Cầu Than Thở

Chương 4: Những vết rạn dưới ánh pháo hoa

 

Tết đến, mùa đông phương bắc mang theo vẻ tiêu điều và quạnh quẽ, không khí đặc quánh mùi than tổ ong nồng nặc. May sao có lò sưởi, Chu Nguyệt vừa từ nhà trẻ về là lao ngay đến bên cạnh sưởi ấm. Cái mũi đang đóng băng trong hơi ấm căn phòng nhanh ch.óng tan chảy, nước mũi chảy ròng ròng, dùng giấy thấm một cái là thấy toàn bụi than đen sì.

Lũ trẻ đều đã mặc áo bông dày cộp. Khang Tinh Tinh cũng khoác lên mình chiếc áo lông vũ mà Chu Thiên Thành mang từ Quảng Châu về. Khang Tinh Tinh đen mà Chu Thiên Thành lại cứ thích mua áo màu đen cho Khang Tinh Tinh, hết chiếc này đến chiếc khác không thì cũng là màu xanh đen hoặc xám tro. Bản thân Chu Thiên Thành vốn là dân buôn đồng hồ điện t.ử nên cũng đeo cho Khang Tinh Tinh một chiếc.

Dĩ nhiên Chu Nguyệt cũng có quà nhưng đa số là mấy món đồ chơi nhồi bông hay bộ đồ chơi nấu ăn lặt vặt. Quần áo và giày dép của Chu Nguyệt chẳng nhiều bằng một góc của Khang Tinh Tinh.

“Ngày thường chẳng lẽ tôi còn tiêu ít tiền của nó chắc?”

Đây là câu Chu Thiên Thành dùng để đáp lại Đới Yến.

Quan hệ giữa Chu Nguyệt và Khang Tinh Tinh đã hòa hoãn hơn trước nhưng tính khí Chu Nguyệt thất thường lắm, lúc nắng lúc mưa. Ở nhà trẻ, Chu Nguyệt vừa bị cô giáo phạt đứng vì tội nói chuyện riêng trong giờ ngủ trưa, về đến nhà là trút hết bực dọc lên đầu Khang Tinh Tinh.

“Anh chắn đường em!” “Anh nhìn cái gì?” “Ai mượn anh cười với em?”

Bất cứ chuyện lông gà vỏ tỏi nào cũng có thể thành lý do để Chu Nguyệt mắng nhiếc Khang Tinh Tinh.

Khang Tinh Tinh chẳng bao giờ giận cũng không cãi lại, cứ nhìn Chu Nguyệt mà cười. Chu Nguyệt không cho nhìn thì Khang Tinh Tinh lại ngồi xuống cạnh Chu Nguyệt lẳng lặng đọc sách.

Ngược lại là Chu Nguyệt càng mắng càng thấy ấm ức, nỗi uất ức trong lòng như vỡ đê, cuối cùng dẫn đến khóc lóc om sòm. Chu Nguyệt vung một nắm đ.ấ.m vào bát cơm của Khang Tinh Tinh, dầm nát bát cơm thành một đống hỗn độn không cho Khang Tinh Tinh ăn.

Nhưng Chu Nguyệt không hề đ.á.n.h Khang Tinh Tinh, cũng chẳng ghen tị với đống quần áo giày dép xa xỉ kia. Chu Nguyệt chỉ hận Khang Tinh Tinh không chịu đáp lại những cảm xúc mãnh liệt của mình.

Đêm mùa đông phương Bắc lạnh buốt, Đới Yến thỉnh thoảng vào phòng hai đứa trẻ đắp lại chăn cho Chu Nguyệt. Bước vào phòng, Đới Yến thường thấy một đen một trắng, hai cục thịt nhỏ dính c.h.ặ.t lấy nhau. Khang Tinh Tinh ăn được nên lớn rất nhanh, lúc mới đến còn nhỏ hơn Chu Nguyệt một vòng mà giờ đã lớn hơn hẳn, người ngợm rắn rỏi, ôm c.h.ặ.t Chu Nguyệt vào lòng như thể cái bóng đang nuốt chửng bản thể.

“Buông ra! Buông ra mau!”

Đới Yến nghiến răng véo Khang Tinh Tinh. Chu Thiên Thành đang ở nhà nên Đới Yến không dám lớn tiếng, chỉ có thể ở trong bóng tối mà phát vào tay vào lưng Khang Tinh Tinh những tiếng bạch bạch chát chúa.

Khang Tinh Tinh dù sao cũng là đứa trẻ, đau quá nên tỉnh giấc, phản ứng đầu tiên là khóc. Tiếng khóc của Khang Tinh Tinh nhỏ xíu, yếu ớt như mèo kêu. Khang Tinh Tinh vừa khóc là Chu Nguyệt cũng tỉnh, Chu Nguyệt dụi mắt ôm lấy Khang Tinh Tinh, đôi tay nhỏ huơ loạn trong không trung để ngăn không cho Đới Yến đ.á.n.h Khang Tinh Tinh. Nhưng trẻ con vốn khó kiểm soát hành động lại đang nửa tỉnh nửa mê thế là Chu Nguyệt vô tình cào trúng mặt Đới Yến.

Đới Yến sững người trong giây lát rồi ngay lập tức giáng một cái tát nảy lửa lên mặt Chu Nguyệt. Chu Nguyệt không có sức chịu đựng như Khang Tinh Tinh nên lập tức gào khóc t.h.ả.m thiết. Nhà cửa vốn chật chội, tiếng lách cách của quân mạt chược và tiếng cười nói thô lỗ ngoài phòng khách cũng không át nổi tiếng khóc nhọn hoắt như còi báo động của Chu Nguyệt.

Chu Thiên Thành dĩ nhiên là nghe thấy nhưng tính cách Chu Thiên Thành vốn thâm trầm, việc gì cũng thích đè nén lại không biểu hiện ra ngoài, chỉ ngậm t.h.u.ố.c lá nhìn bài, gương mặt vẫn cười hì hì. Mấy gã đàn ông trên bàn mạt chược nhìn nhau chẳng ai dám lên tiếng. Ngày Tết ngày nhất, đứa nào chẳng có mắt nhìn mà không dám xía vào chuyện nhà đại ca? Đới Yến cũng chẳng màng người ngoài có nghe thấy hay không mà c.h.ử.i bới thê lương rồi đưa tay quệt lên gò má đang nóng rát. Ướt, dính, càng quệt càng thấy nhiều, một mùi rỉ sắt xộc lên mũi.

Đới Yến quý nhất là gương mặt này. Đó là vốn liếng duy nhất cũng là sợi dây thừng duy nhất có thể trói chân Chu Thiên Thành.

Đới Yến hiếm khi biết tự vấn nhưng cũng có những khoảnh khắc như hiện tại, Đới Yến chợt cảm thấy bi ai cho chính mình.

Đới Yến yêu Chu Thiên Thành. Năm 16 tuổi, lần đầu nhìn thấy Chu Thiên Thành đi ngang qua con phố với chiếc áo sơ mi hoa hòe hoa sói, vành tai dắt điếu t.h.u.ố.c, theo sau là hai tên đàn em, trong lòng ôm một cô nàng xinh xắn yểu điệu. Đôi chân cô ta trắng ngần, mỗi bước đi lại rung rinh như khối đậu hũ non tưởng chừng chỉ cần véo một cái là ra nước.

Loại đàn ông đó là hạng người gì Đới Yến còn lạ gì nữa? Thế nhưng chỉ một ánh nhìn ấy thôi khiến cả đời Đới Yến cũng không thoát ra nổi.

Nhưng Đới Yến cũng hận, càng yêu càng hận, hận đến mức muốn băm vằm Chu Thiên Thành ra mà nuốt vào bụng để không ai tranh giành được, để không phải ngồi đầu đường ngoài ngõ c.ắ.n hạt dưa, giả vờ làm một ả vô tâm vô tính bình thản nghe người ta kháo nhau rằng thằng con độc nhất phong lưu của nhà họ Chu lại vừa cặp kè với mỹ nữ nào, tặng quần áo tặng túi xách ra sao. Mà Chu Thiên Thành cũng không nói là "tặng", chỉ bảo:

“Hợp với em đấy. Ba cái đồ này không đáng bao nhiêu tiền nhưng cái chính là phải được mặc trên người mỹ nữ mới đúng giá trị.”

Nếu có thể quay ngược thời gian thì Đới Yến nhất định sẽ quay về cái ngày đầu tiên gặp Chu Thiên Thành đó.

Đới Yến nhất định sẽ không đi đường tắt qua rạp chiếu phim, tuyệt đối không quay đầu lại khi đám đàn em của Chu Thiên Thành gọi với theo:

“Mỹ nữ đừng đi mà! Thiên ca mời em xem phim này!”.

Để rồi khi ấy Đới Yến không phải đối diện với đôi mắt đào hoa ốm yếu của Chu Thiên Thành. Dưới ánh hoàng hôn, ngay cả hàng lông mi của Chu Thiên Thành cũng mang một màu đỏ rực.

Chu Nguyệt khóc đến khản cả giọng. Khang Tinh Tinh ôm c.h.ặ.t lấy Chu Nguyệt không buông, hai đứa trẻ mặt dán vào mặt, nước mắt nước mũi trộn lẫn vào nhau và cùng ngửa đầu nhìn Đới Yến như thể đang chờ đợi t.ử thần giáng xuống.

“Tết nhất, thế là đủ rồi chứ?” Giọng Chu Thiên Thành từ phòng khách vọng vào, chậm rãi và uể oải. Chu Thiên Thành nghiện t.h.u.ố.c như mạng nhưng phổi lại không tốt nên nói chuyện rất nhẹ: “Trà lạnh rồi.”

Mái tóc uốn cả buổi chiều của Đới Yến giờ đã rối như tổ quạ, trên mặt lằn lên những vệt m.á.u. Đới Yến thẫn thờ bước ra khỏi phòng ngủ nhỏ rồi băng qua phòng khách đi vào bếp, xách ấm trà ra rót cho đám anh em đang ngồi quanh bàn mạt chược.

Đám chiến hữu của Chu Thiên Thành thì làm gì có quân t.ử, nói trắng ra chỉ là hạng lưu manh có giấy phép mà thôi nhưng lúc này đứa nào đứa nấy đều không dám ngẩng đầu.

Chu Thiên Thành cũng chẳng buồn ngẩng lên. Chu Thiên Thành bưng chén trà đặt bên môi trong một giây rồi giây tiếp theo, cả chén trà hắt thẳng vào mặt Đới Yến không thừa một giọt. Nước trà chảy từ đầu Đới Yến xuống như thác đổ, mấy lá trà còn dính trên tóc, bốc khói nghi ngút.

“Thiên ca!”

“Anh!”

Mấy gã kia lập tức dạt ra. Nước trà không quá bỏng nhưng vẫn còn nóng, b.ắ.n lên người như những mảnh thủy tinh cứa vào da thịt.

Đới Yến mặc một chiếc áo len cao cổ màu rượu vang, giờ đây hơn nửa thân mình đã thấm nước chuyển sang màu đỏ thẫm như m.á.u trông vô cùng thê t.h.ả.m.

“Đới Yến, có vài lời hôm nay tôi nói cho cô rõ.”

Chu Thiên Thành đặt chén xuống. Chiếc đồng hồ vàng trên cổ tay va vào miệng chén phát ra tiếng đing thanh mảnh, còn vang hơn cả giọng nói của Chu Thiên Thành.

“Cô còn có tiền mà tiêu, có nhà mà ở, người mà cô nên cảm ơn nhất chính là con trai tôi, Tinh Tinh. Nó muốn có em gái Nguyệt Nguyệt, muốn có dì Đới Yến nên các người mới còn được ở đây, hiểu chưa?”

Đới Yến ngơ ngẩn nhìn vào cửa sổ đối diện. Ngoài kia pháo hoa rực rỡ, hơi nước kết trên mặt kính phản chiếu bóng dáng của họ. Đới Yến 28 tuổi, Chu Thiên Thành 32 tuổi. Đới Yến vẫn nhếch nhác như cũ còn Chu Thiên Thành vẫn đạo mạo, tóc tai chải chuốt bóng mượt, mặc chiếc áo len đỏ do chính tay Đới Yến đan càng tôn lên vẻ thanh tú lãnh đạm.

Thế nhưng ngay cả trong bóng hình phản chiếu ấy, Chu Thiên Thành cũng chẳng thèm nhìn Đới Yến lấy một lần.

Chu Thiên Thành bình thản đẩy bài:

“Hù rồi.”

Nụ cười mang đậm vẻ phong trần lưu manh.


“À, con trai anh...” Đới Yến nhìn pháo hoa mà cười, “Mở mắt ch.ó của anh ra mà nhìn cho kỹ đi. Hôm nay tôi tuyên bố luôn, hai đứa nhỏ trong phòng kia sớm muộn gì cũng đẻ cho anh một đứa, đến lúc đó không biết nó gọi anh là ông nội hay ông ngoại nữa. Lúc đó anh nhớ phải cười cho tươi như bây giờ nhé. Mà cũng chẳng sao, dù sao cái nhà này có ai là con người đâu.”

“Hử!” Chu Thiên Thành lúc này mới ngẩng đầu nhìn Đới Yến, nụ cười mang vẻ tà tính, “Câu này cô nói đúng đấy! Không phải người!”

Đới Yến không nhìn Chu Thiên Thành thêm lần nào nữa mà xoay người đi vào phòng tắm.

Chu Thiên Thành nhìn theo bóng dáng lố nhố lá trà trên đầu của Đới Yến biến mất sau góc tường.

Chu Thiên Thành lạnh mặt im lặng vài giây rồi giật lấy bao t.h.u.ố.c, nghiến răng phun ra một câu c.h.ử.i thề. Ba gã kia sợ đến mức không dám thở mạnh, đứa nào nhanh mắt nhanh tay thì rút bật lửa châm t.h.u.ố.c cho Chu Thiên Thành. Đợi Chu Thiên Thành nhìn ra cửa sổ hút hết điếu t.h.u.ố.c thì cuộc bài mới bắt đầu trở lại.

Chu Nguyệt và Khang Tinh Tinh trằn trọc mãi không ngủ được. Hai đứa bàn nhau phải ra xin lỗi Đới Yến.

Chờ các chú đi về hết, hai đứa nhỏ mới lén lút mò ra khỏi phòng, dắt tay nhau lần theo chân tường đi đến phòng của ba mẹ. Không có ai. Chu Nguyệt và Khang Tinh Tinh lại mò ra phòng khách, bàn mạt chược và sàn nhà là một đống hỗn độn, vỏ chai rượu, vỏ hạt dưa, vỏ đậu phộng vương vãi khắp nơi nhưng cũng chẳng thấy người.

Lại nghe thấy động tĩnh trong phòng tắm. Chu Thiên Thành và Đới Yến đều ở bên trong, cửa khép hờ. Hai đôi mắt nhỏ nép vào khe cửa nhìn vào.

Chu Thiên Thành chống hai tay ngồi bên thành bồn tắm nhìn Đới Yến đang soi gương. Tóc Đới Yến b.úi cao trông như cái chổi lông gà, một tay cầm bông gòn lau m.á.u trên mặt. Lớp trang điểm của Đới Yến đã trôi sạch, son môi, phấn mắt xanh lá đều chẳng còn.

Thực ra Chu Nguyệt thích Đới Yến lúc không trang điểm hơn. Gương mặt trắng trẻo, làn môi hồng nhạt, đôi mắt trông không quá to nhìn chẳng dữ chút nào mà rất dịu dàng, thậm chí có chút yếu đuối.

“Ngày mai phải về nhà ông ngoại rồi đấy.” Chu Thiên Thành nói. Chân Chu Thiên Thành rất dài, duỗi đến bên chân Đới Yến rồi đá nhẹ vào bắp chân Đới Yến một cái, “Nghe thấy không?”

Nhưng Đới Yến không hề phản ứng. Sắc mặt Chu Thiên Thành sa sầm xuống. Chu Nguyệt thầm nhủ mẹ hãy mau trả lời ba đi nhưng Đới Yến vẫn im lặng tuyệt đối.

“Tôi đang nói chuyện đấy.”

Giọng Chu Thiên Thành trở nên lạnh lẽo và cứng rắn.

Thế nhưng Đới Yến vẫn không thèm liếc nhìn Chu Thiên Thành lấy một cái. Sau này Chu Nguyệt mới nhận ra, kể từ ngày hôm đó Đới Yến không bao giờ nhìn thẳng vào Chu Thiên Thành nữa. Đới Yến luôn lảng tránh ánh mắt Chu Thiên Thành cũng chẳng bao giờ cười với Chu Thiên Thành.

Chu Nguyệt thấy tiếc cho ba mình vì mẹ cô chính là Yến Tử, là cô gái mùa xuân. Khi mẹ cười, mùa xuân sẽ về, muôn hoa trên thế giới đều nở rộ.

“Tôi cho cô mặt mũi quá rồi đúng không?”

Chu Thiên Thành đột ngột đá mạnh một cái. Đới Yến đứng không vững, lảo đảo suýt chút nữa là nhào mặt vào gương nếu không kịp bám lấy bồn rửa mặt.

Nhưng Chu Thiên Thành vẫn như mọi khi, chẳng bao giờ xin lỗi Đới Yến. Chu Thiên Thành đứng dậy, đôi môi lạnh lùng nhếch lên thành một nụ cười của kẻ xấu xa rồi tiến đến phía sau ôm lấy eo Đới Yến, bàn tay thoăn thoắt quàng vào cổ tay Đới Yến một thứ gì đó. Đó là một chiếc lắc tay bằng vàng.

“Cô đ.á.n.h Thiến Thiến của tôi ra nông nỗi đó, tôi tốn bao nhiêu tiền viện phí mà cô thấy tôi có thèm tìm cô tính sổ không?” Chu Thiên Thành tì cằm lên vai Đới Yến cùng Đới Yến nhìn vào gương, “Tôi nhờ người xem rồi, đứa Thiến Thiến đang mang là con trai.”

“Thế hóa ra là tôi đến kịp lúc quá nhỉ?” Đới Yến cười rạng rỡ nhưng trong mắt lại có nước, “Tôi có nên cảm ơn Chu tổng vì nể tình nghĩa vợ chồng bấy lâu mà không đ.á.n.h tôi đến mức liệt giường không?”

“Cô mà thích nghĩ thế...” Chu Thiên Thành vừa nghe đã cười, giọng hạ thấp xuống như đang xin tha nhưng thực chất là đang nắn gân Đới Yến, “Thì tôi tùy cô, coi như cô đã g.i.ế.c con trai tôi.”

Chu Nguyệt ngồi xổm ngoài cửa chờ mãi. Chu Thiên Thành và Đới Yến cứ nói chuyện liên miên, Chu Nguyệt chờ đến mức sắp ngủ gật mà vẫn không có cơ hội xin lỗi mẹ.

Ngay khi mi mắt Chu Nguyệt sắp dính c.h.ặ.t vào nhau, bàn tay đen nhỏ của Khang Tinh Tinh đã bịt mắt Chu Nguyệt lại. Mu bàn tay Khang Tinh Tinh đen nhẻm nhưng lòng bàn tay lại hơi trắng, Khang Tinh Tinh còn bịt luôn cả miệng Chu Nguyệt.

“Nguyệt Nguyệt không được nhìn.”

Hơi thở ấm nồng của Khang Tinh Tinh phả vào tai Chu Nguyệt.

Có gì mà không được nhìn? Chu Nguyệt thấy lạ. Chu Nguyệt đã thấy ba đ.á.n.h mẹ rồi còn gì đáng sợ hơn nữa đâu?

Đấy, ba lại đang ra sức bắt nạt mẹ kìa. Tiếng mẹ khóc như mèo kêu nghe t.h.ả.m lắm, hơi thở của ba cũng trở nên nặng nề và dồn dập.

Còn một điều Chu Nguyệt nghĩ mãi không ra. Ba “tùy” mẹ g.i.ế.c c.h.ế.t con trai ba, vậy Tinh Tinh cũng là con trai ba, tại sao mẹ chỉ đ.á.n.h Tinh Tinh một chút mà cũng không được?

Nhưng Chu Nguyệt vẫn thấy vui vì Khang Tinh Tinh sẽ không bị đ.á.n.h nữa. Song Chu Nguyệt lại thấy áy náy. Rõ ràng người đáng thương nhất là Đới Yến, Chu Nguyệt đáng lẽ phải đứng về phía mẹ, cùng mẹ chống lại hắc tinh tinh và người ba xấu xa này.

Thế nhưng Chu Nguyệt tự trách mình, Chu Thiên Thành tuy rất xấu, tính tình thâm độc, nóng nảy, lại còn quan hệ mập mờ với các dì khác nhưng không hiểu sao sự hiện diện của Chu Thiên Thành khiến Chu Nguyệt thấy an toàn. Lúc dạy Chu Nguyệt đi xe đạp thì luôn đỡ sau lưng Chu Nguyệt và nói:

“Nguyệt Nguyệt đừng sợ, có ba ở đây. Cứ đạp về phía trước, đừng quay đầu lại.”

Ba buông tay từ lúc nào Chu Nguyệt cũng không biết. Đến khi nhận ra mình đã đạp đi được một đoạn xa, Chu Nguyệt quay đầu lại thì thấy Chu Thiên Thành đang đứng cười rạng rỡ từ xa vẫy tay với mình. Chu Thiên Thành đứng đó như một cây cổ thụ che trời, có Chu Thiên Thành thì gia đình này sẽ không tan vỡ.

Chu Nguyệt cũng chẳng thể ghét nổi hắc tinh tinh.

Lũ trẻ ở nhà trẻ hay tranh đồ chơi, đất nặn với Chu Nguyệt lại còn thích giật b.í.m tóc của Chu Nguyệt nhưng hắc tinh tinh thì không. Cậu sẽ đưa cho Chu Nguyệt tất cả những gì cậu có, còn kê ghế nhỏ ngồi sau lưng Chu Nguyệt, dùng chiếc lược nhựa chải mái tóc vừa gội xong cho Chu Nguyệt. Chu Nguyệt chỉ cần ngồi cạnh lò sưởi nóng hầm hập, gặm kem que xem Thủy thủ Mặt Trăng và dõng dạc tuyên bố với Khang Tinh Tinh rằng mình không phải Chu Nguyệt, mình là Thủy thủ Mặt Trăng, sau này sẽ gả cho Tuxedo Mặt Nạ.

“Tuxedo Mặt Nạ là anh hùng, gả cho anh hùng không tốt đâu.”

Hiếm khi Khang Tinh Tinh tán gẫu với Chu Nguyệt, Khang Tinh Tinh ngồi sau lưng đột ngột thốt ra một câu với suy nghĩ rất kỳ lạ. Nhưng hễ Chu Nguyệt phản bác là Khang Tinh Tinh lại im bặt.

“Tại sao chứ? Em sùng bái anh hùng nhất! Em nhất định phải gả cho anh hùng!”

Chỉ vì câu nói đó mà Khang Tinh Tinh im lặng. Một lúc sau Khang Tinh Tinh mới nói:

“Mặt của Tuxedo Mặt Nạ trắng quá.”

“Em thích trắng đấy!”

Khang Tinh Tinh cuối cùng cũng bỏ cuộc. Khang Tinh Tinh giúp Chu Nguyệt buộc tóc mà buộc xấu vô cùng, lúc nào cũng có một chùm tóc không chịu vào nếp. Nhưng Chu Nguyệt chẳng thèm quan tâm, Chu Nguyệt và Khang Tinh Tinh cùng ngồi trên sofa xem Thủy thủ Mặt Trăng.

Nhiều năm sau nhớ lại, Chu Nguyệt vẫn hoài niệm những ngày này nhất. Khi ấy ba vẫn còn, Khang Tinh Tinh cũng ở đây và mẹ vẫn còn yêu ba.

Điều đáng buồn là sự hiện diện của Chu Thiên Thành và Khang Tinh Tinh mang lại hạnh phúc cho Chu Nguyệt bao nhiêu thì lại khiến Đới Yến thống khổ bấy nhiêu.

Mỗi khi nghĩ đến, Chu Nguyệt lại thấy một nỗi áy náy to lớn vì niềm vui nỗi buồn không thể đồng điệu giữa hai mẹ con.


Hết chương 3.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận