Cầu Than Thở

Chương 8: Cơn mưa rào và chiếc kìm sắt (2)

 

Chu Nguyệt và Khang Tinh Tinh cũng ngồi vây quanh sofa. Chu Thiên Thành bảo hai đứa ngồi cạnh mình còn Đới Yến ngồi trên chiếc ghế đơn c.ắ.n hạt dưa. Tivi đang phát tin tức từ đài Hồng Kông:

“Đường sắt Kinh Cửu chính thức thông xe toàn tuyến, dài 2553 km nối liền Bắc Kinh và Thâm Quyến kéo dài tới Cửu Long, Hồng Kông... Phú thương Giang Kế Đức cùng vợ con đã trở về tham dự hoạt động chúc mừng và tiếp tục quyên góp cho đại lục...”

“Hừ.” Chu Thiên Thành vừa uống trà vừa cười lạnh, “Một kẻ gốc Chiết Giang lăn lộn ở Hồng Kông, không làm vài vụ bẩn thỉu thất đức thì sao ngóc đầu lên nổi? Đây là thấy Hồng Kông sắp về với đại lục nên chạy về biểu đạt lòng trung thành để sau này còn dễ bề kiếm chác tiếp đây.”

Chu Nguyệt chẳng hiểu ba đang nói gì, cô bé chỉ thấy ông bà già trên tivi trông rất hiền từ, bên cạnh họ là hai người chú... À không, một chú và một anh trai thì đúng hơn, cả hai đều rất đẹp trai.

Đặc biệt là người anh kia, nốt ruồi đỏ giữa lông mày giống hệt nốt ruồi mà cô giáo vẽ cho cô khi biểu diễn văn nghệ ở nhà trẻ.

“Tinh Tinh nhìn kìa.” Cô vỗ vỗ mu bàn tay Khang Tinh Tinh, “Anh trai kia đẹp trai chưa? Anh ấy là cháu của ông Giang hả?”

“Không phải đâu.” Khang Tinh Tinh nghiêm túc xua tay, “Anh ấy cũng là con trai ông Giang, là con thứ hai.”

“Nhưng anh ấy chẳng giống người con cả tí nào, lại còn trẻ hơn nhiều nữa.”

Chu Nguyệt chăm chú so sánh diện mạo của “người chú” và “người anh”. Người chú mang vẻ soái khí phong trần, da màu lúa mạch, cười lộ hàm răng trắng bóng khỏe mạnh. Còn người anh trai kia thì hoàn toàn là một vẻ đẹp thanh tú nhưng không cười, hàng mi dài che khuất đôi mắt, cậu ta chậm rãi nhìn xuống đám đông bên dưới, đứng sau lưng ông bà và người anh cả trông không giống một thành viên trong gia đình đó chút nào.

“Hừ.”

Đới Yến nãy giờ vẫn im lặng bỗng cười khẩy một tiếng. Bà tựa người vào thành sofa, cúi đầu dùng đầu ngón tay gạt đống hạt dưa trong lòng bàn tay.

Động tác thổi trà của Chu Thiên Thành khựng lại. Một lát sau ông ta mới chậm rãi thổi tan làn hơi nóng trên miệng chén:

“Rửa bát chưa?”

Giọng ông ta rất nhỏ nhưng Đới Yến nghe thấy.

Đới Yến biết ông ta đang nói mình nhưng không hề tỏ ra giận dữ mà gạt đống vỏ hạt dưa vào khay, đứng dậy xỏ dép lê đi vào bếp.

Chu Thiên Thành uống cạn nửa ly trà, đặt chiếc ly thủy tinh xuống bàn phát ra tiếng cạch khô khốc. Ông ta thản nhiên xem tiếp cho đến khi bản tin kết thúc mới đưa điều khiển cho Khang Tinh Tinh:

“Hai đứa xem đi, không được cho em xem phim cổ trang.”

Nói xong ông ta đứng dậy đi vào bếp, vừa đi vừa rút bao t.h.u.ố.c, tiếng bật lửa vang lên tạch một cái giòn tan, làn khói trắng bắt đầu lẩn khuất trong phòng khách tối mờ.

Mưa đã ngớt, cửa sổ bếp mở rộng, những giọt nước mưa lạch cạch rơi xuống khung sắt rỉ sét.

Chu Thiên Thành kéo ghế ngồi bên cửa sổ, làn khói trắng bay ra ngoài màn đêm mịt mù. Ông ta một tay gác lên lưng ghế, vắt chân nhìn Đới Yến rửa bát.

“Trời lạnh rồi, vài ngày nữa tôi phải đi.”

Ông ta nhìn ra cửa sổ, chậm rãi phà ra một ngụm khói.

“Ừ.”

Đới Yến quay lưng về phía ông ta, dùng cọ sắt đ.á.n.h xoong nồi lạt xạt.

“Sửa soạn hành lý đi, tôi về lấy rồi đi luôn.”

“Ừ.”

Chu Thiên Thành quay đầu nhìn Đới Yến. Ánh đèn dịu nhẹ đổ bóng hàng mi dài lên mặt bà nhưng khóe miệng ông ta lại nở nụ cười độc địa:

“Nhớ mang nhiều ‘bao’ vào.”

“Quảng Châu không có bán à?” Đới Yến không ngừng tay, hứng nồi dưới vòi nước để xả sạch bọt xà phòng, “Quảng Châu thứ gì mà chẳng có, chất lượng lại còn tốt. Mua đại mấy cái mà dùng, miễn là đừng mang mấy thứ bẩn thỉu về nhà là được.”


“Cái đó cô yên tâm, thứ bẩn thỉu tôi không bao giờ chạm vào.” Chu Thiên Thành ngậm t.h.u.ố.c cười khẩy, “Nhưng tôi chẳng rảnh rỗi mà đi mua đâu, hậu quả thế nào cô tự biết đấy.”

Đới Yến khẽ cười, dùng khăn lau khô nước trên nồi rồi đặt lên bếp. Bà chống hai tay lên bồn rửa bát im lặng hồi lâu rồi ngửa đầu thở phào một hơi:

“Tùy anh thôi Chu Thiên Thành. Tôi mệt rồi, chẳng buồn cãi cũng chẳng muốn đ.á.n.h nhau nữa. Dù sao thì vài năm nữa hoa tàn ít bướm, kết cục cũng như nhau thôi. Chi bằng sớm mang con nhường chỗ cho người khác, anh thảnh thơi mà tôi cũng nhẹ lòng.”

“Ha ha.” Chu Thiên Thành c.ắ.n điếu t.h.u.ố.c cười đến mức mắt híp lại thành một đường chỉ, “Cô mà đòi nuôi nổi bản thân sao mà nhường chỗ? Lại còn đèo bồng thêm con nhỏ...” Nói xong ông ta đứng dậy đi tới phía sau, một tay bóp mạnh vào gáy bà day miết: “Đới Yến, người ta muốn sướng một lúc thì dễ nhưng ngày tháng sau này còn dài lắm. Đừng có nói lời tuyệt đường quá sớm.”

Vừa dứt lời, Đới Yến đột ngột quay đầu lại rồi “chát” một cái gạt phăng tay ông ta ra. Mái tóc xoăn tơi tả bay trong không trung, bà rít lên:

“Mấy cái bao c.h.ế.t tiệt mà cũng nói lắm thế! Muốn dùng chứ gì, mai tôi mua cho anh cả thùng! Dùng không hết thì đừng có vác xác về!” 

Nói rồi bà định lao ra ngoài thì bị Chu Thiên Thành túm c.h.ặ.t lấy tóc.

Chu Thiên Thành bình thường đi đứng nhẹ hẫng, nói năng cũng thong dong hệt như một gã công t.ử bột ăn chơi trác táng. Nhưng lúc này chỉ một bàn tay ông ta đã nhấc bổng Đới Yến lên, xách người đàn bà đang giãy giụa như xách một chiếc áo, miệng cười ngoác tận mang tai. Ông ta sải bước xông vào phòng ngủ rồi rầm một tiếng đóng sập cửa lại.

...

Chu Nguyệt bị Khang Tinh Tinh ôm c.h.ặ.t trong lòng. Cô bé nhìn đăm đăm vào cánh cửa phòng đóng c.h.ặ.t qua khe vai cậu. Tiếng khóc mắng của Đới Yến cùng những tiếng thình thịch nặng nề xuyên qua tường vọng ra ngoài, sàn nhà dưới sofa cũng rung chuyển theo. Phải một lúc lâu sau mọi thứ mới dừng lại.

Mưa cũng đã tạnh, tiếng ve ngoài cửa sổ râm ran. Mãi sau cửa mới mở, Chu Thiên Thành đi ra, tấm lưng trần trong bóng tối trông như được phủ một lớp bột bạc mịn, mái tóc ướt bết lại thành từng lọn. Ông ta đi thẳng vào phòng tắm.

Lại một lúc lâu sau Đới Yến mới bước ra. Bà vịn tường mà đi, dáng vẻ thẫn thờ như đang mộng du. Bà mặc một chiếc váy ngủ dài đến mắt cá chân, tay dài nhưng vẫn không che nổi những vết bầm tím lốm đốm trên cổ.

Cả hai người họ chẳng ai thèm liếc nhìn hai đứa trẻ trên sofa lấy một cái, và hai đứa trẻ cũng chẳng dám cử động.

Chu Thiên Thành tắm xong đi ra, mặc chiếc áo ba lỗ trắng và quần đùi hoa. Ông ta kéo ghế đặt ở bếp rồi lại nhe nhởn nắm lấy tay Đới Yến kéo bà từ góc tường ra ấn ngồi xuống ghế.

Cửa sổ ban công và bếp đều mở, gió thổi l.ồ.ng lộng, mái tóc bà bay bay trong gió.

“Cô nói xem cô tốn tiền làm gì, mấy cái thằng phế vật ở tiệm làm tóc sao mà có tay nghề bằng tôi được?” Chu Thiên Thành ngậm t.h.u.ố.c cười, mái tóc đen ướt rũ trước trán khiến gương mặt ông ta thêm tái nhợt, đôi mắt đào hoa đỏ rực. Ông ta đứng dáng "nhị bát bộ", cầm chiếc kìm sắt của gia đình hơ trên lửa vài lần rồi linh hoạt vén tóc Đới Yến lên, kẹp một cái, cuộn một vòng rồi chậm rãi kéo ra sau. Buông tay ra là một lọn tóc xoăn tít, ngón tay ông ta khẽ gẩy một cái, lọn tóc liền trở nên bồng bềnh. Ông ta chậm rãi di chuyển bước chân, dùng mũi kìm nóng hổi uốn lọn tóc mai bên tai bà, uốn xong còn dùng tay mình giữ lấy đợi nguội mới áp sát vào tai bà, cười khẩy: “Nhìn xem tóc trắng của cô mọc ra rồi này, sớm đã là con chim già rồi, ở đó mà đòi vài năm nữa.”

Đới Yến mặc kệ ông ta làm gì với mình, bà chỉ thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ.

Khang Tinh Tinh đợi đến khi Chu Thiên Thành và Đới Yến đi ngủ mới dắt Chu Nguyệt vào phòng tắm rửa mặt đ.á.n.h răng. Chu Nguyệt dẫm lên ghế nhỏ, ghé sát bồn rửa mặt đ.á.n.h răng. Nhìn gương mặt nhỏ nhắn của mình trong gương với miệng đầy bọt kem, cô bé vẫn lầm bầm nói với Khang Tinh Tinh:

“Tinh Tinh, anh bảo ba có yêu mẹ không?”

Khang Tinh Tinh không đáp, chỉ ngây ngô há miệng, nhẹ nhàng gỡ b.í.m tóc của cô ra để mái tóc đen xõa xuống vai rồi dùng lược nhựa chải thật mượt, như thể đang chăm sóc một đóa hoa quý giá.

“Hầy... Nói anh cũng chẳng hiểu đâu, đồ trẻ con.”

Chu Nguyệt nhổ bọt kem, súc miệng, vừa cúi xuống rửa mặt vừa thở dài não nề như một nữ chính u sầu trong phim truyền hình.

Khang Tinh Tinh dùng khăn lau khô mặt cho Chu Nguyệt, bế cô xuống khỏi ghế mới lên tiếng:

“Nếu anh mà là chú Chu, anh nhất định sẽ không để dì Đới phải khóc.”

Nói xong, cậu nhìn gương mặt nhỏ đầy hoang mang của Chu Nguyệt trong gương rồi ngẩng cằm cười đầy kiêu hãnh.

Nhiều năm sau khi bị giam cầm trong căn biệt thự lưng chừng núi, Chu Nguyệt vẫn thường nhớ lại lời Khang Tinh Tinh nói đêm hôm đó. Tiếng trẻ sơ sinh khóc oang oang bên tai không dứt nhưng chỉ có lời của cậu là rõ mồn một, từng câu từng chữ ngay cả tiếng khàn khàn nơi cổ họng cũng rõ rệt:

“Anh cũng sẽ không bao giờ để Nguyệt Nguyệt phải khóc.”

Rõ ràng như gương mặt cười đỏ rực của cậu và đôi mắt nhanh ch.óng cụp xuống ngay sau đó.


Hết chương 6.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận