi mắt cô khóa c.h.ặ.t vào ảo ảnh, đồng thời não bộ tính nhẩm nhanh phạm vi hoạt động của cái chân thân. Khoảnh khắc cô ghim thanh đao hoa tuyết thứ sáu xuống đất, thời gian đã trôi qua được mười mấy phút, nhiệt độ quanh thanh đao đầu tiên đã tụt thê t.h.ả.m xuống dưới âm năm mươi độ.

Sáu thanh đao vẽ nên một khối lục giác tỏa ra thứ hàn khí bức người, còn cái ảo ảnh đang bị ba người lừa chạy vòng vòng ở giữa lại chẳng hề hay biết gì.

“Đồ đem tới rồi đây!”

Hồ Bất Mị hai tay khệ nệ ôm một cái chum lớn cao quá đầu người chạy bình bịch tới. Cô ấy hét lên một tiếng, hắt văng cả trăm cân nước trong chum thẳng vào vị trí tâm điểm của khối lục giác!

Ở cái nhiệt độ âm năm sáu mươi độ, nước nhỏ giọt thành băng chẳng còn là lời nói ngoa nữa. Khi vẫn còn văng tứ tung giữa không trung, rất nhiều giọt nước đã kết tủa thành những hạt băng nhỏ xíu. Lượng nước lớn còn lại ngay khoảnh khắc chạm vào bề mặt vật rắn, cũng tích tắc đóng băng thành những lớp vỏ đá cứng ngắc. Bao gồm cả một cái đồ trang trí dựng bên hành lang, một chậu cây cảnh đã c.h.ế.t rét từ đời tám hoánh, và cả... một hình người!

Tuy không có cách nào làm thịt được cái ảo ảnh của thứ đó, nhưng nếu chân thân của nó loanh quanh trong vòng bán kính năm mét quanh cái ảo ảnh, lại còn có khả năng đả thương người, thì chắc chắn là nó có thực thể, chỉ là tốc độ di chuyển quá mức bàn thờ nên mắt thường nhìn không ra mà thôi. Đã vậy thì cứ tạo ra một cái không gian đông lạnh, ép nó phải hiện nguyên hình là xong chuyện, đúng không?

“Trình Huyễn Ngọc, hướng một giờ, sáu mét!” Vưu Miểu hét lớn.

Trình Huyễn Ngọc tuy mù, bó tay với cái màn truy kích đòi hỏi thị giác động cực cao ban nãy, nhưng khoản nhắm b.ắ.n tỉa tại chỗ thì vẫn dư sức. Lời Vưu Miểu vừa dứt, trên tay anh ta đã lù lù xuất hiện một khẩu s.ú.n.g máy Gatling, chĩa thẳng nòng s.ú.n.g về phía Vưu Miểu vừa chỉ định rồi nã đạn xối xả.

...Ông nội ơi, có hàng nóng thế này sao không lôi ra xài sớm đi?!

Băng tuyết b.ắ.n tung tóe, khẩu s.ú.n.g trong tay Trình Huyễn Ngọc cũng chầm chậm biến mất tăm, xem như giải đáp luôn thắc mắc trong lòng Vưu Miểu —— Thứ đồ chơi này rõ rành rành cũng là Quỷ hạch, hàng xài một lần rồi vứt.

Mấy người chẳng màng đến luồng hơi lạnh thấu xương, sốt sắng sấn tới định bụng dòm xem cái thứ bị phong ấn trong lớp vỏ băng kia rốt cuộc ngang dọc ra sao. Ngờ đâu vừa liếc mắt nhìn, tất thảy đều nghệch mặt ra.

Cái lớp vỏ băng vốn dĩ phải chôn giấu thực thể của con quái vật ấy, giờ đây căn bản chẳng thấy mống quỷ quái hay cơ thể người nào sất. Lù lù ngay đó chỉ là một bộ Hán phục màu đỏ nhăn nhúm nằm bẹp dí dính c.h.ặ.t vào tảng băng.

“Má nó, lại trốn mất rồi sao??” Lư Chinh Long kìm không được buông lời c.h.ử.i thề.

Cô ta thực sự ức chế đến cùng cực. Vốn dĩ cái vụ hùa theo Vi Sinh Linh nhận lầm Cố Ảnh đã đủ muối mặt rồi, thế mà còn bị cái của nợ này rượt đuổi trối c.h.ế.t dọc đường. Lực chiến của cô ta tuy dư xài, nhưng gặp phải cái loại quỷ quái lẩn khuất khó tóm được chân thân kiểu này lại rất đau đầu. Cộng thêm việc hai người đang phải ba chân bốn cẳng bỏ trốn khỏi thành phố Ngọc Hành, nào có dắt túi được mấy cái Quỷ hạch xịn xò. Vậy nên dẫu trong đầu có vẽ ra cả chục kế sách ghim c.h.ặ.t c.h.â.n thân của ảo ảnh, cô ta cũng đành “có bột mới gột nên hồ”, báo hại phải ôm một thân võ nghệ điêu luyện mà chịu trận bị rượt tới tận bây giờ.

Giờ trầy trật lắm mới tóm cổ được, kết quả cái thứ đó lại lủi mất dép?!

Vi Sinh Linh lại tỏ ra điềm tĩnh hơn nhiều: “Xem ra, khả năng cái thứ rượt chúng ta nãy giờ là Quỷ hạch lại càng chắc chắn hơn rồi. Đừng quên, Quỷ hạch của Quỷ cảnh này cũng có trò dịch chuyển tùy ý giữa các hiện vật trưng bày. Biết đâu vừa rồi ngàn cân treo sợi tóc nó lại dùng chiêu tẩu thoát rồi.”

Cô ấy nói tới đây, Lư Chinh Long cũng như bừng tỉnh. Nửa câu định nói bị cô ta nuốt ngược vào trong, thay vào đó là ánh mắt cảnh giác liếc qua Cố Ảnh một cách kín đáo. 

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Đô Thị Quỷ Dị: Cầm Trong Tay Kịch Bản Cải Biên - Chương 119 | Đọc truyện chữ