Sau khi b.ắ.n xuyên qua bức tường thứ hai của văn phòng sếp, viên đạn mới biến mất trong lớp rào cản vô hình bên ngoài studio.
Ánh trăng ngoài cửa sổ mất đi sự cản trở của bức tường, tràn vào trong phòng như dòng nước chảy.
Uy lực của khẩu s.ú.n.g này thật đáng kinh ngạc.
Thấy phản ứng của Tiêu Lam, Thành Văn Nhất nở một nụ cười hài lòng: “Rất tốt.”
Tên sếp đang cố gắng gỡ "miếng bánh thịt" của mình ra khỏi mặt đất giờ đây hoàn toàn không dám cử động nữa.
Mẹ nó, đám người chơi trong màn này đều là loại quái vật gì vậy! Biết yêu thương bảo vệ sếp là trách nhiệm của mỗi người không hả?!
Sau khi phô diễn uy lực của khẩu s.ú.n.g, Thành Văn Nhất lại thu s.ú.n.g vào.
“Tôi sẽ không sử dụng bất kỳ đạo cụ nào, chỉ dùng năng lực của bản thân để đ.á.n.h với cậu.” Thành Văn Nhất nói, “Nhưng cậu có thể tùy ý sử dụng đạo cụ của mình, tôi không phiền đâu.”
Tiện thể, anh ta ném lọ nước hoa dùng làm tiền đặt cược cho Mộc Dương ở bên cạnh, ra vẻ chẳng hề lo lắng chuyện phía Tiêu Lam sẽ cướp đồ rồi bỏ chạy thẳng.
Tiêu Lam lắc đầu: “Không cần, tôi cũng sẽ không dùng đạo cụ.”
Điều kiện của Thành Văn Nhất tưởng chừng có lợi cho người đó nhưng thực chất lại là một cái bẫy tâm lý khéo léo.
Đừng quên, sau khi chiến đấu hai người còn một cuộc trao đổi thông tin và đàm phán.
Một khi đồng ý, đồng nghĩa với việc Tiêu Lam đã mặc định trong lòng rằng mình yếu hơn đối phương, đây là điều tối kỵ trong đàm phán.
Bây giờ chấp nhận sự nhượng bộ của Thành Văn Nhất càng nhiều, trong cuộc đàm phán sau đó Tiêu Lam sẽ càng bất lợi.
Thứ Tiêu Lam cần là chiến thắng, một chiến thắng trong điều kiện bình đẳng với đối phương, có như vậy người đó mới có đủ tư cách để đối thoại với Thành Văn Nhất.
Hơn nữa tố chất cơ thể của Tiêu Lam vốn dĩ rất tốt, lại giỏi cận chiến, cho dù Thành Văn Nhất là người chơi cấp cao thì trong tình trạng bị đấu trường áp chế cũng sẽ không vượt xa người đó quá nhiều.
Xác suất thắng dù không đến năm năm thì cũng tuyệt đối không dưới ba phần.
Thành Văn Nhất nhếch môi: “Con trai của Tiêu Thành Nham, quả nhiên không tệ.”
“Nhưng vẫn hy vọng cậu nghiêm túc một chút, nếu cậu thua quá t.h.ả.m hại, tôi thật sự sẽ g.i.ế.c cậu đấy.”
“Lãng phí thời gian của tôi chính là tội c.h.ế.t.”
Nói xong, Thành Văn Nhất cảm thấy từ một hướng nào đó có một luồng sát ý thấu xương nhắm thẳng vào mình.
Anh ta chuyển tầm mắt nhìn qua, là Phí Lạc đang đi cùng Tiêu Lam.
Gã này ngay cả thế lực của anh ta cũng không tra ra được bất kỳ bối cảnh nào, thực sự vô cùng thần bí.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Xem ra mức độ quan tâm của gã này đối với Tiêu Lam cao đến mức không ngờ đấy.
Thành Văn Nhất dời sự chú ý trở lại người Tiêu Lam, điều chỉnh nhịp thở: “Bắt đầu đi.”
Tiêu Lam nhìn chằm chằm Thành Văn Nhất, không hề manh động.
Thấy vậy, Thành Văn Nhất trực tiếp lao nhanh về phía Tiêu Lam, bóng dáng anh ta để lại một tàn ảnh mờ nhạt trong không khí, một đ.ấ.m đ.ấ.m thẳng vào mặt Tiêu Lam.
Tiêu Lam nhanh ch.óng né tránh, đòn tấn công này sượt qua quần áo người đó, đương sự còn có thể cảm nhận được luồng gió mang theo từ nắm đ.ấ.m.
Tốc độ của Thành Văn Nhất cư nhiên còn nhanh hơn dự tính của người đó vài phần!
Nhưng người đó không hề hoảng loạn, tận dụng khoảnh khắc hai người lướt qua nhau, Tiêu Lam nắm bắt cơ hội tung một cú đ.ấ.m vào chỗ hiểm của Thành Văn Nhất.
Ý thức chiến đấu của Thành Văn Nhất không hề kém cạnh, bước chân di chuyển khéo léo liền né được đòn tấn công của Tiêu Lam, đồng thời chiêu thứ hai của anh ta đã ập đến.
Lúc này khoảng cách giữa hai người cực gần, né tránh đã có phần muộn màng.
Tiêu Lam đưa cánh tay lên đỡ lấy đòn tấn công hùng hổ của Thành Văn Nhất, nhân cơ hội đó kéo dãn khoảng cách giữa hai người.
Tiêu Lam khẽ cử động cánh tay, bắp tay có cảm giác hơi tê dại.
Lực đ.ấ.m của Thành Văn Nhất rất lớn, nếu là người chơi có thể chất kém một chút có lẽ đã bị cú đ.á.n.h này làm gãy xương rồi.
“Khá lắm.” Thành Văn Nhất nói rồi lại một lần nữa lao về phía Tiêu Lam.
Hai người lại qua lại thêm hàng chục chiêu, tốc độ công thủ đều cực kỳ nhanh.
Cuộc giao đấu kịch liệt ấy khiến Mộc Dương đang chơi game ở cửa cũng cảm thấy máy chơi game trong tay mình chẳng còn gì thú vị nữa.
Mộc Dương không kìm được thốt lên: “Đây...
đây là người chơi trung cấp sao?”
Cùng là người chơi trung cấp, cậu ta không nhịn được mà mô phỏng lại cảnh tượng mình đối chiến với Tiêu Lam trong đầu, kết quả là...
cậu ta có lẽ còn chẳng có thời gian để tung kỹ năng.
Đột nhiên, Mộc Dương thấy mình thật sự được rèn luyện quá ít, chẳng trách ông chủ nhà mình cứ chê bai cậu ta suốt.
Trong chiến cục.
Dưới những đòn tấn công thần tốc, Tiêu Lam dần thích nghi được với tốc độ của Thành Văn Nhất.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận