Trong rừng thỉnh thoảng vang lên tiếng côn trùng rỉ rả, khiến không gian không đến mức c.h.ế.t lặng, nhưng điều đó cũng chẳng chứng minh được nơi này an toàn.
Ánh trăng đỏ nhạt bị tán lá rừng che khuất phần lớn, chỉ có thể len lỏi vài tia sáng vụn vặt lẻ loi.
Chỉ cần tiến sâu vào rừng một chút là cả không gian sẽ chìm trong bóng tối hũ nút.
Tiêu Lam buộc phải bật đèn pin lần nữa, nếu không anh thật sự chỉ còn cách để Lạc làm "chó dẫn đường" hình người cho mình.
Hai người tiếp tục tiến bước trong rừng.
Tiếng bước chân của họ dẫm lên lớp lá rụng dày cộm phát ra những âm thanh sa sa khe khẽ.
Bỗng nhiên, phía trước vang lên tiếng vật nặng rơi xuống đất.
Ngay sau đó là tiếng động của một loại sinh vật bốn chân đang lao nhanh về phía hai người.
Tiêu Lam dừng bước, ánh đèn pin rọi thẳng về phía trước.
Xuất hiện trước mắt họ là một thứ có động tác giống hệt dã thú, nhưng tứ chi lại mang vài phần hình dáng con người.
Trên người nó không có da, trông giống như được bao bọc bởi một lớp vỏ cứng cáp, thỉnh thoảng lại hắt lên những tia phản quang dưới ánh đèn pin.
Trên cơ thể nó, Tiêu Lam nhìn thấy một thứ quen thuộc——
Loại bí văn từng xuất hiện trong cuốn sổ tay của Phu nhân Welde.
Tương tự như Ngài Welde, những bí văn này giống như những sợi dây kết nối toàn bộ cơ thể con quái vật, nhưng rõ ràng là thô sơ hơn nhiều.
Đây có lẽ cũng là một con Mộc Ngẫu.
Con Mộc Ngẫu này đang lao về phía họ, răng nanh sắc nhọn trong miệng lộ rõ mồn một, trên đó vẫn còn vương những vệt m.á.u khô đen kịt, chẳng rõ đã dính từ bao giờ.
Tiêu Lam đặt đèn pin xuống đất.
Tiếp đó, anh trực tiếp lấy từ trong không gian lưu trữ ra 【Khúc xương Dalit】 rồi lao thẳng về phía con quái vật đang tới gần.
Lúc này gặp được Mộc Ngẫu quả là đúng lúc, có thể kiểm tra cường độ của chúng, thuận tiện làm quen với cảm giác chiến đấu trong cơ thể mười lăm tuổi này.
Con quái vật quái dị chồm thẳng về phía Tiêu Lam.
Khúc xương trắng hếu trong tay Tiêu Lam cũng vung mạnh về phía đầu của nó.
Lần này anh không dùng hết sức, anh muốn thử xem trong điều kiện thể chất bị hạn chế, sức mạnh khi ra đòn của mình ở mức độ nào.
Một tiếng "Bốp" vang lên.
Con Mộc Ngẫu bị Tiêu Lam đ.á.n.h trúng đầu, cơ thể nó nương theo đà lực của anh mà bay văng ra bên cạnh.
Sau đó nó đập mặt xuống đất, thực hiện một cú đo sàn "chó ăn bùn" chuẩn điểm mười.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
"Hửm?" Tiêu Lam có chút ngạc nhiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cảm giác khi đ.á.n.h trúng đối phương nhẹ hẫng một cách bất ngờ, hoàn toàn không giống cảm giác mà một thứ có kích thước như thế này nên có.
Dường như, con Mộc Ngẫu này không mạnh như vẻ bề ngoài của nó.
Con Mộc Ngẫu bị đ.á.n.h gục trên đất lắc lắc đầu, phớt lờ ngọn Hắc Sắc Hỏa Diễm đang bốc lên trên sọ mình, một lần nữa chồm về phía Tiêu Lam.
Nó giống như một cỗ máy không có cảm giác, chỉ biết tấn công điên cuồng.
Đối mặt với đòn tấn công lần nữa, Tiêu Lam không nương tay thêm, dồn toàn lực đ.á.n.h về phía con quái vật đang vồ tới.
Lần này, khúc xương trắng hếu trực tiếp đập nát sọ con quái vật.
Kèm theo đó là cả hình vẽ phức tạp trên đỉnh đầu nó.
Bên trong cái đầu vỡ nát không hề có m.á.u, chỉ là một khoảng trống rỗng.
Sau khi mất đầu, cơ thể đang múa vuốt múa chân của con quái vật đổ rầm xuống, giống như bị mất nguồn năng lượng, không còn động đậy nữa.
Tiêu Lam dùng 【Khúc xương Dalit】 gạt gạt những mảnh vỡ đầu trên mặt đất, cứ như thứ anh đang cầm chỉ là một cái cán chổi, chẳng hề có chút tôn trọng hay giữ gìn nào đối với một đạo cụ quý hiếm.
Trong những mảnh vỡ sọ con quái vật cũng có không ít bí văn, tiếc là anh không hiểu được.
Tiêu Lam: "Xem ra không có cách nào làm rõ tại sao nó lại cử động được rồi."
Lạc nhặt đèn pin dưới đất lên rồi đi tới: "Ngài thích thứ này sao? Tôi có thể thử nghiên cứu một chút, làm ra những thứ tinh xảo hơn."
Tiêu Lam lắc đầu: "Tôi chỉ đang nghĩ, hiểu rõ nguyên lý thì dễ đ.á.n.h hơn mà.
Dù sao thứ này nhìn là biết do Hiệu trưởng tạo ra, có một con thì chắc chắn sẽ còn nhiều con nữa."
Lạc vẫn giữ nụ cười: "..."
Ngài ấy, mãi mãi là một người theo chủ nghĩa thực dụng mà.
Tiêu Lam kiểm tra lại cơ thể của Mộc Ngẫu, phát hiện bí văn trên thân ít hơn hẳn so với trên đầu.
"Dù nguyên lý không rõ lắm, nhưng xem ra việc đ.á.n.h vào đầu là quan trọng nhất." Tiêu Lam kết luận một cách đơn giản và thô bạo.
Hai người tiếp tục tiến bước.
Trên đường đi, họ cũng gặp phải những con Mộc Ngẫu khác với đủ loại hình thù kỳ quái.
Có con giống người hơn, có con lại giống dã thú hơn, nhưng sức tấn công và trí tuệ của chúng đều khác nhau.
Có con còn ngốc hơn cả "bào t.ử", có con lại đã học được cách đ.á.n.h lén và phối hợp đồng đội.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận