Cầu Than Thở
Chương 29: Lục Nguyệt Tuyết
Chu Nguyệt trước sau luôn cảm thấy đây không thể tính là câu chuyện về người nông dân và con rắn. Người nông dân cứu rắn chỉ vì thấy nó đáng thương, còn Chu Nguyệt cứu hắn là vì có mưu cầu.
Điều duy nhất cô cảm ơn Đới Yến không phải là đã cho cô một gương mặt xinh đẹp mà là cho cô một sức lực dồi dào. Hắn rất cao, cao ngang Khang Tinh Tinh và cũng nặng như một x.á.c c.h.ế.t. Cô cứ thế mà kéo hắn về nhà...
Dọc theo đường đi, trong không khí oi bức không chỉ có vị mặn của nước biển mà còn nồng nặc mùi m.á.u tanh.
Cô nhìn sơ qua, trên người hắn chỉ có vết d.a.o đ.â.m, không có vết s.ú.n.g b.ắ.n cũng không có vết thương chí mạng. Phần lớn vết thương nằm ở cánh tay và lưng, chân ít hơn, trước n.g.ự.c chỉ có một nhát, cả người da thịt bong tróc như một quả thông rụng từ trên cây xuống.
Lúc kéo đến tầng một thì dì Mị và khách đi xuống. Mới vừa rồi dì Mị còn đá vào chỗ hiểm của người ta mà chớp mắt đã lại cười đến xuân tình nhộn nhạo, vòng tay qua cổ gã đàn ông kia rồi nhón chân thì thầm vào tai gã. Gã nọ cũng cười đến mê muội, hai người cứ thế ấp ấp ôm ôm đi tới.
Cũng may trong hành lang chỉ có một ngọn đèn dầu hỏa tối om như hũ nút, lại may là chỗ tường kia có một cái hốc lớn, có lẽ trước kia dùng để đặt l.ồ.ng gà vịt. Chu Nguyệt nhét hắn vào trong sau đó đứng chắn cửa hốc, tim đập chân run đến mức đầu cũng không dám ngẩng lên.
Dì Mị lả lướt ôm cánh tay gã đàn ông đi qua, cười hì hì đ.á.n.h mắt nhìn Chu Nguyệt từ trên xuống dưới:
“Chờ khách à?”
Nói xong hai người liền ha ha cười lớn bỏ đi.
Đợi người đi xa, Chu Nguyệt mới kéo hắn ra khỏi hốc. Chỗ nào có bậc thang thì cô cõng hắn trên lưng, chỗ nào bằng phẳng thì cứ thế kéo hắn trên đất như kéo một bao tải. Cô cứ vừa cõng vừa kéo lê lết như thế mà đưa được hắn lên lầu rồi vào đến trong nhà.
Ngày đó cô cũng không nhớ nổi mình đã múc bao nhiêu lần nước sạch trong phòng rửa mặt tĩnh mịch không người lúc rạng sáng rồi lại đổ đi bao nhiêu xô m.á.u loãng. Cô cứ chạy tới chạy lui, thừa dịp đêm mưa mà dọn sạch vết m.á.u trên hành lang. Trên người là nước mưa hay mồ hôi cũng chẳng phân biệt nổi nữa. Cô còn chạy một chuyến đến tiệm t.h.u.ố.c mở cửa 24 giờ mua một đống lớn t.h.u.ố.c men, gạc và băng bó.
“Tiểu thư, cô không sao chứ?” Cô gái trẻ mặc áo choàng trắng lo lắng đoan trang nhìn mặt cô: “Trong nhà có người cần đưa đi viện sao?”
“Không có! Cảm ơn!”
Cô ôm đồ đạc chạy một mạch về nhà, lòng vẫn còn kinh hồn bạt vía, lúc đó đã là 12 giờ đêm.
Sợi dây thần kinh luôn căng như dây đàn cuối cùng cũng đứt hẳn. Đến lúc bôi t.h.u.ố.c và băng bó cho hắn, cô tựa như một cỗ máy vô hồn không còn cảm giác mệt mỏi hay sợ hãi mà chỉ làm theo bản năng. Cô đỡ nửa thân trên trần trụi của hắn tựa vào người mình sau đó quấn băng gạc từng vòng một, mùi m.á.u tươi ngửi lâu cũng không còn thấy buồn nôn nữa.
Hắn vùi đầu vào vai cô rồi cứ thế rúc vào cổ cô vừa nặng vừa nóng, hơi thở phả ra nóng hổi như bị thiêu đốt. Hắn lẩm bẩm một câu gì đó cô nghe không rõ, chỉ cảm thấy thân mình cứng đờ, theo bản năng muốn tát cho hắn một cái nhưng cuối cùng chỉ nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng hắn...
Chu Nguyệt cuộn tròn trên sô pha, cảm thấy tiếng vòi nước nhỏ tí tách vẫn còn bên tai lại giống như tiếng m.á.u rơi. Âm thanh đó t.r.a t.ấ.n cô suốt nửa đêm trong bóng tối. Trời quá nóng, không khí dính dớp, mùi m.á.u tanh nồng trong mũi làm cách nào cũng không tan đi được.
Trong nhà có thêm một người, tuy nói là đang nửa sống nửa c.h.ế.t nhưng dù sao cũng là một người đàn ông lớn xác lại còn bị người ta c.h.é.m. Cô mở trừng mắt suốt một đêm, chằm chằm nhìn vào cánh cửa tối đen như mực. Vừa sơ ý ngủ quên, tiếng động cơ ô tô gầm rú đi qua lại khiến cô bừng tỉnh rồi lại nhìn chằm chằm, nhìn mãi nhìn mãi sau đó mơ màng ngủ đi...
Xử lý xong vết thương của hắn thì đã là một giờ sáng. Thâm Quyến trời hửng nắng sớm, 6 giờ là đã sáng rực. Trong khoảng thời gian đó cô vào phòng ngủ nhìn hắn ít nhất ba lần, một tay cầm d.a.o gọt hoa quả đứng cách giường một bước chân còn tay kia vươn ra thăm dò hơi thở của hắn. Có hô hấp và cũng không hề yếu ớt, giống như là quá mệt mỏi nên ngủ thiếp đi.
Lúc trời mờ sáng, cô ngồi bên giường ngắm hắn. Bao nhiêu năm trôi qua hắn vẫn giống hệt như trên tivi, chỉ là gầy hơn và mỡ trên mặt ít đi, nhìn qua đúng là bộ dạng của người ngoài ba mươi tuổi.
Ba mươi mấy rồi nhỉ? Cô không biết, trước mắt cô toàn là hình ảnh của mùa hè năm ấy. Cô mặt mũi bầm dập bò trên sô pha, người đầy t.h.u.ố.c tím, miệng đầy mùi mì gói. Khang Tinh Tinh ngồi cạnh cô ăn gói gia vị mì tôm để đỡ đói, hai người cứ thế người tung kẻ hứng khen Giang ca ca đúng là một người rất tốt, rất tốt, đã quyên góp bao nhiêu tiền cho những bạn nhỏ bị bệnh, nhiều đến mức cô đếm không hết có bao nhiêu chữ số không.
Hắn cũng là một phần của quá khứ, đang hô hấp, l.ồ.ng n.g.ự.c quấn băng gạc phập phồng theo từng nhịp thở cứ như thể quá khứ xa xôi của cô cũng đang sống lại, cũng đang phập phồng hô hấp vậy.
Người trên giường cử động một chút quay mặt sang nhưng chưa tỉnh. Nốt chu sa giữa mày và đôi mắt lá liễu thon dài, dù không bị thương cũng khiến người ta cảm thấy yếu ớt vô hại.
Sau đó cô vẫn ngủ thiếp đi cũng không thấy mặt trời mọc lên, cứ thế gục bên giường mà ngủ. Trong mơ vẫn là anh, từng phút từng giây đều là anh. Đêm khuya tĩnh lặng, anh bọc chăn bò đến bên cạnh cô như một gò đất nhỏ, bàn tay lót dưới mặt. Mặt anh đen quá, chỉ thấy hàm răng trắng nhởn lấp lóa, đôi mắt sáng long lanh nhìn cô không chớp lắp bắp nói:
“Đừng sợ, có Tinh Tinh ở đây, Tinh Tinh chính là nhà của Ánh Trăng.”
Bên ngoài càng lúc càng ồn ào. Lão già mặt dài ở tầng một lại đang đ.á.n.h răng ngoài ban công công cộng. Lão rướn cổ nôn oẹ như con dê núi già đang nhai lại. Cửa nhà dì Lâu lại mở toang, giọng hát rền rĩ t.h.ả.m thiết mà du dương của vở kịch Quảng Đông Điệp Ảnh Hồng Lê Ký từ chiếc radio lúc ẩn lúc hiện, bay đi thật xa rồi tan biến vào không khí oi bức và hôi hám của khu nhà chung.
Một chiếc máy bay bay qua phố Sa Hà hướng về phương bắc. Tiếng nổ vang trầm đục như thể đi xuyên qua đỉnh đầu người ta. Chu Nguyệt tỉnh dậy, vừa mở mắt ra tai đã tràn ngập những tiếng ồn ào.
Cô đột ngột ngồi dậy, bức tường xi măng ngoài cửa sổ đã sớm bị mặt trời chiếu đến sáng trưng, chút ánh nắng còn sót lại chiếu vào tấm ga giường màu xanh lam trông như nước trắng pha loãng.
Trên giường không có một bóng người, ga giường phẳng phiu, chăn được gấp vuông vức đặt trên gối. Cứ như thể cô chỉ nằm gục bên giường rồi mơ một giấc mộng cho đến khi nhìn thấy con d.a.o gọt hoa quả trong tay. Cái nóng dính dớp mồ hôi suốt cả đêm bỗng chốc lạnh toát như bị dội một thùng nước đá lên đầu. Cô nhảy dựng lên lao ra ngoài.
Khu vực bên ngoài phòng ngủ không thể gọi là phòng khách chỉ là một lối đi quá độ, vài mét vuông chật chội nhét một chiếc sô pha, một cái bàn trà và một cái bàn viết, bàn viết nối liền với ban công.
Người đàn ông đó đang ngồi bên chiếc bàn viết ở ban công, lưng hướng về phía cô không biết đang viết cái gì. Hắn mặc chiếc sơ mi trắng, đó là món đồ nam duy nhất trong tủ quần áo của cô. Chiếc áo mặc trên người hắn quá rộng, càng tôn lên vẻ gầy gò mảnh khảnh. Hắn ngồi đó múa b.út thành văn, ánh nắng thanh đạm như nước chiếu trên lưng hắn trông có vài phần khí chất của thanh niên cách mạng.
Trong không gian chật hẹp chỉ vài mét vuông, tiếng b.út máy sột soạt trên giấy vang lên rõ mồn một bên tai, thỉnh thoảng lại dừng một chút nhưng người ngồi đó vẫn không quay đầu lại.
Chu Nguyệt khoanh tay dựa vào tường muốn nói chuyện nhưng lại không mở miệng nổi. Cứ như thể cô mới là khách còn người ngồi kia mới là chủ nhà. Cô chần chừ nửa ngày mới nhỏ giọng gọi:
“Ca, anh tỉnh rồi.”
“Ừm!”
Giọng hắn trong trẻo, viết xong chữ cuối cùng mới quay đầu lại. Đôi mắt với đường nét nhu hòa mỉm cười nhìn cô một lượt:
“Em bao nhiêu tuổi rồi?”
Đó là giọng quốc ngữ vô cùng chuẩn xác.
“Tôi?”
Chu Nguyệt không ngờ hắn lại hỏi chuyện này, do dự một chút mới nói:
“Mười chín.”
“Ừm...” Hắn mỉm cười đậy nắp b.út lại, quay đầu ngắm nghía thứ mình vừa viết: “Em muốn gọi tôi là ca ca cũng được nhưng nếu ở xã hội cũ thì tôi hẳn có thể làm cha em rồi.”
“Dạ?”
Chu Nguyệt không kìm được sự kinh ngạc, giọng cao v.út lên. Cô luôn cho rằng hắn chỉ lớn hơn cô và Khang Tinh Tinh khoảng mười hai mười ba tuổi nhưng làm cha thì nghĩ thế nào cũng thấy quá khoa trương.
Nghe tiếng, hắn ngẩng đầu lên nhìn cô, ý cười trong mắt lạnh lùng nhưng hàng mi vừa chớp một cái lại cười đến cong tít:
“Đúng vậy, tôi đã 36 rồi, em tính xem có phải không?”
“Ờ... phải.”
Chu Nguyệt biết giọng mình hơi lớn, tai nóng bừng lên lúng túng cười nhìn hắn.
Hắn cũng cười nhìn cô, đợi cô nói tiếp.
“Cái đó...” Cô rời khỏi tường, nhích lên phía trước nửa bước: “Anh bị người ta c.h.é.m.”
Hắn nghe xong liền bật cười, vừa gật đầu vừa tỏ ý tán đồng:
“Ừm, tôi cũng cảm thấy mình bị người ta c.h.é.m.”
Mặt Chu Nguyệt đỏ như m.ô.n.g khỉ, cứ thế cười trừ rồi gãi đầu. Hắn cũng cười, đôi mắt và bờ môi đều cong lên thành hình trăng non, liếc mắt nhìn xuống phía dưới:
“Đây là định bồi thêm cho tôi một nhát à?”
“Á!” Chu Nguyệt nhìn xuống, cuống quýt nói: “Không có, không có!” Cô bước nhanh tới đặt con d.a.o gọt hoa quả vào khay trái cây trên bàn trà. Như vậy cô đứng gần hắn hơn, cô do dự liếc hắn một cái rồi ngồi xuống sô pha rồi cúi đầu mân mê đầu gối, lúc ngẩng đầu lên thì chạm phải nụ cười thấu hiểu của hắn:
“Ca, anh có thể cho tôi mượn chút tiền không?”
Hắn không nói lời nào, chỉ cười, cười đến mức cô thấy chột dạ. Cô cúi đầu nhìn những dải da khô quanh móng tay mọc loạn như cỏ dại, vẫn là bài cũ:
“Mẹ tôi ngã từ trên lầu xuống, thành người thực vật, muốn tắt thở mà không tắt được, muốn tỉnh cũng chẳng tỉnh lại. Bác sĩ nói phải chữa trị từ từ, từ từ...”
Cô ngẩng đầu cười bất đắc dĩ với hắn:
“Thì chính là đòi tiền thôi.”
“Thế là cần bao nhiêu?”
Hắn xoay người vắt chéo chân, một tay gác lên lưng ghế.
“Mười lăm vạn.”
Cô buột miệng nói ra con số đã tính toán kỹ từ trước.
“Được.”
Hắn không hề nghĩ ngợi mà đồng ý ngay. Đồng ý xong liền không nói gì nữa, không khí im lặng đến nghẹt thở. Trên lầu, dì Mị lại đang đ.á.n.h nhau với khách, tiếng c.h.ử.i rủa, tiếng trẻ con khóc lóc không dứt bên tai.
Mắt Chu Nguyệt chớp chớp, cảm thấy mình nên nói gì đó nhưng lời cảm ơn thì quá nhạt nhẽo. Cô gian nan nuốt nước bọt, bổ sung thêm:
“Tôi không phải xin không mà là mượn, tôi sẽ trả dần...”
“Cái đó thì không cần.” Hắn ngắt lời cô rồi cúi đầu cười một chút: “Mạng của tôi vẫn đáng giá mười lăm vạn. Tôi chỉ muốn nhắc nhở em, tình trạng của mẹ em là một cái hố không đáy, sau này em...”
“Chỉ lần này thôi!” Lần này đến lượt cô ngắt lời hắn. Cô ngồi thẳng dậy, mắt sáng lên, giọng cũng đanh lại: “Anh yên tâm, sau này tôi nhất định sẽ không quấn lấy anh nữa.”
Cô quay đầu đi, trên chiếc tủ cũ kỹ sắp đổ ngoài ban công chất đầy những hộp giày, chỉ để lộ ra một mảng trời xanh nhỏ hẹp.
Dây phơi treo đầy những chiếc váy múa hở lưng, chất liệu sợi hóa học giặt xong chưa khô, nặng đến mức muốn trĩu xuống đất. Những vảy nhựa xanh đỏ tím vàng trên váy xếch lên, không giống mỹ nhân ngư mà lại giống như mấy con cá trắm cỏ bị m.ổ b.ụ.n.g ngoài chợ.
Ánh mặt trời bị những chiếc vảy nhựa cắt vụn, những quầng sáng vỡ nát phản chiếu trên tường như những ngôi sao nhỏ li ti lay động trong mắt cô.
Cô nhớ lại những lời đã nói trước giường bệnh của mẹ, mỉm cười:
“Anh tin tôi đi, chỉ lần này thôi.”
Người đàn ông nhìn cô thêm một lát, mỉm cười vỗ vỗ đầu gối:
“Thành giao! Tôi tin em là một đứa trẻ thành thật, giữ chữ tín.”
Nói xong hắn đắc ý cầm thứ trên bàn vẫy vẫy với cô:
“Nhàn cư vi bất thiện, chơi chút trò chơi điền chữ, đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý.”
Đó là một xấp báo, những ô vuông được điền bằng mực xanh với nét chữ hào sảng, tuấn dật như mây trôi nước chảy.
“Nhưng có một câu mãi mà không điền được, thấy em lại có chút linh cảm.”
Hắn tháo nắp b.út, ngòi b.út sột soạt vài tiếng trên giấy rồi lại cầm lên. Nét mực ướt át còn loáng thoáng ánh nước.
“Lục Nguyệt Tuyết.”
Chu Nguyệt liếc qua một cái rồi dời tầm mắt, cúi đầu cười:
“Ừm, khá hay.”
Người đàn ông không nhận được sự hưởng ứng cũng chẳng giận, buông tờ báo xuống cười ái ngại:
“Ngại quá, tôi muốn đi vệ sinh một chút, cũng chưa rửa mặt đ.á.n.h răng.”
Chu Nguyệt bị một chuỗi nhu cầu này làm cho bối rối, chợt nhớ ra hắn cũng là người và cũng phải ăn uống tiêu tiểu, phải rửa mặt đ.á.n.h răng. Thấy hắn đang nhìn mình với vẻ mặt vô tội, cô vội vàng hoảng hốt đứng dậy, cộp cộp chạy vào phòng ngủ lôi cái bô từ dưới gầm giường ra. May quá, cô thầm nghĩ mua về vẫn chưa dùng lần nào. Cô đứng dậy lại cộp cộp lao ra ngoài sau đó chạy đến bên cạnh hắn, mũi chân suýt chạm vào mũi giày hắn, đôi mắt sáng long lanh đưa đồ vật đến trước mặt hắn nói:
“Ca, phòng rửa mặt ở đây là công cộng, bẩn lắm. Anh dùng tạm cái bô này nhé? Mới đấy, chưa dùng bao giờ đâu. Đợi lát nữa tôi đi đổ cho, giờ tôi đi lấy nước cho anh rửa mặt đ.á.n.h răng.”
Người đàn ông ngồi đó nhìn cô bận rộn như thể đang xem kịch. Thấy cô lao về phía mình, hắn càng cười vui vẻ hơn giống như khán giả đang tương tác với đào hát trên sân khấu. Hắn ngẩng cổ nhìn cô rồi lại cúi đầu nhìn cái bô sứ trong tay nàng, nói:
“Cảm ơn nhé, vừa nãy mới chỉ đau vết d.a.o giờ thì thấy đau lòng rồi.”
Cô ngơ ngác bưng cái bô nhìn hắn chống bàn đứng dậy. Cánh tay hắn vì dùng lực mà hơi run nhưng hắn đứng đó lưng thẳng tắp. Hắn thu lại nụ cười rồi cúi xuống nhìn cô, nói:
“Tôi là do một tay mẹ nuôi nấng, sống trong những căn nhà chuồng chim ở Hong Kong chỉ có một chiếc giường duy nhất, người ta còn ngồi trên giường chúng tôi để đ.á.n.h bài. Lúc tôi một tuổi, chân trái đã bị người ta ngồi gãy như thế. Là mẹ tôi dùng một mảnh vải buộc lại rồi tự tay nắn thẳng nó về chỗ cũ. Trước năm ba tuổi tôi đi đứng đều khập khiễng. Từ năm bốn tuổi, việc đầu tiên mỗi sáng là đi đổ bô. Mười lăm tuổi mới được nhận tổ quy tông. Kẻ có tiền ở đại lục thì cần thân phận nhưng ở Hong Kong, chỉ có những ai chịu được cái khổ trong những cái khổ nhất mới xứng đáng làm người trên vạn người.”
Đó là lần hắn nói với cô nhiều nhất. Sau này hắn không bao giờ nói nhiều như ngày hôm đó nữa. Cô ngẩng cổ lên nghe, hắn nói xong rồi mà cô vẫn giơ cái bô đứng ngây người ra đó cho đến khi hắn lại cười, mở rộng cánh tay như đang nũng nịu:
“Nhưng con người ta cũng có lúc lực bất tòng tâm, có thể phiền em đỡ tôi một chút không?”
“Dạ!”
Cô vội vàng đặt cái bô xuống để đỡ lấy hắn.
“Còn nữa nhé.” Hắn một tay đặt trên vai cô, cúi đầu nhìn xuống chiếc quần tây trên người: “Quần rộng quá, sắp tụt rồi, có dây lưng không?”
Chu Nguyệt nhanh ch.óng liếc qua vòng eo của hắn:
“Lát nữa tôi đi mua ngay.”
Hắn cười hì hì nhìn vành tai và sau gáy cô đang dần ửng hồng:
“Bạn trai hả?”
Cô nghe xong liền rũ mắt không nói gì mà hắn cũng không truy hỏi thêm. Hai người ra khỏi cửa, hành lang nhộn nhịp vô cùng. Dì Lâu đứng đối diện với giếng trời luyện giọng. Đi thêm vài bước, căn phòng mở toang cửa đang phát phim hình sự Hong Kong trên chiếc tivi đen trắng, tiếng s.ú.n.g nổ đì đùng vang vọng khắp khu nhà. Lão già mặt dài ngồi quay lưng ra cửa trên sô pha, đầu nghiêng sang một bên ngủ ngon lành.
Mấy đứa trẻ chạy ngang qua người họ, quẹo một vòng rồi lại chạy ngược lại. Tiểu Đồng Đậu dẫn đầu vỗ mạnh một phát vào eo Chu Nguyệt, quát lớn:
“Bảo khí! Lại dắt lão già đi dạo à!”
Chu Nguyệt cau mày nhịn đau, ngẩng đầu nhìn người bên cạnh. Mắt hắn nhìn thẳng, vẻ mặt thản nhiên chắc là không hiểu những từ ngữ thô tục này.
Thế nên những ngày sau đó, trên hành lang công cộng chật hẹp dài dằng dặc của khu nhà luôn xuất hiện hình bóng một cô gái trẻ đỡ một người đàn ông chậm rãi đi qua. Người đàn ông mặc sơ mi trắng, quần tây; cô gái mặc quần jean và áo dài tay. Chẳng có gì là gợi cảm nhưng một cặp nam thanh nữ tú luôn khiến người ta phải miên man bất định.
Ban đêm có kẻ hiếu kỳ bò bên cửa sổ nghe ngóng nhưng nghe đi nghe lại cũng chỉ thấy một mảnh tĩnh mịch. Nghĩ bụng gã khách nhân đẹp mã như Phan An này đẹp thì có thừa mà dương khí chắc là thiếu, e là có lòng mà chẳng có sức rồi? Chu Nguyệt nghe thấy tiếng sột soạt ngoài cửa sổ nhưng coi như không nghe thấy. Người đàn ông kia lại càng không màng thế sự, một lòng chỉ đọc sách thánh hiền. Báo chí mỗi ngày đều đọc không sót tờ nào, ban đêm dưới ngọn đèn dầu hỏa cũng xem rất chăm chú. Chu Nguyệt đứng cạnh hắn, dùng tăm bông thấm cồn i-ốt cẩn thận bôi lên vết trầy trên má hắn, đó là vết thương do kính vỡ gây ra. Cô nhớ ra bèn nhỏ giọng dặn dò:
“Ngày đó tôi thấy kính vỡ rồi nên không nhặt lại, anh nhìn rõ không?”
Hơi thở thổi nhẹ sợi tóc lướt qua gò má hắn. Hắn lật một trang báo khẽ “ừm” một tiếng coi như đã nghe thấy, đọc xong một bản tin mới trả lời cô:
“Độ không cao, nhìn rõ.”
Lúc ngủ hắn vẫn ngủ trong phòng còn Chu Nguyệt ngủ sô pha. Mỗi lần thức dậy cô đều thấy cả người đau nhức, vặn cổ kêu răng rắc. Có đôi khi hắn muốn đi vệ sinh đêm liền gõ vào tường, Chu Nguyệt liền từ trên sô pha nửa lăn nửa bò xuống đất, dụi đôi mắt ngái ngủ dìu hắn đi vệ sinh.
Đêm khuya thanh vắng, trăng thanh gió mát, dọc đường hắn cũng rất ít nói chuyện. Lúc vào đến trong, đứng ngoài vách ngăn nhà vệ sinh, cô cúi người thắt dây lưng cho hắn, hai người cũng im lặng. Tay cô vòng qua sau lưng hắn, một tư thế ám muội như vậy nhưng hắn vẫn không hề quá phận, chỉ có hơi thở phả trên đỉnh đầu cô.
Thỉnh thoảng cô ngẩng đầu hỏi hắn:
“Có c.h.ặ.t quá không?”
Chạm phải đôi mắt cười như chứa đựng tình xuân dưới ánh trăng của hắn cũng chỉ nhận được một câu:
“Cũng tạm.”
Khi xử lý vết thương, Chu Nguyệt chỉ cần giúp hắn thay t.h.u.ố.c ở lưng và tay, còn phần thân dưới hắn không bao giờ để cô nhìn thấy.
Trời Thâm Quyến nóng, vừa ra mồ hôi là người dính dính như đường. Chu Nguyệt mua một cái thùng tắm lớn bằng gỗ, cứ thế từng chuyến đun nước sôi, đổ đầy ba bình phích rồi rót vào thùng tắm sau đó lại đi múc thêm mấy chậu nước lạnh, căn đúng độ ấm để hắn tắm rửa. Lúc hắn tắm cô đứng chờ trong phòng ngủ, đến khi cần kỳ lưng hắn mới gọi một tiếng:
“Tôi xong rồi!”
Lúc này cô mới ra phòng khách, dọn một chiếc ghế nhỏ ngồi bên thùng tắm rồi dùng khăn tẩm xà phòng nhẹ nhàng kỳ cọ trên lưng hắn. Một phòng mịt mù hơi nước, chẳng mấy chốc đã làm cô đổ mồ hôi đầm đìa, mái tóc ngắn ướt đẫm bết vào mặt, mặt cũng đỏ bừng vì hơi nóng. Mồ hôi trên ch.óp mũi nhỏ xuống nước kêu "tõm" một tiếng, quần áo dán c.h.ặ.t vào người cũng chẳng biết là mồ hôi hay hơi nước.
Đợi hắn tắm xong, tự vịn vào thùng tắm đứng dậy, Chu Nguyệt liền lấy chiếc khăn tắm đã chuẩn bị sẵn quấn lên người hắn từ phía sau, lúc quấn cô luôn nhắm nghiền mắt.
Sau một hồi bận rộn như vậy, cô cứ như là vừa mới tắm nước nóng xong. Chờ phục vụ hắn đi ngủ, lúc này cô mới cầm chậu, khăn và xà phòng đến nhà tắm công cộng gần đó để tắm rửa. Từ đầu đến cuối hai người không hề trò chuyện gì thêm.
Còn về việc tại sao ở tuổi đi học mà cô lại không đi học, những chiếc váy múa trên dây phơi, những hộp giày cao gót, cô là người ở đâu, trong nhà ngoài mẹ ra còn ai khác không, thậm chí cả tên của cô hắn cũng không hỏi.
Nhưng ban ngày hắn lại tỏ ra gần gũi hơn một chút, hay cười, lật xem những cuốn sách cô chất trên bàn viết còn hỏi cô về nội dung trong sách.
“Thích Đồi Gió Hú à?”
Hắn cầm cuốn sách bìa cứng trong tay, nhìn lướt qua một lượt. Gáy sách đã sờn rách, trang giấy cũng vì không khí ẩm ướt mà quăn lại như lá cải.
“Nhưng chỉ có đoạn này là có đ.á.n.h dấu, có gì đặc biệt sao?”
Hắn quay đầu cười với cô như thể vừa phát hiện ra bí mật của cô vậy.
Chu Nguyệt quay lưng lại với hắn, ngồi trên chiếc ghế nhỏ ngoài ban công giặt quần áo. Nghe hắn hỏi, động tác tay cô khựng lại ngượng ngùng cười nói:
“Cũng không có gì đặc biệt, tôi chỉ cảm thấy đoạn văn này có thể tóm gọn cả cuốn sách, là tư tưởng trung tâm.”
“Ồ?” Hắn tỏ ra hứng thú: “Vậy em đọc thử tôi nghe xem.”
Chu Nguyệt buông quần áo ướt xuống, nhìn mảng trời xanh còn sót lại ngoài ban công ngâm nga:
“Nỗi đau lớn nhất của tôi trên đời này chính là nỗi đau của Heathcliff. Ngay từ đầu tôi đã chú ý quan sát và cảm nhận từng nỗi đau của anh ấy. Tôi sống trên đời, điều quan tâm nhất chính là anh ấy. Nếu tất cả những thứ khác đều hủy diệt mà anh ấy còn tồn tại, tôi vẫn có thể tiếp tục sống; nhưng nếu tất cả vẫn còn đó mà anh ấy lại bị hủy diệt thì trời đất nhân gian này sẽ trở thành một thế giới xa lạ. Tôi sẽ không còn là một phần của nó nữa. Tình yêu của tôi dành cho Linton giống như lá cây trong rừng, tôi biết rõ thời gian sẽ thay đổi nó giống như cây cối sẽ tàn héo vào mùa đông vậy. Nhưng tình yêu của tôi dành cho Heathcliff lại giống như lớp đá vĩnh cửu dưới lòng đất. Nelly, tôi chính là Heathcliff, anh ấy luôn ở trong tim tôi mọi lúc mọi nơi, không phải như một niềm vui mà như chính sự tồn tại của bản thân tôi.”
Đọc xong, cô gượng cười quay đầu lại:
“Có chỗ nào tôi đọc sai không?”
“Không có.” Hắn lắc đầu tán thưởng: “Không sai một chữ.” Hắn tùy ý lật thêm vài trang, vẫn chưa thỏa mãn hỏi: “Còn những chỗ khác thì sao? Em có thuộc không?”
Chu Nguyệt muốn nói rằng từng chữ trong cuốn sách này cô đều thuộc nằm lòng nhưng lời ra đến cửa miệng lại đi theo hướng ngược lại:
“Không, không thuộc ạ.”
Cô vừa vò quần áo vừa cười tạ lỗi:
“Trí nhớ tôi kém lắm, đọc bao nhiêu lần cũng chỉ nhớ được có bấy nhiêu thôi.”
“Ồ...”
Hắn không nói gì thêm, chỉ gật gật đầu.
Cứ như vậy, vết thương của hắn dần lành hẳn và đã có thể tự đi vệ sinh, ăn uống cũng tốt hơn, mỗi bữa có thể ăn hết một bát cơm.
Có một ngày Chu Nguyệt đi mua thức ăn về, dì Lâu chạy lại bảo có điện thoại tìm cô.
Là bệnh viện gọi đến, nói nhịp tim của mẹ cô đột ngột giảm xuống sợ là không qua khỏi. Nhưng khi cô hớt hải chạy đến bệnh viện thì mọi thứ đã trở lại bình thường.
Lúc quay về, trên bàn trà đã đặt hai đĩa thức ăn: một đĩa xà lách dầu hào, một đĩa cải rổ xào thịt bò, đĩa nào cũng được đậy bằng bát. Hắn đang ngồi bên bàn viết đọc báo, thấy cô về liền buông tờ báo tươi cười đứng dậy:
“Về rồi à? Ăn cơm thôi! Nếm thử tay nghề của tôi xem.”
“Ngon không?” Hắn ngồi bên cạnh gắp thức ăn cho cô, thịt đều gắp hết vào bát cô còn mình chỉ ăn rau: “Ăn nhiều vào, em gầy quá.”
“Ngon lắm ạ.”
Cô thực sự đang đói, cũng ngạc nhiên trước tài nấu nướng của hắn, hai má nhai đến phình ra. Hắn nghe xong liền cười, thời tiết oi bức mà mặt hắn vẫn tái nhợt, chỉ có đuôi mắt đỏ bừng, đỏ lan tận thái dương. Đôi mắt hắn như mưa xuân dằng dặc đảo qua đảo lại trên mặt cô rồi nhìn sâu vào mắt cô.
Đêm đó Chu Nguyệt vẫn ngủ trên sô pha như thường lệ. Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, cô thấy hắn đang ngồi bên cạnh sô pha nhìn mình.
Cô giật mình tỉnh giấc lồm cồm ngồi dậy. Hắn mỉm cười với cô trong bóng tối, con d.a.o gọt hoa quả trong tay lóe lên tia sáng lạnh lẽo.
“Mẹ em tôi sẽ chăm sóc chu đáo, em còn tâm nguyện gì chưa hoàn thành không?” Hắn vẫn nói năng ngắn gọn như thế, nhẹ nhàng gạt lọn tóc trên mặt cô dường như cảm thấy tiếc thay cho cô, giọng nói dịu dàng: “Cứ việc nói đi, tôi nhất định sẽ thực hiện được.”
Sai rồi, ngay từ đầu đã sai rồi, sai đến mức quá đáng. Từ lúc cô nhìn vào tivi khen Giang ca ca là người tốt là cô đã sai rồi, cô khẽ cười.
“Cười cái gì?”
“Không có gì.”
Nhưng cô chỉ cảm thấy bình thản giống như cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm. Cô quay đầu nhìn bầu trời đêm thêm một lần nữa, những ngôi sao vẫn không thấy đâu mà chỉ có một vầng trăng rằm.
Tinh Tinh đi rồi, đi thật xa rồi. Chờ cô c.h.ế.t rồi anh sẽ không cần phải hy sinh điều gì vì cô nữa.
Cô quay đầu lại, rũ mắt nhìn hai bàn tay đặt trên đầu gối lắc lắc đầu:
“Tôi không còn tâm nguyện gì cả.”
Nhắm mắt lại, cô thấy những cây liễu bên cầu Than Thở, gió thổi qua nhẹ nhàng mơn trớn mặt nước, sóng nước lấp lánh dưới nắng chiều. Tiếng chuông xe đạp "đinh linh linh" vang vọng bên tai, cô ngồi ở ghế sau ôm lấy eo anh, trên chiếc áo thun trắng của anh vẫn còn lưu lại mùi bột giặt, mùi hoa cỏ thơm ngát, chẳng có mùi hương nào dễ ngửi bằng mùi trên người anh cả...
Mở mắt ra lần nữa, trong bóng tối tĩnh mịch không một bóng người. Con d.a.o gọt hoa quả vẫn nằm trong khay trái cây, trên bàn trà đặt một quả táo đã được gọt vỏ sạch sẽ.
Hết chương 26.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận