Cầu Than Thở
Chương 25: Biến Thành Người Lớn
Đới Yến đi rồi, Chu Nguyệt liền đổ bệnh nặng một trận. Một phần vì kinh hãi quá độ, một phần vì quãng thời gian trước học tập quá sức, mệt mỏi tích tụ không chống đỡ nổi khiến cô phải nằm viện và tạm nghỉ học một năm.
Khang Tinh Tinh vẫn luôn không nói cho cô biết trận bệnh này đã tiêu tốn bao nhiêu tiền. Năm đó Chu Nguyệt 16 tuổi, Khang Tinh Tinh 17 tuổi, lứa tuổi hoa cứ thế tiêu mòn trong bệnh viện.
Mỗi ngày tan học, việc đầu tiên Khang Tinh Tinh làm là nấu cơm sau đó đến bệnh viện trực đêm, ngày hôm sau lại đi học. Có lần quá mệt mỏi cậu nằm ngủ thiếp đi trên chiếc ghế trong bếp, khi mang hộp cơm đến bên giường bệnh trông cậu ủ rũ héo hon. Chu Nguyệt hỏi có chuyện gì cậu cũng không nói, đến khi cô mở nắp hộp cơm ra thì sững sờ.
“Ơ? Chẳng phải nói là nấu canh cá sao? Sao lại thành cá nướng cháy thế này?” Cô chớp mắt nhìn cậu. Cậu hai tay chống đầu gối, dùng ống quần đồng phục giặt đến trắng bệch lau mồ hôi lòng bàn tay rồi cười ngây ngô né tránh ánh mắt cô: “Anh lỡ ngủ quên mất.”
Chu Nguyệt nghe xong không nói lời nào, vùi đầu ăn sạch hộp cá khô đó. Cá quá khô nghẹn ứ ở cổ, cô phải ngửa đầu uống nửa cốc nước rồi lau miệng, trịnh trọng nói với Khang Tinh Tinh:
“Sau này từ thứ hai đến thứ sáu anh đừng tới thăm em nữa. Buổi tối em không thấy đói, vả lại căng tin bệnh viện cũng đâu phải không có cơm, các chị y tá sẽ đỡ em. Nếu các chị ấy bận thì em tự mình đi chậm một chút cũng được.”
“Nhưng em vừa mới phẫu thuật xong, căng tin bệnh viện không kinh doanh buổi...”
“Anh nói nhiều thế nhỉ?”
Từ đó về sau mỗi lần Khang Tinh Tinh đến bệnh viện đều phải lén lút nhìn quanh ở cửa. Bị cô phát hiện, cậu giật mình, mặt dày bước nhanh vào, vội vàng đặt cặp sách xuống đất để hộp cơm lên chiếc tủ đầu giường đầy t.h.u.ố.c men. Cậu hỏa tốc bày cơm ra giống như đang huấn luyện đặc công, không đợi cô mở miệng đã lải nhải tuôn một tràng:
“Hôm nay tan học sớm, bài tập anh làm xong ở tiết tự học rồi, về nhà mới có 6 giờ, xào hai món nấu nồi cơm, ăn xong xuôi ra đây mới 7 giờ...”
Đến lúc buổi tối phải về cậu cũng nấn ná mãi. Chu Nguyệt giả vờ ngủ, cậu liền ngồi trên ghế nhìn cô, nhìn mãi như không bao giờ chán cho đến khi cô đột ngột mở mắt, hạ giọng quát:
“Còn không mau về đi!”
Lúc này cậu mới giống như một chú ch.ó đen lớn bị người ta ghét bỏ, cúi đầu đứng dậy, đuôi mắt dài rũ xuống, tay mân mê cái khóa kéo cặp sách mãi không xong sau đó rầu rĩ không vui bước ra ngoài. Cậu không nói chuyện với cô, bước đi cũng không một tiếng động.
Sau đó yên vị được một ngày, nhiều nhất là hai ngày thì ngày thứ ba cậu lại vác mặt đến, còn đắc ý dọn ra một chiếc giường xếp dây thép mua ở siêu thị nhỏ trước cổng bệnh viện:
“Hôm nay tan học sớm, bài tập anh làm xong ở tiết tự học rồi...”
“Anh trai cháu tốt thật đấy...”
Khi Khang Tinh Tinh không có mặt, bà cụ ở giường bên cạnh thường trò chuyện với cô vài câu:
“Thời buổi này hiếm có đứa con trai nào hiểu chuyện như thế lắm.”
Bà nhắm mắt lầm bầm, vừa nói vừa thở dài. Bà đã 80 tuổi mà con cái lại chẳng có ai đến thăm.
Phòng bệnh của Chu Nguyệt có sáu người, người đến rồi đi, chỉ có cô và bà cụ là bạn cùng phòng “cứng”. Bà cụ thương cô, chống giá treo truyền dịch nhích từng chút đến bên giường, đặt lên đầu giường cô khi thì quả táo, hai quả chuối, lúc lại là hộp chocolate nhưng dặn cô không được ăn quá nhiều.
Chu Nguyệt không có gì báo đáp chỉ biết hát cho bà nghe. Cô dọn ghế ngồi bên giường bà, hát bài mà bà thích nhất. Bà cụ luôn nắm tay bảo cô đừng hát nữa, đừng để ảnh hưởng đến vết mổ:
“Bà vui rồi, vui lắm rồi cháu gái...”
Bà thở dài vỗ nhẹ mu bàn tay cô,
“Cháu gái ngoan, sau này ra ngoài đời đừng có thật thà quá như vậy nhé!”
Giữa các giường bệnh chỉ ngăn cách bởi một tấm rèm. Nửa đêm là lúc bệnh tật hành hạ dữ dội nhất. Chu Nguyệt mặc bộ đồ bệnh nhân cuộn tròn thân mình, những thanh sắt lạnh lẽo của giường bệnh chạm vào da thịt khiến lòng người giá buốt. Bên tai cô toàn là những tiếng rên rỉ đau đớn hết đợt này đến đợt khác.
Cô đã tháo túi nước tiểu nhưng mỗi lần đi vệ sinh về, lúc nằm xuống giường đều bị cái lan can nhô cao kia làm vướng víu. Tại sao người ta lại lắp thứ đồ gây cản trở này làm gì chứ? Mãi đến một đêm nọ, cơn đau xé rách hành hạ khiến cô vã mồ hôi hột. Một tay cô giữ c.h.ặ.t vết mổ đang rỉ m.á.u, tay kia nắm c.h.ặ.t lấy lan can giường bệnh, lúc này cô mới hiểu ra: cái lan can này chính là để người bệnh nắm c.h.ặ.t khi đau đến không chịu nổi.
Cô nắm c.h.ặ.t lan can, c.h.ặ.t đến mức mồ hôi lạnh trong lòng bàn tay làm nó trơn trượt nhưng cô vẫn nghiến răng không để phát ra tiếng rên rỉ như con vật đang hấp hối.
Cô đã thay đổi, cả Khang Tinh Tinh và cô đều nhận ra sự thay đổi này. Cô trở nên trầm mặc ít nói, đằng sau mỗi lần cười ngây ngô vô tư là một khoảng lặng dài dằng dặc.
Ngược lại Khang Tinh Tinh lại nói nhiều hơn. Cậu pha trò trước giường bệnh, kể những câu chuyện cười nhạt nhẽo cho cô nghe. Cô nghe xong chỉ cười ngơ ngẩn, mắt cong cong nắm lấy bàn tay thô ráp như lớp vỏ cây già của cậu vuốt ve hết lần này đến lần khác:
“Bao giờ em mới lớn được đây, Tinh Tinh?”
Khang Tinh Tinh nghe xong, trên gương mặt đen sạm, hốc mắt cậu đỏ hoe, nước mắt còn đang chực trào nhưng vẫn cố cười tự hào nói:
“Anh sẽ lớn trước Nguyệt Nguyệt, biến thành người lớn để bảo vệ Nguyệt Nguyệt.”
“Ừm, đáng lẽ anh phải đi học trước em, vì em mà...” Chu Nguyệt xoay người trên giường, quay lưng về phía cậu cố nhịn hơi nóng và vị chua xót nơi cánh mũi mới cười nói: “Sau này anh phải nghĩ cho bản thân mình nhiều hơn, không được vì em mà hy sinh nhiều như vậy nữa.”
Phía sau, Khang Tinh Tinh im lặng rất lâu, lâu đến mức cô tưởng cậu đã ngủ quên mới nghe cậu nói:
“Tại sao em lại nói như vậy?”
Cậu rất hiếm khi gọi Chu Nguyệt là “em” (nguyên văn: ngươi) một cách trực diện như thế. Đây là lần đầu tiên. Chu Nguyệt quay lưng lại nhanh ch.óng lau nước mắt, xoay người mỉm cười với cậu:
“Ý em là em muốn nhanh khỏe lại rồi cũng sẽ trưởng thành thật tốt, không làm gánh nặng cho anh nữa.”
“…Gánh nặng.”
Cậu dường như không hiểu, mím môi nhìn cô rồi hít một hơi thật sâu. Đáng lẽ vì mệt mỏi quá độ mà mắt cậu đầy tia m.á.u nhưng giờ tròng mắt cậu đỏ rực như m.á.u thực thụ. Chu Nguyệt sợ hãi, vội phủ tay lên mu bàn tay cậu. Tay cậu đang run nhưng không phải run do xúc động mà là sự co giật không tự chủ của cơ bắp. Lúc đó cô không nghĩ nhiều, liếc nhìn những người cùng phòng đang ngủ trưa, dùng hai tay nắm c.h.ặ.t t.a.y cậu áp mặt vào lớp chai sần nóng hổi trong lòng bàn tay cậu, nhỏ giọng:
“Em là muốn nói cho anh biết, em cũng xót xa cho anh mà.”
“Đợi lần này em ra viện,” cô chống người đặt mặt lên đầu gối cậu, “em muốn trao thứ quý giá nhất của mình cho anh.”
Ánh nắng ngoài phòng bệnh chiếu vào mắt cô trong vắt, hưng phấn đến mức hơi bệnh trạng nhưng sự hưng phấn đó nhanh ch.óng hóa thành nước mắt rồi từ khóe mắt đỏ hoe lăn dài xuống chân cậu, thấm thành một đóa hoa lệ,
“Em sợ em không giữ nổi, không trao được cho anh.”
Lần trải nghiệm kinh hoàng đó đã phá hủy một phần trong cô giống như dư chấn sau động đất, điều khiến người ta tuyệt vọng không phải là cường độ bao nhiêu độ mà là không biết còn bao nhiêu lần nữa.
Khang Tinh Tinh hít sâu một hơi rồi đột ngột thở ra, "phụt" một tiếng bật cười.
“Thứ quý giá nhất...”
Cậu lặp lại lời cô, cười nhìn cô đầy tuyệt vọng,
“Còn có thứ gì quý giá hơn em sao?”
Cậu cúi đầu nhìn bàn tay thô kệch như tay lão nông của mình,
“Em thực sự chẳng hiểu gì cả.”
Cô không phải không hiểu mà hoàn toàn ngược lại. Họ một người đen một người trắng, một người trầm mặc một người cởi mở; một người sợ đối phương không biết tình yêu của mình mãnh liệt nhường nào, một người lại càng yêu càng nhút nhát, dường như tình yêu một khi nói ra khỏi miệng sẽ bị phủ đầy tro bụi của thế giới bẩn thỉu này.
Nhưng có một điểm chung đó là họ đều cảm thấy đối phương quý giá hơn bản thân mình. Sau này Chu Nguyệt nghĩ, giá như một trong hai người họ ích kỷ hơn một chút thì tốt biết mấy.
Đến ngày xuất viện, Chu Nguyệt ngồi bên giường bà cụ, hát trọn vẹn cho bà nghe bài .
Ngày hôm đó là thứ bảy. Vốn dĩ Khang Tinh Tinh đã hẹn với cô là thứ hai tuần tới sẽ làm thủ tục xuất viện nhưng cô muốn tạo cho cậu một bất ngờ. Vì thế sáng sớm cô đã xếp quần áo cùng chiếc lọ thủy tinh đựng đầy những ngôi sao giấy mà các bạn cùng phòng gấp tặng vào chiếc túi bơi màu đen, nhìn chiếc tủ đầu giường trống không, chăn gối đã gấp gọn rồi xách túi về nhà.
Đã quá lâu không ra ngoài, vừa bước ra khỏi cổng bệnh viện, ánh mặt trời ch.ói chang làm cô không mở nổi mắt. Cô đưa tay che mắt, chờ cơn đau nhức qua đi. Nghĩ đến cảnh Khang Tinh Tinh ở nhà một mình tranh thủ thời gian cuối tuần, gục đầu dưới đèn bàn ôn lại bài vở với đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t nghiêm trọng như cục sắt thì cô lại muốn cười, rồi hắt hơi một cái thật kêu.
Nhưng trong nhà không có ai cũng chẳng còn đồ đạc gì.
Ngoại trừ giường, bàn trà, sofa, bàn ăn…thì mọi thứ đều biến mất. Tủ kính đầy những món đồ lưu niệm Chu Thiên Thành mang về từ khắp nơi trên thế giới, những chai rượu ngoại và Mao Đài giấu trong tủ âm tường, tất cả đều sạch bách. Chu Nguyệt đứng giữa phòng khách, lần đầu tiên cảm nhận rõ rệt thế nào là "nhà trống bốn bức tường".
Cô ngây người đứng đó, rất lâu sau vẫn không có cảm giác chân thực. Ánh nắng ban trưa chiếu vào nhà sáng rực như một giấc mộng, là một cơn ác mộng.
Cô không biết mình đã đứng bao lâu, đứng đến khi trời tối, bóng đen bao trùm. Khu nhà tập thể của Cục Thẩm kế sáng lên những ánh đèn ấm áp. Người lớn đã tan làm, về nhà rửa tay là bắt đầu bận rộn cơm tối. Cha mẹ cùng nhau than phiền vài câu về chuyện bực mình ở cơ quan, những đứa trẻ, một hoặc hai đứa đang ủ rũ làm bài tập trong phòng ngủ. Việc học đối với chúng chắc là nỗi thống khổ lớn nhất nhưng với cô và Khang Tinh Tinh đó là hạnh phúc và ước mơ duy nhất, mà giờ đây hạnh phúc và ước mơ ấy cũng sắp tan vỡ.
Cửa mở, đứng từ huyền quan cô cũng ngửi thấy mùi bụi than trong không khí. Mọi điểm bất thường bỗng chốc xâu chuỗi lại: bàn tay thô ráp và run rẩy của cậu, gương mặt gầy rộc chỉ là vì quá đen nên không nhìn rõ dấu vết dãi nắng dầm mưa.
Khang Tinh Tinh bước vào, bật đèn rồi giật mình:
“Nguyệt Nguyệt?”
“Đây là điều anh nói về việc biến thành người lớn sao?”
Chu Nguyệt quay lưng về phía cậu nói trong bóng tối. Đứng quá lâu khiến môi cô khô khốc, khó khăn lắm mới mở miệng được, giọng nói cũng khản đặc như vừa nuốt phải một nắm bụi than.
Cậu im lặng.
“Lại còn ngày nào cũng mặc đồng phục để lừa em.”
Cô cười. Cô thật sự ngu ngốc đến c.h.ế.t mất, hèn gì môn toán lại kém như vậy, mánh khóe lừa người vụng về thế này mà cô cũng không nhận ra. Ánh đèn từ vạn gian nhà trước mắt nhòe đi rồi chảy tràn trước mặt cô.
“Có phải anh cũng thấy em rất ngốc và đặc biệt dễ lừa không?”
Cô xoay người lại. Cậu cúi đầu đứng dưới ánh đèn huyền quan, chỉ thấy một hàm răng trắng, nhìn không rõ mặt người cũng không rõ màu áo, thực sự giống như một con hắc tinh tinh.
“Anh không có.” Cậu ngẩng đầu lên, vừa nói đã thở ra một hơi đầy bụi đen. Chiếc ba lô quân dụng rách nát ném phịch xuống đất, bụi than bám quanh sàn gạch men như những "con bồ hóng" trong phim hoạt hình của Miyazaki Hayao.
“Anh muốn em yên tâm dưỡng bệnh.”
Vừa dứt lời, Chu Nguyệt đã vụt một cái lao ra ban công. Tà váy màu xanh như cánh bướm, ngày thường chạy 400 mét cô đã thở không ra hơi vậy mà lúc này chạy nhanh hơn bất cứ ai. Chạy đến ban công, cô ngồi phịch lên bệ cửa sổ, tay bám vào khung cửa mở rộng nhìn Khang Tinh Tinh đã lao ra phòng khách, tóc tai cô bay loạn trong gió.
“Dưỡng bệnh? Để em thấy anh làm công việc này một lần nữa thì em sẽ nhảy từ đây xuống. Dù sao nhà họ Chu đến đời em cũng tuyệt tự rồi nên c.h.ế.t sớm hay muộn cũng thế thôi, coi như xuống dưới kia tạ lỗi với ba em.”
Khang Tinh Tinh không tiến lên phía trước cũng không còn giống như mọi khi giơ tay run rẩy vừa dỗ dành vừa xin tha. Lần này cậu bình tĩnh nhìn cô, nói:
“Em nghĩ em nhanh hơn anh sao? Anh chắc chắn sẽ chạm đất trước em, em có thể thử.”
Chu Nguyệt bám c.h.ặ.t khung cửa sổ sững sờ nhìn cậu. Cậu cũng nhìn cô. Hai người giằng co nửa ngày cuối cùng cô nhận thua, lặng lẽ từ bệ cửa sổ leo xuống.
Khang Tinh Tinh thấy cô xuống cũng không nói gì, xoay người ra huyền quan cởi chiếc áo thun bẩn thỉu ném xuống đất, cầm chai nước trong bao ngửa đầu uống cạn sạch rồi đi vào phòng tắm.
Chu Nguyệt không cam lòng, chắp tay sau lưng, tay nắm c.h.ặ.t đến trắng bệch im lặng đi theo sau cậu. Đi theo mãi đến tận cửa phòng tắm:
“Anh không đến trường bao lâu rồi?”
“Lâu rồi.”
Cậu chậm rãi rửa tay, rửa thế nào cũng ra nước đen chảy mãi không sạch.
“Tại sao, tại sao chứ!”
Chu Nguyệt sốt ruột giậm chân, ngẩng cổ khóc nức nở. Bàn tay giấu sau lưng đã bị cô tự cấu đến nát bấy, cô xông tới đ.ấ.m vào người cậu, những tiếng "thình thịch" trầm đục vang lên. Cô túm áo cậu lắc mạnh, m.á.u trên tay cô lem đầy lên người cậu.
Cậu không phản ứng. Cô lại cười, lau nước mắt ôm lấy cậu nũng nịu:
“Giờ em khỏi bệnh rồi, coi như năm nay anh chờ em thêm một năm. Từ mai chúng mình lại có thể cùng nhau đi học rồi!”
Nhưng cậu thậm chí không ngẩng đầu chỉ thốt ra ba chữ:
“Không có tiền.”
Rồi cậu khóa vòi nước, căn phòng trong nháy mắt rơi vào im lặng tĩnh mịch.
Chu Nguyệt há miệng đứng đờ ra đó.
Khang Tinh Tinh nghiến c.h.ặ.t răng hàm, tiếp tục nói:
“Nếu cả anh và em cùng đi học, đến cuối cùng một người cũng chẳng học nổi. Đối với con gái, đọc sách là quan trọng nhất, còn đàn ông...”
Cậu ngẩng đầu nhìn mình trong gương, không biết từ lúc nào cậu đã cao lớn đến mức gương mặt trong gương không còn thấy phần trán trở lên nữa,
“Đàn ông có học hay không đều có thể dựa vào sức mình kiếm tiền nuôi gia đình, không khác gì nhau cả.”
Cậu quay đầu lại nở nụ cười trấn an đầu tiên trong ngày hôm nay:
“Anh thông minh thế này, làm gì mà chẳng tốt.”
Cậu không còn giống như trước kia, nâng niu cô như báu vật trong lòng bàn tay để dỗ dành cũng không còn giống như tên tiểu nô bộc cười ngây ngô chạy theo sau gọi cô là “Nguyệt Nguyệt”.
Cậu dường như thật sự đã biến thành người lớn ngay lập tức. Những ngày cô nằm viện là lần đầu tiên họ xa nhau ngắn ngủi, cậu đã gặp chuyện gì, gặp những ai và một mình nằm trên giường nhìn trần nhà đã nghĩ những gì cô đều không biết. Cô chỉ biết rằng một khi cậu đã quyết định, cô hoàn toàn không có cách nào xoay chuyển.
Nhưng hai kẻ bướng bỉnh cuối cùng vẫn mỗi người lùi một bước. Công việc dưới hầm mỏ quá nguy hiểm, dù tiền nhiều nhưng cậu không đi nữa. Cậu đến quán nướng của Lâm Bằng, là bạn học cấp hai để giúp việc. Làm chưa được bao lâu cậu đã chế ra một cái băng chuyền đưa thức ăn tự động, không cần người phải chạy lên chạy xuống cầu thang giao đồ nữa.
Sau này Chu Nguyệt thấy thứ tương tự trong các siêu thị lớn ở Thâm Quyến, tiếng "vèo vèo" lướt qua trên đỉnh đầu, giảm tốc ở đoạn cuối rồi đưa đồ đến trước mặt khách. Một mình cô ngửa đầu đứng nhìn trong siêu thị rất lâu khiến những người qua lại cũng ngửa đầu nhìn theo cô:
“Nhìn cái gì thế?”
Chu Nguyệt chỉ còn cách liều mạng học tập. Buổi trưa về nhà ăn cơm, vừa vào nhà đã thấy mùi thức ăn thơm phức, Khang Tinh Tinh vừa tháo tạp dề vừa bước ra:
“Về rồi à? Ăn cơm thôi!”
Ăn xong cô ngủ trưa một tiếng, buổi chiều Khang Tinh Tinh đạp xe chở cô đi học.
Xe đạp đi qua cây cầu dài, cô ôm lấy eo cậu, vùi mặt vào lưng cậu nghe tiếng chim hót líu lo, nghe tiếng rặng liễu rủ chạm vào mặt nước xào xạc. Nước mắt cô thấm ướt cả lưng áo cậu nhưng cậu dường như không hề hay biết.
Mỗi khi nhảy xuống xe, cô đều dụi đôi mắt sưng húp nói dối là do ngủ quên nên chảy nước miếng, cậu chỉ cười, bảo “Nghe giảng cho tốt nhé” rồi lại đạp xe quay về.
Buổi tối tan học, cô đến quán nướng nhà Lâm Bằng tìm Khang Tinh Tinh. Gia đình họ cũng đang ăn tối, cô và Khang Tinh Tinh liền ăn cùng gia đình họ một chút.
Nhưng đến kỳ thi tháng hay thi cuối kỳ, Khang Tinh Tinh sẽ không làm gì cả, chỉ ở nhà đồng hành cùng cô. Buổi tối cô về, vừa ngồi xuống ghế là không muốn đứng lên, Khang Tinh Tinh đã nấu cơm xong bưng đến trước mặt rồi ngồi bên cạnh cô đọc sách.
Cô ăn vài miếng, chợt nhớ ra điều gì là bắt đầu tính toán học đến quên trời đất. Đến khi tính xong thức ăn vẫn còn nóng là do Khang Tinh Tinh hâm lại cho cô.
Hai năm đó dù khó khăn đến mấy nhưng chỉ cần cô ở nhà thì điều hòa mùa hè sẽ không bao giờ tắt. Trang sách bị gió thổi lật, bên cạnh đồ ăn luôn có một quả táo đã gọt sẵn. Cậu ngẩng đầu khỏi trang sách nhìn cô, chỉ những lúc này trên gương mặt đen sạm lạnh lùng ấy mới thoáng chút ý cười.
Nhưng đến đêm khi Chu Nguyệt chạy đến phòng mạt chược thì cửa luôn khóa c.h.ặ.t. Cô gõ cửa, chỉ nghe tiếng cậu vọng ra từ bên trong:
“Đi ngủ đi.”
Họ không còn ngủ chung nữa. Chiếc giường tầng giờ là của riêng cô, hôm nay ngủ tầng trên ngày mai ngủ tầng dưới. Cô gõ gõ vào tường: “Tinh Tinh?” nhưng bên kia không một tiếng động.
Quán nướng của nhà Lâm Bằng làm ăn phát đạt, cha của Lâm Bằng bắt đầu sinh tật chơi bời bậy bạ bên ngoài, nghe nói tiểu tam còn mang thai. Sau đó ông ta lại thua bạc nợ nần phải gán cả cửa hàng đi.
Ngày hôm đó Chu Nguyệt, Lâm Bằng và Khang Tinh Tinh ngồi trên những bậc thềm hình chữ L, nhìn quán nướng hoang tàn, đồ đạc bị dọn sạch chỉ còn trơ lại hai chiếc ghế nhựa. Lâm Bằng khóc đến mức nước mũi chảy dài, vừa lau nước mắt vừa ngửa cổ nốc bia ừng ực.
Chu Nguyệt cũng cảm thấy bất lực, gương mặt đờ đẫn ôm cặp sách, cảm nhận cuộc đời thật bấp bênh. Chính Khang Tinh Tinh là người đầu tiên đứng dậy, nói:
“Còn sống là còn cách.”
Chu Nguyệt và Lâm Bằng đi theo sau cậu, đi theo cái bóng bị hoàng hôn kéo dài dằng dặc. Trong bất cứ hoàn cảnh nào thì cậu vẫn luôn là trụ cột tinh thần của họ.
Quán nướng mất rồi, Khang Tinh Tinh đi công trường dọn gạch, trộn xi măng. Bữa trưa chỉ có một cái màn thầu ăn kèm với một chai nước khoáng.
Lâm Bằng vì học hành vốn đã không tốt, gia đình lại nợ nần nên cũng dần dần bỏ học đi theo Khang Tinh Tinh như một đàn em.
Sau này Chu Nguyệt phát hiện những "đàn em" tình nguyện đi theo cậu ngày càng nhiều. Khang Tinh Tinh, một gã dân công nhỏ bé mới vừa tròn 18 tuổi mà đi đến đâu cũng có một nhóm người bám theo đông đúc.
Kỳ nghỉ hè năm lớp mười một, mỗi buổi tối Chu Nguyệt đều phải bôi t.h.u.ố.c trị bỏng nắng cho Khang Tinh Tinh. Sau gáy và lưng cậu đều bị cháy nắng bong tróc, những mảng da đỏ đen loang lổ như những vết sẹo. Chu Nguyệt dùng tăm bông nhẹ nhàng lột bỏ từng lớp da c.h.ế.t rồi bôi d.ư.ợ.c, đau đến mức cổ và lưng cậu ướt đẫm mồ hôi nhưng cậu vẫn nghiến răng không rên một tiếng.
Trước kỳ thi đại học, Khang Tinh Tinh hỏi Chu Nguyệt muốn thi vào đâu, cô nói Quảng Châu.
“Được.”
Cậu không hỏi tại sao, chỉ cầm quyển sách hướng dẫn nguyện vọng, dưới ánh đèn bàn nghiên cứu điểm chuẩn qua các năm của các trường đại học top đầu ở Quảng Châu. Cậu nín thở tập trung, ch.óp mũi đẫm mồ hôi. Một quyển sách dày đặc những ghi chú của cậu, những mũi tên đỏ lục trông như biểu đồ hình nến của chứng khoán.
“Em muốn đi xem nhà của anh.”
“Được.”
Mùa hè sau khi kỳ thi đại học kết thúc, Khang Tinh Tinh vẫn suốt ngày vùi mình ở công trường. Chu Nguyệt đi tìm cậu, mang cơm cho cậu rồi ngồi bên cạnh nghe đám anh em của cậu nói đùa tếu táo sau đó cười ngây ngô theo.
“Thế này thì tốt rồi, Nguyệt Nguyệt nhà mình đậu đại học rồi, Khang ca cũng có thể yên tâm tìm bạn gái. Mấy đứa con gái nhìn anh mà thèm nhỏ nước dãi kìa! Khang ca cứ thong thả mà chọn, chọn đứa nào xinh nhất ấy!”
Khang Tinh Tinh dù đội mũ bảo hộ, người đầy bụi đất và mồ hôi hôi hám vẫn khiến các cô gái trẻ hay phụ nữ trẻ đi ngang qua phải mê mẩn tâm thần. Có một điều là, đàn ông càng ít gần nữ sắc, càng cao lãnh cấm d.ụ.c thì lại càng khiến phụ nữ khao khát. Mấy gã thanh niên làm cùng Khang Tinh Tinh có người đã nếm mùi đời, có người chưa nhưng cứ nói đến chuyện trai gái là đứa nào đứa nấy cười đầy ám muội, hò reo ầm ĩ còn hăng hái hơn cả Khang Tinh Tinh.
Chu Nguyệt không cười, cô cúi đầu xới cơm trong hộp cảm thấy thức ăn trong miệng thế nào cũng không nuốt trôi. Cô ăn lấy lệ hai miếng rồi không ăn nữa, đứng dậy giận dỗi nói với Khang Tinh Tinh:
“Ăn xong chưa? Anh!”
Khang Tinh Tinh ngẩng cổ nhìn cô đầy mờ mịt, má phồng lên vì đầy cơm, cơm trong hộp vẫn còn hơn nửa:
“Anh...”
Lời chưa kịp nói xong thì hộp cơm đã bị cô giật lấy.
Sau đó cô tự nhốt mình trong phòng vài ngày, đọc sách, vẽ tranh. Nhưng điều bi t.h.ả.m là năng khiếu hội họa của cô quá kém, vẽ gì cũng chẳng ra hình thù gì. Thế là cô chuyên vẽ Khang Tinh Tinh, vẽ cậu thành một con hắc tinh tinh với hàm răng trắng nhởn đang mắng người.
Chỉ khi đi vệ sinh cô mới bước ra ngoài. Mỗi lần đi qua phòng khách cô đều bắt gặp ánh mắt của Khang Tinh Tinh đang ngồi xổm ngoài ban công giặt giày hoặc vò quần áo cho cô. Cậu quay đầu nhìn cô, bị cô phát hiện là lập tức quay mặt đi ngay.
“Nhìn cái gì mà nhìn?” Cô giậm chân chỉ vào lưng cậu mắng. Cậu quay lưng về phía cô, một lúc lâu sau mới thốt ra được ba chữ: “Anh không có.”
“Em thấy rõ ràng là anh nhìn em mà!”
“...”
Chờ cô đi vệ sinh xong thì "rầm" một tiếng đóng cửa phòng vệ sinh, trở lại phòng ngủ lại "rầm" một tiếng đóng cửa phòng ngủ. Khi cô bắt đầu tập trung đọc sách được một lúc thì nghe tiếng cậu gõ cửa:
“Nguyệt Nguyệt.”
“Làm gì!”
“Anh có cái này cho em.”
“Cái gì?”
“Em ra đây mà xem.”
Chu Nguyệt quay đầu hầm hầm nhìn ra cửa, do dự một lát rồi không thắng nổi trí tò mò, bước tới mở cửa. Thấy cậu đang giấu tay sau lưng:
“Cái gì? Đưa đây!”
Hai người giằng co một hồi, cuối cùng cậu cũng đưa cho cô một chiếc hộp bên trên có dòng chữ Nokia.
Đó là một chiếc điện thoại nắp trượt màu hồng mới tinh, dưới ánh sáng lấp lánh như lớp sơn móng tay màu nhũ.
“Thứ này đắt lắm đấy! Anh lãng phí tiền làm gì? Em đến trường dùng bốt điện thoại công cộng gọi cho anh là được rồi mà?”
Chu Nguyệt xót tiền, bảo cậu mang đi trả nhưng cậu đời nào chịu.
Cậu lấy ra một chiếc điện thoại khác màu đen cũng là Nokia:
“Anh ở công trường sao nhận được điện thoại công cộng? Em cứ gọi vào di động của anh, anh sẽ nghe được ngay.”
Hai người ngồi trên sofa phòng khách, người một câu tôi một câu nghiên cứu cách dùng. Chu Nguyệt vẫn còn giận nên giọng hung hăng, Khang Tinh Tinh chỉ cười, nhét điện thoại vào tay cô bảo cô thử gọi cho cậu.
Đó là cuộc điện thoại đầu tiên của họ. Một tiếng “Alo?” vang lên ngay trong gang tấc mà ngỡ như xa tận chân trời.
Hết chương 22.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận