Phó Ngôn Từ sắp phong hậu.

Hoàng hậu là thanh mai trúc mã chàng nâng niu bao năm, Thẩm Minh Nguyệt.

Để tỏ lòng coi trọng, phượng bào của hoàng hậu còn do chính Phó Ngôn Từ thiết kế, rồi ta đích thân mang đến Thẩm phủ.

Thẩm Minh Nguyệt mặc phượng bào, đứng trước gương cười nhìn ta: “Tang Chi, ta đẹp không?”

Ta ngẩng lên nhìn.

Phượng bào đỏ thẫm thêu phượng hoàng dang cánh bằng chỉ vàng, Thẩm Minh Nguyệt thì trắng như trăng, đứng giữa muôn hoa lại càng nổi bật. Trên váy đính từng viên trân châu tròn trịa, nhìn phát là biết kiểu “người có tiền nói chuyện”.

Ta chợt nhớ, năm thứ ba bị giam, Phó Ngôn Từ từng hỏi vu vơ ta thích hỷ phục kiểu gì.

Lúc đó ta nghèo rớt mồng tơi, lo bữa ăn ngày mai còn chưa xong, nên nói thẳng muốn đính đầy lá vàng cho đỡ đói tinh thần.

Chàng cười ta tục.

Nhưng sau đó lại nói, chàng cũng vậy.

Giờ thì hay rồi, chàng làm hoàng đế thật, nhưng hỷ phục lại đính toàn trân châu Tây Giang tiến cống, sáng chói như đèn livestream.

Mà trân châu đó, lại là thứ Thẩm Minh Nguyệt thích nhất.

Ta cúi đầu, lễ phép đúng chuẩn cung nữ: “Thẩm tiểu thư là đệ nhất mỹ nhân kinh thành, tất nhiên rất xinh đẹp.”

Một câu khiến nàng ta cười tươi như vừa được buff thêm tự tin: “Tang Chi, ngươi thật biết nói chuyện, sao bệ hạ lại không thích ngươi chứ.”

Ta cúi thấp hơn chút nữa.

“Nô tỳ cũng không biết.”

Lúc mới vào cung, Phó Ngôn Từ vẫn là thái tử cao cao tại thượng, đứng trên vạn người.

Ai gặp cũng phải cúi đầu.

Nhưng chỉ qua một đêm, chàng thành tội nhân bất hiếu, bị nhốt lãnh cung.

Cung nhân trong cung chàng chạy hết, người chết, người biến mất, drama còn hơn kịch bản cung đấu.

Chỉ có ta không đi.

Ta ở lại, một mạch bảy năm.

Bảy năm đó, mũi tên ngoài sáng trong tối bay như spam, ta thay chàng thử thuốc, đỡ tên, có lúc còn liều mạng chặn người muốn làm nhục chàng.

Người ta đồn ta chắc yêu Phó Ngôn Từ nên mới “trung thành kiểu chó điên”.

Mà đến khi chàng rửa oan, phục vị thái tử, ai cũng nghĩ chàng sẽ cho ta danh phận.

Không.

Ba năm đăng cơ, ta vẫn chỉ là cung nữ.

Thế là thiên hạ kết luận: Phó Ngôn Từ ghét ta.

Ghét đến mức bảy năm sinh tử bên nhau cũng không đổi được chút thương xót nào.

Không ai biết ta đã đắc tội chàng ở đâu.

Nhưng đến hôm nay, ta lại hơi hiểu.

Khi chàng khốn khổ, ta là cứu cánh duy nhất.

Khi chàng đứng trên đỉnh quyền lực, ta lại thành nhân chứng của quá khứ chật vật mà chàng muốn xoá sạch.

Vậy nên chàng không thích ta, cũng hợp lý.

Thẩm Minh Nguyệt bỗng hỏi: “Tang Chi, ngươi… có thích bệ hạ không?”

Ta hơi khựng lại rồi đáp gọn: “Không thích.”

Trước kia ta không rời đi là để trả ơn.

Bây giờ không rời đi là vì chưa đủ hai mươi ba tuổi, cung nữ không được tự ý xuất cung.

Mà ngày mai, đúng sinh thần hai mươi ba tuổi của ta.

Trở về cung, ta đi thẳng tới Kim Loan điện.

Phó Ngôn Từ ngồi trên long ỷ, ánh đèn mờ mờ, mặt chàng chìm trong bóng tối nên ta không nhìn rõ.

Ta cúi đầu: “Bệ hạ, phượng bào không có vấn đề gì, Thẩm tiểu thư rất thích.”

Chàng “ừ” một tiếng, ánh mắt nhìn ta sâu không thấy đáy.

Một lát sau mới hỏi: “Vết thương đỡ chưa?”

Ta vô thức chạm lên trán, vẫn còn hơi đau.

Ba ngày trước, ngự sử phản đối đại điển phong hậu quá xa hoa, rồi tiện miệng lôi luôn chuyện ta có công với chàng, nói nên ban thưởng ta chút danh phận cho có tình có lý.

Kết quả Phó Ngôn Từ nổi giận, ném chén trà trúng thẳng trán ta.

Máu chảy ròng ròng, nhìn như cảnh quay slow motion.

Đế Vương Vô Tình - Chương 1 | Đọc truyện chữ