Hôm ấy Tùy Đường cáo biệt Giang Hạo, vừa mới bước lên xa giá lại ngẫu nhiên gặp được Mông Kiều.

Hiện Lận Thử đang đảm nhiệm chức Châu Mục phủ Ký Châu, phu thê hai người cùng ở tại nơi ấy. Châu Mục phủ vốn là trung tâm nha môn của Ký Châu, cách phủ Thừa tướng vốn do vương cung Nghiệp Thành cải tạo mà thành một con phố nhỏ.

Mông Kiều là người hiếu thuận, ngày thường không việc gì cũng hầu bên cạnh mẫu thân Dương thị, nay lại đã lâu chẳng bước chân vào phủ Thừa tướng. Nguyên do chẳng gì khác, chính là nàng lại mang thai, mà thai tượng chẳng được yên. Suốt mấy tháng liền phải tĩnh dưỡng, ít ra khỏi cửa, càng không gặp khách khứa. Không ngờ hôm nay lại xuất hiện trước phủ Giang lệnh quân.

"Thiếp ra ngoài dạo chơi, không kịp chuẩn bị xe ngựa, nay đã hơi mệt, chẳng biết có thể được đi nhờ xa giá của Điện hạ chăng?"

"Lan Tâm, mau đỡ phu nhân lên xe."

Tùy Đường ra hiệu cho tỳ nữ xuống theo xe, nhường chỗ ngồi cho Mông Kiều.

Hai người tuy cùng gả vào một nhà, nhưng phu quân lại là huynh đệ. Thường ngày mỗi người một phủ, hiếm khi gặp mặt; nay lại ngồi đối diện trong không gian chật hẹp, đúng là lần đầu tiên. Tùy Đường bỗng thấy ngượng ngùng, chẳng biết nên xưng hô ra sao. Theo lẽ nên gọi là "Đệ muội", song Mông Kiều cùng tuổi với Lận Tắc, lớn hơn nàng vài bậc, mở miệng lại thấy không thuận.

"Ngày thường trong khuê phòng, người thân gọi thiếp là A Kiều. Điện hạ nếu không chê cũng có thể gọi hai tiếng ấy. Dù sao cũng thuận miệng hơn 'Đệ muội', lại thân mật hơn 'Phu nhân'."

Mông Kiều tâm tư tinh tế, lời nói khéo léo, đoán người nhìn vật đều chuẩn xác vô song.

"A Kiều." Tùy Đường mỉm cười, ánh mắt dừng nơi phần bụng đã nhô cao, không khỏi cảm thán: "Lớn thế này rồi, trông khí sắc cũng tốt lắm."

"Năm tháng rồi, đã nằm tĩnh dưỡng hơn hai tháng mới có thể giữ thai yên ổn." Nhắc đến hài nhi, dung mạo Mông Kiều liền dịu đi, chẳng còn vẻ lạnh nhã kiêu sa, phong tư oai nghi, tựa như nhành mai cứng cáp giữa mùa đông lạnh như khi đứng trước xe.

"Y phục, dược liệu Điện hạ sai người tặng, thiếp đều đã nhận. Nhất là pho tượng Cửu Tử Mẫu Thần, thím thiếp nói là vật hiếm trên đời. Lúc mới có thai, nửa tháng trời máu chảy chẳng ngừng, uống thuốc cũng không thuyên giảm, sợ là giữ chẳng được đứa nhỏ. Vậy mà từ khi nhận được pho tượng ấy, chỉ hai ngày sau thân thể đã chuyển biến tốt."

Nói đến đây, Mông Kiều hơi nhíu mày, song nét cười càng sâu, tay khẽ v**t v* phần bụng vừa cử động một cái: "Điện hạ xem, nay hắn nghịch ngợm biết bao."

Nàng dắt tay Tùy Đường đặt lên bụng mình: "Đây là Trưởng công chúa điện hạ, quý nhân của con."

"Đây là thai động ư?" Tùy Đường vừa mừng vừa lạ, lòng bàn tay lại bị húc khẽ, không khỏi bật cười: "Thật mạnh mẽ!"

Nụ cười của Mông Kiều như gió xuân tan băng, mai nở tỏa hương: "Thiếp đã nói đều là nhờ ơn Điện hạ, thiếp cảm kích vô cùng."

"Đều là người một nhà, A Kiều cần chi khách sáo." Tùy Đường rút tay lại, ngồi ngay ngắn sang bên.

Thời ấy, Phật giáo thịnh hành, Dương thị vốn sùng Phật, Mông Kiều thường theo hầu.

Tùy Đường nhớ rõ có lần khi Dương thị thỉnh tượng Phật vị lai, bà đã mở tiệc tại viện Triêu Huy. Các nữ quyến Lận thị đều có mặt, trước tiệc ai nấy đều lên hương bái Phật.

Sau Dương thị, người đầu tiên chính là Tùy Đường, rồi mới lần lượt theo thứ bậc. Khi ấy Lan Tâm đang đỡ nàng, bỗng siết chặt tay áo. Tùy Đường kinh ngạc hỏi nhỏ, Lan Tâm thì thào: "Hương của tứ phu nhân gãy rồi."

Tùy Đường càng chẳng hiểu, gãy thì đổi cây khác là được, có gì đáng sợ.

Lan Tâm theo Thái hậu lâu năm, am hiểu lễ Phật, khẽ đáp: "Tứ phu nhân lúc cắm hương đã dùng sức, khiến hương gãy tận gốc. Gãy mà không lộ, nàng liền khéo tay c*m v** như cũ."

Tùy Đường nghe xong lập tức hiểu ý.

Dâng hương mà gãy là điềm chẳng lành, nên người ta luôn nhẹ tay cẩn trọng. Nếu chẳng may gãy thì đổ lỗi do hương kém, rồi thay cây khác, dập đầu chín cái để tỏ lòng thành.

Thế nhưng, Mông Kiều lại cố cắm hương gãy vào lư, chẳng khác nào lỗi chồng thêm lỗi, là điều đại bất kính.

Vậy mà nàng vẫn an nhiên tự tại, nói cười như thường, chỉ có một lý do, nàng chẳng tin Phật. Đã không tin, cớ gì hôm nay cứ nhắc mãi đến Cửu Tử Mẫu Thần, thần vật huyền hoặc ấy? Nàng tặng y phục, dược liệu, ơn ấy đủ rồi, cần gì nói đến chuyện hư vô?

Tùy Đường khẽ vuốt nếp áo, dịu dàng mỉm cười: "Cô tặng tượng Mẫu Thần là để yên lòng mẹ chồng mà thôi. Ta tin rằng ngươi và đứa nhỏ được bình an là nhờ thuốc của y quan có công hiệu, lại thêm ngươi tĩnh dưỡng đủ đầy, khí huyết điều hòa. A Kiều, có chuyện gì, cứ nói thẳng đi."

Mông Kiều khẽ vén rèm nhìn ra ngoài, rồi thong thả nói: "Hôm Điện hạ theo phu nhân đến Bạch Mã tự, thiếp ngửi thấy hương trên người người, liền biết Điện hạ cũng chẳng tin thần Phật. Quả đúng là vậy."

Vào cửa thiền lễ Phật dâng hương, đáng lẽ phải trai giới tắm gội, chẳng mang tục khí.

Tùy Đường ngẩng đầu nhìn Mông Kiều, khẽ cười: "A Kiều nói thế là muốn cùng cô kết giao tri kỷ hay là muốn nhắc cô nhớ ơn hôm ở Bạch Mã tự bị thích khách, nhờ ngươi cứu mạng? Ta nghe thị nữ nói là ngươi dẫn người xông vào Thanh Lương đài trước nhất."

Tùy Đường hỏi thẳng, lời nói sắc bén như gươm. Mông Kiều lại đáp càng không giấu giếm: "Thiếp dẫn người vào là vì phu quân và huynh đệ thiếp chẳng ưa Điện hạ, e rằng họ nhân cơ hội hại người. Thiếp chỉ muốn chuộc lại tội ấy. Thiếp cứu người, không phải vì ân, mà là vì lỗi. Điện hạ không nợ thiếp điều gì."

Tùy Đường vốn chỉ liếc nhìn hờ, lúc này chẳng hiểu sao lại nhìn mãi người đối diện, lâu thật lâu.

Cuối cùng mới cất tiếng: "Thế nghĩa là A Kiều đến tìm cô để kết giao tri kỷ ư?"

Tùy Đường gõ nhẹ vách xe, ra hiệu phu xa giảm tốc, để hai người dễ bề trò chuyện.

"Tri kỷ, tất phải chân thành."

Theo lời ấy, nét anh khí nơi mày mắt Mông Kiều thoáng tan đi, chỉ còn chút chân ý xen cùng u sầu.

Nàng khẽ nhướng mày, như cười mà chẳng cười: "Thiên hạ đều nói phu thê đồng tâm, nhưng hôm nay, điều thiếp muốn thưa với Điện hạ, ngay cả Tứ lang nhà thiếp cũng chẳng hay biết."

"Khi xưa, phụ huynh Lận tướng gặp nạn tại Trường An. Lận tướng khởi binh từ Lương Châu, trong tay chỉ có ngựa mà không có binh, tính cả thân vệ lẫn ám vệ, tổng chưa quá trăm người. Dẫu tài giỏi đến mấy, với bấy nhiêu nhân mã, có thể bảo hộ thân mình đến Trường An đã là may, nói chi đến chinh chiến, trừ gian, chấn động triều cương? Chính ta cùng tộc huynh đã diệt tông trưởng trong họ, gom lấy hai ngàn quân riêng của họ trao cho hắn, để có vốn liếng mà lập chiến công."

"Trong số mấy người chúng ta thuở ấy, lớn nhất là tộc huynh ta, song cũng chỉ mới độ mười tám tuổi, chưa kịp đội mũ thành niên. Một đoàn người chỉ có một ngọn lửa nhiệt huyết sục sôi, tụ binh hợp mã, kết thành mũi dao nhọn trong tay Lận Tắc. Không ngờ trong ván cờ ấy, hắn lại thắng thật."

"Ngày tin Lận tướng đại thắng truyền về Lương Châu, kẻ vui mừng nhất chính là thiếp."

"Không chỉ vì thiếp đã có cơ hội báo thù cho phụ thân, cũng không chỉ vì thấy được khả năng thực hiện chí cứu dân nơi nước lửa, mà còn bởi thiếp tưởng rằng, cuối cùng mình có thể tìm được người lang quân xứng ý."

"Khi giao binh quyền vào tay hắn, chúng ta đã có minh ước: kết thông hai họ, vinh nhục cùng chia, sống chết cùng gánh."

"Thế nhưng, đến khi thiếp cùng huynh đệ vượt đường xa vào Trường An, Lận tướng lại nói: huynh trưởng như phụ, hắn sẽ thay phụ thân làm chủ hôn cho thiếp cùng hiền đệ của mình. Quả thật, minh ước chỉ nói 'kết hai họ', mà chẳng ghi tên ai. Nhưng thiếp khi ấy chỉ từng gặp Tứ lang một lần, chưa từng nói được nửa lời. Trong lòng thiếp và tộc huynh đều nhận định người ấy là Lận tướng, thiếp không tin là hắn không biết."

"Song hắn nói, hiền đệ của hắn đã đem lòng mến thiếp, cầu hắn thay mình cầu thân. Thiếp tự nhiên không chịu."

"Về sau, hắn lại nói — 'Ngươi nguyện ý thì theo ta, không nguyện ta cũng chẳng cưỡng cầu. Nhưng cũng vì vậy, không ai có thể cưỡng cầu ta.'"

"Thiếp hỏi hắn có người trong lòng chăng. Hắn nói không, nhưng cũng chẳng có ý định thành thân. Hắn không lừa thiếp. Sau đó ở Trường An, giai nhân như mây, mỹ lệ như hoa; tại Lạc Dương, khuê tú danh môn nhiều không kể xiết. Thế mà hết thảy hôn sự người người đưa đến cửa, hắn đều từ chối không lý do. Mãi đến khi phu nhân nhân lúc hắn vắng mặt thuận theo ý triều đình đáp lời cầu hôn cùng Điện hạ. Ngày hắn thành hôn, thiếp vẫn thấy chút kiêu hãnh, nghĩ rằng dù là công chúa thiên gia cũng chẳng thể trói được lòng hắn. Nào ngờ..."

Mông Kiều nói đến đây, ngẩng đầu nhìn Tùy Đường, giọng nói chậm rãi: "Có lẽ trong cõi mịt mờ của số mệnh, Lận tướng vốn là đang chờ một người — là Điện hạ."

Đó là chuyện Tùy Đường chưa từng nghe qua. Nay nghe từ miệng Mông Kiều, lòng nàng dâng lên trăm vị hòa lẫn, chẳng biết nên nói gì.

"Là thiếp nói nhiều quá rồi." Mông Kiều cũng tự tỉnh, khẽ cười lúng túng, "Thiếp vốn chỉ định nói, về sau Tứ lang đối với thiếp cũng hết lòng, tuổi trẻ tình sâu, thiếp bèn gả cho chàng."

Tùy Đường ngẫm một látrồi nói: "Ý của ngươi là, Tứ lang không biết ngươi thuở thiếu thời từng mang tình ý với huynh trưởng của hắn? Hắn không biết, mà giờ ngươi lại nói cho cô biết, vậy là ý gì?"

"Tứ lang không biết, còn Điện hạ biết — chẳng qua để tỏ rõ là thiếp chân thành, ngoài ra không mang nghĩa gì khác. Điều thiếp thật lòng muốn nói là từ khi thiếp không được gả cho Lận tướng, về sau mới sinh ra bao nhiêu rối ren hôm nay."

Tùy Đường chau mày, như đã hiểu ra vài phần.

Khi trước Mông thị không thể gả nữ nhi xuất sắc nhất cho Lận Tắc để cùng chia quyền thế. Dù gả vào tay Lận Thử, chức vị cũng khác biệt một trời một vực. Nay Lận Tắc thế lớn quyền cao, Mông thị tự nhiên lại muốn nhiều hơn, nên mới dâng nữ tử cho hắn.

Quan lại dâng con gái thì nhiều, nhưng lời đồn "Tùy thị hồ mị hoặc chủ, độc sủng chuyên phòng" lại chỉ phát ra từ hai nơi — do hai vị quân chức là Từ Thao và Ân Đường.

Hai người ấy chính là anh em họ của thiếp thất nhà Mông Lãng, cũng là tâm phúc của hắn.

Tin đồn là do Mông Lãng truyền.

Mà việc thổi gió và tung tin lại do em ruột Mông Kiều là Mông Huy gây nên.

Những việc này Giang Hạo đã tra ra rõ ràng theo lệnh của Tùy Đường. Hôm nay nàng đến phủ Giang lệnh quân chính là để lấy hồ sơ chuẩn bị hành sự.

Tùy Đường nhìn Mông Kiều: "Thế ra A Kiều hôm nay dài dòng như vậy là để cầu tình với cô?"

Lúc ấy, xe ngựa đã dừng lại, bên ngoài thị nữ bẩm rằng — đã đến phủ Tế tửu.

"Phải. Thiếp cầu Điện hạ đưa thiếp diện kiến Lận tướng một lần." Mông Kiều tâm hoảng ý loạn, chẳng nghe rõ lời Lan Tâm, chỉ vội vàng nói, "Thiếp đã cầu xin nhiều ngày, hắn vẫn không chịu gặp. Thiếp đành tìm Giang lệnh quân, mong được thông tình, nhưng lệnh quân bảo chi bằng cầu Điện hạ là hợp hơn." Nói rồi, nàng đỡ lấy bụng, quỳ xuống.

"Tùy thị hồ mị hoặc chủ, chuyên phòng độc sủng..."

Tùy Đường đỡ nàng ngồi dậy, khẽ lẩm nhẩm mười chữ ấy: "Ngươi hiểu rõ mười chữ này làm tổn thương cô thì nhỏ, mà hủy hoại Lận tướng mới là lớn."

"Nói cách khác, cục diện này, mũi dao hướng đến không phải cô, mà là hắn."

"Thiếp hiểu. Chỉ hận rằng khi tĩnh dưỡng mang thai, không trông chừng kỹ, để sinh ra rắc rối như hôm nay, thiếp..."

Mông Kiều chưa nói hết, sắc mặt đã tái, mồ hôi lạnh rịn trán, rõ là động thai khí.

Tùy Đường nắm tay nàng, xoa nhẹ huyệt hổ khẩu cho đỡ đau: "Các người cùng nhau đi lên từ bước khốn cùng, Lận tướng nhiều lắm cũng chỉ xử lý Từ Thao và Ân Đường, sẽ không liên lụy lên cao hơn đâu."

"Thiếp dĩ nhiên cũnh nghĩ vậy. Nhưng đã lâu không thấy hắn động thủ, cũng chẳng gặp thiếp. Ngay cả Tứ lang nhắc đến việc này, hắn cũng khéo léo đẩy đi, trong lòng thiếp chẳng yên. Nếu quả thật không truy tội, không liên lụy, vậy cớ sao hắn không chịu gặp thiếp? Điện hạ, xin người giúp thiếp, để thiếp gặp được hắn một lần."

"Cô biết tính hắn, hắn đã không chịu mở lời thì dù nay cô đưa ngươi đến cũng chẳng thấy được đâu."

Tùy Đường đổi tay khác, tiếp tục ấn nhẹ lên huyệt đạo, chợt nghe ngoài xe, Lan Tâm bẩm: "Hai vị Tế tửu Từ Thao, Ân Đường đã đến."

Mông Kiều nghe thế thì không khỏi kinh ngạc nhìn nàng.

Tùy Đường mỉm cười: "Gần đây cô qua lại Giang phủ vốn cũng vì việc này. A Kiều, ngươi nói xem nếu giờ cô giết hai người ấy, ngày mai sinh thần của cô, há chẳng biến thành ngày kỵ ư?"

Từ lời đồn "hồ mị hoặc chủ" đến "giết mệnh quan triều đình", hoàng tử phạm tội cũng đồng như thứ dân. Ấy là tự tay dâng nhược điểm cho người khác.

Mông Kiều ngẩng nhìn phụ nhân trước mặt — đôi mắt sáng lạnh như suối, sáng đến mức có thể nuốt người. Trong đầu nàng thoáng qua một ý nghĩ, nhưng chưa kịp nắm bắt, chỉ nghe công chúa cất giọng lần nữa: "Sự khởi từ Mông thị, mà ngươi lại có điều cầu xin—"

"Việc này, tự nhiên chẳng cần bẩn tay Điện hạ." Mông Kiều nắm tay thị nữ, bước xuống xe, lặng lẽ đứng qua một bên.

Tùy Đường ngồi yên trong xe, hướng về phía trước mà nói: "Là Từ Thao và Ân Đường đó chăng?"

Hai người tiến lên, chắp tay đáp: "Phải."

Tùy Đường nói: "Tiến lên, nói chuyện."

Hai người tuân lệnh bước đến.

Tùy Đường lại nói: "Thay cô giết chúng đi."

Giọng nàng vang lên rõ ràng, người trong phủ Tế tửu cùng kẻ ngoài cổng đều nghe rành rọt, chỉ là ai nấy đều sững sờ, chưa kịp hoàn hồn.

Đến khi kịp hiểu, thì tiết đông u ám, tuyết rơi lất phất.

Theo hoa tuyết rơi xuống, là hai vệt huyết phun nơi cổ.

Tùy Đường lấy tay áo lau giọt máu vương bên má, vươn tay về phía người vừa thu đao tra vỏ ngoài xe: "A Kiều, lên xe đi — cô tiễn ngươi về phủ."

Chương 51 - Chương 51 | Đọc truyện tranh