Cầu Than Thở
Chương 26: Thứ Quý Giá Nhất
Lời của Editor: Từ chương này trở đi sẽ đổi đại từ nhân xưng của Khang Tinh Tinh từ cậu sang anh.
…
Vào ngày sinh nhật 18 tuổi của Chu Nguyệt, Khang Tinh Tinh đã mua cho cô một chiếc bánh kem. Anh cắm tám ngọn nến rồi tắt đèn, ánh lửa bập bùng chiếu rọi khuôn mặt cô. Cô quá đỗi xinh đẹp. Theo lý mà nói, những cô gái có khuôn mặt trái xoan và đôi mắt hồ ly thường mang vẻ quyến rũ, mềm mại và đầy vẻ phong tình nhưng cô thì khác. Ngũ quan của cô phần lớn vẫn giống Đới Yến nhưng ở một vài điểm khó gọi tên nào đó lại rất giống Chu Thiên Thành. Những lúc không nói lời nào cô trông lạnh lùng và mang một vẻ ngạo nghễ; vẻ ngạo khí giữa đôi lông mày ngày càng rõ rệt theo tuổi tác. Đó là cảm giác mà khi nhìn thấy cô, bạn sẽ vĩnh viễn không thể tưởng tượng nổi cảnh cô bưng ly rượu ngồi trên đùi đàn ông cười lấy lòng mà gọi "Giám đốc này, Giám đốc nọ...".
Lúc này cô đang giữ vẻ mặt lạnh lùng như thế cùng Khang Tinh Tinh ngồi bên bàn trà. Khang Tinh Tinh cúi đầu nhìn bàn tay mình hồi lâu rồi nói:
“Nguyệt Nguyệt, anh biết em không vui nhưng 18 tuổi rồi cần phải chúc mừng một chút. Không ăn cũng không sao nhưng hãy thổi nến đi.”
“Hết bao nhiêu tiền?”
Cô thình lình hỏi.
Khang Tinh Tinh sững sờ trong giây lát, nhìn cô rồi lại cúi đầu cười:
“Không bao nhiêu đâu.”
“Không bao nhiêu là bao nhiêu?”
“Hơn hai trăm.”
“Hai trăm mấy?”
“…Hai trăm chín mươi tám.”
Lại là một khoảng lặng dài. Chu Nguyệt nhìn chiếc bánh kem bơ trắng muốt, hộp đóng gói vẫn đặt một bên, ba chữ Holiland nổi bật dưới ánh nến lung linh, rực rỡ và tươi tắn. Cô cúi người thổi tắt nến, căn phòng khách chìm vào bóng tối đặc quánh.
“Xong rồi.”
Cô nói.
“Ừm.”
Anh ậm ừ đáp một tiếng, không nói gì thêm cũng không cắt bánh và cũng không rời đi. Một lát sau cô cảm thấy một cánh môi ấm áp áp vào khóe miệng mình. Sau một quãng tạm dừng, khuôn mặt cô đột ngột bị anh nâng lấy, nụ hôn ấm áp ban nãy hóa thành một trận cuồng nhiệt nóng bỏng. Họ đã quá lâu không thân mật, nụ hôn này lạ lẫm đến mức khiến cô sợ hãi. Hai tay cô theo bản năng đẩy vào vòm n.g.ự.c cứng như tường đồng vách sắt của anh:
“Tinh Tinh?”
“Chẳng phải định trao cho anh sao? Hối hận rồi à?”
Trong bóng tối, anh tham lam mút lấy cánh môi và đầu lưỡi cô, c.ắ.n đến mức môi cô sưng đỏ, nếm được cả vị m.á.u tanh nồng anh mới dừng lại. Anh thở hồng hộc giọng nói trầm thấp hỏi cô. Không đợi cô trả lời, anh đã bế bổng cô lên, đá văng cánh cửa phòng mạt chược rồi ném cô lên chiếc giường xếp dây thép. Ngoài cửa sổ mưa to tầm tã, bóng tối bao trùm không nhìn rõ vật gì, chỉ nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề của anh và tiếng tim đập của chính mình. Cô ôm lấy cổ anh, cảm nhận cơ thể anh như Thái Sơn áp đỉnh đè lên người mình. Nghĩ đến "chiếc đuôi lớn" xấu xí kia của anh, cô căng thẳng đến mức vã mồ hôi:
“Tinh Tinh, em sợ... Á!”
Cơn đau xé rách đột ngột ập đến khiến cô thét lên thành tiếng. Anh vùi đầu vào cổ cô nghiến răng gầm nhẹ. Cả hai dường như đều đang vô cùng thống khổ nhưng anh thì làm gì biết đau!
Chu Nguyệt càng nghĩ càng giận, c.ắ.n mạnh vài phát lên vai anh khóc gọi:
“Đau quá!”
Toàn thân anh căng cứng như khối đá, hàm răng run rẩy, ghé sát tai cô vừa l.i.ế.m vừa hôn dỗ dành:
“Nguyệt Nguyệt, cố nhịn một chút.”
Nói xong, anh bắt đầu lao vào trận mưa rền gió dữ, chiếc giường dây thép phát ra những tiếng kẽo kẹt dồn dập như tiếng mưa rơi.
“Anh chẳng biết xót em gì cả!”
Cô vừa thét vừa đ.ấ.m đá nhưng cũng chỉ như lấy trứng chọi đá. Giữa tiếng sấm chớp đùng đoàng, anh l.i.ế.m đi mồ hôi trên thái dương cô và rên rỉ bằng giọng run rẩy:
“Nguyệt Nguyệt, anh đang xót em đây.”
Anh hôn cô, miệng lặp đi lặp lại lời xót thương cho đến khi tiếng nghiến răng thét lên của cô dần trở nên mềm mại và nũng nịu. Một tia chớp xẹt qua, tiếng rên rỉ câu hồn như mèo kêu đột ngột cao v.út, nước hoa tung tóe, đầu giường va chạm vào tường từng nhịp một, âm thanh còn vang dội và mãnh liệt hơn cả tiếng sấm rền ngoài cửa sổ...
Đến rạng sáng thì trận mưa rền gió dữ mới dần chậm lại. Bầu trời một màu xám xịt, mưa vẫn tí tách rơi. Trong phòng, quần áo rơi vãi đầy đất, chiếc váy màu thủy lam còn treo vắt vẻo trên đầu giường dây thép đang khẽ đung đưa.
“Anh đã xong chưa vậy...”
Gót chân Chu Nguyệt đạp nhẹ vào lưng Khang Tinh Tinh nhưng mềm nhũn không chút sức lực, giọng nói cũng yếu ớt không kém. Ánh sáng xám xịt mờ ảo chiếu lên chân cô, từng vết răng hình tròn trông thật kinh tâm động phách. Anh vác cô lên vai như vác một chiếc khăn lông trắng mềm mại, càng làm nổi bật gương mặt đẫm mồ hôi và đen sạm của anh khi đang vùi đầu làm việc cật lực.
“Nhìn cái tiền đồ của anh kìa.”
Cô lún sâu vào gối, ngửa mặt cười ha hả mắng.
Anh bị cô cười trêu, quẹt một nắm mồ hôi giống như một gã trai trẻ thèm thịt đến mức chảy nước miếng lần đầu được "khai hoa", anh tham lam nhìn ngắm thân thể trắng như tuyết của cô rồi lại nhìn chằm chằm vào mặt cô cười ngây ngô như bị yêu tinh hớp hồn, sau đó chẳng màng đến gì nữa mà tiếp tục công việc "canh tác" cần cù.
Cả một đêm mây mưa cô cũng đã học được bản lĩnh quyến rũ người khác. Cô cười xấu xa, dùng đầu móng tay lướt qua khuôn mặt đầy mồ hôi, yết hầu rồi đến l.ồ.ng n.g.ự.c anh. Đôi mắt to tràn ngập hơi nước, loang loáng một vẻ kiều mị đỏ rực, ửng hồng lên tận gò má,
“Ca.”
Tiếng gọi này khiến anh sững sờ, ngây ra như phỗng nhìn cô:
“Cái gì?”
“Ca đó,” cô gối hai tay sau đầu, “Em gọi anh là ca.”
Anh phản ứng lại, giơ tay vỗ mạnh một cái vào đùi cô khiến nó nóng rát. Anh thở phì phò như trâu đáp:
“Bao nhiêu năm không gọi, giờ mới nhớ ra gọi ca à?”
Cô cười ha hả nhưng chẳng cười được bao lâu lại bị anh hành hạ đến mức phải khóc lóc mướt mải xin tha...
Cặp anh em hờ nhà họ Chu giờ đã thành đôi vợ chồng thực thụ. Cơn mưa ngoài cửa sổ đã tạnh hẳn. Cô quay lưng về phía anh để anh ôm trọn vào lòng. Anh vẫn chưa thỏa mãn, còn ngậm mút và hôn lên vành tai cô. Cô nhìn vào thùng rác đầy ắp trên sàn, đưa tay luồn vào chân tóc anh khẽ hỏi:
“Mỗi Mỗi đâu rồi? Anh cũng đem bán rồi à?”
“Sao có thể,” giọng anh khàn đặc, “Nó nằm trong cái rương dưới gầm giường anh ấy, còn có cả những món đồ chơi hồi nhỏ của chúng ta nữa.”
“Cảnh sát trưởng Mèo Đen cũng ở đó chứ?”
“Ừm.”
“Sao anh lại thích Cảnh sát trưởng Mèo Đen thế, cái mũ cảnh sát bị anh mài đến tróc cả sơn rồi.”
“Ừm.”
Chu Nguyệt từng chút một xoa tóc anh:
“Nếu như không có em thì anh muốn làm gì nhất?”
“Không có, không muốn làm gì khác cả.”
Anh nén cười.
Phải một lúc sau cô mới phản ứng lại bèn "bộp" một phát vào lưng anh:
“Nói hẳn hoi xem nào!”
“Thật mà,” anh vùi mặt vào tóc cô, “Thật sự không có gì khác cả. Anh chỉ muốn chăm sóc tốt cho em và được ở bên em là đủ rồi.”
“Anh đưa em đi xa như vậy thì sao mà ở bên nhau được.”
Cô nhìn chằm chằm vào bức tường xám trắng.
“Anh muốn em nhìn ngắm thế giới rộng lớn hơn rồi mới tự mình lựa chọn quay về bên anh chứ không phải dùng những năm tháng chúng ta ở bên nhau làm sợi dây thừng để trói buộc em.” Anh nói, lòng bàn tay thô ráp phủ lên mắt cô, “Anh sẽ luôn ở đây đợi em.”
“Anh cùng em đi Quảng Châu không phải tốt hơn sao?” Cô vội vàng xoay người lại, vuốt ve đôi mắt dài của anh, “Dù sao anh cũng là người ở đó mà.”
“Nhưng anh lại luyến tiếc nơi này hơn.” Anh cười rồi hôn lên môi cô, “Anh đưa em đi Quảng Châu để em xem nơi mà chú Chu... ba trước đây vẫn thường lui tới và cả nhà của anh nữa.”
Nhưng đến khi họ tới Quảng Châu, ngôi nhà của Khang Tinh Tinh đã không còn nữa. Dãy nhà ngang nhỏ bé đã bị dỡ bỏ thay vào đó là một tòa cao ốc mọc lên từ đất bằng, biến thành một cây vạn tuế tầm thường giữa rừng thép của Quảng Châu.
Quảng Châu thật sự rất nóng. Khang Tinh Tinh mặc áo sơ mi trắng và quần tây, bước xuống tàu hỏa với bao lớn bao nhỏ để đưa Chu Nguyệt đi. Cô muốn giúp xách đồ nhưng anh chỉ kiên quyết lắc đầu. Hai cánh tay rắn chắc giơ cao, ống tay áo sơ mi xắn lên lộ ra làn da đen sạm đầy những vết sẹo. Anh không cho cô bất kỳ cơ hội nào để động tay, chỉ đưa cho cô một chiếc cặp sách nhỏ.
Đến trường, hai người đứng trước cổng nhìn lên cái cổng chào trang nghiêm:
“Đây là đại học sao...”
Chu Nguyệt kéo tay anh, không ngớt lời tán thưởng rồi nhìn sang anh. Anh đang ngước đầu nhìn tựa như một tín đồ đang chiêm ngưỡng thánh địa. Ánh mặt trời vàng óng chiếu lên khuôn mặt thô ráp vì dãi nắng dầm mưa và chiếc áo sơ mi trắng của anh trông anh như một pho tượng đồng.
Khoảnh khắc đó sự khao khát và nỗi cô đơn trong mắt anh đã đóng đinh vào tâm trí cô, khắc sâu trong đầu và cả đời này không thể xua tan.
Họ cùng nhau ngắm nhìn những tòa nhà gạch đỏ cổ kính như đền đài, dạo bước dưới những tán cây cổ thụ che khuất bầu trời. Ánh sáng loang lổ chiếu xuống t.h.ả.m cỏ xanh mướt, cô cuối cùng đã có thể hôn lên môi, lên má và ôm lấy anh giữa thanh thiên bạch nhật.
Lúc hoàng hôn buông xuống, cây cổ thụ, kiến trúc, t.h.ả.m cỏ…đều nhuộm một màu vàng rực rỡ. Anh vào ký túc xá trải giường, treo rèm và màn cho cô. Sau đó nhân lúc bóng đêm buông xuống, thời tiết mát mẻ hơn một chút, anh lại chạy ra siêu thị nhỏ của trường mua phích nước, dép lê, dầu gội, sữa tắm, kem đ.á.n.h răng, bàn chải…Anh khuân đồ về ký túc xá cho cô cứ như muốn dọn sạch cả siêu thị vậy.
Đứng dưới chân nhà ký túc, những nữ sinh đi ngang qua không khỏi quay đầu nhìn cặp trai tài gái sắc này. Ánh mắt họ cứ dừng lại trên khuôn mặt và thân hình cao lớn của Khang Tinh Tinh rồi che miệng thì thầm cười với nhau:
“Đồ ngốc, mặc dày thế không biết!”
Ngày hôm sau họ đến ngân hàng làm thẻ cho Chu Nguyệt. Đó là loại thẻ đi kèm với một cuốn sổ tiết kiệm. Thẻ do Chu Nguyệt giữ còn sổ tiết kiệm do Khang Tinh Tinh giữ. Anh trịnh trọng vẫy vẫy cuốn sổ màu đỏ trong tay, cười xấu xa:
“Anh sẽ đi in sổ tiết kiệm thường xuyên để xem Nguyệt Nguyệt có tiêu xài hoang phí không nhé!”
Khang Tinh Tinh ở lại một nhà nghỉ nhỏ gần trường vài ngày, mãi đến khi cô khai giảng mới rời đi. Ban đêm hai người quấn quýt bên nhau điên loan đảo phượng, mồ hôi đầm đìa, hận không thể dốc hết ân ái cả đời này, muốn hòa đối phương vào xương tủy…Cô mặc chiếc áo sơ mi trắng của anh, chống tay lên vòm n.g.ự.c phập phồng của anh nhìn bóng hình rung động kịch liệt trên tường. Giọng nói của cô bị đ.â.m đến rách nát, khớp hàm run rẩy như thể nghiến răng nghiến lợi mà thốt ra:
“Bộ quần áo này em lấy, anh tự mặc áo ba lỗ quần đùi mà về đi!”
Trên tấm t.h.ả.m đầy những vết mốc mờ của căn phòng, vỏ b.a.o c.a.o s.u bị xé vứt đầy đất. Lần cuối cùng cô như bị mất trí mà giữ c.h.ặ.t cổ tay anh ấn xuống gối, không cho anh dùng biện pháp bảo vệ. Những giọt nước mắt nóng hổi rơi trên mặt, trên n.g.ự.c anh:
“Ca, anh cho em đi, em sẽ sinh cho anh một bảo bảo và đặt tên là Mỗi Mỗi.”
...
Tiễn Khang Tinh Tinh đi rồi, Chu Nguyệt thẫn thờ suốt một thời gian dài. Trong mắt cô toàn là bóng lưng rời đi của anh cứ đi một bước lại ngoảnh đầu nhìn, vẫy tay chào cô. Lúc đến bao lớn bao nhỏ còn lúc đi hai tay trống trơn.
Cho nên sau này, nói cô không thể tha thứ cho Giang Hoài chi bằng nói cô càng không thể tha thứ cho chính mình.
Nhưng con người ta sở dĩ phạm sai lầm là bởi vì sự lựa chọn của họ vào khoảnh khắc đó trông không giống như một cái sai, thậm chí còn rất đúng đắn, rất có đạo lý. Chúng ta gọi đó là nỗi khổ tâm hoặc là sự khó xử.
Hết chương 23.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận