Cầu Than Thở

Chương 24: Bão Cát Và Sự Sụp Đổ Của Một Giấc Mộng

 

Sau đó Đới Yến thường xuyên trở về nhà trong tình trạng say khướt. Bà lăn lộn trên giường và nôn mửa, sức lực lại lớn đến lạ lùng, đè cũng không đè nổi. Khang Tinh Tinh phải dùng cả hai tay mới miễn cưỡng giữ c.h.ặ.t được chân bà còn Chu Nguyệt bưng chậu rửa mặt đứng bên cạnh, nghe bà mơ màng gọi tên “Thiên Thành”.

“Tinh Tinh, có phải mẹ bị thứ gì dơ bẩn ám vào rồi không?”

Đã nhiều năm Chu Nguyệt không nghe thấy tên cha mình, lại nhớ đến chuyện nồi sủi cảo mặn chát trước đó khiến cô sợ hãi đến mức hoang mang.

Cũng chẳng trách cô dù học cả bụng kiến thức khoa học mà vẫn nghĩ đến chuyện mê tín dị đoan, giữa đêm hôm khuya khoắt thế này... người đàn bà trên giường vừa khóc vừa cười, son môi lem luốc khắp mặt nhìn như m.á.u chảy đầm đìa, bị mái tóc dài quấn lấy trông chẳng khác gì một con quỷ nước, đôi mắt nửa nhắm nửa mở không chút thần sắc, ai mà chẳng sợ? Khang Tinh Tinh nhìn một hồi lâu, ngẩng đầu lên nở nụ cười trấn an Chu Nguyệt:

“Sẽ không đâu, Nguyệt Nguyệt đừng sợ.”

Sau này sự thật cũng chứng minh đó chẳng phải lệ quỷ Chu Thiên Thành về đòi mạng, bao nhiêu năm rồi, muốn đòi thì đã đòi từ sớm. Đó là vì Đới Yến đã gặp một người, bữa sủi cảo mặn đến phát khổ kia chính là bữa cơm cuối cùng bà nấu cho những đứa trẻ.

Nhưng lúc ấy Chu Nguyệt và Khang Tinh Tinh vẫn chưa cảm thấy có gì khác biệt so với trước kia, Đới Yến vốn là người thất thường, những ngày bà không về nhà hay không nấu cơm đã quá nhiều rồi.

Sau kỳ thi Trung khảo, kỳ nghỉ hè đó hai đứa trẻ mỗi ngày đều ngủ đến khi tự nhiên tỉnh, cùng nhau chuẩn bị xào vài món ăn, nấu một nồi cơm, đôi khi chỉ là một bát mì đơn giản. Ăn no rồi thì đi dạo hiệu sách, chẳng qua là đổi sang một hiệu sách khác.

Khang Tinh Tinh sợ vào lớp mười Chu Nguyệt lại đuối môn Toán nên quan niệm "cần cù bù thông minh", cậu mua sẵn sách tham khảo cho cô, dẫn cô ra tiệm trà sữa gần hiệu sách để chuẩn bị bài trước, một ly trà sữa trân châu hai đứa anh một ngụm tôi một ngụm cùng uống.

Thứ trà sữa đó chẳng có chút liên quan gì đến sữa hay trà cả, toàn là phẩm màu và tinh dầu pha ra, đủ loại màu hồng, lục, tím, được gọi bằng những cái tên mỹ miều như vị dâu, vị dưa lưới, vị khoai môn. Thế nhưng sau này khi Chu Nguyệt đi Quảng Châu, Thâm Quyến rồi theo Giang Hoài đến Hong Kong, Thượng Hải cũng chưa từng được uống lại ly trà sữa nào ngon đến thế.

“Chỉ là trà sữa thôi mà, có gì lạ lẫm đâu?”

Giang Hoài từng cười cô như vậy, cô cũng tự cười chính mình. Khi cô quay lại nơi này, cửa hàng ấy cùng cả con phố cũ đều đã biến thành những tòa nhà cao tầng mọc lên như nấm sau mưa.

Cô chỉ nhớ kỳ nghỉ hè năm ấy trời rất nóng, luồng gió thổi ra từ điều hòa của tiệm trà sữa mang theo mùi ngọt lịm đến ngấy, ngửi thôi cũng đã thấy chẳng còn vị giác gì. Buổi tối cô cùng Khang Tinh Tinh ghé vào sạp ăn vặt ven đường mua một ly Oden cay đến mức cả hai mồ hôi đầm đìa, thỏa mãn cơn thèm rồi mới dắt nhau về nhà.

Nhưng ngày hôm đó thì khác, trời tối sầm lại đặc biệt sớm, bão cát như muốn nổi lên nhưng lại không thổi thành cơn, bầu trời mang sắc vàng xám xịt mây đen giăng kín, gió thổi qua mang theo hơi cát bụi. Chu Nguyệt và Khang Tinh Tinh đói bụng đón gió chạy về, vừa bước vào hành lang thì bên ngoài cuồng phong bắt đầu gào thét.

“Cửa không đóng.”

Chu Nguyệt nấp sau lưng Khang Tinh Tinh, tim đập thình thịch, mùi đất cát tràn ngập vào hành lang tĩnh lặng đến mức khiến người ta nghẹt thở.

“Đừng sợ, Nguyệt Nguyệt đừng sợ.”

Khang Tinh Tinh hộ tống Chu Nguyệt sau lưng rồi đẩy cửa bước vào, đập vào mắt là một chiếc áo sơ mi xám của đàn ông vắt trên lưng ghế sofa, chất vải mềm mại như thủy ngân tỏa sáng trong căn phòng tối tăm gần như đen kịt. Hai người định nhìn kỹ hơn nhưng vừa bước vào đã dẫm phải thứ gì đó. Dưới ánh sáng từ đèn cảm ứng ngoài hành lang, họ thấy một chiếc giày cao gót màu đỏ trên sàn, chiếc còn lại bị đá văng ra xa và cuối cùng, những tiếng động từ trong phòng ngủ loáng thoáng truyền ra.

Trước đây Chu Nguyệt không hiểu nhưng giờ cô đã hiểu, Khang Tinh Tinh dĩ nhiên cũng minh bạch. Hai người đứng chôn chân bên cạnh tủ giày ở huyền quan, tiến không được mà lùi cũng chẳng xong, tâm tình hỗn loạn cực điểm. Cuối cùng họ quyết định đi ra ngoài nhưng vừa xoay người thì tiếng động trong phòng ngủ chợt tắt, khi họ ra đến cửa, trong phòng cũng truyền đến tiếng bước chân lẹt quẹt. Chu Nguyệt quay đầu nhìn lại, lòng chợt lạnh lẽo.

Trời bên ngoài vẫn còn mờ tối nhưng chưa đen hẳn, người kia từ phòng ngủ bước ra, nương theo ánh sáng yếu ớt cô thấy một gương mặt tái nhợt, mái tóc ướt đẫm bết lại thành từng lọn, hắn ta không mặc áo, mồ hôi trên người lấp lánh như được phủ một tầng phấn bạc. Hắn ta mặc chiếc quần tây đen, vừa đi ra vừa dùng bàn tay với những khớp xương rõ ràng vuốt ngược mái tóc dài ra sau theo thói quen. Khi thấy hai đứa trẻ đang đứng trong góc, môi hắn ta khẽ nở nụ cười rồi dừng lại ở huyền quan, ánh mắt lướt qua Khang Tinh Tinh và Chu Nguyệt, cuối cùng dừng lại trên mặt Chu Nguyệt thì nụ cười càng sâu hơn:

“Chào các cháu.”

Máu trong người Chu Nguyệt như đông cứng lại, bàn tay được Khang Tinh Tinh nắm lấy lạnh ngắt như cục băng. Khang Tinh Tinh chắn cô ra sau lưng, cô không còn nhìn thấy mặt người đó nữa. Người nọ cũng chẳng buồn quan tâm, chỉ cười nhạt một tiếng rồi cầm chiếc áo sơ mi trên lưng ghế lên chậm rãi mặc vào sau đó ngồi xuống sofa hút t.h.u.ố.c. Hắn ta vừa hút vừa nhìn ra ngoài cửa sổ, hoàn toàn không có ý định phản ứng với hai đứa trẻ. Mãi đến khi Đới Yến đi chân trần, khoác chiếc áo ngủ bằng lụa băng từ trong phòng ngủ bước ra thì hắn mới nhìn ra cửa sổ và nói:

“Bão cát đến rồi.”

“Ừ.” Đới Yến cũng giống như hắn ta, liếc nhìn hai đứa nhỏ một cái rồi đi tới ngồi xuống bên cạnh và dựa sát vào người hắn ta cùng nhìn ra ngoài cửa sổ. Một hồi lâu sau bà mới quay đầu lại, tựa đầu vào vai hắn ta thản nhiên nhìn về phía hai đứa trẻ, giọng nói mềm mại như không xương: “Gọi chú Lâm đi con.”

Người đó tên là Lâm Tấn Trung còn có phải là chữ "Tấn" hay chữ "Trung" đó hay không, đến cuối cùng Chu Nguyệt cũng chẳng rõ. Chỉ là sau đó hắn ta thường xuyên tới nhà, ban ngày nhìn hắn ta dưới ánh mặt trời có chút khác biệt nhưng điểm chung vẫn là gương mặt trắng bệch, dáng người cao gầy, vẻ ngoài ốm yếu, ngũ quan không giống và tuổi tác cũng trẻ hơn Chu Thiên Thành, chưa đến ba mươi tuổi. Đới Yến bảo Chu Nguyệt gọi hắn ta bằng ba, phỏng chừng bản thân hắn ta cũng không mấy tình nguyện. Hắn dựa vào sofa cười nhìn Chu Nguyệt, chân mày khẽ nhíu nhưng nụ cười không giảm, dịu dàng nói với Đới Yến:

“Con bé không muốn thì thôi vậy.”

Ban ngày, phần lớn thời gian hắn ta đều ngồi trên sofa phòng khách, lúc thì chống tay xem TV lúc thì nhìn ra cửa sổ, gạt tàn t.h.u.ố.c đầy ắp tàn, cả phòng khách nồng nặc mùi t.h.u.ố.c lá.

Đợi đến khi Đới Yến trang điểm xong bước ra khỏi phòng ngủ thì hắn ta mới hạ chân xuống đứng dậy, vớ lấy bao t.h.u.ố.c và bật lửa trên bàn rồi xỏ dép lê đi ra ngoài.

Không gian hoạt động của Chu Nguyệt và Khang Tinh Tinh giờ chỉ còn lại căn phòng nhỏ. Phòng mạt chược đã trở thành nơi của Lâm Tấn Trung và Đới Yến, hai người ở bên trong chơi bài Bridge, từ xa đã nghe thấy tiếng Đới Yến cười nũng nịu:

“Anh thật đáng ghét!”

Thỉnh thoảng Chu Nguyệt ra ngoài đi vệ sinh, Khang Tinh Tinh cũng phải đi cùng cô.

Gặp lúc hắn ta đang ngồi chán chường ở phòng khách, dưới ánh mặt trời hắn ta sẽ quay đầu lại cười với họ:

“Hi!”

Hắn ta giơ điều khiển từ xa lên, giống như đang trêu chọc ch.ó mèo nhỏ mà hỏi:

“Xem TV không?”

Không nhận được phản hồi hắn ta cũng chẳng giận, chỉ cười một cái rồi lại quay đầu đi.

Hắn ta ở nơi này một cách thẫn thờ, không có niềm vui cũng chẳng thấy đau khổ, chỉ là một sự buồn chán nhẹ nhàng thường thấy ở những kẻ ăn chơi trác táng, có thể chịu đựng được nhưng tốt nhất là không nên có.

Có đôi khi Đới Yến nhớ ra phải nấu cơm, hắn ta sẽ đứng lên chậm rãi dạo bước vào bếp, ôm lấy bà từ phía sau cười một cách ngây dại, vừa cười vừa lắc lư khiến Đới Yến không cầm nổi d.a.o phay. Bà quay lại đẩy hắn ta một cái, cười mắng:

“Được rồi, được rồi, không nấu nữa! Ra ngoài ăn! Vừa lòng anh chưa!”

Buổi tối hai người hoặc là không về, nếu về thì cũng đã nửa đêm, mà hễ về là chẳng lúc nào yên tĩnh.

Sự kiều mị, rên rỉ của Đới Yến thời trẻ nay đã biến mất ở cái tuổi như lang như hổ này. Những tiếng kêu thê lương trong phòng ngủ xuyên qua vách tường khiến người nghe phải rùng mình kinh hãi. Sáng hôm sau khi Khang Tinh Tinh và Chu Nguyệt mở cửa, mùi rượu nồng nặc tích tụ qua đêm trong phòng khách có thể khiến người ta ngã ngửa.

Bà giống như vùng đất khô cằn lâu ngày gặp mưa rào, một khi được tưới tẩm thì mọi thứ trên thế gian đều biến mất trong mắt bà. Trong mắt bà chỉ có Lâm Tấn Trung và một giấc mộng huyễn hoặc. Bà chẳng màng đến Khang Tinh Tinh và Chu Nguyệt nữa, chỉ mang tính tượng trưng mà mua cho họ một chiếc giường tầng. Khi thợ chuyển nhà dọn giường vào, bà tựa vào khung cửa xoa eo, ngón tay sơn móng đỏ sắc nhọn chọc vào đầu con gái, lời thoại vẫn là câu kinh điển:

“Tránh xa anh con ra!”

Mấy anh thợ chuyển nhà cởi trần nghe xong đều ngẩn ngơ rồi nhìn nhau ngơ ngác. Bà cũng chẳng buồn quan tâm, quay người xách túi rời khỏi nhà.

Khoảng thời gian đó, giữa Chu Nguyệt và Khang Tinh Tinh cũng là sự im lặng, dường như người đáng lẽ phải xấu hổ lại là họ. Chu Nguyệt thích nằm giường trên, ban đêm họ lại nép vào nhau ngủ trên đó. Khang Tinh Tinh nằm thẳng, hai tay gối dưới đầu nhìn trần nhà thẫn thờ, Chu Nguyệt rúc vào lòng cậu nhìn ánh trăng u buồn ngoài cửa sổ.

“Ba qua đời đã nhiều năm rồi.”

Chu Nguyệt bất chợt lên tiếng.


Khang Tinh Tinh đưa một bàn tay vuốt ve đuôi tóc cô, khẽ đáp:

“Phải rồi, đã năm năm rồi.”

Lại im lặng, năm năm có tính là lâu không? Chắc là có. Chu Nguyệt suy nghĩ một lát rồi nói tiếp:

“Thực ra mẹ chỉ muốn có người yêu mình thôi.”

“Đúng vậy.”

Chu Nguyệt vẫn im lặng, mỗi lần im lặng là một lần cô hoài nghi chính mình. Lâm Tấn Trung có yêu Đới Yến không? Cô cố gắng tìm kiếm dấu vết tình yêu của hắn ta dành cho bà nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn không thấy. Chu Thiên Thành nhìn Đới Yến bằng ánh mắt có sự lả lơi, đắm đuối lẫn cô đơn nhưng Lâm Tấn Trung thậm chí còn chẳng buồn nhìn bà. Trừ phi bắt buộc, hắn ta sẽ cười trước rồi mới quay đầu nhìn bà, một tay vuốt tóc, giọng nhỏ nhẹ gọi “Chị”. Thời gian còn lại hắn ta thà nhìn lá cây bạch đàn ngoài cửa sổ hay nhìn lũ chim sẻ nhảy nhót trên cành còn hơn.

Nhưng Chu Nguyệt lại nghĩ không yêu cũng chẳng sao, mẹ yêu hắn ta là được rồi. Có thể ở bên người mình yêu đó chính là hạnh phúc.

“Nhưng em không muốn gọi hắn là ba.”

Chu Nguyệt cuối cùng cũng nói ra.

“Anh cũng không gọi.”

Hai đứa trẻ cứ thế thì thầm to nhỏ, thương lượng một hồi rồi quyết định không thể thỏa hiệp, chỉ gọi là chú Lâm.

Sự thật chứng minh, trong căn nhà bốn người này, ngoại trừ Đới Yến ra thì không ai muốn Chu Nguyệt gọi Lâm Tấn Trung là ba cả.

Năm lớp mười cứ thế trôi qua một cách ch.óng vánh. Trong nhà có thêm thành viên mới, Đới Yến tâm tình tốt nên khí sắc cũng hồng hào hẳn lên. Bà vui thì tiền tiêu vặt cho bọn trẻ cũng nhiều hơn nhưng Khang Tinh Tinh và Chu Nguyệt vẫn chắt chiu từng đồng một.

Đêm giao thừa năm 2005, Đới Yến cùng Lâm Tấn Trung đi chơi thâu đêm. Khi đó những sàn disco hay phòng khiêu vũ lỗi thời đã không còn thịnh hành, tiệm Karaoke thương mại đầu tiên mở ra ở thành phố nhỏ đã đông nghẹt người.

Bữa cơm tất niên là do Khang Tinh Tinh gói sủi cảo. Họ vừa ăn vừa nghe tiếng pháo nổ đì đùng của lũ trẻ trong khu tập thể, ngắm nhìn pháo hoa rực rỡ ngoài cửa sổ. Tiếng rít x.é to.ạc bầu trời đêm, rồi "đùng" một tiếng, những bông pháo hoa đỏ, xanh, lục đua nhau nở rộ sáng rực như ban ngày.

Chu Nguyệt vừa nhai sủi cảo, vừa đưa tay ra bệ cửa sổ, nhìn ánh pháo hoa phản chiếu trên chiếc nhẫn Tinh Nguyệt lung linh huyền ảo.

Ăn xong, rửa bát sạch sẽ, Chu Nguyệt nằm trong lòng Khang Tinh Tinh xem chương trình Gala Chào Xuân. Hai người ngồi trên sofa cười ha hả thành một đoàn, bầu không khí náo nhiệt khiến cửa sổ trong phòng kết lại một tầng sương mù.

Năm 2005 cứ như vậy trôi qua.

Vận rủi bắt đầu từ năm 2006.

Năm đó hai đứa trẻ vừa mới lên lớp mười một, lại học trường chuyên nên việc học lập tức trở nên căng thẳng. Ngoại trừ lúc tắm rửa và đi vệ sinh thì phần lớn thời gian ở nhà họ đều nhốt mình trong căn phòng nhỏ để học bài.

Khi tan học về nhà, đôi khi vợ chồng Đới Yến không có ở đó hoặc vừa vào cửa đã thấy Lâm Tấn Trung mặc chiếc áo ba lỗ trắng, quần đùi hoa nằm bò trên sofa như một con rắn độc uể oải. Trong phòng tắm vang lên tiếng nước róc rách, không khí nồng nặc mùi hoan lạc giường chiếu.

Ban đầu Chu Nguyệt và Khang Tinh Tinh còn cảnh giác. Chu Nguyệt đi vệ sinh hay tắm rửa, Khang Tinh Tinh đều đứng canh ở cửa phòng tắm không rời nửa bước. Nhưng may mắn là Đới Yến không bao giờ để Lâm Tấn Trung ở nhà một mình, hai người đi đâu cũng có đôi có cặp.

Lâm Tấn Trung cũng chưa bao giờ liếc nhìn hai đứa trẻ, gặp mặt thì cười một cái, không ai phản ứng hắn ta cũng chẳng giận. Hắn ta trắng trẻo như phụ nữ, mỗi lần huýt sáo vuốt tóc đi ngang qua phòng tắm đều phải soi gương một chút.

Vì vậy dần dần Khang Tinh Tinh và Chu Nguyệt cũng bớt phòng bị. Đồ lót của Chu Nguyệt giặt xong đều phơi ở góc trong cùng của ban công, ngồi ở phòng khách sẽ không nhìn thấy.

Có đôi khi đi vệ sinh gấp, cô sẽ bảo Khang Tinh Tinh kiểm tra trước cho mình một lỗi sai trong bài tập còn cô tự vào nhà vệ sinh, chỉ mất hai ba phút là xong.

Ngày hôm đó cũng như bao ngày khác, Đới Yến đang tắm trong phòng tắm, phòng khách không bật đèn mà chỉ có chiếc đèn bàn trong phòng nhỏ là sáng. Chu Nguyệt cảm thấy khát, đi vào bếp rót ly nước, đứng quay lưng về phía phòng khách mà uống. Vừa uống cô vừa nhẩm lại các công thức vật lý trong đầu, không chú ý đến tiếng bước chân phía sau. Đợi đến khi phát giác thì đã muộn, cả người lẫn ly nước bị quật ngã xuống sàn, tiếng gốm vỡ vang lên khô khốc. Cô dồn hết sức lực để thét lên nhưng miệng đã bị một bàn tay bịt c.h.ặ.t. Hóa ra gã đàn ông mảnh khảnh uể oải kia lại có sức lực lớn đến thế, hắn ta dễ dàng cưỡi lên người cô, chân đè c.h.ặ.t lên bàn tay đã bị mảnh vỡ cắt rách của cô. Giữa ánh đèn neon đỏ lục ngoài cửa sổ, cô lờ mờ thấy gương mặt tái nhợt của hắn ta vẫn đang nở nụ cười.

Cô giãy giụa, hai chân đạp loạn xạ trên sàn. Lớp gạch men lạnh lẽo dưới thân còn buốt giá hơn cả núi băng, cô khóc lóc nức nở trong lòng bàn tay hắn ta. Khi đã cạn kiệt chút sức lực cuối cùng thì cô đập mạnh gáy xuống sàn nhà, tiếng va chạm vang lên "cộp cộp", cửa phòng ngủ cũng bị đập "rầm rầm". Đó là tiếng người dùng thân mình để phá cửa. Không biết nếu Chu Thiên Thành có linh thiêng trên trời liệu ông ta có hối hận vì trước đây vì muốn "an toàn" mà đã lắp cho căn phòng nhỏ của hai đứa trẻ một cánh cửa kiên cố như bê tông cốt thép hay không.

Chu Nguyệt nghiêng đầu, từ kẽ hở giữa thân thể người đàn ông thấy cánh cửa phòng ngủ đã biến dạng. Nhưng giữa những tiếng động lớn ấy, tiếng vải vóc bị x.é to.ạc như xé tỏi vẫn vang lên ch.ói tai và đáng sợ.

Xong rồi, cô đờ đẫn nghĩ, nhìn lên trần nhà trống trải bên cạnh gương mặt cười của gã đàn ông mà từ bỏ sự kháng cự cuối cùng.

Không sao cả, không có vấn đề gì cả, cô nghĩ thầm, ngước nhìn những mảnh gốm vỡ trên sàn, chúng thật sắc bén. Lát nữa cô sẽ dùng chúng để kết thúc chính mình, sẽ nhanh thôi.

Đới Yến bị tiếng phá cửa làm cho kinh hãi, bà quấn khăn tắm lao ra khỏi phòng tắm và cảnh tượng đập vào mắt bà là: Chu Nguyệt nằm trên sàn bếp, xung quanh là mảnh gốm vỡ, m.á.u chảy đầm đìa trên tay và cánh tay đang bị Lâm Tấn Trung dùng đầu gối khống chế, đôi chân gầy gò gác trên vai hắn ta. Chiếc váy ngủ màu trắng như đóa hoa nhài tàn lụi, mặt đầy nước mắt, đôi mắt đã không còn thần sắc.

Đới Yến điên cuồng lao tới đẩy hắn ta ra rồi tát hắn tới tấp. Nhưng phụ nữ rốt cuộc không mạnh bằng đàn ông, Lâm Tấn Trung ăn hai cái tát liền nổi cáu, tát một phát khiến Đới Yến ngã nhào xuống sàn. Hắn ta cười lạnh một tiếng, có vẻ đã mất hết hứng thú liền lười biếng kéo quần lên rồi bước ra khỏi bếp. Hắn ta thậm chí không buồn thay giày, cứ thế xỏ dép lê đi thẳng ra khỏi nhà.

Cửa phòng ngủ đã bị phá nát hoàn toàn, Khang Tinh Tinh mắt đỏ ngầu lao vào bếp, vung chân đá văng Đới Yến đang ngồi dưới đất rồi điên cuồng ôm lấy cơ thể mềm nhũn của Chu Nguyệt vào lòng.

Đó là lần đầu tiên Khang Tinh Tinh khóc. Từ nhỏ đến lớn bị đ.á.n.h bị mắng, cậu chưa từng rơi một giọt nước mắt nhưng giờ đây cậu ôm c.h.ặ.t Chu Nguyệt, thân mình run lên bần bật như bị co giật, lắc lư không ngừng một cách vô thức. Cậu vùi mặt vào cổ cô mà nức nở, những tiếng kêu khóc nghẹn ngào thê lương phát ra từ cổ họng cậu nghe như tiếng một con ch.ó sắp bị đ.á.n.h c.h.ế.t.

Đới Yến một tay chống đất ngồi đó ngơ ngẩn nhìn con gái và "nửa đứa con trai" trước mặt. Lòng bà lạnh ngắt, lạnh vì điều gì? Thật đáng buồn, thứ khiến bà thấy lạnh lẽo vẫn là đàn ông.

Bà nhìn đứa con gái trong lòng Khang Tinh Tinh, đôi mắt đờ đẫn không chút chuyển động kia vậy mà lại có thể khiến người ta đau đớn, nâng niu như báu vật trong lòng. Cho dù mặt và cổ đầy m.á.u bẩn thì cô vẫn xinh đẹp, tất cả đàn ông đều yêu cô, tất cả đàn ông đến rồi đi đều là vì cô. Nghĩ lại chính mình ngày thường phải tìm cách câu dẫn Lâm Tấn Trung, cho hắn ta uống t.h.u.ố.c, liều mạng khiêu khích hắn ta hoặc cho hắn ta tiền mới đổi lại được một lần. Bà còn tự an ủi mình rằng loại tiểu bạch kiểm này thường chẳng ra sao vậy mà chỉ trong lúc bà đi tắm thì hắn ta lại "làm được", lao vào Chu Nguyệt như một con ch.ó đói.

Bà ngồi trên sàn nhà lạnh lẽo, vừa chịu một bạt tai của Lâm Tấn Trung khiến nửa mặt sưng vù, lại vừa ăn một cú đá của Khang Tinh Tinh khiến nửa người đau đến tê dại. Bà bị hai người đàn ông đá đi đá lại như một chiếc túi nilon đựng rác, trong mắt họ chỉ có Chu Nguyệt.

“Mày ngay cả ba mình cũng quyến rũ.”

Câu nói này thốt ra từ miệng Đới Yến nhưng chính bà cũng thấy mờ mịt. Cả ba người đều sững sờ rồi nhìn nhau ngơ ngác. Căn bếp im lặng đến mức không khí như đông đặc lại, dường như không ai biết câu nói đó từ đâu ra và mang ý nghĩa gì.

Đôi mắt Chu Nguyệt cuối cùng cũng cử động một chút, chỉ một chuyển động nhỏ của con ngươi Khang Tinh Tinh cũng phát hiện ra, cậu cúi đầu nâng mặt cô lên khóc lóc gọi “Nguyệt Nguyệt” hết lần này đến lần khác.

Nhưng trong mắt Chu Nguyệt lúc này chỉ có gương mặt của mẹ. Mẹ vẫn đẹp như thế, trong mắt cô bà mãi mãi xinh đẹp, mãi mãi là người mẹ vừa kêu lên “Hóa ra là một đứa trẻ hư nha!” vừa vùi mặt vào cái cổ béo tròn của cô mà thổi hơi trêu chọc khiến cô cười khanh khách.

Nhưng mẹ không hề trân trọng tình yêu của cô, từ đầu đến cuối đều không. Chỉ cần có ba, có đàn ông thì mẹ sẽ ném cô sang một bên ngay lập tức.

Ngay lúc này cũng vậy, cô muốn nói với mẹ rằng vết thương của mình đau lắm nhưng mẹ dường như không nhìn thấy, bà chỉ nhìn cô với đôi mắt đẫm lệ và ngây dại. Mái tóc xoăn ướt bết vào mặt, khăn tắm đã rơi mất lộ ra nửa bầu n.g.ự.c. Những nếp nhăn nơi khóe miệng khiến bà trông thực sự giống một con rối dây. Bà mở miệng, khép lại rồi lại mở ra, lặp lại một lần nữa:

“Mày ngay cả ba mình cũng quyến rũ.”

Là Lâm Tấn Trung, Chu Nguyệt nghĩ, mẹ nhất định đang nói Lâm Tấn Trung vì mẹ luôn ép cô phải gọi hắn ta là ba.

Nhưng sau này mỗi khi nhớ lại, cô đều không thể không tuyệt vọng thừa nhận rằng người mẹ nhắc đến chính là Chu Thiên Thành.

Nói xong câu đó, Đới Yến không nói thêm gì nữa. Bà ngồi ngây dại trên sàn thêm một lát, dường như sực nhớ ra điều gì đó, đột ngột bò dậy rồi vội vã lao vào phòng ngủ của bà và Lâm Tấn Trung. Chu Nguyệt và Khang Tinh Tinh nghe thấy tiếng lục lọi đồ đạc sau đó thấy Đới Yến xách một chiếc túi da khổng lồ, kéo theo một chiếc vali, điên cuồng lao ra khỏi nhà và không bao giờ quay lại nữa.


Hết chương 21.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận