Cuối cùng trong một kẽ hở khi giao thủ, Tiêu Lam lại nắm bắt được cơ hội, một đ.ấ.m nện vào hông của Thành Văn Nhất.
Nhưng điều kỳ lạ là, Thành Văn Nhất bị đ.á.n.h trúng lại giống như không có chuyện gì mà tiếp tục phát động tấn công.
Không hề có sự lùi lại hay động tác phòng hộ theo bản năng sau khi bị trúng đòn như người thường, cứ như thể vừa rồi hoàn toàn chẳng có chuyện gì xảy ra.
Rốt cuộc là cường độ cơ thể của anh ta đã đạt đến mức không thèm để tâm đến đòn tấn công của Tiêu Lam, hay là kỹ năng của anh ta đã khiến đòn tấn công của người đó không có tác dụng? Đòn tấn công của Thành Văn Nhất lại ập tới, Tiêu Lam nghiêng người né tránh.
Cú đ.ấ.m này nện mạnh xuống bàn họp, làm vỡ vụn cả một mảng mặt bàn.
Khác với vẻ ngoài bóng bẩy, Thành Văn Nhất khi tấn công cực kỳ cuồng phóng.
Mỗi chiêu mỗi thức của anh ta đều hung hãn và dứt khoát, rõ ràng là thân thủ được tôi luyện trong những cuộc chiến khốc liệt.
Tiêu Lam đá một mảnh vỡ mặt bàn rơi dưới đất bay về phía đầu Thành Văn Nhất.
Nhân lúc đối phương tạm thời dời mắt đi trong nháy mắt, người đó tung một cú đá cực mạnh vào chân đối thủ.
Thành Văn Nhất vẫn giống như lần trước, không hề có bất kỳ phản ứng nào sau khi bị trúng đòn.
Lần này, Tiêu Lam nhìn thấy rõ mồn một đòn tấn công của mình rơi trên người Thành Văn Nhất, cũng cảm nhận được cường độ cơ thể đối phương không hề phóng đại đến mức khó tin, vậy thì thứ hóa giải sát thương hẳn phải là kỹ năng của anh ta.
Mộc Dương ở bên cạnh nói nhỏ: “Đối phó với ông chủ tốt nhất đừng dùng những thứ đã biết, bởi vì anh ấy——”
Thành Văn Nhất: “Tiểu Dương.”
“Ồ.” Mộc Dương cúi đầu xuống, buộc phải tiếp tục chìm đắm vào trò chơi trong tay.
Thành Văn Nhất nói với Tiêu Lam: “Cho cậu một gợi ý nhé, những thứ đã bị tôi hiểu rõ nguyên lý thì sẽ vô hiệu với tôi rồi.”
Mộc Dương ngẩng đầu lên khỏi trò chơi, mặt không cảm xúc nói: “Nguyên Lai ông chủ là anh muốn tự mình thể hiện cái vẻ ngầu lòi này.”
Thành Văn Nhất: “...”
Anh ta quyết định tạm thời không thèm để ý đến tên nhân viên phản nghịch của mình, lát nữa sẽ chỉnh đốn sau.
Tiêu Lam đột nhiên cảm thấy gay go, kỹ năng của gã này khá khó đối phó đây...
Hiện tại mà nói, các đòn tấn công vật lý thông thường vô hiệu với Thành Văn Nhất, mà “những thứ đã hiểu rõ nguyên lý” rốt cuộc có phạm vi lớn đến mức nào thì Tiêu Lam không thể biết được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng bản thân năng lực cận chiến của Thành Văn Nhất lại vô cùng xuất sắc, điều này tạo ra một tình cảnh: Tiêu Lam không thể tấn công được Thành Văn Nhất, nhưng Thành Văn Nhất lại có thể gây sát thương cho Tiêu Lam.
Rắc rối rồi.
Thành Văn Nhất thật sự rất mạnh, nếu không có thực lực bản thân làm chỗ dựa, với phong cách hành sự của mình, có lẽ anh ta đã sớm bị người ta đem đi ném xuống biển rồi.
Muốn kiêu ngạo thì phải có vốn liếng.
Sau một vòng giao tranh nữa.
Tiêu Lam lau vết m.á.u nơi khóe miệng, người đó vẫn bị dính vài đòn của đối phương, dù đã cố gắng tránh chỗ hiểm, thương thế tổng thể không quá nghiêm trọng, nhưng cứ để tình trạng người này tăng người kia giảm thế này tuyệt đối không phải cách.
Đáng lo hơn là thời gian từng chút trôi qua, thời điểm 4:44 ngày càng đến gần.
Thành Văn Nhất thì có vẻ không bận tâm, nhưng phía Tiêu Lam hoàn toàn không muốn kéo dài thêm nữa.
Hiện tại cả phòng họp vì cuộc đ.á.n.h đ.ấ.m kịch liệt của hai người mà sắp bị dỡ tung rồi.
Mảnh vỡ bàn ghế vương vãi đầy đất, trên tường cũng có vài lỗ hổng lớn, những dây điện ngầm vốn chôn trong tường bị lộ ra, bề mặt đã có vài chỗ hư tổn, trông có vẻ rất nguy hiểm.
Lại một lần nữa né được đòn tấn công của Thành Văn Nhất, Tiêu Lam tung một cú đá quét về phía hông anh ta.
Tận dụng khoảnh khắc đối phương né tránh, người đó đưa tay giật một đoạn dây điện lớn từ trong tường ra, ném thẳng về phía Thành Văn Nhất.
Những tia điện xanh lè lập tức chạy dọc trên cơ thể Thành Văn Nhất, tiếng lách tách khiến người ta kinh hãi vang lên, mang theo hơi thở đầy nguy hiểm.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Động tác của Thành Văn Nhất khựng lại.
Kế đó, anh ta ngay dưới ánh mắt của Tiêu Lam, thò tay trực tiếp cầm lấy đoạn dây điện đang lộ lõi bên trong vì lớp vỏ cao su bị hỏng, gỡ nó xuống.
Tùy tiện ném dây điện sang một bên, Thành Văn Nhất nhìn Tiêu Lam, mỉm cười: “Điện, vô dụng thôi.”
Dứt lời, vòng tấn công tiếp theo của Thành Văn Nhất lại ập đến.
Tiêu Lam vừa ứng phó với đòn tấn công của Thành Văn Nhất, vừa nhanh ch.óng suy nghĩ phương pháp đối phó trong đầu.
Phải làm sao mới có thể làm Thành Văn Nhất bị thương?
Trong lúc giao thủ Tiêu Lam đã cảm nhận được anh ta có kinh nghiệm chiến đấu phong phú, thậm chí còn phong phú hơn cả Tiêu Lam.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận