Cầu Than Thở
Chương 28
Ngày đó từ bệnh viện đi ra, Chu Nguyệt đi một quãng đường rất dài, rất dài. Thâm Quyến thật rộng lớn, cây xanh rợp bóng sạch sẽ đến mức không nhiễm một hạt bụi, còn có nhiều tòa nhà cao tầng và các hộp đêm lẫn quán bar hơn cả Quảng Châu.
Ở quê cô, quán karaoke tên là Báo Kim Tiền rất quê mùa và nhỏ bé nhưng ai cũng có thể vào chơi và những người đến chơi đa số đều quen biết nhau. Thực chất đó chỉ là một phòng khiêu vũ disco phiên bản cải tiến.
Còn ở đây, những tụ điểm đốt tiền đa số đều mang những cái tên khiến người ta vừa nghe đã chùn bước như Carrey, Kim Tôn, Thịnh Thế Hào Đình... Trước cửa, những ông chủ say khướt được các đại mỹ nữ xinh đẹp như hoa như ngọc dìu đi về phía những chiếc Mercedes hay BMW, vừa đi vừa sờ soạng, nắn bóp eo và đùi của mỹ nữ.
Có một lão hói mặt nhăn nheo như ch.ó Shar Pei vừa quay đầu lại thấy Chu Nguyệt thì đôi mắt đỏ ngầu lồi ra vì kinh ngạc. Lão vứt ngay người bên cạnh, mồm miệng lảm nhảm rồi loạng choạng lao về phía cô. Chu Nguyệt sợ hãi chạy thục mạng một quãng xa, nấp dưới gốc cây trước cửa một quán ăn đêm hổn hển thở dốc. Bất thình lình bị ai đó gọi một tiếng “Mỹ nhân”, cô giật mình sợ hãi quay đầu lại nhìn hóa ra là ông chủ quán ăn đêm dùng giọng phổ thông vụng về hỏi cô:
“Mỹ nhân! Muốn ăn gì không?”
Năm 2009, Chu Nguyệt mười chín tuổi, Khang Tinh Tinh hai mươi tuổi.
Ngày hôm đó anh đến, đứng bên kia đường mỉm cười nhìn cô. Đường nhựa bị nắng thiêu đốt đến nhũn ra, ánh nắng ban trưa khiến người ta mơ màng buồn ngủ, họ cứ thế cách nhau một con đường mà nhìn nhau cười.
Sau khi rời bệnh viện vào ngày hôm trước, cô đã gọi điện cho anh:
“Anh, anh có thể đến trường một chuyến không? Em có chuyện muốn nói với anh.”
Cô vẫn dẫn anh đến nhà nghỉ giá rẻ mà họ thường ở. Ngồi trên giường, anh vẫn mang theo bao lớn bao nhỏ đồ đạc, ngồi xổm trên mặt đất lấy từng thứ ra miệng lẩm bẩm dặn dò:
“Hoa cúc để pha trà uống, Quảng Châu nóng nực, phải uống nhiều nước. Em thích ăn bánh trôi nhân đậu đỏ, phải ăn ngay cho nóng nhưng mỗi lần không được ăn quá nhiều vì dạ dày em không tốt, khó tiêu hóa...”
Anh mặc chiếc áo thun ngắn tay màu trắng, quần jean cũng giặt đến mức trắng bệch.
Chu Nguyệt cúi đầu nhìn đỉnh đầu Khang Tinh Tinh, anh mới hai mươi tuổi mà đã có tóc bạc.
Dưới lầu nhà nghỉ, những cặp tình nhân trẻ tuổi cười nói rộn ràng kể không hết những chuyện tình yêu. Ngoài cửa sổ, ánh đèn neon của Quảng Châu lộng lẫy gấp trăm lần thị trấn nhỏ phương bắc không ai ngó ngàng tới kia sáng rực như ban ngày.
Cái bàn đầu giường quá nhỏ không để hết được những thứ anh mang tới, chỉ có thể chất đống trên sàn. Đi tàu hỏa suốt một ngày một đêm, anh cứ ôm đống đồ này ngồi trong toa xe xanh cũ kỹ, chen chúc đến mức không phân biệt nổi chỗ của ai, chịu đựng từng phút từng giây. Anh thông minh như thế sao có thể không biết cô định nói gì.
“Quảng Châu thật lớn,” cô mỉm cười mở lời trước, “thật xinh đẹp. Đây là lần đầu tiên em được ăn McDonald's, ở chỗ mình chỉ có KFC thôi.”
“Ừm.”
Anh cúi đầu, xoa nắn tấm vé tàu đã mờ tịt chữ.
“Em còn đi Thâm Quyến nữa, còn đẹp hơn cả Quảng Châu. Hóa ra trên đời này có nhiều nơi đẹp đến thế, đâu đâu cũng là nhà cao tầng. Những viên kim cương châu báu trong thương trường khiến em hoa cả mắt, còn cả quần áo và túi xách họ mang nữa, đều rất đẹp, đẹp đến mức em chưa từng thấy bao giờ.”
Cô mỉm cười lắc đầu, xoay xoay chiếc nhẫn trên ngón áp út. Chiếc nhẫn đã bị oxy hóa còn dính vệt m.á.u khô, phủ đầy những đốm đen lốm đốm.
“Không giống như chiếc nhẫn này, đen thui hết rồi.”
Cuối cùng cô cũng ngẩng đầu nhìn anh. Khuôn mặt anh đờ đẫn không chút biểu cảm, anh vò tấm vé tàu ướt đẫm mồ hôi thành một cục rồi lại mở ra, chữ bên trên đã bị mài mất sạch, không biết anh đang nhìn cái gì.
“Nhưng ở thành phố Quảng Châu này chẳng ai xinh đẹp bằng em cả.”
Lần này anh cũng cười:
“Đúng vậy, không ai xinh đẹp bằng Nguyệt Nguyệt.”
“Em cảm thấy em xứng đáng với những thứ đó hơn bọn họ.”
“Em xứng đáng với những điều tốt đẹp nhất trên thế giới này.”
Đêm đó Chu Nguyệt không hề nhắc một chữ nào về chuyện của mẹ. Một mình cô quay về trường, không mang theo bất cứ thứ gì anh gửi. Lúc đi cô ngoảnh đầu nhìn lại, anh vẫn ngồi bên đầu giường, dưới ánh đèn vàng mờ ảo nhìn chằm chằm tấm vé tàu không còn một chữ, ôm cái túi mang về từ hầm mỏ. Cái túi đó anh mang từ hầm mỏ đến quán nướng nhà Lâm Bằng rồi từ quán nướng mang đến công trường, đã sờn rách nát bươm, giặt mãi không sạch giống như vết bẩn trong kẽ móng tay tròn trịa của anh vậy.
Ngày hôm sau khi Chu Nguyệt quay lại tìm anh thì người đã không còn ở đó nữa. Chăn được gấp vuông vức như miếng đậu phụ, trên bàn đặt bánh trôi nhân đậu đỏ đã được hâm nóng và một ly trà hoa cúc đã pha sẵn.
Một tuần sau cô mới nhận được điện thoại của Khang Tinh Tinh nhưng người gọi không phải anh mà là Lâm Bằng. Anh ta gào lên trong điện thoại như bị chọc tiết:
“Nguyệt Nguyệt, em về xem anh trai em đi! Không biết có chuyện gì mà anh ấy ngã từ trên giàn giáo xuống! Ban ngày ban mặt sao lại xảy ra chuyện như thế chứ! Bọn anh đang góp tiền cho anh ấy đây! Cái bệnh viện khốn kiếp này, mẹ kiếp! Không có tiền là nó không chịu...”
Những lời phía sau Chu Nguyệt không còn nghe thấy gì nữa. Cô không kịp suy nghĩ gì cả mà một lần nữa tìm đến Kim Tôn.
Chuyện gì đã xảy ra cô không nhớ rõ lắm, chỉ nhớ dường như mình đã vào một căn phòng lộng lẫy huy hoàng. Trên đầu giường có một bức tranh "Bách điểu triều phượng" hoa lệ. Cô đếm từng con chim nhỏ có bộ lông màu xanh, đẹp lắm, mỗi sợi lông vũ đều sống động như thật, như thể có thể vỗ cánh bay đi bất cứ lúc nào. Thế nhưng chỉ có mấy con chim mà cô đếm mãi không xuể vì mọi thứ cứ chao đảo dữ dội khiến cô muốn nôn. Tay cô luôn lót dưới gối, nắm c.h.ặ.t lấy mũi d.a.o sắc lẹm nhưng cô chẳng hề cảm thấy đau, chỉ thấy trên tay nhầy nhụa, dưới vai cũng nhầy nhụa. Một lúc sau cô nghe thấy tiếng một gã đàn ông gào lên thê lương:
“Đm mày cái con điên này!”
Đời này, kiếp sau và cả kiếp sau nữa cô cũng không thể hiểu nổi những người phụ nữ có thể thản nhiên làm những chuyện đó vì tiền. Cô ôm c.h.ặ.t đống tiền đó cũng chẳng buồn đếm xem có bao nhiêu, chỉ nhớ rằng mỗi tờ tiền đều hóa thành một con rắn độc c.ắ.n nát l.ồ.ng n.g.ự.c cô, c.ắ.n đến mức toàn thân cô thối rữa, nát bét từ trong ra ngoài...
“Cô không sao chứ tiểu thư? Có cần chúng tôi báo cảnh sát không? Để chúng tôi băng bó cho cô nhé?”
Cô còn nhớ có mấy người mặc vest cả nam lẫn nữ vây quanh mình thành một vòng, còn có cả những người đàn ông mặc đồng phục bảo vệ. Cô nhìn chằm chằm họ một hồi lâu mới nhận ra đó là ngân hàng. Đống tiền dính đầy vết m.á.u bẩn thỉu đặt lộn xộn trên mặt quầy đá cẩm thạch, làm bẩn cả cái quầy trắng tinh. Người phụ nữ phía sau tấm kính chống đạn nhìn cô với vẻ kinh hãi tột độ, dù có tấm kính dày ngăn cách vẫn muốn né xa cô ra.
Bất chợt cô tưởng tượng về mọi thứ liên quan đến người chị xa lạ này. Tưởng tượng chị ấy mỗi ngày xách hộp cơm giữ ấm đi làm, buổi trưa vừa ăn cơm vừa cười nói với đồng nghiệp, bàn bạc xem gần đây có quán ăn nào mới mở để cuối tuần đi thử. Tan làm, chị ấy đi tàu điện ngầm về nhà, thay đồ ngủ, tắm rửa, đắp mặt nạ rồi cùng chồng ngồi xem TV, cười đến mức mặt nạ suýt rơi ra. Cô cứ nghĩ mãi rồi người chị ấy biến thành chính cô, còn người chồng trên sofa biến thành Khang Tinh Tinh...
Cái đêm bán mình đó cô kiếm được bao nhiêu tiền đến cuối cùng cô cũng không biết. Số tiền đó gửi vào thẻ ngân hàng gần như ngay lập tức bị trừ sạch.
Về chuyện này cô rất cảm kích Lâm Bằng. Nếu đêm đó anh ta cầm số tiền ấy mà không cứu mạng Khang Tinh Tinh thì cô chẳng còn chút sức lực nào để xoay chuyển tình thế nữa.
Cô đứng bên bờ Châu Giang, cứ nửa tiếng lại gọi điện cho Lâm Bằng một lần và cứ mỗi nửa tiếng cô lại đấu tranh tư tưởng xem có nên nhảy xuống hay không.
Đêm đó cuối cùng cô cũng đã thấy Thâm Quyến, Thâm Quyến về đêm đèn lửa huy hoàng.
Đến sáng ngày hôm sau Lâm Bằng nói đã cứu được Khang Tinh Tinh rồi.
Cô quay về quê, đó cũng là lần đầu tiên cô đi máy bay. Cô nôn thốc nôn tháo suốt dọc đường, bức tranh "Bách điểu triều phượng" cứ theo dòng khí chao đảo trước mắt cô, lần sau mãnh liệt hơn lần trước. Túi nôn hết cái này đến cái khác, người đàn ông đi giày da mặc vest ngồi cạnh thở dài thườn thượt, cau mày lầm bầm một câu “Có nhầm không vậy...” rồi vẫy tay xin tiếp viên hàng không đổi chỗ.
Ngay buổi chiều hôm đó cô đã ngồi bên giường bệnh. Hóa ra khi có tiền thì khoảng cách từ nam chí bắc thực sự chỉ là một chuyến bay. Nghĩ đến những ngày đêm cô và Khang Tinh Tinh chen chúc trên tàu hỏa toa xanh, đầu tựa vào nhau bị người ta chen lấn đến mức phải ngồi bệt dưới chân người khác thì cô lại thấy đau xót khôn nguôi.
Cả người Khang Tinh Tinh bị quấn băng như xác ướp chỉ lộ ra đôi mắt, mũi, miệng và vài ngón tay. Hai cái chân đều treo lơ lửng giữa không trung, m.á.u thấm qua lớp băng gạc.
Anh nhận ra cô đến, mở mắt nhìn cô, nghiêng đầu cọ vào tay cô, lòng bàn tay mơn trớn ngón áp út và chiếc nhẫn trên đó.
“Chờ anh khỏe lại,” anh nói không ra hơi, “anh cũng sẽ học ba đi làm buôn bán. Ở Quảng Châu, Thâm Quyến, anh sẽ kiếm thật nhiều, thật nhiều tiền.”
Anh nuốt nước bọt, gian nan như đang nuốt kim khâu:
“Em đừng bỏ mặc anh.”
Chu Nguyệt đột nhiên hiểu tại sao người ta nói người bị gấu ăn thịt sống đến cuối cùng sẽ không thấy đau. Bây giờ cô cũng chẳng thấy đau chút nào, trong lòng trống rỗng như thể không hề có cơ quan ấy vậy.
Cô khẽ vuốt bàn tay quấn băng của anh, nói:
“Nhưng em muốn sống một cách nhẹ nhàng hơn. Ngay bây giờ, ngay lúc này em muốn được nhẹ nhàng. Nhân sinh ngắn ngủi chỉ có vài thập kỷ, em không muốn chờ đợi nữa.”
Cô mỉm cười, vuốt ve đôi mắt dài và hàng lông mi rậm của anh mà không nhận ra đó là lần cuối cùng. Cô cứ ngỡ mình vẫn còn cơ hội, chờ khi mẹ mất hoặc tỉnh lại, lúc đó nếu anh vẫn chưa kết hôn sinh con và cô vẫn có thể ôm anh nũng nịu xin lỗi anh giống như hồi nhỏ mỗi khi bắt nạt anh xong cô lại đúng lý hợp tình mà hét lên:
“Được rồi, được rồi! Em sai rồi không được sao?”
Anh sẽ không giận cô lâu, anh chưa bao giờ trách móc cô lấy một lời.
“Nhưng anh không được c.h.ế.t. Anh mà c.h.ế.t thì em sẽ không thể nhẹ nhàng được. Em muốn anh sống, anh cứ coi như đây là việc cuối cùng anh làm cho em đi.”
Nói xong, cô tháo chiếc nhẫn đặt vào lòng bàn tay anh rồi đứng dậy bước ra khỏi phòng bệnh.
Cô quay lại Thâm Quyến chứ không phải Quảng Châu. Thủ tục tạm nghỉ học làm rất khó khăn, giảng viên phụ đạo tìm cô ba lần, ba lần khuyên nhủ cũng chỉ đến thế. Một người bèo nước gặp nhau mà làm được cho cô như vậy khiến cô vô cùng cảm kích.
Sau này khi cô theo Giang Hoài quay lại thăm giảng viên phụ đạo, ông chỉ nhìn cô một cái rồi đứng dậy đẩy cô ra ngoài sau đó đóng sầm cửa văn phòng lại, từ đầu đến cuối không nói một lời.
Nhưng đó đều là chuyện của sau này. Năm đó Chu Nguyệt mười chín tuổi gần như trắng tay, lúc ấy chưa có các công ty môi giới nhà đất như Liên Gia hay Ngã Ái Ngã Gia, một mình cô phơi mình dưới cái nắng oi bức đến nghẹt thở trên đường phố Thâm Quyến để bôn ba. Cái nóng ở miền Nam trêu ngươi nhất là ở chỗ bạn cảm thấy mồ hôi không thoát ra được, lỗ chân lông như bị hơi ẩm bết dính chặn lại nhưng vừa cúi đầu xuống thì quần áo trên người đã ướt đẫm mồ hôi.
Cuối cùng cô thuê một căn nhà ở phố Sa Hà, trong một dãy nhà chung cũ. Nhưng nhà chung ở Thâm Quyến khác hẳn với dãy nhà ba bốn tầng ở quê. Dãy nhà ở phố Sa Hà cao v.út tận mây xanh, bốn phía đều là tòa nhà, ở giữa là một khoảng sân như cái giếng trời. Đứng dưới lầu nhìn lên chẳng khác nào ếch ngồi đáy giếng.
Mỗi tầng lầu có mười mấy hộ gia đình không có phòng tắm riêng. Nhưng cô lại thích nơi này, náo nhiệt và tràn đầy hơi thở cuộc sống. Tuy nhiên đôi khi đông người cũng không tốt, miệng lưỡi tạp nham lại còn có những "bàn tay heo" mà bạn chẳng biết là tay của ai.
Có một lần Chu Nguyệt muốn tiện lợi nên gội đầu ở bồn rửa mặt công cộng. Cô nghĩ tóc mình ngắn nên vò vài cái là xong. Thế nhưng lúc đang cúi người gội đầu, bọt xà phòng đầy đầu thì bị ai đó từ phía sau sờ mạnh một cái. Cô hét lên quay lại nhìn thì chẳng thấy một bóng người nào.
Khu nhà này có rất nhiều trẻ con đủ mọi lứa tuổi, chúng chơi đùa cùng nhau, chạy nhảy khắp các tầng lầu. Cô mua kem nước muối về, những đứa trẻ đó chạy ngang qua cô, cô mỉm cười nhìn theo. Hóa ra Khang Tinh Tinh lúc nhỏ thực sự mang đậm nét đặc trưng của vùng Lưỡng Quảng: da đen, môi dày, cái đầu nhỏ tròn vo. Có một đứa trẻ trông đặc biệt giống cũng chừng năm sáu tuổi. Cô nghe bọn trẻ gọi nó là Tiểu Đồng Đậu nên cũng gọi theo. Tiểu Đồng Đậu nghe cô gọi mình thì dừng lại, đứng dưới nắng nhìn cô. Cái bộ dạng không cảm xúc của nó cũng rất giống anh. Cô lấy từ trong túi nilon ra một cây kem, xé vỏ đưa tới trước mặt nó:
“Ăn kem không?”
Nó không phản ứng. Cô nghĩ có lẽ tiếng Quảng Đông của mình quá sứt sẹo bèn mỉm cười nói:
“Ăn đá lạnh nè.”
Tiểu Đồng Đậu nghe hiểu liền giơ tay hất văng cây kem trong tay cô xuống đất, hét lớn:
“Đồ ngốc! Chu đồ ngốc!"
Tiểu Đồng Đậu chạy xa rồi, Chu Nguyệt nhìn cây kem trên mặt đất đang dần tan thành nước. Cô nghĩ Thâm Quyến thật lớn mà cũng thật nhỏ. Lão chủ quán có bức tranh "Bách điểu triều phượng" kia hẳn đã gặp ai cũng nói:
“Cái con hàng đại lục đó, oa... đúng là bảo khí!”
Lời này làm sao truyền đến tận phố Sa Hà, truyền vào tai một đứa trẻ 6 tuổi, Chu Nguyệt ngửa đầu nhìn những cánh cửa sổ san sát dày đặc mà không sao hiểu nổi.
Trẻ con thì nói năng không kiêng dè nhưng người lớn thì vẫn giữ kẽ. Bà chủ nhà tên là dì Lâu, tên thật không rõ nhưng ước mơ cả đời là mua được cả tòa nhà này.
Bà ấy còn đam mê hai thứ. Một là những chiếc khăn choàng tơ tằm. Mỗi lần Chu Nguyệt thấy bà, chiếc khăn trên vai bà đều không trùng lặp, hoa văn phức tạp tinh mỹ, chủ yếu là phong cách Bohemian và Nam Mỹ, thỉnh thoảng lại có phong cách dân tộc.
Thứ hai chính là kịch Quảng Đông. Nghe nói thời trẻ bà là một nghệ sĩ kịch Quảng Đông nổi tiếng. Bây giờ già rồi nhưng mỗi sáng bà vẫn đứng ở hành lang công cộng của khu nhà để luyện giọng. Trong căn phòng mở rộng cửa, chiếc đài kiểu cũ kêu rè rè phát những bản kịch Quảng Đông kinh điển như Tím Thoa Ký, Tháng Sáu Tuyết.
Ban ngày lúc không đi làm, Chu Nguyệt thường trò chuyện với bà vài câu. Bà nói bà không có con, cũng chưa từng kết hôn. Bà kể năm 1996 bà đã gặp Lê Minh một lần ở Hong Kong, từ đó "vừa gặp Lê Minh đã lầm cả đời", chẳng còn người đàn ông nào lọt vào mắt bà được nữa.
Nhưng những người có khí chất, có tu dưỡng và diện mạo như dì Lâu ở đây chỉ là số ít. Trong đó có một lão hàng xóm rất đáng ghét, là một ông già chẳng biết tên gì cũng không bao giờ chào hỏi ai. Khuôn mặt lão trông giống như một con dê núi già, có lẽ bị viêm họng mãn tính nên mỗi sáng đ.á.n.h răng đều phải rướn cổ nôn oẹ, tiếng động lớn như động đất khiến Chu Nguyệt nghe thôi cũng muốn nôn theo.
Lại còn có dì Mị ở tầng trên, công khai làm cái nghề buôn hương bán phấn, tính tình đanh đá, thường xuyên vì tiền mua vui mà đ.á.n.h nhau với khách, đến nay vẫn chưa từng nếm mùi thất bại.
Công việc của Chu Nguyệt nói ra cũng thật tình cờ. Cái đêm cô từ quê quay lại, cô lại lang thang vô định khắp phố phường Thâm Quyến. Cô bắt đầu mắc cái bệnh này từ lúc đó, cảm giác như đang ở trong trạng thái nửa mộng du vậy. Đi đến đâu không biết, muốn đi đâu cũng không hay, chỉ là cứ liều mạng mà đi, như thể muốn vứt bỏ một thứ gì đó nhưng rốt cuộc vẫn không vứt bỏ được, có đi thế nào cũng không xong.
“Oa mỹ nhân, giày của em rách rồi kìa!”
Nghe thấy tiếng gọi, cô cúi đầu nhìn xuống thấy đôi giày thực sự đã rách toạc, dây giày bị giẫm đến xơ xác, đầu ngón chân lộ cả ra ngoài, kẽ móng tay còn dính m.á.u.
Ngẩng đầu lên cô thấy một người phụ nữ đang ngồi bên chiếc bàn nhựa hút t.h.u.ố.c. Cô ấy còn rất trẻ, chừng hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, tóc b.úi cao, mặc một chiếc sườn xám bằng tơ lụa màu xanh, phấn mắt cũng màu xanh mang lại cảm giác như một con rắn. Tấm biển hiệu khổng lồ phía sau cũng màu xanh, tỏa ra ánh sáng u uẩn giữa đêm đen: Lam Hải.
Sau này cô biết cô ấy gọi là dì Liễu. Đến Thâm Quyến gọi rất nhiều người là dì nhưng cái tên dì Liễu là gọi gượng mồm nhất. Trẻ trung như thế sao lại gọi là dì? Gọi là chị thì đúng hơn.
“Lão yêu bà đấy! Em nhìn tai bà ta kìa, kéo dài ra như tai Trư Bát Giới rồi!”
Lão Hắc, người hát rong sau này thường xuyên đệm nhạc cho Chu Nguyệt. Ông ấy rất có tài hoa, biết chơi nhiều loại nhạc cụ nhưng tinh thông nhất là Saxophone. Mỗi khi tiếng Saxophone vang lên, Chu Nguyệt lại nghĩ đến hoàng hôn, mặt trời lặn và Cầu Than Thở.
Bài hát đầu tiên Chu Nguyệt biểu diễn trên sân khấu là bài Cầu Than Thở của Du Hồng Minh. Đáng tiếc là phản ứng rất mờ nhạt, hát xong chẳng có lấy một tiếng vỗ tay, chỉ có một gã đàn ông say khướt đứng dậy cười lớn:
“Mỹ nhân! Có chịu đi khách không?”
“Hát kịch Quảng Đông đi!” Dì Liễu nói vậy, miệng ngậm t.h.u.ố.c lá nheo mắt nhìn, vẻ mặt "ghét sắt không thành thép".
“Đến chỗ chúng ta ấy mà, đại lão Hong Kong chiếm đa số, họ không hiểu tiếng phổ thông đâu! Nếu muốn hát nhạc quốc ngữ cũng được, hát mấy bài của Đặng Lệ Quân đi!”
“Với lại...” Đôi mắt mê hoặc và độc ác như rắn Ai Cập của cô ấy quét qua khuôn mặt và cơ thể Chu Nguyệt một lượt, cười nói đầy ẩn ý:
“Xinh đẹp thế này, bán mấy thứ dễ bán chút đi chứ!”
Nhưng về phương diện này, Lam Hải cũng có quy tắc riêng, ranh giới rõ ràng và phân công minh bạch. Trên đài là trên đài, đi khách là đi khách. Đi khách đương nhiên kiếm được nhiều tiền hơn hát trên đài nhưng nếu khách hàng nào dám động tay động chân với người trên đài thì chắc chắn sẽ bị mời ra ngoài ngay lập tức.
Dùng lời của dì Liễu mà nói, phụ nữ về phương diện này phải biết tự nghĩ thoáng ra. Nghĩ thoáng thì thành Lưu Gia Linh, không nghĩ thoáng thì thành Lam Khiết Anh, "Tịnh tuyệt Ngũ Đài Sơn" thì đã sao? Không kiếm được tiền lại còn làm khách mất hứng, chẳng đáng giá chút nào.
“Phạm Băng Băng ở đại lục đủ đẹp rồi chứ? Chẳng phải cũng có nhiều đại lão không thích kiểu đó sao? Phụ nữ đẹp, không đáng tiền...” Cô ấy vung tay một cách hào sảng, vòng vàng trên cổ tay kêu leng keng. “Lam Hải của ta chỉ có người đẹp hơn chứ không có người đẹp nhất!”
Thế nhưng giờ giấc sinh hoạt của Chu Nguyệt cũng chẳng khác gì các chị em đi khách dưới đài. Bắt đầu từ 8, 9 giờ tối, một mạch hát cho đến sáng mới tan ca.
Ngày hôm đó tan ca lúc hơn 9 giờ vì không có khách. Từ lúc cô đến Lam Hải thì đây là lần đầu tiên xảy ra chuyện này. Đang hát dở thì dì Liễu vào vỗ tay bảo đừng hát nữa, giải tán đi. Sắc mặt cô ấy vẫn bình thường, dường như đã quá quen với những cảnh này.
“Có chuyện gì vậy?” Chu Nguyệt thì thầm hỏi lão Hắc. Ông ấy đang cất cây Saxophone vào bao tải, nghe vậy liền lắc đầu: “Nguyệt Nguyệt, về nhà đi thôi, trời sắp đổi gió rồi!”
Thực sự là trời đổi gió. Chu Nguyệt còn chưa về đến nhà thì trời đã đổ mưa. Mưa ở Thâm Quyến không giống mưa ở phương bắc. Mưa phương bắc mang theo cái lạnh, còn mưa Thâm Quyến giống như nước vừa đun sôi chưa kịp nguội đã dội thẳng vào người, không đến nỗi bỏng nhưng lại rất bí bách và nóng bức.
Trên đường kẹt xe kinh khủng, tiếng còi ô tô ch.ói tai hòa cùng tiếng gầm rú của động cơ vang lên liên tiếp nhưng chẳng thấy vụ t.a.i n.ạ.n nào.
Cô che chiếc dù giấy đi về nhà, rẽ qua một khúc quanh rồi lại một khúc quanh nữa vào con hẻm nhỏ. Lúc đi ngang qua đống rác, cô cứ thấy rác hôm nay nhiều hơn mọi khi nên liếc nhìn thêm một cái. Khi nhìn thấy bàn tay thò ra sau chiếc thùng rác màu đen, cô cảm nhận rõ rệt linh hồn mình như vừa bay ra khỏi đỉnh đầu.
Phải nói là gan cô cũng lớn, vừa nghĩ đến những vụ án p.h.â.n x.á.c trên TV vừa bước tới, vòng ra phía sau thùng rác để xem.
Cô cầm ô, ngồi xổm trên đất nhìn một lúc rồi đứng dậy bỏ đi.
Đi được một quãng xa, cô nghe thấy tiếng động trên lầu, thấy dì Mị ở tầng 3 lại đang ẩu đả với khách. Tóc bà ấy bị gã đó quấn vài vòng nắm c.h.ặ.t trong tay, coi như cái quai xách mà đập vào tường:
“Đã thỏa thuận 350, giờ lại đòi lão t.ử 400 à?”
Nhưng bà ấy cũng không chịu thua, dùng gót giày cao gót đá liên tiếp vào háng gã đó.
Chu Nguyệt ngửa đầu nhìn, mưa càng lúc càng lớn. Cô xoay người quay trở lại, kéo cái người phía sau thùng rác về nhà.
Hết chương 25.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận