Diện tích hố đất rất lớn, chứa được vài người trưởng thành cũng không thành vấn đề.

Nhưng trong hang đen kịt, ánh đèn pin cũng không soi thấu được, khiến người ta không đoán được nó rốt cuộc dẫn tới đâu.

Tiêu Lam thu lại ánh đèn pin: "Trông cứ như ai xuống là người đó c.h.ế.t vậy..."

Dù cơ thể của người chơi đã được cường hóa, sức sống rất bền bỉ, nhưng điều đó không có nghĩa là họ có thể sinh tồn dưới nước.

Loại đường thủy đen kịt thế này, ai biết được nó dẫn tới đâu, dài bao nhiêu, thậm chí có thể còn có những hiểm nguy chưa biết ẩn nấp bên trong.

Vạn nhất gặp phải chiến đấu mà lại không kịp ngoi lên lấy hơi, vậy thì có thể thanh thản mà "ra đi" luôn rồi.

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

Lạc nói: "Cần tôi đi dò đường không, thưa ngài?"

Là một thực thể phi nhân loại không cần hô hấp, người đó hoàn toàn có thể đảm đương công việc này.

Dù chất lượng nước này trông có vẻ hơi tệ, nhưng nếu Tiêu Lam mong muốn, người đó cũng hoàn toàn không có bất kỳ rào cản tâm lý nào.

Tiêu Lam lắc đầu: "Dưới nước có gì vẫn còn là ẩn số."

Anh không thể để Lạc một mình đối mặt với những nguy hiểm này, rồi thản nhiên hưởng thụ sự hy sinh của đối phương.

Anh tiến lên phía trước, khẽ chạm một chút nước rồi đưa lên mũi ngửi: "Mùi này rất giống với những vết nước gợi ý xuất hiện trên trần nhà mỗi sáng."

Vậy thì người để lại gợi ý cho người chơi hẳn chính là Adeline rồi.

Hiện tại con bé rốt cuộc đã đi đâu rồi? Lúc này Lạc chỉ vào đám tảo trên mặt nước nói: "Loại tảo này theo các giáo viên trong trường nói thì là một giống rất đặc biệt, sinh trưởng trong hồ nước ở khu rừng của học viện."

Tiêu Lam quay đầu hỏi: "Trong rừng còn có hồ sao?"

Lạc mỉm cười: "Là giáo viên, đương nhiên có thể biết nhiều hơn một chút."

"Theo lời kể của các giáo viên, khu rừng ngoài học viện dường như có rất nhiều động vật hoang dã ăn thịt.

Từng có một giáo viên không tin vào chuyện tâm linh, ban đêm chạy ra đó đi dạo và đã bị tấn công, sau khi chạy thoát về không lâu thì đã xin nghỉ việc."

"Theo lời kể của vị giáo viên đó, trong rừng có một hồ nước diện tích không hề nhỏ, trên người ông ta cũng từng dính phải loại tảo này."

Tiêu Lam: "..."

Đúng là một nhà giáo nhân dân đầy tinh thần khám phá.

Trong nhất thời anh không biết nên cảm thán vị giáo viên này gan quá lớn khi dám đi dạo trong khu rừng đen kịt như vậy, hay nên cảm thán là những kẻ "đầu sắt" thế này mà mạng cũng lớn thật.

Làm loạn đến mức đó mà vẫn có thể sống sót, vị giáo viên này cũng thật lợi hại rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Học viện Cliff

“Xem ra cái hang này có lẽ thông với khu rừng bên ngoài.” Tiêu Lam một lần nữa rọi đèn pin về phía mặt nước, đáng tiếc dưới đáy nước đen kịt chẳng nhìn rõ thứ gì, “Chúng ta phải tìm cách vào rừng một chuyến.”

“Theo tôi được biết, phía sau học viện có một cánh cửa nhỏ dẫn ra rừng.

Vì từng có học sinh lén trốn ra ngoài rồi bị thương nên giờ nó đã bị khóa lại, nhưng đối với anh chắc không phải là vấn đề gì lớn.” Lạc nói.

Chỉ là một chiếc ổ khóa, trước mặt một "dụng cụ mở khóa hình người" như Tiêu Lam thì nó cũng chỉ có tác dụng trang trí mà thôi.

Hai người rời khỏi tháp phía Bắc, hướng về phía khu rừng bên ngoài học viện.

Tiêu Lam chợt nhớ lại lời nói mập mờ của người gác đêm trước đó, rằng nếu muốn vào rừng thì trừ phi anh không muốn quay lại nữa.

Lại thêm "chiến tích" oanh liệt của thầy giáo Thiết Đầu.

Rõ ràng, chuyến đi vào rừng lần này sẽ chẳng phải là một hành trình thư thái hay dễ chịu gì cho cam.

Trên đường đi, họ may mắn không chạm mặt Phu nhân Hồng Nguyệt.

Tuy nhiên, trên mặt đất xuất hiện rải rác những vệt m.á.u nhỏ giọt, dường như để lại trong lúc đang chạy bán sống bán c.h.ế.t.

Xem chừng đêm nay lại có kẻ trở thành mục tiêu của bà ta, cầu chúc cho cái gã đen đủi không rõ là người chơi hay NPC đó được bình an vô sự.

Đi mãi cũng tới cánh cửa nhỏ mà Lạc đã nhắc tới.

Cánh cửa này đã rỉ sét loang lổ, nhìn qua là biết đã nhiều năm không có người đụng đến.

Tốn chút công sức để phá khóa, hai người cuối cùng cũng tiến vào rừng.

Nói cũng lạ, những bức tường khác của trường học giống như được các quy tắc bảo vệ, khiến người chơi không thể thoát ra ngoài.

Thế nhưng thông qua cánh cửa nhỏ này, họ lại có thể bước vào rừng.

Cảm giác như nơi này được mở ra để người chơi có thể trốn chạy khỏi mối hiểm họa mang tên Phu nhân Hồng Nguyệt vậy.

Nhưng theo bản tính quái gở của Thế giới Giáng Lâm, đời nào chuyện lại đơn giản như thế.

Nó cho phép anh vào rừng, nhất định là vì ở đây ẩn chứa một mối nguy hiểm có thể sánh ngang với Phu nhân Hồng Nguyệt.

Thậm chí có khi còn đáng sợ hơn không chừng.

Cây cối trong rừng vốn đã vô cùng rậm rạp, phía học viện dường như cũng chẳng bao giờ màng tới việc cắt tỉa, mặt đất phủ đầy một lớp cành khô lá rụng mềm xốp.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

[Đam Mỹ] Tôi Dựa Vào Nghèo Khó Để Phá Đảo Trò Chơi Chạy Trốn - Chương 371 | Đọc truyện chữ