Đô Thị Quỷ Dị: Cầm Trong Tay Kịch Bản Cải Biên

Chương 118: Bảo tàng Vạn Tượng (16) - Minh nguyệt lô hoa

“Cố… Cố… Cố tiểu thư!” Giọng Hồ Bất Mị lắp bắp hẳn đi, “Cô xem chỗ này đi! Thứ này là cái quái gì vậy?!”

Cô ấy kinh hoàng ngoái sang bên cạnh nhìn, tức thì sững sờ cả người.

Cố Ảnh vẫn đứng ngay cạnh cô ấy nãy giờ cùng xem cái bảo tàng thu nhỏ, chẳng biết đã thu lại nụ cười duyên dáng thường trực trên môi từ lúc nào. Cô mặt không biến sắc trừng trừng nhìn chằm chằm vào Khu Tự nhiên trong mô hình, đôi mắt đen láy sâu thẳm tựa hồ như hai hố đen hun hút không thấy đáy, chỉ mới đứng nhìn từ bên ngoài thôi đã cảm nhận được luồng gió lạnh lẽo, u ám phả ra từ trong đó.

Ý nghĩ hoang đường lúc trước lại một lần nữa ùa về trong tâm trí Hồ Bất Mị —— Người phụ nữ này, nhìn trông thực sự giống hệt như một bức tượng sáp tinh xảo vậy.

Vưu Miểu hoàn toàn chẳng mảy may nhận ra sự thay đổi sắc mặt đột ngột của bản thân lại mang đến nỗi khiếp sợ cho người bên cạnh. Cô ghim c.h.ặ.t mắt vào cái chậu hoa trong mô hình thu nhỏ, nội tâm đang cuộn trào những cơn sóng thần còn dữ dội hơn cả hai người đứng cạnh cộng lại.

Hồ Bất Mị không biết đó là thứ gì, có lẽ cô ấy chỉ đang hoảng sợ vì cái không gian này bỗng dưng lòi ra thêm một con quỷ. Nhưng Vưu Miểu lại thấy rõ mồn một, cái chậu hoa cỡ bự lấp ló dưới tán cây lá rộng kia, chính là cái nơi đầu tiên mà cô đã ngồi xổm lúc vừa mới xuyên không đến đây!

Giờ chỗ này lại lòi thêm một con mắt, là có con quỷ nào đó mới mò tới đó, hay là nói... cảnh tượng được phơi bày trong cái mô hình thu nhỏ này căn bản không phải là hình ảnh của hiện tại, mà là thuộc về cái mốc thời gian lúc cô vừa mới xuyên không đến đây? Nếu thật là vậy thì rắc rối to rồi.

Vưu Miểu âm thầm kêu khổ trong lòng. Một mặt cùng Hồ Bất Mị dán mắt vào cái chậu hoa ở Khu Tự nhiên, mặt khác não bộ đã bắt đầu chạy nước rút để dệt nên một lời nói dối hoàn hảo.

Dưới sự giám sát của hai người sáng mắt và một kẻ mù, cái đầu lộ ra từ trong chậu hoa chậm chạp ngoi hẳn lên, phơi ra một khuôn mặt người trắng bệch.

Những mô hình người tí hon bên trong không được điêu khắc tinh xảo tỉ mỉ đến từng chi tiết như các món hiện vật trưng bày, bao gồm cả mô hình của ba người bọn họ, tất thảy cũng chỉ có thể dựa vào y phục để phân biệt ai với ai.

Những khuôn mặt thì không có ngoại lệ, đều là kiểu mặt khối vuông như đồ chơi Lego. Cho nên cái “người” đang bò ra từ trong chậu hoa kia cũng chẳng thể nhìn rõ mặt mũi ngang dọc ra sao. Chỉ là, trên người “kẻ đó” lại khoác một bộ Hán phục thời Đường họa tiết hoa trắng nền đỏ vô cùng lộng lẫy. Nương theo từng bước chân thướt tha, vạt áo cũng đung đưa tạo thành những đường cong lả lướt đầy lười biếng. Rõ ràng là mang một khuôn mặt khối vuông, ấy vậy mà lại có thể dư sức lột tả được cái phong tình động lòng người đến lạ thường chỉ bằng phong thái.

Bộ y phục này...

Hồ Bất Mị không nén được bèn liếc nhìn sang người bên cạnh. Cô ấy vẫn luôn biết Cố Ảnh rất xinh đẹp, nhưng cái sự xinh đẹp đó là một nét đẹp hài hòa, tự nhiên trên tổng thể. Khi nhìn cô, người ta sẽ tự động bị cái khuôn mặt phong tình vạn chủng kia hút mất hồn, thế nên giờ đây Hồ Bất Mị mới bàng hoàng nhận ra, đây là lần đầu tiên cô ấy để ý xem Cố Ảnh đang mặc y phục gì.

—— Một bộ Hán phục họa tiết hoa trắng nền đỏ giống y hệt như cái mô hình khối vuông kia.

Ực.

Hồ Bất Mị lặng lẽ nuốt ực một ngụm nước bọt, toàn thân run rẩy càng thêm dữ dội.

“Sao thế? Hai người thấy gì rồi?” Trình Huyễn Ngọc mù tịt lại đột nhiên không nghe thấy động tĩnh gì, bèn gặng hỏi.

Hồ Bất Mị đang ước gì lúc này có người ra mặt để xoa dịu sự căng thẳng tột độ trong lòng mình. Cô ấy vội vã tường thuật lại tình hình trong mô hình thu nhỏ, vừa thuyết minh miệng vừa dán mắt vào từng động tác của mô hình tí hon. Chỉ thấy nó đã bò ra khỏi chậu hoa, kế đó đi thẳng một mạch về phía cửa ra vào của Khu Tự nhiên, rồi bước ra hành lang bên ngoài khu trưng bày...

“Cô ta đang đi về hướng của chúng ta!” Hồ Bất Mị trợn trừng hai mắt.

Mô hình khối vuông kia tuy đi đứng khá chậm chạp, nhưng vẫn có thể nhìn ra mục tiêu của cô ta cực kỳ rõ ràng. Cô ta cứ thế bám dọc theo hành lang mà đi, dứt khoát rẽ ngoặt rồi lại lên lầu, lướt qua cửa khu Hiện Đại và Khu Thư họa, ngày một tiến sát đến vị trí của ba mô hình nhỏ bên trong.

Hồ Bất Mị căng thẳng rút v.ũ k.h.í ra vào tư thế sẵn sàng nghênh chiến. Thế nhưng vừa ngoảnh đầu nhìn lại, hai cái “đùi to” của cô ấy lại tỏ ra điềm nhiên lạ thường, kẻ tám lạng người nửa cân, hơn nữa nhìn biểu cảm thì có vẻ cả hai đều đang trầm ngâm suy tính chuyện gì đó...

—— Đang nước sôi lửa bỏng thế này mà hai người họ vẫn còn rảnh rang suy nghĩ, lẽ nào cô ấy đã bỏ sót mất chi tiết gì rồi sao?

“Hồ tiểu thư, phiền cô quan sát kỹ lại lần nữa, có chắc chắn lộ trình của mô hình đó là đi từ hành lang sang đây không? Trên đường đi không hề rẽ ngang qua bất kỳ khu trưng bày nào khác chứ?” Trình Huyễn Ngọc thận trọng dò hỏi.

“Đảm bảo luôn. Lộ trình mà cô ta đi y xì đúc như đường đi được chú thích trên bản đồ mặt bằng của bảo tàng.”

Trình Huyễn Ngọc khẽ hít sâu một hơi: “Vậy thì tám chín phần mười là chúng ta sẽ không gặp nguy hiểm gì đâu. Đừng quên, không gian của thế giới bên chúng ta đang đứng vô cùng hỗn loạn. Nếu kẻ đó thực sự ở bên này, thì nó hoàn toàn có thể đ.â.m xuyên qua các khu trưng bày để tiến thẳng tới đây, căn bản chẳng việc gì phải cuốc bộ qua một đoạn hành lang dài dằng dặc như thế.”

“Ế?” Hồ Bất Mị ngẩn tò te một chốc, tiếp đó liền bừng tỉnh đại ngộ, “Anh Trình, ý anh là, những gì hiển thị trong cái mô hình này thực chất là tình hình của thế giới bên kia sao?”

Ban đầu cô ấy còn hơi thả lỏng, nhưng ngay tắp lự cả người lại căng cứng lên.

Bọn họ có vẻ đã an toàn rồi đấy, nhưng người ở thế giới bên kia thì rắc rối to rồi. Thứ này đâu phải ba cái loại hiện vật đột nhiên sống lại đâu. Một cái thứ quỷ quái bò ra từ trong chậu hoa, lại còn mang đồ giống y xì đúc Cố Ảnh, nhắm mắt cũng thừa biết nó nguy hiểm đến mức nào!

Mang theo dòng suy nghĩ đó, Hồ Bất Mị lại đ.á.n.h mắt liếc Cố Ảnh. Sắc mặt của người phụ nữ này giờ đây còn có vẻ nghiêm trọng hơn cả lúc nãy.

Cô rút ra cặp kính râm – cái thứ mà rất có thể dùng để soi ra điềm báo trước khi quỷ quái hiện hình – gác lên sống mũi liếc nhìn một cái, rồi quả quyết lên tiếng: “Không sai, thế giới bên kia hiện đang cực kỳ nguy hiểm, chúng ta phải mau ch.óng sang đó.”

“Sang đó bây giờ luôn sao?” Trình Huyễn Ngọc ngoảnh mặt lại, có phần kinh ngạc hỏi.

“Đúng vậy, ngay bây giờ, từ lối này.” Cố Ảnh gật đầu quả quyết, một tay chỉ thẳng vào mô hình bảo tàng thu nhỏ, “Cái thứ chúng ta vừa tìm được này, chính là cánh cửa không gian để xuyên qua hai thế giới!”

Dưới lăng kính của chiếc kính râm, một đường viền màu xanh lam sáng rực đang không ngừng mở rộng. Quầng sương mù tượng trưng cho khe nứt không gian đang dần thành hình. Giờ phút này Vưu Miểu đã vô cùng chắc chắn, chỉ cần bọn họ chui qua được quầng sương mù này, là có thể quay lại thế giới bên kia.

Trở về đó để giúp đám người kia giải quyết chút rắc rối, và quan trọng nhất là... lấy lại bàn tay vàng của cô!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Không sai, ngay lúc cái mô hình khối vuông bò ra từ trong chậu hoa, Vưu Miểu đã nhìn thấy một khung nhỏ bán trong suốt lơ lửng trên người nó.

Mặc dù chỉ là mô hình chứ không phải thực thể, nhưng cô dám chắc chắn một điều rằng nó chính là chủ nhân của mảnh vạt áo mà cô từng lướt qua dưới hành lang bên này. Thậm chí cô còn thử nhấn vào cái khung nhỏ bán trong suốt ấy, quả nhiên một khung thoại chỉ mình cô nhìn thấy liền hiện ra.

[Mã số: GM005]

[Tên vật phẩm: Minh Nguyệt Lô Hoa]

[Số lần sử dụng: (1/1) (Có thể sạc lại)]

[Thuở thiên địa sơ khai, tựa trắng không phải trắng, tựa mực không phải mực

Muốn tô điểm trọn vẹn sự hỗn độn mờ mịt này, nhưng trăng sáng giấu trong hoa lau, ngựa trắng đã bước vào

Vậy thì hãy g.i.ế.c c.h.ế.t ngựa trắng đi

Hoa lau nhuốm m.á.u, đối lập với ánh trăng

Đó sẽ là sắc màu đầu tiên mà thế giới cũ dâng hiến cho thế giới mới]

Vưu Miểu đã biết rõ phần mô tả của đạo cụ dòng GM đóng vai trò cực kỳ quan trọng, có thể liên quan mật thiết đến thiết lập bối cảnh của mỗi vỏ bọc (áo choàng), cho nên lần này cô đọc đi đọc lại cẩn thận hơn hẳn mọi khi.

Nhưng... vẫn chẳng hiểu mô tê gì.

“Minh nguyệt lô hoa” thì cô có biết, đây là một thành ngữ rất hiếm gặp, dùng để hình dung sự hư vô mờ mịt, bặt vô âm tín. Nếu không phải năm xưa lúc ôn thi công chức từng nhồi nhét từ này, e là cô cũng mù tịt.

Nhưng biết thì cũng có ích gì đâu, cô vẫn hoàn toàn mù mờ về hình dạng thực sự của bàn tay vàng này.

Nhưng chuyện đó không quan trọng! Chỉ cần lấy được đồ vào tay, từ từ nghiên cứu kiểu gì cũng sẽ biết cách dùng thôi!

Vưu Miểu đã phấn chấn tinh thần, xoa tay xắn áo chuẩn bị nhảy vọt sang thế giới mới. Thế nhưng quay sang nhìn Trình Huyễn Ngọc, lại thấy mặt anh ta lộ rõ vẻ khó xử.

“Đi ngay bây giờ sao?” Anh ta xác nhận lại lần nữa.

“Chứ còn sao nữa?” Vưu Miểu thấy kỳ lạ, “Anh còn việc gì chưa làm xong à?”

“Cũng không hẳn là việc chưa làm xong, mà là chuyện bên kia có lẽ vẫn chưa ngã ngũ.” Trình Huyễn Ngọc gượng gạo cười, “Chẳng phải tôi đã nói với hai người rồi sao? Trước lúc tôi sang đây, cái nhiệm vụ hiến tế kia đã thu thập xong trái tim đen ngòm và dòng m.á.u xanh lục, giờ chỉ còn thiếu mỗi bộ não màu tím thôi. Tôi linh cảm chắc chắn bọn họ sẽ ra tay với tôi trước, thế nên tôi mới vội vã lẩn sang thế giới bên này đấy.”

Vưu Miểu: ...

Vưu Miểu: ???

Rốt cuộc cái tên khốn kiếp này đã gây ra chuyện tày trời gì bên đó, đến mức người ta còn muốn đào luôn cả não anh ta ra cơ chứ??

Trình Huyễn Ngọc vốn là kẻ sành sỏi khoản nhìn mặt bắt hình dong. Dù không thể nhìn thấy biểu cảm biến hóa khôn lường của Vưu Miểu, nhưng từ sự im lặng của cô, anh ta vẫn thừa sức đoán được cô đang nghĩ gì. Anh ta lập tức thanh minh: “Không phải như cô nghĩ đâu. Thực ra ban đầu chúng tôi hợp tác rất vui vẻ, nhưng mà cái nhiệm vụ đó cô cũng biết rồi đấy... Lúc đầu tôi vẫn luôn đinh ninh rằng không thể nào tất cả các vật phẩm hiến tế đều xuất phát từ cơ thể người, chắc chắn chúng tôi sẽ tìm ra được một con đường không cần bất kỳ ai phải hy sinh. Nhưng mọi người có vẻ không nghĩ thế... Sau khi trái tim màu đen xuất hiện, tình hình đã hoàn toàn mất kiểm soát.”

Anh ta bày ra một vẻ mặt bi thương: “Bọn họ cho rằng, nếu màu đen đại diện cho tội ác, thì màu tím chắc chắn tượng trưng cho sự bình tĩnh và trí tuệ. Thật không may, họ lại thấy tôi hoàn toàn khớp với những phẩm chất đó. Vậy nên, để giữ mạng, tôi không còn cách nào khác đành vứt bỏ họ mà trốn sang bên này. Trên đường tẩu thoát, vì tự vệ nên tôi lỡ tay g.i.ế.c c.h.ế.t một người —— chính là cái gã John mà Cố tiểu thư cô đã dẫn theo đấy. Thực sự xin lỗi, xin cô hãy tin là tôi cũng đau buồn lắm.”

Vưu Miểu: ...

Anh mà biết đau buồn thì mới là chuyện lạ đấy.

Mấy chuyện khác cô không tận mắt chứng kiến nên miễn bàn, nhưng mà cái kiểu “tự vệ g.i.ế.c người” nhà ai lại đem người ta nhét vào trong tượng sáp cơ chứ?! Hơn nữa nhìn cái vẻ mặt kinh hoàng tột độ của John, trước khi c.h.ế.t chắc chắn gã đã phải hứng chịu sự kinh hãi kép từ cả quỷ quái lẫn con người. Không khéo lúc anh đang “tự vệ”, trong bụng lại đang mở cờ vì cuối cùng đối phương cũng ban cho anh một cái cớ hoàn hảo để ngược sát tàn nhẫn ấy chứ.

Lại ngẫm sâu xa thêm chút nữa, biết đâu mâu thuẫn trong đội đều do gã đàn ông ch.ó má này giở trò “trà xanh” khích bác mà ra. Thậm chí việc anh ta chủ động tỏ ra yếu thế với cô lúc này, khéo cũng chỉ là màn kịch để thăm dò thái độ của cô, rồi mới tính tiếp nước đi sau đó.

Nếu là Vưu Miểu của ngày trước, vì muốn giữ mạng nhỏ, biết đâu cô đã hùa theo lời anh ta để thể hiện chút sự đồng cảm, y như cái hồi ở phó bản “Trấn Cổ Kỳ Bí”. Nhưng giờ đây khi đã hiểu rõ nhiệm vụ chính chỉ có thể tự thân vận động, cô lại cảm thấy cái sự dò xét này thật nhạt nhẽo và chướng mắt.

“Hóa ra là vậy.” Cố Ảnh cất lời với vẻ ngạc nhiên rất chi là vừa vặn. Cô gật đầu ra vẻ đã hiểu, sau đó nói: “Nếu đã như vậy, anh cứ ở lại đây đi, đừng sang đó nữa. Chúng tôi qua đó phá giải Quỷ hạch xong, anh cũng có thể ké tụi này ra ngoài luôn!”

Trình Huyễn Ngọc: “...”

“Sao thế? Anh yên tâm, tụi tôi qua đó tuyệt đối không hé răng nửa lời chuyện anh đang trốn ở đây đâu!”

Khuôn mặt Cố Ảnh hiện lên nét thắc mắc vô cùng ngây thơ. Gương mặt cô vốn đã xinh đẹp tuyệt trần, lại dùng cái biểu cảm này để nhìn người ta, thì dẫu là Hồ Bất Mị đang lờ mờ thấy có điểm cấn cấn cũng không kiềm được mà bị lay động —— Hình như Cố tỷ nói cũng chí lý phết, rén không dám qua bên kia thì cứ nằm yên một chỗ bên này chờ sung rụng thôi, có gì sai đâu!

Trình Huyễn Ngọc tuy mù dở không thấy được khuôn mặt cô, nên chẳng dễ bị dụ như thế, nhưng tận sâu trong tiềm thức, anh ta vẫn có cảm giác những lời đối phương nói hoàn toàn xuất phát từ đáy lòng. Tựa hồ có một giọng nói không ngừng văng vẳng trong não anh ta: Cô ấy vừa xinh đẹp vừa ngây thơ nhường kia, làm sao có thể cố tình giở giọng âm dương quái khí để kháy anh được?

Mọi toan tính, suy đoán trong lòng Trình Huyễn Ngọc phút chốc tan thành mây khói giữa cơn hoảng hốt. Anh ta xốc lại tinh thần, mỉm cười đáp: “Không cần đâu, có hai người ở bên cạnh, chắc mẩm bọn họ cũng chẳng dám táy máy tay chân với tôi. Chúng ta cùng qua đó đi.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận