Đế Vương Vô Tình
Chương 2
Ta vẫn quỳ xuống: “Bệ hạ nguôi giận, nô tỳ hầu hạ là bổn phận, không dám cầu báo đáp, chỉ mong bệ hạ bình an.”
Đó là thật lòng.
Nhưng không ai tin.
Người ta chỉ thấy ta diễn sâu.
Phó Ngôn Từ hừ lạnh rồi bỏ đi, như nhìn thêm một giây là khó chịu.
Ta tự lui.
Về phòng thì ngất luôn.
Nghe nói thái y là chàng cho gọi.
Ta cúi đầu: “Không sao rồi, tạ bệ hạ quan tâm.”
Chàng không đáp.
Ta vừa định rời đi thì nghe giọng chàng phía sau: “Tang Chi, ước nguyện năm mười sáu tuổi của ngươi… vẫn không đổi sao?”
Giọng rất thấp, như bị đè nén.
Ta dừng lại nhưng không quay đầu.
“Không có.”
“Vẫn luôn không có.”
Trở về phòng, mùi thuốc nồng nặc xộc lên.
Ta ngủ thiếp đi và mơ.
Trong mơ là sinh thần năm mười sáu tuổi.
Lãnh cung mưa rơi không dứt, lạnh như mood cuối tháng hết tiền.
Phó Ngôn Từ lấy chiếc chăn duy nhất quấn hai người lại.
Chàng hỏi: “Tang Tang, nàng có ước nguyện gì?”
Ta lúc đó thật thà: “Muốn xuất cung.”
Chàng sững lại: “Hoàng cung không tốt sao?”
Ta đáp rất nghiêm túc: “Không tốt.”
Ta chỉ muốn sống bình đạm, gả chồng, sinh con, qua ngày yên ổn.
Nhưng Phó Ngôn Từ lại nổi giận.
Chàng bóp cằm ta, ép ta nhìn thẳng: “Thế ta thì sao? Nàng đi rồi ta làm sao?”
Ta sợ lùi lại.
Nhưng chàng lại kéo ta vào lòng, giọng mềm đi: “Tang Tang, ta sẽ đối xử tốt với nàng, ở lại bên ta được không?”
Ta im rất lâu rồi gật đầu: “Được.”
Chàng vui như vừa thắng trận lớn, nói đủ thứ tương lai, thái tử phi, trọn đời trọn kiếp.
Ta nghe mưa ngoài cửa sổ, không nói gì.
Nhưng sau này, lời hứa đó rơi hết về phía Thẩm Minh Nguyệt.
Ta không bất ngờ.
Chỉ nghĩ may mà ta chưa từng tin.
Ngày hôm sau, ngự thư phòng lại ồn ào vì ta.
Ta đau đầu.
Ngự sử ép chàng ban danh phận cho ta, nghe thì nhân nghĩa nhưng thật ra chỉ muốn kéo ta ra chia quyền hậu cung với Thẩm phủ.
Ta đứng giữa, im lặng.
Không biết qua bao lâu, chàng hỏi: “Tang Chi, ngươi nghĩ thế nào?”
Ta quỳ xuống: “Bệ hạ, nô tỳ đã hai mươi ba tuổi, xin được xuất cung, chỉ xin trăm lượng vàng hồi hương.”
Ta không nói dối.
Ta thích vàng thật.
Cả phòng im phăng phắc.
Ngự sử mặt cứng đơ, chắc không ngờ kịch bản bị bẻ lái.
Ông ta còn định nói gì đó thì Phó Ngôn Từ lạnh giọng: “Cút.”
Một chữ thôi mà cả người ông ta mềm nhũn, bò ra ngoài.
Ta cũng muốn đi.
Nhưng chàng nắm chặt cổ tay ta.
Chàng nhìn ta, giọng nghiến ra từng chữ: “Tang Chi, rốt cuộc ngươi có tâm hay không?!”
“Ngươi từng hứa ở lại bầu bạn với ta.”
Ta cười nhạt: “Bệ hạ cũng từng nói sẽ đối xử tốt với ta.”
Chàng khựng lại.
Ta kéo tay chàng chạm lên trán mình, vết thương vẫn còn rỉ máu dưới lớp băng.
Sắc mặt chàng trắng bệch.
Ta nói chậm rãi: “Nhưng bệ hạ đối xử với ta, không tốt.”
Không gian im đến mức chỉ còn tiếng thở.
Ta định rút tay thì chàng bật cười lạnh: “Tang Chi, thật sự là vậy sao?”
“Hay là… vì Trì Diên Chi?”
Trì Diên Chi.
Là thị vệ canh giữ chúng ta trong lãnh cung.
Nhưng hắn không hề ức h**p, ngược lại còn hay giúp đỡ.
Ta từng hỏi lý do.
Hắn cười, gương mặt trẻ con kiểu “người tốt thời cổ đại”: “Tang Tang, ta thấy quê quán của ngươi trong sổ thượng quan, chúng ta là đồng hương, giúp nhau là chuyện nên làm thôi.”
Lúc đó ta không tin hoàn toàn.
Nhưng suốt những năm ở lãnh cung, chính hắn nhiều lần lén đưa tiền giúp ta, chặn đám nô tài muốn làm nhục ta, rồi còn chạy đi mời thái y mua thuốc khi ta bị thương.
Ngay cả Phó Ngôn Từ cũng rất tin hắn.
Sau khi đăng cơ, chàng còn trực tiếp đưa Trì Diên Chi lên ngự tiền, ban chức ngũ phẩm.
Đường quan lộ mở thẳng như VIP.
Bỗng nhiên nghe Phó Ngôn Từ nhắc đến hắn, ta hơi khựng lại, nhíu nhẹ mày.