Cầu Than Thở
Chương 5: Bữa cơm mùng hai Tết
Mùng hai tháng Giêng, Chu Nguyệt lần đầu tiên đưa Khang Tinh Tinh về nhà ông nội. Vốn dĩ Chu Nguyệt muốn cho Khang Tinh Tinh xem bộ văn phòng tứ bảo của ông nội rồi nhờ ông dạy cả hai vẽ gà trống, vẽ tôm lớn nhưng ông nội vừa thấy Khang Tinh Tinh là chẳng vui vẻ chút nào.
Từ khi Chu Nguyệt bắt đầu có ký ức, mỗi lần Chu Thiên Thành về nhà ông nội là y như rằng phải ăn một trận “cơm chổi lông gà”.
Đới Yến sẽ xót xa đến bật khóc nhưng Chu Thiên Thành chưa bao giờ khóc.
Ông ta bò dậy hoạt động gân cốt một chút, ngửa đầu thở phào một hơi rồi cười bảo:
“Thần thanh khí sảng!”
Chu Nguyệt nghĩ chắc là Chu Thiên Thành phải sảng khoái lắm, nếu không sao năm nào vào mùng hai Tết cũng lôi đình bất động, nhất quyết về nhà ông nội để ăn “cơm chổi lông gà” chứ? Ăn no đòn chổi rồi thì đến sủi cảo cũng chẳng nuốt trôi,,vậy mà lần nào đi Chu Thiên Thành cũng mang theo rõ lắm đồ đạc, hai vợ chồng xách không xuể phải gọi mấy người anh em đi cùng để khuân hộ.
Mấy chú kia vừa thấy ông nội là y như chuột thấy mèo, đặt đồ xuống một cái là đùn đẩy nhau chuồn thẳng ra cửa, chỉ hận cửa nhà quá hẹp không thể cùng lúc chạy thoát thân.
Nhưng hôm nay thì khác. Vừa vào cửa, ông nội không ra đón cũng không hiền từ cười bế Chu Nguyệt lên cho cô ngồi trên cổ để nhìn ngắm thế giới.
Chu Nghị ngồi trên ghế sofa da màu đen đầy uy nghiêm, gương mặt ông đanh lại. Phía trên đầu ông treo bức đại tự “Kiên định ý chí” được l.ồ.ng khung gỗ, nét chữ mạnh mẽ và đầy lực đạo.
“Quỳ xuống!”
Một tiếng quát ch.ói tai mang theo khí thế sấm sét vạn quân.
Ngoại trừ Chu Thiên Thành, cả ba người còn lại đều rùng mình, đầu gối bỗng mềm nhũn vô thức muốn quỵ xuống.
Nhìn lại Chu Thiên Thành, ông ta thản nhiên rút tay khỏi túi quần, chậm rãi bước tới rồi “bùm” một tiếng quỳ xuống ngay giữa phòng khách và ngăn cách với Chu Nghị bởi một chiếc bàn trà.
Ba của Chu Thiên Thành tên là Chu Nghị, người cũng như tên, cả đời cương trực chính khí. Vợ mất đã gần hai mươi năm nhưng bên cạnh Chu Nghị không hề có một bóng hồng nào khác. Dưới gối ông cũng chỉ có duy nhất đứa con trai là Chu Thiên Thành. Chu Nghị không tài nào hiểu nổi mình và vợ chinh chiến cả đời, sao lại đẻ ra cái hạng mục ruỗng thế này. Mới mười mấy tuổi đầu, Chu Thiên Thành đã cầm đầu một đám du côn trong đại viện ăn chơi lêu lổng, đầu cơ trục lợi, một lòng một dạ chỉ lo vớt tiền đen, bên cạnh thì oanh oanh yến yến hết đợt này đến đợt khác không dứt, cứ như cắt lúa mạch vậy.
Đụng phải ba mẹ nhà người ta cũng chẳng phải dạng vừa, họ dắt con gái đứng c.h.ử.i trước cửa nhà Chu Nghị suốt cả ngày. Chu Nghị đời này quân địch chẳng sợ, người Mỹ chẳng kinh thế mà đến già lại hèn nhát đến mức nghe thấy động tĩnh ngoài cửa là mất ngủ. Nếu không phải vì Chu Thiên Thành quá giống người vợ quá cố thì Chu Nghị đã sớm cho con trai ăn kẹo đồng để diệt trừ hậu họa rồi!
“Ở đâu ra?”
Chu Nghị hôm nay không vội cho Chu Thiên Thành ăn chổi, chỉ hất cằm về phía ba người đang đứng ngoài cửa.
“Ở đâu ra à,” Chu Thiên Thành quỳ dưới đất, nhe răng cười vẻ bất cần đời, “Con tự đẻ chứ đâu.”
Lời còn chưa dứt đã nghe thấy một tiếng “xoảng” giòn tan. Một chiếc chén trà nhỏ tựa như viên đạn lạc xé gió bay v.út qua, sượt qua lông mày Chu Thiên Thành rồi đập mạnh vào bức tường phía sau cách đó cả mét vỡ tan tành.
Không khí đông cứng lại, trong phòng im lặng đến mức nghe rõ cả tiếng m.á.u nhỏ xuống sàn nhà lạch cạch.
Chu Nguyệt không dám khóc, chỉ biết nắm c.h.ặ.t vạt váy mẹ rồi ôm lấy chân bà ngước nhìn Đới Yến:
“Mẹ ơi...”
Gương mặt Đới Yến khô khốc không có lấy một giọt nước mắt, biểu cảm cũng lạnh lẽo như đang thẫn thờ.
“Đới Yến,” Chu Nghị lên tiếng, “Đưa trẻ con vào phòng đi.”
Đới Yến phản ứng lại sau đó dắt tay Chu Nguyệt đi vào phòng như một con rối gỗ. Khang Tinh Tinh lẳng lặng như một cái bóng nhỏ, không một tiếng động đi theo hai người qua hành lang vào phòng ngủ chính. Trong phòng có treo một tấm ảnh đen trắng ở trên cao không ai với tới được. Người phụ nữ trong ảnh không thể nói là giống Chu Thiên Thành mà phải gọi là đúc từ một khuôn ra.
“Nó lớn hơn Nguyệt Nguyệt.”
Trong phòng khách, Chu Nghị ngồi ngay ngắn. Cú ném vừa rồi chính xác không sai lệch nhưng dù sao cũng đã già, lại thêm cơn giận bốc lên đầu làm l.ồ.ng n.g.ự.c Chu Nghị phập phồng dữ dội, kéo theo những tiếng thở khò khè từ phổi.
“Vâng.”
Gương mặt Chu Thiên Thành không còn nụ cười, m.á.u tươi chảy đầm đìa.
“Có nó trước khi cưới Đới Yến, vậy sao anh không cưới mẹ nó mà lại cưới Đới Yến?”
Trong đám oanh oanh yến yến kia, Chu Nghị ghét nhất là Đới Yến. Đới Yến không có học thức, mười mấy tuổi đã đàn đúm với đám đàn ông, còn chưa kết hôn đã có bầu. Khi làm kế toán ở xưởng thịt không trụ nổi nữa, Đới Yến mới năn nỉ Chu Thiên Thành chạy vạy quan hệ để vào làm một chân nhàn hạ ở cục điện lực. Thế nhưng ngay cả việc nhàn hạ đó Đới Yến cũng làm chẳng ra hồn, suốt ngày hết xin nghỉ lại bỏ việc, không ngồi xoa mạt chược thì cũng hẹn người đi vũ trường nhảy disco.
Trong đám con gái vây quanh Chu Thiên Thành, cũng có những người Chu Nghị thấy được. Chu Thiên Thành kết hôn năm hai mươi bảy tuổi, không sớm, bảo là vì đứa bé nên Chu Nghị cũng chấp nhận. Chu Nghị không phải lão già trọng nam khinh nữ, trước khi nhắm mắt xuôi tay có được đứa cháu gái đáng yêu như Chu Nguyệt là ông đã mãn nguyện rồi.
Nhưng Chu Nghị không hiểu nổi, cái thằng con khốn nạn này kén chọn cho lắm vào sao cuối cùng lại rước cái hạng như Đới Yến về nhà.
Còn đứa trẻ đen nhẻm như quả sắt nhỏ kia trông nó có vẻ thật thà, lúc vào cửa còn cung kính cúi chào một cái rồi gọi ông nội. Nó không giống Chu Thiên Thành, một chút cũng không giống vậy chắc là giống mẹ nó rồi? Trông nó không ưa nhìn cho lắm, chỉ là một đứa trẻ bình thường như bao đứa trẻ khác nhưng trời mới biết Chu Nghị khao khát một cô con dâu bình thường đến thế nào. Một người mẹ có thể dạy ra đứa nhỏ lễ phép ngoan ngoãn thế này chắc chắn không thể tệ hơn Đới Yến được đúng không? Chu Thiên Thành nhìn cái bóng trên sàn nhà, mặt tái mét, nhưng tia u ám đó chỉ thoáng hiện trong mắt rồi biến mất ngay lập tức, thay vào đó lại là nụ cười bặm trợn bất cần:
“Còn vì sao nữa, tại con thích Yến T.ử chứ sao! Không phải cô ấy thì con không cưới!”
“Ha ha ha!” Chu Nghị giận quá hóa cười, chỉ tay vào mũi Chu Thiên Thành mà mắng: “Chu Thiên Thành à Chu Thiên Thành, lúc trước tôi cấm anh cưới Đới Yến, anh nhất định đòi cưới bằng được bảo là vì có Nguyệt Nguyệt. Được, cưới thì cưới! Cưới rồi thì phải lo mà sống cho t.ử tế! Nhưng anh thì sao? Cưới một người trong nhà còn bên ngoài thì một đống, giờ lại dám nói với tôi là không phải cô ấy không cưới? Còn thích? Anh mà cũng xứng đáng dùng hai chữ đó à?”
“Sao lại không xứng hả ba,” Chu Thiên Thành cười nhe cả lợi, khuôn miệng rộng ngoác đến tận mang tai, “Cô ấy gây ra cho con bao nhiêu rắc rối? Ở bên ngoài đ.á.n.h người này đá người nọ, cô ấy tưởng người ta sợ cô ấy thật chắc? Con một mình lặn lội khắp nơi kiếm tiền, cô ấy ngồi vào bàn mạt chược một cái là nướng sạch cả vạn bạc. Mang nặng đẻ đau sinh ra đứa con gái xong là tắt lửa lòng, con đã nói gì chưa? Thế này mà không phải là thích thì như thế nào mới là thích?”
“Vậy thì anh lo mà sống cho ra hồn đi!” Chu Nghị không kìm được nữa liền đứng phắt dậy mắng nhiếc, đập tay xuống bàn trà loảng xoảng, tiếng quát rung cả tường: “Anh không quản nổi hai cái lạng thịt kia của mình sao? Không thể để tôi yên ổn trước khi c.h.ế.t được à? Không thể để Đới Yến yên ổn được sao? Dắt về một đứa trẻ không rõ lai lịch thế này anh định để Đới Yến và Nguyệt Nguyệt sau này nhìn mặt ai nữa?”
“Đi làm ăn bên ngoài áp lực lớn lắm,” Chu Thiên Thành l.i.ế.m răng, “Chuyện này khó mà tránh khỏi.”
“Với lại,” Chu Thiên Thành quỳ đã mỏi, thản nhiên ngồi bệt xuống sàn mà cười, “Đời mình mình sống, có phải sống cho thiên hạ xem đâu. Cái thân bệnh tật này của con nhỡ đâu một ngày nào đó ‘tạch’ một cái, Đới Yến liệu có giữ nổi tiền tài không? Nhưng chỉ cần có Tinh Tinh ở đây thì Nguyệt Nguyệt sẽ không bao giờ mất đi mái ấm.”
Chu Nguyệt và Khang Tinh Tinh ghé sát đầu giường trong phòng ngủ, áp tai vào tường nghe ngóng nhưng cũng chỉ nghe thấy loáng thoáng.
Chu Nguyệt nghĩ ba sắp tiêu đời rồi, hôm nay ba sẽ bị ông nội đ.á.n.h c.h.ế.t mất.
“Tinh Tinh, làm sao bây giờ? Ba lại sắp bị ông nội đ.á.n.h đòn rồi.”
Chu Nguyệt nhìn sang Khang Tinh Tinh, Khang Tinh Tinh cũng xót xa lắc đầu. Chu Nguyệt lại nhìn sang Đới Yến. Đới Yến đang đan áo len, bên cạnh là một chiếc túi da lớn đựng chiếc áo len mới đan được một nửa. Đó là màu xanh ngọc bích mà Chu Nguyệt thích nhất, mặt trước có hình gấu nhỏ còn mặt sau có một vầng trăng khuyết.
Chu Nguyệt đã đặc biệt dặn mẹ đan gấu nhỏ ở phía trước để mỗi khi soi gương cô bé có thể nhìn thấy. Nhưng cô bé không dám nói với mẹ rằng cô muốn nhìn gấu nhỏ là vì Khang Tinh Tinh trông rất giống gấu nhỏ.
Đới Yến chẳng mảy may để tâm, thẫn thờ đáp:
“Được, mẹ biết rồi.”
Trên mặt Đới Yến không có lấy một nụ cười, chỉ ngồi trên chiếc ghế mây bên cửa sổ phòng ngủ tận dụng chút ánh chiều tà cuối ngày mà mải miết đan. Thỉnh thoảng lại kéo sợi len, giơ ra xa nhìn ngắm rồi không thèm ngẩng đầu lên gọi:
“Nguyệt Nguyệt lại đây thử xem.”
“Mẹ ơi, ông nội sắp cho ba ăn chổi lông gà kìa.”
Chu Nguyệt gục đầu lên đùi mẹ, lo lắng đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó như thể người bị đau là chính mình.
Nhưng Đới Yến chỉ nghiêng đầu, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa chiếc áo len và Chu Nguyệt.
“Cũng gần xong rồi.”
Cuối cùng Đới Yến chỉ buông lại đúng một câu như thế.
Thế nhưng ngày hôm đó ông nội lại lần đầu tiên không mời ba ăn “cơm chổi”. Ba không phải ăn đòn nên cũng nuốt trôi sủi cảo. Cả gia đình quây quần bên bàn ăn, cô giúp việc đang gói sủi cảo. Người phương bắc vốn mê các món bột mì, ngoài sủi cảo ra còn có mì trộn tương, thêm vào đó là một bàn thức ăn thịnh soạn: thịt hấp, canh móng giò, cá hố hấp, sườn kho tàu…
Chu Nghị thực hiện đúng quy tắc không nói chuyện khi ăn, ông ngồi ngay ngắn cúi đầu dùng bữa. Chu Thiên Thành vốn dĩ đã ít nói lại thêm chán ăn nên chỉ đụng đũa vài cái là no. Nhưng quy củ thì vẫn giữ, ông ta vắt chân chữ ngũ tựa vào lưng ghế, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Đới Yến một cái, như có cánh hoa đào đỏ rực rỡ bay bổng giữa hai người.
Chu Nguyệt đ.á.n.h rơi đũa, lúc cúi xuống nhặt thì thấy ba đang nắm lấy bàn tay mẹ đặt trên đầu gối. Mẹ rụt tay lại nhưng ba vẫn không buông tha còn dùng chân đá nhẹ vào chân mẹ dưới gầm bàn. Ông nội phát ra một tràng ho kịch liệt, còn ba thì lẳng lặng ngửa đầu cười lớn.
Sủi cảo có nhân đường, nhân lạc, nhân táo đỏ và có cả đồng xu nữa. Chu Nguyệt toàn tâm toàn ý muốn ăn trúng cái có đồng xu nhưng ăn liền hai cái đều là nhân đường.
Khang Tinh Tinh thì cắm cúi ăn lấy ăn để, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán như đang thi đấu với tiếng pháo nổ đì đùng ngoài cửa sổ.
Đang ăn, Khang Tinh Tinh chợt khựng lại. Đôi mắt đen tròn xoe long lanh dưới ánh đèn, cậu hưng phấn bê bát sát lại gần Chu Nguyệt, c.ắ.n một miếng sủi cảo nhỏ, một đồng xu liền lộ ra.
“A! Tinh Tinh ăn trúng rồi! Sao anh giỏi thế?”
Chu Nguyệt mặc kệ quy tắc bàn ăn, hai bàn tay nhỏ xíu nâng lấy bát sủi cảo của Khang Tinh Tinh như nâng niu chú gà con mới nở, vừa cười vừa reo hò.
Trẻ con thì không biết chứ một bàn người lớn sao lại không nhìn ra, chỉ là ngoại trừ Chu Thiên Thành còn ai nấy đều thấy vị đắng trong lòng.
Hai đứa nhỏ ghé sát vào nhau, đôi mắt của “quả sắt nhỏ” không rời khỏi gương mặt Chu Nguyệt lấy một giây. Nhưng hễ Chu Nguyệt nhìn lại là Khang Tinh Tinh lập tức cúi đầu, hàng mi dày che khuất đôi mắt. Chu Nguyệt cười, Khang Tinh Tinh cũng cười theo.
Mùng hai Tết năm ấy là ngày đau khổ nhất trong đời Khang Tinh Tinh. Cậu bị bội thực, đêm đó Chu Thiên Thành phải đưa vào bệnh viện truyền dịch. Khang Tinh Tinh nằm trên giường bệnh nôn thốc nôn tháo đến trời đất tối tăm.
“Ở nhà anh chưa được ăn cơm bao giờ à?”
Chu Nguyệt vào bệnh viện thăm Khang Tinh Tinh, đứng bên giường nhìn xéo mà mỉa mai cậu. Cô bé đưa cho cậu một quả táo đã được Đới Yến gọt sẵn mang tới. Cô chỉ mượn hoa dâng Phật mà thôi.
Khang Tinh Tinh vất vả lắm mới thấy trời đất ngừng quay, gương mặt của Chu Nguyệt không còn bị nhòe đi nữa. Trong bụng trống rỗng nhưng cậu vẫn nghe lời bác sĩ, c.ắ.n từng miếng táo nhỏ.
“Lại thành người câm rồi hả?” Chu Nguyệt học dáng vẻ của mẹ, sờ trán Khang Tinh Tinh: “Không sốt nhé!”
Ngoài cửa sổ phòng bệnh ánh nắng chan hòa, lá cây xanh mướt, chim ch.óc líu lo nhưng Khang Tinh Tinh lại đầy tâm sự. Ăn được một nửa cậu liền dừng lại, chớp mắt nhỏ giọng hỏi:
“Khi nào anh mới được về nhà?”
“Hết bệnh là được về chứ sao!” Chu Nguyệt cũng chẳng biết thời gian cụ thể, cô học dáng vẻ người lớn giúp Khang Tinh Tinh tém lại góc chăn: “Anh đừng có vội.”
“Anh muốn về nhà.”
“Tại sao?”
Chu Nguyệt thấy lạ, nhà vẫn ở đó chứ có chạy đi đâu đâu!
Khang Tinh Tinh cúi đầu, gương mặt càng thêm u ám, vành tai mỏng đỏ lên vì ngượng. Cậu nuốt miếng táo trong miệng, lí nhí nói:
“Anh nhớ Nguyệt Nguyệt.”
“Em chẳng đang ở đây là gì?” Chu Nguyệt hai tay chống cằm, gương mặt nhỏ nhắn còn hồng hơn cả quả táo: “Trước khi anh xuất viện, ngày nào em cũng đến thăm anh.”
“Anh muốn được đón Nguyệt Nguyệt tan học.” Khang Tinh Tinh ngập ngừng nhìn quả táo đã bị oxy hóa trong tay, “Muốn được ở bên cạnh Nguyệt Nguyệt mãi thôi.”
“Yên tâm đi Tinh Tinh!”
Chu Nguyệt nghĩ yêu cầu này dễ ợt, sau này hai đứa cùng đi học, thời gian bên nhau sẽ còn nhiều hơn.
“Chúng ta sẽ mãi ở bên nhau!” Chu Nguyệt móc từ trong túi áo khoác ra một đồng xu, lắc qua lắc lại trước mắt Khang Tinh Tinh: “Nhìn này! Đồng xu anh ăn trúng đó!”
Chu Nguyệt đặt đồng xu vào lòng bàn tay Khang Tinh Tinh, chọc chọc vào ngón tay cái của cậu rồi cười nắc nẻ: “Anh nhìn ngón tay cái của mình xem, trông có giống đồng xu không?”
Ngón tay của Chu Nguyệt và ba mẹ đều thon dài, tinh tế như b.úp cỏ, chỉ có ngón tay Khang Tinh Tinh là vừa ngắn vừa thô, móng tay bẹt bẹt như hình quả trứng nằm ngang.
Hết chương 4.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận