Kiều Vi có thời gian tròn một tuần để viết bản thảo, nên ở văn phòng chủ yếu dùng để xem tư liệu.
Mới đến, không nên tùy tiện khác biệt hay làm gì quá đao to b.úa lớn, trước hết cứ xem người đi trước đã làm thế nào. Làm theo khuôn cũ vẫn là an toàn nhất.
Tan làm đi đón Nghiêm Tương, mấy cô giáo đều vẫy tay với cậu bé: “Tương Tương, tuần sau gặp nhé.”
Nghiêm Tương cũng vẫy tay: “tạm biệt cô Hạ, tạm biệt cô Uông, cô Lý…”
Chào các cô một vòng, lại quay sang chào bạn nhỏ: “Vui Vui, Cường Cường, Quân Quân, Quân Quân, Quân Quân, Quốc Quốc, Quốc Quốc, Lan Lan, Cường Cường, tạm biệt.”
Xem ra đã kết bạn rồi. Kiều Vi vui hẳn lên, không ngờ lên huyện lại có thu hoạch như vậy. Chỉ riêng điều này thôi cũng đáng rồi.
Trên đường về, cô đạp xe như bay, vừa đi vừa hỏi: “Hôm nay làm gì?”
“Cô giáo chia bánh hạch đào cho bọn con, nói là mẹ mua.” Nghiêm Tương nói, “Chơi trò chơi, kể chuyện. Mẹ ơi, kể chuyện hay lắm.”
“Con vui là được. Con vui thì mẹ cũng vui. Trên huyện cũng ổn đúng không?”
“Vâng, cũng ổn.”
“Nhìn kìa, đàn dê ~”
“Oa ~”
Suốt đường về, Kiều Vi vừa đi vừa nghĩ cách viết bản thảo. Không ngờ về đến nhà lại có một bất ngờ lớn. Trong sân có thêm một chiếc xe đạp nữ kiểu 26 hoàn toàn mới.
Mới tinh. Hơn nữa, phía sau xe còn lắp một chiếc ghế trẻ em! Nghiêm Tương: “Oa ~”
Kiều Vi đi vòng quanh chiếc xe mấy vòng. Nghiêm Lỗi từ trong bếp bước ra, trên mặt mang ý cười: “Về rồi à.”
Hôm nay là thứ Bảy, bên anh có thể về sớm hơn một chút.
“Cái này… là sao?” Kiều Vi chỉ vào chiếc xe mới hỏi.
Nghiêm Lỗi cười: “Bên hậu cần đi lấy một lô xe từ nhà máy xe đạp Thượng Hải, tổng cộng 30 chiếc, trong đó có hai chiếc kiểu nữ. Đợi mấy hôm rồi, hôm nay mới về.”
Kiều Vi tò mò: “Sao em không nghe thấy chút tin tức nào vậy?”
“Có 30 chiếc thôi, mà người thì nhiều. Ai biết cũng im thin thít.” Nghiêm Lỗi còn có câu chưa nói ra — người không kín miệng thì vốn dĩ cũng không có tư cách biết.
Đến khi người khác hay tin thì 30 chiếc xe đã bị chia sạch. Mấy anh lính ra tay vừa nhanh vừa chuẩn vừa dứt khoát.
Hơn nữa Nghiêm Lỗi là người biết sớm, trước khi bên hậu cần đi lấy xe anh đã nắm được tin, còn đặc biệt nhờ giữ lại xe kiểu nữ.
Xe nữ có khung nghiêng phía trước, tiện ở chỗ dễ lên xe — chỉ cần vắt chân qua là đi được.
Còn loại xe 28 khung ngang thì không dễ như vậy, chỉ mấy người cao như Nghiêm Lỗi mới bước qua được. Người khác, kể cả đàn ông, cũng phải chạy lấy đà rồi nhảy lên.
Chân trái đạp bàn đạp, chân phải chống đất đẩy vài nhịp, xe lăn bánh rồi mới quét chân phải lên — một động tác “quét ngang ngàn quân” mới lên được xe.
Có mấy ông bố vô tâm, quên mất phía sau còn chở con. Đang đà quét chân một cái là hất luôn đứa trẻ xuống đất.
Chuyện này về sau thành ký ức “khó nói thành lời” của không ít người trung niên.
“Thích không?”
“Đương nhiên là thích!”
Nhưng so với chiếc xe mới, thứ Kiều Vi thích hơn… lại là chiếc ghế trẻ em phía sau.
“Cái này lợi hại.” Cô khen anh, “Em không nghĩ tới, thật sự không nghĩ tới, cái này làm kiểu gì vậy?”
So với loại ghế trẻ em sản xuất hàng loạt ở đời sau, rõ ràng cái ghế này là chế tác thủ công.
Kết cấu chính là ống thép hàn lại, mặt ghế là một tấm ván gỗ. Tổng thể mang cảm giác thô ráp kiểu công nghiệp nguyên thủy, nhưng thứ cần có đều có: ghế ngồi, tựa lưng, tay vịn, chỗ gác chân, lưới chắn bảo vệ đùi.
Đặc biệt là phần lưới chắn đó. Ba thanh ống thép hàn thành hình tam giác, ở giữa là lưới đan bằng dây thép thô. Tuy mắt lưới khá to, nhưng chân Nghiêm Tương đã không thể lọt qua, có thể bảo vệ an toàn, tránh bị cuốn vào bánh xe.
Chỉ hai ngày mà thôi, cô mới vẽ bản thiết kế cho Nghiêm Lỗi từ thứ Năm, hôm nay thứ Bảy đã làm xong.
Nghiêm Lỗi nói: “Thật sự muốn làm thì cũng chỉ là chuyện nhanh gọn thôi. Anh cần gấp, nhờ người một chút, hai ngày là xong.”
Nhiều việc bản thân không tốn nhiều thời gian. Một chiếc túi hàng xa xỉ phải xếp hàng cả năm, chẳng lẽ làm túi cần một năm sao? Không phải.
“Cái này anh nhờ ai làm vậy?” Kiều Vi tò mò.
Nghiêm Lỗi nói: “Em đoán xem.”
Anh chắc mẩm cô đoán không ra. Nhưng thái độ đó lại khiến Kiều Vi có một suy đoán.
Cô đưa ngón tay vào trong ống thép, xoay lòng bàn tay một vòng để cảm nhận. Có tám phần chắc chắn: “Công nghiệp quân sự.”
Nghiêm Lỗi giật mình.
“Đây là… ống thép dùng làm nòng s.ú.n.g.” Nhìn vẻ mặt anh, Kiều Vi gõ gõ vào khung ghế, khẳng định mười phần.
Nghiêm Lỗi thật sự kinh ngạc: “Em sao biết được?”
“Em sờ thấy bên trong có cái… gọi là gì nhỉ? Tương Tương, cái vân bên trong nòng s.ú.n.g gọi là gì?” Kiều Vi quay đầu hỏi.
Nghiêm Tương đáp: “Rãnh nòng s.ú.n.g! Mẹ ơi, con cũng muốn sờ, con cũng muốn sờ!”
Cậu bé còn thấp, kiễng chân cũng không với tới.
Nghiêm Lỗi càng kinh ngạc: “Con cũng biết?”
Kiều Vi bế Nghiêm Tương lên, đặt vào ghế: “Nói cho ba nghe, chúng ta đã đọc sách gì, quyển đó đó, quyển con thích nhất.”
Nghiêm Tương nói: “《 Sổ tay huấn luyện dân binh 》.”
“Ghê thật.” Nghiêm Lỗi bật cười, “Hai mẹ con còn đọc cả cái này.”
Thực ra Nghiêm Tương biết về rãnh nòng s.ú.n.g là nhờ cuốn sổ tay đó. Còn Kiều Vi đoán được đây là ống thép làm nòng s.ú.n.g là vì từng đọc mấy câu chuyện trên mạng đời sau.
Có người hỏi chủ tiệm kim khí trên Taobao về một loại ống thép, đưa thông số xong thì ông chủ báo cảnh sát luôn —— dân trong nghề nghe là biết ngay dùng để làm nòng s.ú.n.g.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hôm đó, sau khi nghe Kiều Vi nói về “ghế trẻ em”, Nghiêm Lỗi bắt cô phải vẽ ra. Anh đo kích thước xong thì đi thẳng đến bên công nghiệp quân sự nhờ người làm.
Thứ này dùng mấy con ốc to cỡ ngón tay cố định vào yên sau, có thể tháo lắp. Ban đầu định lắp lên chiếc xe nữ ở trấn ủy, ai ngờ hôm nay lô xe đạp hậu cần vừa về. Vừa hay, lắp luôn lên xe mới rồi mang về.
Nghiêm Tương ngồi lên: “Oa ~”
Vừa khít, chân đặt rất thoải mái, không còn lủng lẳng như trước. Phía sau có tựa lưng, hai bên có tay vịn, không cần nắm dây lưng mẹ nữa. Không sợ ngã. Tuyệt quá.
Chưa ngồi được bao lâu, Kiều Vi đã lại bế cậu xuống.
Cô đưa tay sờ thử, mặt ghế bằng gỗ đã được mài nhẵn, không còn dằm, nhưng vẫn cứng. Hiện tại đúng là một chiếc ghế gỗ cứng. Tựa lưng là hai ống thép dựng lên, kèm một tấm ván gỗ hình chữ nhật. Tay vịn cũng là ống thép.
“Vẫn phải gia công thêm một chút, để Tương Tương ngồi cho thoải mái.”
Hai vợ chồng cùng nghiên cứu một lúc lâu.
Nghe nói Kiều Vi nhận việc từ Bí thư Mạnh, ăn cơm tối xong, Nghiêm Lỗi nói: “Em cứ đi làm việc đi, để anh xử lý cái này.”
Anh tháo phần quần áo cũ trước đó quấn ở yên sau làm đệm cho Nghiêm Tương, rồi tiếp tục cắt thành từng dải vải.
Kiều Vi ở trong thư phòng viết bản thảo, ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy ba của đứa trẻ đang rất cẩn thận dùng từng dải vải quấn quanh ống thép ở tay vịn.
Nghiêm Tương đứng bên cạnh, mắt trông mong nhìn, tràn đầy mong đợi.
Kiều Vi cười, cúi đầu tiếp tục viết. Tài liệu đã tra xong, ý tưởng cũng đã sắp xếp rõ ràng từ trước. Hạ b.út như có thần.
Bên kia Nghiêm Lỗi vừa hoàn thiện xong chiếc ghế trẻ em, bên này Kiều Vi cũng viết xong bản thảo.
Nghiêm Lỗi lau tay rồi bước vào: “Cái đệm ngồi với đệm tựa, ngày mai em đi làm à?”
“Vâng, em qua chỗ thợ may. Tiện thể lấy luôn quần áo mới.”
“Viết xong rồi?”
“Vâng.”
“Để anh xem.”
Nghiêm Lỗi cầm lên đọc một lượt.
Kiều Vi thấy ánh mắt anh có gì đó không đúng: “Có vấn đề à?” Cô khá tin tưởng Nghiêm Lỗi, tư tưởng của anh ở thời đại này chính thống đến mức không thể chính thống hơn.
Nghiêm Lỗi đưa lại cho cô: “Không, rất ổn.”
Kiều Vi: “?”
Cô thu dọn bàn, vừa dọn xong ngẩng đầu lên thì trong sân, Nghiêm Lỗi đã dẫn Nghiêm Tương đi rửa mặt đ.á.n.h răng.
“Trẻ con phải ngủ sớm.” Anh nói với Nghiêm Tương, “Mẹ con không phải đã nói rồi sao, trẻ con lớn lên đều nhờ ngủ. Con muốn nhanh lớn thì phải ngủ sớm. Ngủ sớm thì ngủ lâu hơn, sẽ cao nhanh hơn các bạn khác.”
Kiều Vi: “……”
Lúc Kiều Vi rửa mặt xong, Nghiêm Lỗi đã dỗ Nghiêm Tương lên giường.
Kiều Vi bôi xong kem dưỡng, định vào kể chuyện cho con. Nghiêm Tương rất thích nghe kể chuyện. Nghiêm Lỗi đóng cửa gian đông lại, chặn cô: “Nó ngủ rồi.”
Kiều Vi không tin: “Sớm vậy sao? Mới lên giường, làm sao ngủ nhanh thế được, nó còn chờ em kể chuyện mà.”
Nghiêm Lỗi nói: “Con trai con đứa, ngày nào cũng nghe chuyện gì chứ. Hôm nay không cần nghe.”
Kiều Vi: “?”
Nghiêm Lỗi ôm lấy eo cô, nhấc bổng lên: “Đi, kể chuyện cho anh nghe.”
……
Đêm thu hơi lạnh. Trong phòng lại nóng hừng hực.
Kiều Vi ngẩng đầu, đưa tay luồn vào tóc vuốt ra sau, thở dài một hơi.
Cô cúi xuống nhìn anh: “Anh có phải là……”
Giọng cô khàn đi, nói ra suy đoán: “Nghiêm Lỗi, anh có phải thích xem em viết văn không?”
Nghiêm Lỗi hô hấp còn chưa ổn định, thừa nhận: “Ừ.” Anh thích nhìn cô ngồi trước bàn, cầm b.út viết. Mỗi khi đọc được những câu chữ hay, nghĩ đến là cô viết ra, cơ thể liền nóng lên.
Kiều Vi bật cười, ánh mắt mang chút tinh nghịch.
Nghiêm Lỗi biết mình bị cô nắm thóp. Nhưng cũng chẳng còn cách nào. Vừa bực, lại vừa cam chịu, đời này không làm gì được cô. Cứ thế mà điên lên.
Cô là thuyền, anh là sóng. Dập dềnh, chao đảo. Con thuyền suýt lật, cô c.ắ.n môi chống đỡ, mới giữ được thăng bằng……
“Chậm lại……” cô thở không ra hơi.
“Không thích à?” anh không nghe.
“……”
“Nói mau, thích hay không?”
Vòng eo như bị siết đến mức muốn gãy. Rốt cuộc là ai nắm ai.
Giọng cô vỡ vụn “Thích……”
Chủ nhật, Kiều Vi tinh thần phơi phới đến tiệm may.
Ông thợ may sống một mình, không con cái, cũng không vợ. Công việc của ông không có khái niệm ngày nghỉ, chủ nhật vẫn mở cửa. Ông ở ngay phía sau cửa hàng, kiểu trước cửa hàng sau nhà.
Bộ đồ kiểu Lenin bằng vải quân trang thu đông đã may xong. Kiều Vi thử, vừa vặn, trông rất gọn gàng, có tinh thần.
“Làm vợ quân nhân tốt chứ?” ông thợ may đẩy kính xuống sống mũi, nói, “Mấy cô gái trẻ đến chỗ tôi may đồ, tôi đều khuyên nên lấy quân nhân.”
“Rất tốt, lương cao, đãi ngộ tốt.”
Ông nhìn gương mặt sáng bừng như hoa của Kiều Vi, nói thêm, “…… thể lực cũng tốt.”
Khụ khụ! Lão gia t.ử hiểu chuyện thật đấy.
Mới đến, không nên tùy tiện khác biệt hay làm gì quá đao to b.úa lớn, trước hết cứ xem người đi trước đã làm thế nào. Làm theo khuôn cũ vẫn là an toàn nhất.
Tan làm đi đón Nghiêm Tương, mấy cô giáo đều vẫy tay với cậu bé: “Tương Tương, tuần sau gặp nhé.”
Nghiêm Tương cũng vẫy tay: “tạm biệt cô Hạ, tạm biệt cô Uông, cô Lý…”
Chào các cô một vòng, lại quay sang chào bạn nhỏ: “Vui Vui, Cường Cường, Quân Quân, Quân Quân, Quân Quân, Quốc Quốc, Quốc Quốc, Lan Lan, Cường Cường, tạm biệt.”
Xem ra đã kết bạn rồi. Kiều Vi vui hẳn lên, không ngờ lên huyện lại có thu hoạch như vậy. Chỉ riêng điều này thôi cũng đáng rồi.
Trên đường về, cô đạp xe như bay, vừa đi vừa hỏi: “Hôm nay làm gì?”
“Cô giáo chia bánh hạch đào cho bọn con, nói là mẹ mua.” Nghiêm Tương nói, “Chơi trò chơi, kể chuyện. Mẹ ơi, kể chuyện hay lắm.”
“Con vui là được. Con vui thì mẹ cũng vui. Trên huyện cũng ổn đúng không?”
“Vâng, cũng ổn.”
“Nhìn kìa, đàn dê ~”
“Oa ~”
Suốt đường về, Kiều Vi vừa đi vừa nghĩ cách viết bản thảo. Không ngờ về đến nhà lại có một bất ngờ lớn. Trong sân có thêm một chiếc xe đạp nữ kiểu 26 hoàn toàn mới.
Mới tinh. Hơn nữa, phía sau xe còn lắp một chiếc ghế trẻ em! Nghiêm Tương: “Oa ~”
Kiều Vi đi vòng quanh chiếc xe mấy vòng. Nghiêm Lỗi từ trong bếp bước ra, trên mặt mang ý cười: “Về rồi à.”
Hôm nay là thứ Bảy, bên anh có thể về sớm hơn một chút.
“Cái này… là sao?” Kiều Vi chỉ vào chiếc xe mới hỏi.
Nghiêm Lỗi cười: “Bên hậu cần đi lấy một lô xe từ nhà máy xe đạp Thượng Hải, tổng cộng 30 chiếc, trong đó có hai chiếc kiểu nữ. Đợi mấy hôm rồi, hôm nay mới về.”
Kiều Vi tò mò: “Sao em không nghe thấy chút tin tức nào vậy?”
“Có 30 chiếc thôi, mà người thì nhiều. Ai biết cũng im thin thít.” Nghiêm Lỗi còn có câu chưa nói ra — người không kín miệng thì vốn dĩ cũng không có tư cách biết.
Đến khi người khác hay tin thì 30 chiếc xe đã bị chia sạch. Mấy anh lính ra tay vừa nhanh vừa chuẩn vừa dứt khoát.
Hơn nữa Nghiêm Lỗi là người biết sớm, trước khi bên hậu cần đi lấy xe anh đã nắm được tin, còn đặc biệt nhờ giữ lại xe kiểu nữ.
Xe nữ có khung nghiêng phía trước, tiện ở chỗ dễ lên xe — chỉ cần vắt chân qua là đi được.
Còn loại xe 28 khung ngang thì không dễ như vậy, chỉ mấy người cao như Nghiêm Lỗi mới bước qua được. Người khác, kể cả đàn ông, cũng phải chạy lấy đà rồi nhảy lên.
Chân trái đạp bàn đạp, chân phải chống đất đẩy vài nhịp, xe lăn bánh rồi mới quét chân phải lên — một động tác “quét ngang ngàn quân” mới lên được xe.
Có mấy ông bố vô tâm, quên mất phía sau còn chở con. Đang đà quét chân một cái là hất luôn đứa trẻ xuống đất.
Chuyện này về sau thành ký ức “khó nói thành lời” của không ít người trung niên.
“Thích không?”
“Đương nhiên là thích!”
Nhưng so với chiếc xe mới, thứ Kiều Vi thích hơn… lại là chiếc ghế trẻ em phía sau.
“Cái này lợi hại.” Cô khen anh, “Em không nghĩ tới, thật sự không nghĩ tới, cái này làm kiểu gì vậy?”
So với loại ghế trẻ em sản xuất hàng loạt ở đời sau, rõ ràng cái ghế này là chế tác thủ công.
Kết cấu chính là ống thép hàn lại, mặt ghế là một tấm ván gỗ. Tổng thể mang cảm giác thô ráp kiểu công nghiệp nguyên thủy, nhưng thứ cần có đều có: ghế ngồi, tựa lưng, tay vịn, chỗ gác chân, lưới chắn bảo vệ đùi.
Đặc biệt là phần lưới chắn đó. Ba thanh ống thép hàn thành hình tam giác, ở giữa là lưới đan bằng dây thép thô. Tuy mắt lưới khá to, nhưng chân Nghiêm Tương đã không thể lọt qua, có thể bảo vệ an toàn, tránh bị cuốn vào bánh xe.
Chỉ hai ngày mà thôi, cô mới vẽ bản thiết kế cho Nghiêm Lỗi từ thứ Năm, hôm nay thứ Bảy đã làm xong.
Nghiêm Lỗi nói: “Thật sự muốn làm thì cũng chỉ là chuyện nhanh gọn thôi. Anh cần gấp, nhờ người một chút, hai ngày là xong.”
Nhiều việc bản thân không tốn nhiều thời gian. Một chiếc túi hàng xa xỉ phải xếp hàng cả năm, chẳng lẽ làm túi cần một năm sao? Không phải.
“Cái này anh nhờ ai làm vậy?” Kiều Vi tò mò.
Nghiêm Lỗi nói: “Em đoán xem.”
Anh chắc mẩm cô đoán không ra. Nhưng thái độ đó lại khiến Kiều Vi có một suy đoán.
Cô đưa ngón tay vào trong ống thép, xoay lòng bàn tay một vòng để cảm nhận. Có tám phần chắc chắn: “Công nghiệp quân sự.”
Nghiêm Lỗi giật mình.
“Đây là… ống thép dùng làm nòng s.ú.n.g.” Nhìn vẻ mặt anh, Kiều Vi gõ gõ vào khung ghế, khẳng định mười phần.
Nghiêm Lỗi thật sự kinh ngạc: “Em sao biết được?”
“Em sờ thấy bên trong có cái… gọi là gì nhỉ? Tương Tương, cái vân bên trong nòng s.ú.n.g gọi là gì?” Kiều Vi quay đầu hỏi.
Nghiêm Tương đáp: “Rãnh nòng s.ú.n.g! Mẹ ơi, con cũng muốn sờ, con cũng muốn sờ!”
Cậu bé còn thấp, kiễng chân cũng không với tới.
Nghiêm Lỗi càng kinh ngạc: “Con cũng biết?”
Kiều Vi bế Nghiêm Tương lên, đặt vào ghế: “Nói cho ba nghe, chúng ta đã đọc sách gì, quyển đó đó, quyển con thích nhất.”
Nghiêm Tương nói: “《 Sổ tay huấn luyện dân binh 》.”
“Ghê thật.” Nghiêm Lỗi bật cười, “Hai mẹ con còn đọc cả cái này.”
Thực ra Nghiêm Tương biết về rãnh nòng s.ú.n.g là nhờ cuốn sổ tay đó. Còn Kiều Vi đoán được đây là ống thép làm nòng s.ú.n.g là vì từng đọc mấy câu chuyện trên mạng đời sau.
Có người hỏi chủ tiệm kim khí trên Taobao về một loại ống thép, đưa thông số xong thì ông chủ báo cảnh sát luôn —— dân trong nghề nghe là biết ngay dùng để làm nòng s.ú.n.g.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hôm đó, sau khi nghe Kiều Vi nói về “ghế trẻ em”, Nghiêm Lỗi bắt cô phải vẽ ra. Anh đo kích thước xong thì đi thẳng đến bên công nghiệp quân sự nhờ người làm.
Thứ này dùng mấy con ốc to cỡ ngón tay cố định vào yên sau, có thể tháo lắp. Ban đầu định lắp lên chiếc xe nữ ở trấn ủy, ai ngờ hôm nay lô xe đạp hậu cần vừa về. Vừa hay, lắp luôn lên xe mới rồi mang về.
Nghiêm Tương ngồi lên: “Oa ~”
Vừa khít, chân đặt rất thoải mái, không còn lủng lẳng như trước. Phía sau có tựa lưng, hai bên có tay vịn, không cần nắm dây lưng mẹ nữa. Không sợ ngã. Tuyệt quá.
Chưa ngồi được bao lâu, Kiều Vi đã lại bế cậu xuống.
Cô đưa tay sờ thử, mặt ghế bằng gỗ đã được mài nhẵn, không còn dằm, nhưng vẫn cứng. Hiện tại đúng là một chiếc ghế gỗ cứng. Tựa lưng là hai ống thép dựng lên, kèm một tấm ván gỗ hình chữ nhật. Tay vịn cũng là ống thép.
“Vẫn phải gia công thêm một chút, để Tương Tương ngồi cho thoải mái.”
Hai vợ chồng cùng nghiên cứu một lúc lâu.
Nghe nói Kiều Vi nhận việc từ Bí thư Mạnh, ăn cơm tối xong, Nghiêm Lỗi nói: “Em cứ đi làm việc đi, để anh xử lý cái này.”
Anh tháo phần quần áo cũ trước đó quấn ở yên sau làm đệm cho Nghiêm Tương, rồi tiếp tục cắt thành từng dải vải.
Kiều Vi ở trong thư phòng viết bản thảo, ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy ba của đứa trẻ đang rất cẩn thận dùng từng dải vải quấn quanh ống thép ở tay vịn.
Nghiêm Tương đứng bên cạnh, mắt trông mong nhìn, tràn đầy mong đợi.
Kiều Vi cười, cúi đầu tiếp tục viết. Tài liệu đã tra xong, ý tưởng cũng đã sắp xếp rõ ràng từ trước. Hạ b.út như có thần.
Bên kia Nghiêm Lỗi vừa hoàn thiện xong chiếc ghế trẻ em, bên này Kiều Vi cũng viết xong bản thảo.
Nghiêm Lỗi lau tay rồi bước vào: “Cái đệm ngồi với đệm tựa, ngày mai em đi làm à?”
“Vâng, em qua chỗ thợ may. Tiện thể lấy luôn quần áo mới.”
“Viết xong rồi?”
“Vâng.”
“Để anh xem.”
Nghiêm Lỗi cầm lên đọc một lượt.
Kiều Vi thấy ánh mắt anh có gì đó không đúng: “Có vấn đề à?” Cô khá tin tưởng Nghiêm Lỗi, tư tưởng của anh ở thời đại này chính thống đến mức không thể chính thống hơn.
Nghiêm Lỗi đưa lại cho cô: “Không, rất ổn.”
Kiều Vi: “?”
Cô thu dọn bàn, vừa dọn xong ngẩng đầu lên thì trong sân, Nghiêm Lỗi đã dẫn Nghiêm Tương đi rửa mặt đ.á.n.h răng.
“Trẻ con phải ngủ sớm.” Anh nói với Nghiêm Tương, “Mẹ con không phải đã nói rồi sao, trẻ con lớn lên đều nhờ ngủ. Con muốn nhanh lớn thì phải ngủ sớm. Ngủ sớm thì ngủ lâu hơn, sẽ cao nhanh hơn các bạn khác.”
Kiều Vi: “……”
Lúc Kiều Vi rửa mặt xong, Nghiêm Lỗi đã dỗ Nghiêm Tương lên giường.
Kiều Vi bôi xong kem dưỡng, định vào kể chuyện cho con. Nghiêm Tương rất thích nghe kể chuyện. Nghiêm Lỗi đóng cửa gian đông lại, chặn cô: “Nó ngủ rồi.”
Kiều Vi không tin: “Sớm vậy sao? Mới lên giường, làm sao ngủ nhanh thế được, nó còn chờ em kể chuyện mà.”
Nghiêm Lỗi nói: “Con trai con đứa, ngày nào cũng nghe chuyện gì chứ. Hôm nay không cần nghe.”
Kiều Vi: “?”
Nghiêm Lỗi ôm lấy eo cô, nhấc bổng lên: “Đi, kể chuyện cho anh nghe.”
……
Đêm thu hơi lạnh. Trong phòng lại nóng hừng hực.
Kiều Vi ngẩng đầu, đưa tay luồn vào tóc vuốt ra sau, thở dài một hơi.
Cô cúi xuống nhìn anh: “Anh có phải là……”
Giọng cô khàn đi, nói ra suy đoán: “Nghiêm Lỗi, anh có phải thích xem em viết văn không?”
Nghiêm Lỗi hô hấp còn chưa ổn định, thừa nhận: “Ừ.” Anh thích nhìn cô ngồi trước bàn, cầm b.út viết. Mỗi khi đọc được những câu chữ hay, nghĩ đến là cô viết ra, cơ thể liền nóng lên.
Kiều Vi bật cười, ánh mắt mang chút tinh nghịch.
Nghiêm Lỗi biết mình bị cô nắm thóp. Nhưng cũng chẳng còn cách nào. Vừa bực, lại vừa cam chịu, đời này không làm gì được cô. Cứ thế mà điên lên.
Cô là thuyền, anh là sóng. Dập dềnh, chao đảo. Con thuyền suýt lật, cô c.ắ.n môi chống đỡ, mới giữ được thăng bằng……
“Chậm lại……” cô thở không ra hơi.
“Không thích à?” anh không nghe.
“……”
“Nói mau, thích hay không?”
Vòng eo như bị siết đến mức muốn gãy. Rốt cuộc là ai nắm ai.
Giọng cô vỡ vụn “Thích……”
Chủ nhật, Kiều Vi tinh thần phơi phới đến tiệm may.
Ông thợ may sống một mình, không con cái, cũng không vợ. Công việc của ông không có khái niệm ngày nghỉ, chủ nhật vẫn mở cửa. Ông ở ngay phía sau cửa hàng, kiểu trước cửa hàng sau nhà.
Bộ đồ kiểu Lenin bằng vải quân trang thu đông đã may xong. Kiều Vi thử, vừa vặn, trông rất gọn gàng, có tinh thần.
“Làm vợ quân nhân tốt chứ?” ông thợ may đẩy kính xuống sống mũi, nói, “Mấy cô gái trẻ đến chỗ tôi may đồ, tôi đều khuyên nên lấy quân nhân.”
“Rất tốt, lương cao, đãi ngộ tốt.”
Ông nhìn gương mặt sáng bừng như hoa của Kiều Vi, nói thêm, “…… thể lực cũng tốt.”
Khụ khụ! Lão gia t.ử hiểu chuyện thật đấy.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận