Cầu Than Thở

Chương 10: Vết nứt

 

Cuối tháng Tám là mùa mưa ở phương bắc. Trừ năm lên năm tuổi là trời nắng rực rỡ, Chu Nguyệt nhớ rõ mỗi lần sinh nhật mình đều vào dịp mưa to tầm tã. Ngày 25, còn ba ngày nữa là đến sinh nhật cô.

“Tinh Tinh, anh nói xem lần này ba về sẽ mang quà gì cho em?” Chu Nguyệt đã viết xong bài tập từ sớm, canh đúng năm rưỡi chiều để ngồi trước tivi xem Thủy thủ Mặt Trăng. Gần đây cô đã thôi hâm mộ người hùng mặt nạ Tuxedo mà chuyển sang mê mẩn đại vai ác Nephrite, kẻ vì cứu người thương mà cam lòng chịu c.h.ế.t.

“Hóa ra kẻ xấu cũng có mặt tốt, cũng biết yêu.”

Cô hai tay chống cằm. Đây là lần đầu tiên trong đời, cô bé Chu Nguyệt biết đau lòng vì một tình yêu.

“Anh không biết nhưng nhất định là món Nguyệt Nguyệt thích.”

Khang Tinh Tinh vốn chẳng có phản ứng gì với từ “yêu”, cậu chỉ quan tâm đến những vấn đề thiết thực, chẳng hạn như quà sinh nhật đang cận kề.

Đôi lông mày đen rậm của cậu lúc nào cũng phẳng lặng, chỉ khi giải toán mới nghiêm túc nhíu c.h.ặ.t lại. Chu Nguyệt nằm dài trên sofa, cậu vẫn xách vở và ghế nhỏ ra ngồi bên cạnh bàn trà làm bài. Cậu mê toán học đến kỳ lạ, làm xong một bài còn phải tìm thêm cách giải khác, cứ lặp đi lặp lại như một trò chơi.

“Hầy... ba chẳng mấy khi về nhà, mà giờ mẹ cũng không chịu về sớm nữa.”

Nói vậy thì hơi bất công cho Chu Thiên Thành vì dạo này ông ta về nhà thường xuyên hơn trước. Ông ta chẳng chào hỏi ai mà cứ nửa đêm kéo vali về, chìa khóa lạch cạch vang lên. Chu Nguyệt đang nửa tỉnh nửa mê, nghe thấy Khang Tinh Tinh thì thầm:

“Chú Chu về rồi.”

Cô lờ mờ thấy ánh đèn hắt qua khe cửa, tiếng nước trong phòng tắm chảy róc rách một hồi, cửa phòng ngủ của ba mẹ mở ra rồi đóng lại, sau đó cô lại chìm vào giấc ngủ.

Người thực sự không muốn về nhà chính là Đới Yến. Bây giờ phải tám chín giờ tối bà mới có mặt, tóc uốn càng xoăn hơn, phấn mắt màu xanh lục phủ kín hốc mắt khiến cả khuôn mặt nhìn xa chỉ thấy đôi mắt trông hệt như yêu tinh nhện trong Động Bàn Tơ. Mùi nước hoa nồng nặc át đi “mùi của mẹ”, đôi giày cao gót thì nhọn hoắt...

Những thứ xinh đẹp ấy giống như những chiếc gai mọc trên người mẹ. Mỗi khi Chu Nguyệt định ôm lấy mẹ mình thì đều bị đẩy ra:

“Xì, đừng có bám vào mẹ.”

Đới Yến nhíu mày nhìn cô từ trên cao xuống.

Khang Tinh Tinh ngẩng đầu lẳng lặng nhìn Chu Nguyệt, đôi lông mày đang nhíu lại bỗng giãn ra. Bên ngoài mưa đổ như trút, phòng khách không bật đèn chỉ có màn hình tivi tỏa sáng. Cậu như một cái bóng đen cuộn tròn bên chân cô, trầm mặc và buồn bã.

“Nguyệt Nguyệt đói không?”

Cậu không trả lời câu hỏi về việc Đới Yến đi sớm về khuya mà chạy vào bếp, dẫm lên ghế nhỏ lấy từ trên tủ xuống một hộp mì Khang Sư Phụ vị bò kho.

Năm 1998, mì ăn liền đóng bát lần đầu tiên xuất hiện, trong nhà có rất nhiều. Những ngày Đới Yến không về nấu cơm ngày một nhiều hơn. Loại mì này rất tiện, chỉ cần nước sôi là xong nhưng Khang Tinh Tinh lần nào cũng tỉ mỉ nấu mì cho Chu Nguyệt.

Cậu dẫm lên ghế bật bếp gas, chờ nước sôi thì cho mì, gói gia vị và rau xanh đã cắt sẵn vào nồi, sau đó đập thêm một quả trứng gà. Từng động tác múc mì ra bát đều thành thạo và điêu luyện như một người lớn thực thụ.

“Ngon quá đi mất!”

Trẻ con vốn thích vị đậm đà của gia vị, lần nào Chu Nguyệt cũng bưng bát ăn đến mồ hôi đầm đìa, uống sạch cả nước. Khang Tinh Tinh chống cằm nhìn cô ăn, chiếc tạp dề quá dài phủ xuống tận mu bàn chân trông như đang mặc váy.

“Nguyệt Nguyệt, anh hỏi em cái này.”

Ánh đèn vàng trong bếp tỏa ra hơi ấm, gương mặt đen nhẻm với đôi lông mày rậm của Khang Tinh Tinh trông cũng thanh tú hơn hẳn. Cậu vân vê hai bàn tay mũm mĩm, rủ hàng mi xuống nói:

“Nếu chú Chu và dì Đới ly hôn, em sẽ đi theo ai?”

“Theo mẹ.”

Chu Nguyệt gắp nốt lá rau xanh cuối cùng trong bát.

“Nhưng chú Chu có rất nhiều tiền.”

“Em không cần, mẹ đáng thương lắm, em muốn ở bên mẹ.”

Chu Nguyệt kiên quyết. Mỗi lần ba mẹ cãi nhau thì ba đều cầm chìa khóa bỏ đi không thèm quay đầu, cửa đóng sầm một cái chỉ để lại mình mẹ ngồi khóc trong phòng tối. Cô bé đứng ngoài cửa nghe rõ tiếng mẹ nấc nghẹn nhưng chưa lần nào cô dám bước vào.

“Anh muốn theo ba thì theo,” Chu Nguyệt quệt miệng, ăn nhiều mì chính khiến cô thấy khát, “Em theo mẹ, anh theo ba, dù sao ba cũng thích anh nhất mà.”

Khang Tinh Tinh lấy dưa hấu từ tủ lạnh ra, hai tay run run bưng đến trước mặt Chu Nguyệt. Cậu dùng thìa inox xúc miếng chính giữa đỏ mọng, ngọt nhất đút cho cô:

“Thế thì anh cũng theo dì Đới.”

“Tại sao? Thế thì ba chẳng có ai ở bên cạnh à?”

Chu Nguyệt vén lọn tóc bết mồ hôi trên cổ.

Khang Tinh Tinh mang bát đĩa ra bồn rửa, vừa rửa vừa nói:

“Nguyệt Nguyệt đi đâu, anh đi đó.”

“Đồ đuôi bám!”

Đêm hôm đó Đới Yến không về nhà.

Đó là lần đầu tiên Đới Yến đi đêm không về. Thật chẳng may, Chu Nguyệt vừa ăn mì nóng lại ăn dưa hấu lạnh, vừa nằm xuống giường là bắt đầu đau bụng tiêu chảy. Bên ngoài mưa tầm tã suốt đêm, sấm sét ầm đùng. Khang Tinh Tinh túc trực bên cô cả đêm, chạy đi chạy lại giữa nhà vệ sinh và phòng ngủ, uống một viên t.h.u.ố.c kháng sinh mới bắt đầu đỡ.

Gần sáng, Chu Nguyệt vã mồ hôi lạnh, tóc mai dính bết vào trán như vừa vớt dưới nước đá lên, vừa mệt vừa buồn ngủ lại vừa lạnh. Khang Tinh Tinh ôm lấy cô vào lòng, bàn tay nhỏ đen nhẻm từng chút một xoa bụng cho cô. Hai đứa cùng đắp chung một chiếc chăn.

“Nguyệt Nguyệt, anh xin lỗi,” Cậu thì thầm, hơi thở ấm nóng phả bên tai cô, “Anh không chăm sóc tốt cho em.”

“Mẹ vẫn chưa về.”

Chu Nguyệt vẫn vểnh tai nghe ngóng ngoài cửa, ngay cả lúc ngồi trên bồn cầu đau bụng đến quặn người cô vẫn lắng nghe, nhưng đến tận bây giờ vẫn không có tiếng mở cửa.

“Ừ.”

“Nếu cả ba và mẹ đều không cần em nữa thì sao?” Chu Nguyệt buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, giọng khản đặc, “Em sẽ không có nhà nữa.”

Động tác xoa bụng của Khang Tinh Tinh khựng lại.

“Sẽ không có chuyện đó đâu, Tinh Tinh chính là nhà của Nguyệt Nguyệt.”

Nhưng khi cậu nói câu đó, Chu Nguyệt trong lòng cậu đã đi gặp Chu Công rồi, cái miệng nhỏ há ra ngáy khò khò. Trong mơ, cô cảm thấy trên gương mặt đẫm mồ hôi lạnh của mình có một chiếc lá phủ lên, nóng hổi. Chiếc lá ấy còn biết cử động, di chuyển từ gò má xuống tận khóe môi cô.

Đáng tiếc, hạnh phúc cũng mong manh như chiếc lá, chỉ cần xé nhẹ là rách. Giữa cơn phong ba, ngày sinh nhật năm ấy Chu Nguyệt chờ được ba về nhưng lại không có món quà nào cả.

Ngày 26, Đới Yến về nhà một chuyến, xách theo một giỏ lớn rau và thịt. Bà đá văng đôi giày cao gót, cởi chiếc áo sơ mi da báo, chỉ mặc một chiếc áo hai dây trắng và chân váy bó sát rồi lao ngay vào bếp. Bà b.úi tóc cao, bận rộn suốt cả buổi trưa xào nấu tận bốn bát thức ăn lớn.

Chu Nguyệt thích ăn sườn kho, Khang Tinh Tinh thích ăn cá nhưng cá chế biến rất phiền phức. Vậy mà ngày hôm đó Đới Yến phá lệ mua cá chim, lad loại cá tròn tròn dẹt dẹt để làm món cá chim hấp, còn có cả ngồng tỏi xào và cần tây xào đậu phụ khô. Ba người ăn không hết, bà bọc màng thực phẩm lại bỏ vào tủ lạnh. Từ đầu đến cuối, bà không hề giải thích lý do vì sao đêm qua không về.

“Thức ăn đủ cho cả ngày mai đấy, Tinh Tinh nhớ hâm lại cho em nhé. Chiều dì có việc, tối không về đâu.”

Đới Yến vừa rửa bát vừa nói. Khang Tinh Tinh ngồi sau lưng bà bên bàn ăn không nói một lời.


“Mẹ ơi, đêm qua con đau bụng lắm, đi ngoài đến mức toàn ra nước, còn bị nôn nữa.”

Chu Nguyệt đi tới ghé vào bệ bếp nhìn nghiêng mặt mẹ. Một lọn tóc xoăn che khuất mắt của Đới Yến chỉ để lộ sống mũi thanh tú.

“Ăn ít dưa hấu lạnh thôi, tối nay đừng ăn cơm, uống nhiều nước ấm vào.” Đới Yến từ đầu đến cuối không nhìn con gái lấy một cái mà quay sang Khang Tinh Tinh: “Chăm sóc em cho tốt.” Sau đó chẳng nói thêm gì, dọn dẹp rác rồi lại đi mất.

Ngày 27 trôi qua bình lặng. Chu Nguyệt và Khang Tinh Tinh làm nốt mấy trang bài tập hè cuối cùng. Thời đó chưa có môn Tiếng Anh, chỉ có Văn và Toán, hai cuốn vở bài tập kèm vài bài văn mẫu. Chu Nguyệt muốn lười biếng nhưng ngày nào Khang Tinh Tinh cũng giám sát cô làm bài, nhờ vậy mà trước khi kỳ nghỉ kết thúc, bài tập đã cơ bản hoàn thành.

Chu Nguyệt rất giỏi môn Văn nhưng bài tập Toán thì nhất định phải có Khang Tinh Tinh làm cùng.

“Ơ kìa, em không biết làm mà! Anh cho em chép tí là xong thôi! Học kỳ mới em sẽ chăm chỉ nghe giảng mà!”

“Không được, Nguyệt Nguyệt phải tự làm ra cơ.”

Về khoản này, Khang Tinh Tinh rất có nguyên tắc, tuyệt đối không cho Chu Nguyệt chép bài. Cô có khóc lóc ăn vạ cũng vô ích. Cuối cùng cô đành phải mang đôi mắt sưng mọng vì khóc, ngồi bên bàn học nghe Khang Tinh Tinh lải nhải giảng bài. Ngòi b.út đặt trên giấy như đóng băng, trong đầu cô chỉ toàn là hình ảnh:

“Sức mạnh lăng kính mặt trăng! Biến thân!”

Gió mùa hè thổi suốt cả ngày. Phương bắc vốn nóng nực nhưng cứ sau một trận mưa là không khí lại lạnh buốt thấu xương. Tấm rèm trắng bị gió thổi phồng lên. Tiếng cười đùa của lũ trẻ dưới sân vọng lên từng hồi, lẫn trong đó là tiếng xào nấu và mùi mỡ hành thơm nức không gian.

Cứ đến sẩm tối, các cụ già lại dọn ghế ra bãi đất trống khu tập thể để buôn chuyện thiên hạ. Mỗi lần quạt nan phẩy một cái là có một gia đình nào đó "thân bại danh liệt" qua lời kể. Đám cháu chắt thì vây quanh chiếc xà kép rỉ sét và máy đi bộ đơn, leo trèo nghịch ngợm ầm ĩ.

Rạng sáng ngày 28, Chu Nguyệt và Khang Tinh Tinh bị đ.á.n.h thức bởi tiếng đóng cửa sầm một cái. Cửa sắt va vào khung phát ra âm thanh ch.ói tai nhưng sau đó lại im phăng phắc. Trong nhà tĩnh lặng lạ thường, chỉ có tiếng quần áo sột soạt ma sát và tiếng một vật gì đó mềm mại đập vào tường nghe “đông” một cái, một lúc sau lại “đông” một cái nữa.

Hai đứa lẻn xuống giường rồi ghé mắt vào khe cửa nhìn ra ngoài. Đèn dây tóc trong phòng khách sáng trắng đến nhức mắt, nhìn lướt qua chỉ thấy một màu đỏ tươi kinh hãi, trên tường, sàn nhà, bàn trà... đâu đâu cũng có.

Đới Yến từ một con báo gấm biến thành một con báo hồng đẫm m.á.u. Trên sàn gạch, một vệt m.á.u dài kéo từ cửa chính vào tận phòng khách.

Chu Thiên Thành đứng quay lưng về phía cửa phòng ngủ không nhìn rõ mặt. Tay áo sơ mi đen xắn cao, thở hồng hộc. Lồng n.g.ự.c ông ta như có một sinh vật nào đó cũng đang hổn hển theo, sau một hồi thì đột ngột khom lưng túm lấy tóc Đới Yến. Mái tóc xoăn của bà bị Chu Thiên Thành xoắn lại thành một lọn chắc nịch trong tay, nhấc bổng lên rồi đập mạnh vào tường. Lại một tiếng “bùm” khô khốc, mí mắt sưng húp của bà nửa nhắm nửa mở nhìn từng động tác của ông ta, miệng vẫn mỉm cười như đang mơ một giấc mộng đẹp.

“Sao hả? Mùi vị đó dễ chịu không?”

Đầu Đới Yến bị đập xuống đất. Bà gần như không phát ra thành tiếng, dùng chút hơi tàn để nói lại giống như đang cười đến mức không thở nổi.

“Ba ơi! Ba đừng đ.á.n.h mẹ nữa!”

Chu Nguyệt lao ra nắm lấy bàn tay Chu Thiên Thành. Nó nóng hổi, dính dớp, các khớp ngón tay đóng vảy màu đen không rõ là m.á.u của ai. Ông ta cúi đầu nhìn con gái, gương mặt trắng bệch còn trắng hơn cả bức tường.

“Ba đừng đ.á.n.h mẹ! Không được đ.á.n.h mẹ của con!”

Chu Nguyệt gào khóc t.h.ả.m thiết, cổ ngẩng cao, đôi nắm tay nhỏ bé nện vào chân, vào m.ô.n.g Chu Thiên Thành. Mắt cô nhòa đi, giọng nói khản đặc như bị xé vụn, tiếng kêu cứu dần trở thành những tiếng nấc nghẹn ngào.

Khang Tinh Tinh cũng khóc theo, cậu dùng đôi cánh tay ngắn ngủn ôm lấy cô và chắn trước người cô như một cái bóng thiết tha muốn bảo vệ bản thể của mình. Nếu bản thể biến mất, cái bóng cũng sẽ tan biến theo.

“Đúng là giống mẹ nó, loại ch.ó nuôi mãi không quen.”

Chu Thiên Thành cúi đầu nhìn mặt con gái thật lâu rồi đột nhiên cười. Đó là lần đầu tiên Chu Thiên Thành đưa ra nhận xét về con gái mình. Không có “ngoan”, không có “đáng yêu”, càng không có “thông minh”. Ông ta chưa bao giờ nhận xét về cô, hôm nay là lần đầu tiên.

Thật tình cờ là nhiều năm sau, một người đàn ông khác cũng đưa ra nhận xét y hệt như vậy về Chu Nguyệt.

Trong lúc đó Đới Yến dần tỉnh lại, cựa quậy trên mặt đất. Vừa mới ôm đầu ngồi dậy, bà đã bị Chu Thiên Thành đá một cú văng vào tường, lại một tiếng “bụp” nữa vang lên.

Nhưng cú đá ấy cũng rút cạn chút sức lực cuối cùng của Chu Thiên Thành. Ông ta lảo đảo, thở dốc liên hồi như không thể hít được khí vào phổi rồi đột nhiên quỵ xuống đất, “oẹ” một tiếng phun ra một đóa hoa m.á.u dữ tợn lên tường.

Cùng với Đới Yến đang nửa tỉnh nửa mê, cả ba người đều sững sờ tại chỗ.

“Thiên Thành? Thiên Thành!”

Cuối cùng Đới Yến vẫn gọi ông ta là “Thiên Thành”. Bà lảo đảo bò đến bên cạnh Chu Thiên Thành, khóc lóc t.h.ả.m thiết như tiếng chim quyên ra m.á.u. Bà ôm c.h.ặ.t lấy ông ta, định giơ tay đ.ấ.m nhưng khi chạm vào bờ vai gầy gò của ông ta thì nó lại trở thành cái vuốt ve đau đớn.

Sau ngày hôm đó, Chu Thiên Thành không ra khỏi cửa cũng không hút t.h.u.ố.c nữa, chỉ ngồi thẫn thờ trên sofa.

Chu Nguyệt và Khang Tinh Tinh đi học về là lẻn ngay vào phòng ngủ, đặt cặp sách xuống rồi lại vòng ra đứng ở cửa phòng nhìn lén ông ta.

Dưới ánh nắng, thỉnh thoảng ông ta nhắm mắt dưỡng thần nhưng phần lớn thời gian là nhìn lên trần nhà phát ngốc. Đôi gò má hốc hác dưới ánh sáng loang lổ của lá cây ngoài cửa sổ trông thật xám xịt, tàn tạ.

Có đôi khi ông ta nhắm mắt quá lâu, Chu Nguyệt rón rén đi lại gần. Chỉ cần cô còn cách khoảng ba bốn bước chân là ông ta tỉnh dậy, mở mắt nhìn cô rồi mỉm cười:

“Đi học về rồi à? Bài tập có nhiều không?”

Dạo ấy thỉnh thoảng họ có bài tập thủ công, chẳng hạn như dùng vải vụn và bông làm một con b.úp bê hoặc lắp ráp xe tăng từ những mảnh bìa cứng. Những lúc đó, Chu Nguyệt và Khang Tinh Tinh bận rộn vô cùng, b.út màu, kéo, keo dán, giấy vụn và vải thừa bày bừa bãi đầy trên bàn trà.

Chu Thiên Thành cứ ngồi trên sofa quan sát rồi ngồi dậy, cầm lấy đống đồ trên bàn. Đôi tay ông ta rất linh hoạt, gầy chỉ còn da bọc xương, đưa qua đưa lại vài đường là một đóa hoa giấy nhiều tầng cánh hiện ra.

Ông ta còn biết thêu thùa khâu vá. Ông ta vẽ hình người lên vải vụn, cắt ra rồi khâu vài mũi, lộn ngược lại là thành một chiếc túi hình người, nhét thêm ít bông rồi khâu mép lại thế là xong một con thú bông căng tròn.

Khi làm những việc này ông ta không nói nửa lời, như thể xung quanh không có ai. Làm xong, ông ta lại tựa vào sofa.

Chu Nguyệt thích thú vô cùng, cô nâng niu những thứ ba làm như bảo vật quý giá mà không nhận ra rằng ba vẫn luôn dõi theo mình.

Điện thoại bàn trong nhà trở nên bận rộn lạ thường. Chu Thiên Thành chỉ khi nghe điện thoại mới lộ ra vài phần vẻ bất cần, lưu manh của ngày xưa. Ông ta ngậm tăm mỉm cười, nói tiếng Quảng Đông cực kỳ lưu loát. Tiếng Quảng Đông vốn mang lại cảm giác hào sảng, giang hồ nhưng khi Chu Thiên Thành nói, đôi mắt ông ta lóe lên tia sáng sắc sảo, nhạy bén và tập trung, tuyệt nhiên không có ý cười.

Các chú, các bác thay phiên nhau chạy đến nhà, lần nào cũng xách theo túi lớn túi nhỏ đủ thứ đồ. Mấy gã đàn ông thô kệch, vạm vỡ ấy ngồi trên sofa mà nước mắt nước mũi giàn giụa, nói thật trông hơi khó coi. Có đôi khi Chu Thiên Thành thấy họ khóc lóc phiền quá liền dồn sức quát một tiếng: “Cút!”, rồi sau đó lại là một trận ho sặc sụa.

Nhà cửa trở nên náo nhiệt, Chu Nguyệt không biết nên vui hay buồn. Vui là vì mẹ không còn ăn diện như yêu tinh nhện nữa. Bà không trang điểm, đôi mắt hơi xếch trở nên long lanh, yếu đuối và thương cảm.

Bà vừa tan làm là về nhà ngay, mái tóc xoăn vàng xơ xác cũng chẳng buồn chải chuốt, cứ thế b.úi đại lên. Bà vào phòng thay bộ đồ rộng rãi rồi lao vào bếp, bữa cơm nào cũng chuẩn bị thật thịnh soạn.

Điều buồn nhất là ba vẫn không nói chuyện với mẹ. Mẹ nói gì ông ta cũng không phản ứng, cơm chín ông ta cũng không ngồi vào bàn ăn. Mẹ đành xới cơm thức ăn ra bát riêng, mang ra phòng khách đặt lên bàn trà.

Chu Nguyệt và Khang Tinh Tinh ăn cơm trên bàn bếp còn trong phòng khách tối om không bật đèn, mẹ đứng nói chuyện với ba bằng giọng rất nhỏ, đôi khi xen lẫn tiếng thút thít nhưng từ đầu đến cuối chỉ có tiếng mẹ và tuyệt không nghe thấy tiếng ba.

Chỉ có điều ba vẫn ngủ chung với mẹ. Ba ngủ rất sớm, có khi tám giờ đã đi nằm, lúc đó Khang Tinh Tinh và Chu Nguyệt đang thay phiên nhau tắm rửa.

Mẹ là người tắm sau cùng. Tắm xong bà quấn khăn lên đầu, khom lưng dọn dẹp bãi chiến trường trong phòng tắm, lau bồn rửa mặt, lau sàn, cho quần áo cả nhà vào máy giặt... Cuối cùng, bà tắt hết đèn trong nhà rồi mới vào phòng đi ngủ.

Đêm nào Chu Nguyệt cũng áp tai vào tường nghe ngóng, cảnh giác sợ ba lại bắt nạt mẹ nhưng mọi thứ đều rất yên tĩnh.

Cái cục diện bế tắc và trầm mặc ấy duy trì rất lâu, lâu đến mức Chu Nguyệt có cảm giác như ba không nhìn thấy mẹ vì một “kết giới” huyền bí nào đó.

Chỉ duy nhất vào những kẽ hở của thời gian và kết giới, khi mẹ quay lưng đi, Chu Nguyệt tình cờ thấy đôi mắt cạn khô của ba chuyển động dõi theo bóng lưng mẹ đi thật xa, cho đến khi mẹ khuất hẳn thì ông ta mới thu hồi ánh mắt nhìn vào tivi.

Nhưng mọi thứ trên tivi đối với ông ta dường như chỉ là những ảo ảnh lướt qua. Ông ta đang nhìn mà lại như không nhìn.

Đó là những ký ức cuối cùng của Chu Nguyệt về khái niệm “Gia đình”.


Hết chương 8.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận