“Sư phó, đồ của tôi cần gấp, có thể làm xong ngay hôm nay không?” Kiều Vi lấy bản vẽ cô tự vẽ đưa cho lão thợ may xem, “Hơn nữa tôi không có vải phù hợp. Ngài giúp tôi bao nguyên liệu luôn đi, vải vụn cũng được. Nhưng tôi cần độ dày, phải dày một chút.”
Lão thợ may đẩy kính lên, nhìn kỹ rồi hỏi: “Làm cái gì vậy?”
Gia đình quân nhân này lúc nào cũng có chút khác người. Dù sao cũng từ thành phố tới, ông lão nghĩ. Ông nhớ những thành phố lớn, rực rỡ sắc màu, phồn hoa.
Kiều Vi giải thích: “Ngài xem cái ghế nhỏ ngoài xe kia, cứng quá, ngồi cộm. Tôi muốn làm cái đệm, còn cái này là đệm tựa lưng. Tất cả đều phải may thêm dây, tôi sẽ buộc cố định lên ghế.”
“Có thể làm xong hôm nay không? Ngày mai tôi cần dùng.”
“Một cái đệm mà gấp vậy…” lão thợ may lẩm bẩm, rồi đi vào gian trong.
Kiều Vi đi theo, Nghiêm Tương cũng lẽo đẽo theo sau.
“Oa ~” đứa nhỏ trầm trồ. Rất nhiều vải vụn.
Phòng không lớn, một mặt là tủ, hai bên là bàn lớn sát tường, hẳn là bàn làm việc của thợ may.
Kiều Vi nhìn thấy bàn ủi, loại bằng sắt, không dùng điện, chắc là đặt lên bếp than để nung nóng rồi ủi.
Vải vụn đủ loại, trên bàn dưới đất chất thành đống. Dù bừa bộn, nhưng với trẻ con lại như lạc vào hang thỏ của Alice. Mà trẻ con thì thích nhất những thứ như vậy.
Lão thợ may lật tìm một lúc, lấy ra được vải phù hợp. Ông cắt thành nhiều miếng giống nhau, rồi đạp chiếc máy may kiểu cũ, tiếng “cạch cạch” vang lên.
Loại đệm này làm nhanh hơn may quần áo nhiều. Kiều Vi đứng bên cạnh chờ.
Nghiêm Tương thấy không ai để ý mình, quay đầu nhìn đống vải như núi, cuối cùng không nhịn được, lao thẳng vào.
“Oa ~” một “ngọn núi mềm” đỡ lấy cậu. Hí hí hí.
Chưa đầy một lúc, hai cái đệm đã xong. Lão thợ may đưa cho Kiều Vi: “Xem thử đi.”
Kiều Vi bóp thử, dày, mềm. Cái m.ô.n.g nhỏ của Nghiêm Tương có phúc rồi.
Đang định khen thì cả hai cùng nghe “cộc” một tiếng.
Quay đầu lại, dở khóc dở cười. Nghiêm Tương lao vào đống vải, lần này mạnh quá, trượt vào dưới bàn làm việc.
Tấm vải phủ bàn rủ xuống che kín, chỉ thấy hai cái chân nhỏ thò ra ngoài, đạp loạn.
Kiều Vi vừa định bước tới, lão thợ may đã nhanh chân kéo cậu ra: “Ôi chao, có đau không?”
Nghiêm Tương xoa đầu, mếu máo: “Cứng quá…”
“Đương nhiên là cứng rồi.” Ông nói, “Đừng khóc, để ta xem có phải đàn ông không nào. Con là con nhà quân nhân đấy! Ba con là quân nhân, đừng làm ba mất mặt.”
Nghe vậy, Nghiêm Tương cố nhịn: “Con không khóc!”
Nước mắt vẫn lưng tròng. Vừa buồn cười vừa thương.
“Cảm ơn sư phó! Lần sau tôi lại đến may đồ!”
Kiều Vi trả tiền, dắt Nghiêm Tương ra ngoài. Lão thợ may cũng đi theo, đứng ở cửa chống nạnh nhìn cô buộc hai cái đệm lên ghế. Chiếc xe đạp mới tinh.
“Chồng cô…” lão thợ may nói nửa câu rồi lắc đầu cười, “Thật biết thương vợ.”
Lại nhìn ghế trẻ em, ông khen: “Cũng biết thương con.”
Kiều Vi bế Nghiêm Tương đặt lên ghế, cười: “Con ruột của mình, tất nhiên phải thương rồi.”
“Cũng chưa chắc, nhà đông con thì khác.” Lão thợ may sờ đầu Nghiêm Tương hỏi, “Là con một à?”
“Vâng.”
“Thế thì đúng rồi.” Ông cảm thán, “Con một thì sao mà không thương cho được.”
Ánh mắt ông lộ ra vẻ hiền từ. Nghe nói ông không có con cái, Kiều Vi cũng không tiện hỏi thêm.
Cô đạp xe chở Nghiêm Tương về nhà. Khá lắm, trong trấn đầy người đạp xe đạp, cái nào cũng mới tinh. Ba mươi chiếc xe kia chắc đều được đem ra “khoe” rồi.
Dân trong trấn gần như kéo nhau ra xem, chỉ trỏ bàn tán. Ai cũng ngưỡng mộ: “Bộ đội đúng là tốt thật.”
Kiều Vi bị nhìn suốt dọc đường. Xe đạp còn chưa phổ cập, ai từng thấy ghế trẻ em như thế này đâu. Quá mới lạ.
“Nhà ai mà ông bố thương con dữ vậy.”
“Chắc chắn là con một.”
Câu nói bay vào tai Kiều Vi. Mới có một đoạn đường ngắn mà cô đã nghe thấy hai lần cụm “con một” này.
Trên đường đầy trẻ con chạy theo xe đạp, cười nói rộn ràng. Có đứa lấm lem bẩn thỉu, trong nhà cũng chẳng để ý. Có đứa mặc rách rưới, có đứa quần áo rộng thùng thình, nhìn là biết đồ của anh chị để lại. Nhà nhiều con là vậy.
Con cái nhiều thì chẳng còn quý giá. Sinh mười đứa, thương năm đứa, còn lại năm đứa để dưỡng già. Đều không đáng tiền, đều rẻ mạt.
Về đến nhà, Nghiêm Lỗi từ mảnh vườn rau của mình đứng dậy: “Về rồi à.”
Kiều Vi lạnh mặt đẩy xe vào, chống chân xe, chỉ nhàn nhạt “Ừ” một tiếng.
Nghiêm Lỗi: “?”
Anh lau tay: “Sao vậy?”
Kiều Vi không đáp, cũng chẳng buồn nhìn anh.
Nghiêm Tương vui vẻ chạy tới nói với Nghiêm Lỗi: “Ba ơi, cái ghế của con ngồi thích lắm!”
“Ừ, đi chơi đi.” Nghiêm Lỗi xoa nhẹ đầu cậu, định nhanh ch.óng qua xem vợ. Vợ có gì đó không ổn.
Không ngờ Kiều Vi lập tức nổi cáu: “Anh xoa đầu nó làm gì! Đừng chạm vào đầu nó!”
Hôm nay đầu Nghiêm Tương vừa bị va một cái. Kiều Vi kéo cậu lại ôm vào lòng, ngồi xuống thổi phù phù lên đầu cậu.
Nghiêm Lỗi: “……”
Anh chỉ xoa nhẹ một cái thôi mà, đâu phải đ.á.n.h con. Rốt cuộc là sao? Kiều Vi trừng anh một cái, bế Nghiêm Tương lên, giận dữ: “Đi, chúng ta không thèm để ý ba!”
Nghiêm Tương: “?” Hai mẹ con vào nhà.
Nghiêm Lỗi: “???”
Anh đứng ngây người. Đi ra ngoài một chuyến mà thành ra thế này? Anh có làm gì sai đâu, sao tự nhiên lại đổi sắc mặt? Tối qua còn thân thiết như vậy, hận không thể dính vào nhau. Rốt cuộc là sao?
Nghiêm Lỗi không biết, đời này anh đúng là chưa làm gì sai, nhưng đời trước, hoặc là một không gian song song nào đó… thì khó nói.
Kiều Vi càng nghĩ càng giận. Nghiêm Lỗi yêu Nghiêm Tương, cô cảm nhận rất rõ.
Thế nhưng trong nguyên tác, vì sao Nghiêm Tương lại trở thành một thiếu niên trầm mặc ít nói? Quả nhiên là “có mẹ kế thì có cha dượng” sao?
Trên đường đạp xe, cô đã nghĩ ra. Trong nguyên tác, nữ chính Lâm Tịch Tịch một lòng muốn gả cho Nghiêm Lỗi, chỉ để bám víu. Để trói c.h.ặ.t người đàn ông sau này sẽ làm quan lớn, cô ta sinh cho Nghiêm Lỗi rất nhiều con.
Con đàn cháu đống. Nghiêm Tương không còn là con một! Con nhiều thì tình yêu của người cha bị chia nhỏ.
Đặc biệt là, người cha đó còn không yêu người mẹ đã bỏ trốn rồi c.h.ế.t đi của đứa trẻ. Có lẽ sự chán ghét ấy cũng nằm giữa hai cha con.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nghĩ đến đây, Kiều Vi tức đến phát điên. Nghiêm Lỗi vậy mà không chỉ yêu mỗi Nghiêm Tương.
Chỉ cần tưởng tượng cảnh anh ôm những đứa con nhỏ hơn, yêu thương chúng, chiều chuộng chúng, mua đồ mới cho chúng, cho chúng ăn ngon mặc đẹp, còn Nghiêm Tương đứng một góc lặng lẽ nhìn… là cô đã muốn nổ tung!
Cô tức suốt dọc đường! Về đến nhà nhìn thấy Nghiêm Lỗi, làm sao còn có thể có sắc mặt tốt!
“Không thèm để ý! Chúng ta không thèm để ý anh ta!”
Kiều Vi ôm Nghiêm Tương ngồi trong phòng.
Nghiêm Tương: “?” Cậu không hiểu mẹ bị sao.
“Mẹ đừng giận.” Nghiêm Tương nhẹ nhàng vỗ n.g.ự.c cô, dỗ dành.
Dù không hiểu, nhưng cậu bé vẫn dịu dàng như vậy. Mắt Kiều Vi cay xè, suýt rơi nước mắt. Đây là con trai cô.
Cô có ký ức. Mười tháng mang thai, bụng nặng trĩu, từng cơn co thắt. Đến việc xoay người khi ngủ cũng khó khăn. Trên giường sinh đau đến mức gọi cha gọi mẹ, sinh con như muốn lấy mạng. Đây là đứa con cô sinh ra, cô có ký ức ấy.
Về lý trí, Kiều Vi biết mình là người xuyên không, thay thế nguyên chủ. Nhưng lúc này, cả tinh thần lẫn thân thể, cô đều là mẹ ruột của Nghiêm Tương. Chỉ cần nghĩ đến việc có những đứa trẻ khác chia sẻ tình yêu vốn thuộc về con trai mình, cô đã không chịu nổi. Dù chỉ một chút cũng không!
“Không sinh nữa! Mẹ không sinh thêm con nữa!”
Ngay lúc này, Kiều Vi đưa ra quyết định. Nghiêm Tương mơ hồ.
“Mẹ không sinh thêm, Tương Tương sẽ mãi là con một, là bảo bối của ba!”
“Ba con đừng hòng có thêm đứa nào nữa!”
Nghiêm Tương nghĩ một chút, cẩn thận hỏi: “Vậy con cũng không có em trai em gái nữa sao?”
Dì Dương đã nhiều lần lén nói với cậu, bảo cậu về nũng nịu với ba mẹ để sinh thêm em, nhà có nhiều trẻ con mới vui.
Nhưng Nghiêm Tương vẫn thấy Quân Quân quá ồn ào, Ngũ Ni thì khiến người ta phải lo lắng, lúc nào cũng sợ cô bé ngã. Vì vậy cậu chưa từng đề cập chuyện này với ba mẹ.
“Ừ! Không có em nữa. Tương Tương là con một của ba mẹ.”
“Ba con chỉ được phép yêu mình con.”
“Ba là ba của riêng Tương Tương, không ai được chia phần.”
Nghiêm Tương hỏi: “Thế mẹ thì sao?”
Kiều Vi nói: “Mẹ cũng là mẹ của riêng Tương Tương, không ai chia được.”
Nghiêm Tương vui vẻ: “Vậy không cần em nữa.”
Lúc này ngoài sân, Nghiêm Lỗi gọi: “Tương Tương! Tương Tương—ra đây một chút! Tương Tương—”
Nghiêm Tương nhìn cửa sổ, rồi nhìn mẹ.
“Đi đi.” Kiều Vi buông cậu ra.
Cô đã bình tĩnh lại. Cô có thể giận Nghiêm Lỗi, nhưng không thể gieo vào đầu con suy nghĩ “ba không tốt”.
Phải để con yêu ba. Tình yêu là hai chiều. Khi Nghiêm Lỗi cảm nhận được tình cảm của con, anh mới càng yêu con hơn.
Hai cha con này nhất định phải thương nhau đến già. Hừ.
Nghiêm Lỗi ngồi xổm xuống, nhỏ giọng hỏi: “Mẹ con sao vậy? Hai người nói gì trong phòng?”
Nghiêm Tương đáp: “Nói chuyện sinh em.”
“Hả?” Nghiêm Lỗi ngạc nhiên, “Mẹ con nói sao?”
“Mẹ nói mẹ không sinh thêm, chỉ cần con thôi.”
Nghiêm Lỗi xoa cằm suy nghĩ: “Ở ngoài gặp ai nói gì à?”
Mấy bà vợ đồng đội đôi khi nhiều chuyện, thích xen vào chuyện nhà người khác, gặp là nói. Ngay cả lão Triệu cũng từng bảo anh sinh thêm con, một đứa là không đủ.
Nhưng Nghiêm Lỗi nhìn Cương T.ử học mãi không qua lớp 5, Hoa T.ử thì chẳng có chính kiến, Quân T.ử thì lau nước mũi bằng vạt áo…
Anh càng thấy sinh con thì chất lượng quan trọng hơn số lượng. Trong mắt anh, Nghiêm Tương rất lanh lợi.
Nhiều lần anh thấy cậu đọc sách, ngạc nhiên hỏi có hiểu không, thì Kiều Vi nói: “Em dạy con biết chữ rồi.”
Rõ ràng con trai anh thừa hưởng khả năng học tập của mẹ. Sau này chắc chắn là người làm việc trí óc!
Nghiêm Lỗi rất tự tin, một đứa con trai của anh có thể bằng mười đứa của người khác.
Dĩ nhiên, nếu có thêm vài đứa nữa thì càng tốt. Nếu có thêm mấy cô con gái xinh xắn như hoa, trắng trẻo như tuyết thì lại càng tuyệt.
Đáng tiếc Kiều Vi không muốn sinh nữa. Lần sinh đầu đã khiến cô sợ rồi. Thở dài.
Nghiêm Lỗi vỗ lưng Nghiêm Tương: “Con sang nhà bác Triệu tìm Quân Quân chơi đi.”
“Hả? Nhưng…”
Quân Quân ồn ào quá, Nghiêm Tương không thích chơi cùng.
“Đi đi. Ở đó đến 11 giờ rồi về, ba thưởng… ba viên kẹo.”
Mắt Nghiêm Tương sáng lên: “Thật ạ?”
“Thật. Đừng nói với mẹ.” Không thì cả hai đều bị mắng.
“Con không nói!” Nghiêm Tương bịt miệng, “Con đi đây!” Đôi chân ngắn chạy vèo đi.
Nghiêm Lỗi đứng dậy, đi vào nhà. Dù không biết bà nào nhiều chuyện chọc vợ anh bực mình, khiến anh bị vạ lây, nhưng anh dự định dùng “chiêu giường chiếu” để dỗ cô. Kinh nghiệm thực tế cho thấy rất hiệu quả.
Nghiêm Tương chạy sang tìm Quân Quân, nhưng Quân Quân không ở nhà.
“Chúng nó ra ngoài đạp xe hết rồi.” Triệu Đông Sinh cười gọi, “Lại đây Tương Tương, hiếm khi cháu sang chơi. Lại đây ăn lạc.”
Nhà mới mua xe đạp 28, Cương T.ử đem ra khoe, mấy đứa em đều đi theo. Triệu Đông Sinh vừa uống rượu vừa ăn lạc, không ai làm phiền, rất thoải mái.
Dương đại tỷ lau tay bằng tạp dề bước ra, thấy Nghiêm Tương liền cười: “Tương Tương đến à. Mẹ cháu đâu?”
Bà tưởng Kiều Vi đi cùng, nhưng không thấy ai.
Nghiêm Tương nói: “Mẹ ở nhà. Ba bảo cháu sang chơi.”
Triệu Đông Sinh kéo cậu lại, cho ngồi lên ghế, đút lạc: “Ba cháu đâu?”
Nghiêm Tương nuốt lạc: “Ở nhà nói chuyện với mẹ.”
Triệu Đông Sinh lại đút thêm một hạt: “Nói chuyện gì?”
Ông tự tung một hạt lên, há miệng đón lấy.
“Nói chuyện sinh em.” Nghiêm Tương nhai lạc, “Ba bảo cháu 11 giờ mới về.”
Tiếng sặc vang lên. Trung đoàn trưởng Trung đoàn 15, Sư đoàn 821 — Triệu Đông Sinh — suýt nữa bị một hạt lạc làm nghẹn c.h.ế.t.
Dương đại tỷ cười đến mức như muốn vỡ cả mái nhà.
Lão thợ may đẩy kính lên, nhìn kỹ rồi hỏi: “Làm cái gì vậy?”
Gia đình quân nhân này lúc nào cũng có chút khác người. Dù sao cũng từ thành phố tới, ông lão nghĩ. Ông nhớ những thành phố lớn, rực rỡ sắc màu, phồn hoa.
Kiều Vi giải thích: “Ngài xem cái ghế nhỏ ngoài xe kia, cứng quá, ngồi cộm. Tôi muốn làm cái đệm, còn cái này là đệm tựa lưng. Tất cả đều phải may thêm dây, tôi sẽ buộc cố định lên ghế.”
“Có thể làm xong hôm nay không? Ngày mai tôi cần dùng.”
“Một cái đệm mà gấp vậy…” lão thợ may lẩm bẩm, rồi đi vào gian trong.
Kiều Vi đi theo, Nghiêm Tương cũng lẽo đẽo theo sau.
“Oa ~” đứa nhỏ trầm trồ. Rất nhiều vải vụn.
Phòng không lớn, một mặt là tủ, hai bên là bàn lớn sát tường, hẳn là bàn làm việc của thợ may.
Kiều Vi nhìn thấy bàn ủi, loại bằng sắt, không dùng điện, chắc là đặt lên bếp than để nung nóng rồi ủi.
Vải vụn đủ loại, trên bàn dưới đất chất thành đống. Dù bừa bộn, nhưng với trẻ con lại như lạc vào hang thỏ của Alice. Mà trẻ con thì thích nhất những thứ như vậy.
Lão thợ may lật tìm một lúc, lấy ra được vải phù hợp. Ông cắt thành nhiều miếng giống nhau, rồi đạp chiếc máy may kiểu cũ, tiếng “cạch cạch” vang lên.
Loại đệm này làm nhanh hơn may quần áo nhiều. Kiều Vi đứng bên cạnh chờ.
Nghiêm Tương thấy không ai để ý mình, quay đầu nhìn đống vải như núi, cuối cùng không nhịn được, lao thẳng vào.
“Oa ~” một “ngọn núi mềm” đỡ lấy cậu. Hí hí hí.
Chưa đầy một lúc, hai cái đệm đã xong. Lão thợ may đưa cho Kiều Vi: “Xem thử đi.”
Kiều Vi bóp thử, dày, mềm. Cái m.ô.n.g nhỏ của Nghiêm Tương có phúc rồi.
Đang định khen thì cả hai cùng nghe “cộc” một tiếng.
Quay đầu lại, dở khóc dở cười. Nghiêm Tương lao vào đống vải, lần này mạnh quá, trượt vào dưới bàn làm việc.
Tấm vải phủ bàn rủ xuống che kín, chỉ thấy hai cái chân nhỏ thò ra ngoài, đạp loạn.
Kiều Vi vừa định bước tới, lão thợ may đã nhanh chân kéo cậu ra: “Ôi chao, có đau không?”
Nghiêm Tương xoa đầu, mếu máo: “Cứng quá…”
“Đương nhiên là cứng rồi.” Ông nói, “Đừng khóc, để ta xem có phải đàn ông không nào. Con là con nhà quân nhân đấy! Ba con là quân nhân, đừng làm ba mất mặt.”
Nghe vậy, Nghiêm Tương cố nhịn: “Con không khóc!”
Nước mắt vẫn lưng tròng. Vừa buồn cười vừa thương.
“Cảm ơn sư phó! Lần sau tôi lại đến may đồ!”
Kiều Vi trả tiền, dắt Nghiêm Tương ra ngoài. Lão thợ may cũng đi theo, đứng ở cửa chống nạnh nhìn cô buộc hai cái đệm lên ghế. Chiếc xe đạp mới tinh.
“Chồng cô…” lão thợ may nói nửa câu rồi lắc đầu cười, “Thật biết thương vợ.”
Lại nhìn ghế trẻ em, ông khen: “Cũng biết thương con.”
Kiều Vi bế Nghiêm Tương đặt lên ghế, cười: “Con ruột của mình, tất nhiên phải thương rồi.”
“Cũng chưa chắc, nhà đông con thì khác.” Lão thợ may sờ đầu Nghiêm Tương hỏi, “Là con một à?”
“Vâng.”
“Thế thì đúng rồi.” Ông cảm thán, “Con một thì sao mà không thương cho được.”
Ánh mắt ông lộ ra vẻ hiền từ. Nghe nói ông không có con cái, Kiều Vi cũng không tiện hỏi thêm.
Cô đạp xe chở Nghiêm Tương về nhà. Khá lắm, trong trấn đầy người đạp xe đạp, cái nào cũng mới tinh. Ba mươi chiếc xe kia chắc đều được đem ra “khoe” rồi.
Dân trong trấn gần như kéo nhau ra xem, chỉ trỏ bàn tán. Ai cũng ngưỡng mộ: “Bộ đội đúng là tốt thật.”
Kiều Vi bị nhìn suốt dọc đường. Xe đạp còn chưa phổ cập, ai từng thấy ghế trẻ em như thế này đâu. Quá mới lạ.
“Nhà ai mà ông bố thương con dữ vậy.”
“Chắc chắn là con một.”
Câu nói bay vào tai Kiều Vi. Mới có một đoạn đường ngắn mà cô đã nghe thấy hai lần cụm “con một” này.
Trên đường đầy trẻ con chạy theo xe đạp, cười nói rộn ràng. Có đứa lấm lem bẩn thỉu, trong nhà cũng chẳng để ý. Có đứa mặc rách rưới, có đứa quần áo rộng thùng thình, nhìn là biết đồ của anh chị để lại. Nhà nhiều con là vậy.
Con cái nhiều thì chẳng còn quý giá. Sinh mười đứa, thương năm đứa, còn lại năm đứa để dưỡng già. Đều không đáng tiền, đều rẻ mạt.
Về đến nhà, Nghiêm Lỗi từ mảnh vườn rau của mình đứng dậy: “Về rồi à.”
Kiều Vi lạnh mặt đẩy xe vào, chống chân xe, chỉ nhàn nhạt “Ừ” một tiếng.
Nghiêm Lỗi: “?”
Anh lau tay: “Sao vậy?”
Kiều Vi không đáp, cũng chẳng buồn nhìn anh.
Nghiêm Tương vui vẻ chạy tới nói với Nghiêm Lỗi: “Ba ơi, cái ghế của con ngồi thích lắm!”
“Ừ, đi chơi đi.” Nghiêm Lỗi xoa nhẹ đầu cậu, định nhanh ch.óng qua xem vợ. Vợ có gì đó không ổn.
Không ngờ Kiều Vi lập tức nổi cáu: “Anh xoa đầu nó làm gì! Đừng chạm vào đầu nó!”
Hôm nay đầu Nghiêm Tương vừa bị va một cái. Kiều Vi kéo cậu lại ôm vào lòng, ngồi xuống thổi phù phù lên đầu cậu.
Nghiêm Lỗi: “……”
Anh chỉ xoa nhẹ một cái thôi mà, đâu phải đ.á.n.h con. Rốt cuộc là sao? Kiều Vi trừng anh một cái, bế Nghiêm Tương lên, giận dữ: “Đi, chúng ta không thèm để ý ba!”
Nghiêm Tương: “?” Hai mẹ con vào nhà.
Nghiêm Lỗi: “???”
Anh đứng ngây người. Đi ra ngoài một chuyến mà thành ra thế này? Anh có làm gì sai đâu, sao tự nhiên lại đổi sắc mặt? Tối qua còn thân thiết như vậy, hận không thể dính vào nhau. Rốt cuộc là sao?
Nghiêm Lỗi không biết, đời này anh đúng là chưa làm gì sai, nhưng đời trước, hoặc là một không gian song song nào đó… thì khó nói.
Kiều Vi càng nghĩ càng giận. Nghiêm Lỗi yêu Nghiêm Tương, cô cảm nhận rất rõ.
Thế nhưng trong nguyên tác, vì sao Nghiêm Tương lại trở thành một thiếu niên trầm mặc ít nói? Quả nhiên là “có mẹ kế thì có cha dượng” sao?
Trên đường đạp xe, cô đã nghĩ ra. Trong nguyên tác, nữ chính Lâm Tịch Tịch một lòng muốn gả cho Nghiêm Lỗi, chỉ để bám víu. Để trói c.h.ặ.t người đàn ông sau này sẽ làm quan lớn, cô ta sinh cho Nghiêm Lỗi rất nhiều con.
Con đàn cháu đống. Nghiêm Tương không còn là con một! Con nhiều thì tình yêu của người cha bị chia nhỏ.
Đặc biệt là, người cha đó còn không yêu người mẹ đã bỏ trốn rồi c.h.ế.t đi của đứa trẻ. Có lẽ sự chán ghét ấy cũng nằm giữa hai cha con.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nghĩ đến đây, Kiều Vi tức đến phát điên. Nghiêm Lỗi vậy mà không chỉ yêu mỗi Nghiêm Tương.
Chỉ cần tưởng tượng cảnh anh ôm những đứa con nhỏ hơn, yêu thương chúng, chiều chuộng chúng, mua đồ mới cho chúng, cho chúng ăn ngon mặc đẹp, còn Nghiêm Tương đứng một góc lặng lẽ nhìn… là cô đã muốn nổ tung!
Cô tức suốt dọc đường! Về đến nhà nhìn thấy Nghiêm Lỗi, làm sao còn có thể có sắc mặt tốt!
“Không thèm để ý! Chúng ta không thèm để ý anh ta!”
Kiều Vi ôm Nghiêm Tương ngồi trong phòng.
Nghiêm Tương: “?” Cậu không hiểu mẹ bị sao.
“Mẹ đừng giận.” Nghiêm Tương nhẹ nhàng vỗ n.g.ự.c cô, dỗ dành.
Dù không hiểu, nhưng cậu bé vẫn dịu dàng như vậy. Mắt Kiều Vi cay xè, suýt rơi nước mắt. Đây là con trai cô.
Cô có ký ức. Mười tháng mang thai, bụng nặng trĩu, từng cơn co thắt. Đến việc xoay người khi ngủ cũng khó khăn. Trên giường sinh đau đến mức gọi cha gọi mẹ, sinh con như muốn lấy mạng. Đây là đứa con cô sinh ra, cô có ký ức ấy.
Về lý trí, Kiều Vi biết mình là người xuyên không, thay thế nguyên chủ. Nhưng lúc này, cả tinh thần lẫn thân thể, cô đều là mẹ ruột của Nghiêm Tương. Chỉ cần nghĩ đến việc có những đứa trẻ khác chia sẻ tình yêu vốn thuộc về con trai mình, cô đã không chịu nổi. Dù chỉ một chút cũng không!
“Không sinh nữa! Mẹ không sinh thêm con nữa!”
Ngay lúc này, Kiều Vi đưa ra quyết định. Nghiêm Tương mơ hồ.
“Mẹ không sinh thêm, Tương Tương sẽ mãi là con một, là bảo bối của ba!”
“Ba con đừng hòng có thêm đứa nào nữa!”
Nghiêm Tương nghĩ một chút, cẩn thận hỏi: “Vậy con cũng không có em trai em gái nữa sao?”
Dì Dương đã nhiều lần lén nói với cậu, bảo cậu về nũng nịu với ba mẹ để sinh thêm em, nhà có nhiều trẻ con mới vui.
Nhưng Nghiêm Tương vẫn thấy Quân Quân quá ồn ào, Ngũ Ni thì khiến người ta phải lo lắng, lúc nào cũng sợ cô bé ngã. Vì vậy cậu chưa từng đề cập chuyện này với ba mẹ.
“Ừ! Không có em nữa. Tương Tương là con một của ba mẹ.”
“Ba con chỉ được phép yêu mình con.”
“Ba là ba của riêng Tương Tương, không ai được chia phần.”
Nghiêm Tương hỏi: “Thế mẹ thì sao?”
Kiều Vi nói: “Mẹ cũng là mẹ của riêng Tương Tương, không ai chia được.”
Nghiêm Tương vui vẻ: “Vậy không cần em nữa.”
Lúc này ngoài sân, Nghiêm Lỗi gọi: “Tương Tương! Tương Tương—ra đây một chút! Tương Tương—”
Nghiêm Tương nhìn cửa sổ, rồi nhìn mẹ.
“Đi đi.” Kiều Vi buông cậu ra.
Cô đã bình tĩnh lại. Cô có thể giận Nghiêm Lỗi, nhưng không thể gieo vào đầu con suy nghĩ “ba không tốt”.
Phải để con yêu ba. Tình yêu là hai chiều. Khi Nghiêm Lỗi cảm nhận được tình cảm của con, anh mới càng yêu con hơn.
Hai cha con này nhất định phải thương nhau đến già. Hừ.
Nghiêm Lỗi ngồi xổm xuống, nhỏ giọng hỏi: “Mẹ con sao vậy? Hai người nói gì trong phòng?”
Nghiêm Tương đáp: “Nói chuyện sinh em.”
“Hả?” Nghiêm Lỗi ngạc nhiên, “Mẹ con nói sao?”
“Mẹ nói mẹ không sinh thêm, chỉ cần con thôi.”
Nghiêm Lỗi xoa cằm suy nghĩ: “Ở ngoài gặp ai nói gì à?”
Mấy bà vợ đồng đội đôi khi nhiều chuyện, thích xen vào chuyện nhà người khác, gặp là nói. Ngay cả lão Triệu cũng từng bảo anh sinh thêm con, một đứa là không đủ.
Nhưng Nghiêm Lỗi nhìn Cương T.ử học mãi không qua lớp 5, Hoa T.ử thì chẳng có chính kiến, Quân T.ử thì lau nước mũi bằng vạt áo…
Anh càng thấy sinh con thì chất lượng quan trọng hơn số lượng. Trong mắt anh, Nghiêm Tương rất lanh lợi.
Nhiều lần anh thấy cậu đọc sách, ngạc nhiên hỏi có hiểu không, thì Kiều Vi nói: “Em dạy con biết chữ rồi.”
Rõ ràng con trai anh thừa hưởng khả năng học tập của mẹ. Sau này chắc chắn là người làm việc trí óc!
Nghiêm Lỗi rất tự tin, một đứa con trai của anh có thể bằng mười đứa của người khác.
Dĩ nhiên, nếu có thêm vài đứa nữa thì càng tốt. Nếu có thêm mấy cô con gái xinh xắn như hoa, trắng trẻo như tuyết thì lại càng tuyệt.
Đáng tiếc Kiều Vi không muốn sinh nữa. Lần sinh đầu đã khiến cô sợ rồi. Thở dài.
Nghiêm Lỗi vỗ lưng Nghiêm Tương: “Con sang nhà bác Triệu tìm Quân Quân chơi đi.”
“Hả? Nhưng…”
Quân Quân ồn ào quá, Nghiêm Tương không thích chơi cùng.
“Đi đi. Ở đó đến 11 giờ rồi về, ba thưởng… ba viên kẹo.”
Mắt Nghiêm Tương sáng lên: “Thật ạ?”
“Thật. Đừng nói với mẹ.” Không thì cả hai đều bị mắng.
“Con không nói!” Nghiêm Tương bịt miệng, “Con đi đây!” Đôi chân ngắn chạy vèo đi.
Nghiêm Lỗi đứng dậy, đi vào nhà. Dù không biết bà nào nhiều chuyện chọc vợ anh bực mình, khiến anh bị vạ lây, nhưng anh dự định dùng “chiêu giường chiếu” để dỗ cô. Kinh nghiệm thực tế cho thấy rất hiệu quả.
Nghiêm Tương chạy sang tìm Quân Quân, nhưng Quân Quân không ở nhà.
“Chúng nó ra ngoài đạp xe hết rồi.” Triệu Đông Sinh cười gọi, “Lại đây Tương Tương, hiếm khi cháu sang chơi. Lại đây ăn lạc.”
Nhà mới mua xe đạp 28, Cương T.ử đem ra khoe, mấy đứa em đều đi theo. Triệu Đông Sinh vừa uống rượu vừa ăn lạc, không ai làm phiền, rất thoải mái.
Dương đại tỷ lau tay bằng tạp dề bước ra, thấy Nghiêm Tương liền cười: “Tương Tương đến à. Mẹ cháu đâu?”
Bà tưởng Kiều Vi đi cùng, nhưng không thấy ai.
Nghiêm Tương nói: “Mẹ ở nhà. Ba bảo cháu sang chơi.”
Triệu Đông Sinh kéo cậu lại, cho ngồi lên ghế, đút lạc: “Ba cháu đâu?”
Nghiêm Tương nuốt lạc: “Ở nhà nói chuyện với mẹ.”
Triệu Đông Sinh lại đút thêm một hạt: “Nói chuyện gì?”
Ông tự tung một hạt lên, há miệng đón lấy.
“Nói chuyện sinh em.” Nghiêm Tương nhai lạc, “Ba bảo cháu 11 giờ mới về.”
Tiếng sặc vang lên. Trung đoàn trưởng Trung đoàn 15, Sư đoàn 821 — Triệu Đông Sinh — suýt nữa bị một hạt lạc làm nghẹn c.h.ế.t.
Dương đại tỷ cười đến mức như muốn vỡ cả mái nhà.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận