Trương Tuấn Lập, thành viên tổ đối chiến cá nhân đội tuyển khối 12 trường Trung học Tam Tùng, chính là nam sinh tóc nhím này.
Mỗi lần trước giải đấu, anh ta đều sẽ đi tìm hiểu tình báo của các trường khác.
Với nguyên tắc "có tiền mua tiên cũng được", những thông tin anh ta hỏi thăm được đã giúp anh ta đạt thành tích khá tốt trong hai mùa giải toàn quốc gần nhất.
"Cậu nói xem. Ngay cả mặt mũi cô ấy thế nào cậu cũng không biết, điện thoại thì nghe bảo hai ngày nay không dùng được. Đến lúc đó nhận nhầm người thì sao?" Nam sinh đội mũ lưỡi trai hỏi.
"Yên tâm đi." Trương Tuấn Lập cười hì hì: "Tôi đã khớp ám hiệu trước rồi. Với lại, Trung học Thánh Thủy ngày thường không cho học sinh ra ngoài. Tầm giờ này có người từ trong trường đi ra thì ngoài cô ấy còn ai vào đây nữa."
Vừa dứt lời, tiếng chuông tan học của Thánh Thủy vang vọng ra ngoài cổng.
Mười phút trôi qua, cổng trường vẫn im lìm.
Mười lăm phút sau, một cơn gió thổi qua cuốn theo bụi đất, cổng trường vẫn không có lấy một bóng người, đến con kiến cũng chẳng thấy bò ra.
"Đợi chút nữa! Chắc chắn sắp ra rồi!" Trương Tuấn Lập nghiến răng.
Nam sinh đội mũ lưỡi trai nhìn trời, vỗ vai bạn: "Cậu nhìn xem, tôi thấy hình như sắp mưa rồi đấy."
"Làm sao mà mưa được? Dự báo thời tiết bảo hôm nay nắng ráo."
"Dự báo có bao giờ chuẩn đâu?" Nam sinh kia chỉ vào một con sủng thú đang bay qua: "Cậu nhìn con Hoành Hoành Điểu kia kìa, cánh nó chẳng thèm đập."
Kiến thức phổ thông là Hoành Hoành Điểu khi trời sắp mưa thường lợi dụng luồng không khí để lướt đi chứ không vỗ cánh.
Đúng lúc Trương Tuấn Lập đang nhìn quanh quất tìm con chim, Kiều Tang đã cưỡi Nha Bảo đến cổng trường.
Kể từ khi khế ước với Lộ Bảo, cô nhạy cảm với thời tiết hơn hẳn.
"Nha Bảo, hình như sắp mưa rồi, nhóc vào Ngự Thú Điển trước nhé."
"Nha."
Vừa thu Nha Bảo vào xong định bước vào cổng, một giọng nói trầm thấp từ phía sau gọi giật lại: "Sao giờ mới ra! Bọn tôi chờ mãi!"
Kiều Tang quay đầu lại, thấy hai nam sinh lạ mặt.
Chưa kịp hỏi họ là ai, nam sinh tóc nhím đã bước nhanh tới, hào hứng hỏi:
"Lâm Nhai là ai?"
Kiều Tang sửng sốt một chút, theo phản xạ trả lời: "Người đàn ông như một vị thần."
Đây là câu thoại kinh điển trong phim đội bóng Thiếu Lâm.
"Chuẩn luôn! Ám hiệu khớp rồi! Chính là cô ấy!" Trương Tuấn Lập phấn khích quay sang bạn mình.
Ánh mắt hai người nhìn cô nóng rực như nhìn thấy vàng.
Kiều Tang thầm nghĩ. Ám hiệu kiểu gì mà đơn giản thế này...
Cô biết ngay là họ nhận nhầm người, định mở miệng giải thích: "Các cậu..."
Thế nhưng Trương Tuấn Lập đã nhanh tay móc từ túi ra một viên tinh thể màu xanh biển: "Đồ tôi mang đến rồi. Tình báo của cô đâu?"
Đôi mắt Kiều Tang nheo lại, lời giải thích nuốt ngược vào trong.
Trong đầu cô hiện lên thông tin về viên tinh thể kia. Đây là Lam Lộ Tinh - vật liệu chuyên dụng cho sủng thú hệ Thủy.
Lam Lộ Tinh không phải khoáng thạch tự nhiên mà là mắt của sủng thú cấp Vương - Ốc Biển Tảo Hoàn - trải qua hàng trăm năm dưới áp suất và nhiệt độ cực thấp mà thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Điều kỳ lạ là, con ốc đó phải bị cận thị nặng trên 600 độ mới tạo ra được tinh thể này.
Dược phẩm chế từ nó có thể giúp sủng thú hệ Thủy đạt được thị lực như lắp kính viễn vọng 8x.
Kiều Tang lướt nhanh suy nghĩ trong đầu.
Hai tên này hẳn là hẹn với một học sinh Thánh Thủy khác để mua tin, nhưng vì ám hiệu quá phổ thông nên đụng nhầm cô.
Mà học sinh Thánh Thủy nội trú rất khó ra ngoài, cô lại vừa vặn đi từ trong ra.
"Sao cô không nói gì?" Trương Tuấn Lập thúc giục.
Kiều Tang trầm mặc một lát, hỏi ngược lại: "Các cậu muốn biết tình báo gì?"
"Về thành viên mới gia nhập đội tuyển khối 12 ấy!" Trương Tuấn Lập nói: "Tôi muốn thông tin chi tiết về người đó!"
Kiều Tang: "???"
Hóa ra kẻ các người muốn điều tra lại chính là tôi? "Các cậu tìm đúng người rồi đấy." Kiều Tang chân thành nói: "Không ai hiểu rõ cô ấy hơn tôi đâu!"
"Đấy thấy chưa! Tôi đã bảo là tìm đúng người mà!" Trương Tuấn Lập đắc ý với bạn, rồi giục Kiều Tang: "Nói mau. Càng chi tiết càng tốt!"
"Cô ấy tên Kiều Tang, 15 tuổi, nữ, học lớp 10A1."
Kiều Tang nghiêm túc tự luyến: "Ngoại hình xuất chúng, chăm chỉ hiếu học, luôn tích cực phát triển. Có Viêm Linh Khuyển và Tầm Bảo Yêu. Gần đây cô ấy còn khế ước thêm một con sủng thú thứ ba màu xanh lam, khả năng cao là hệ Thủy."
"Ồ..."
Trương Tuấn Lập hít một hơi khí lạnh, trợn tròn mắt: "Viêm Linh Khuyển?! Tầm Bảo Yêu?! Còn một con nữa?! Tổng cộng ba con?! Mới 15 tuổi á?! Cô chắc chứ?!"
"Chắc chắn." Kiều Tang hạ thấp giọng đầy bí hiểm: "Tin về con thứ ba trường đang đồn ầm lên nhưng chưa ai xác nhận. Tôi đảm bảo với cậu đây là tin độc quyền. Tôi chưa nói với ai đâu đấy."
Dứt lời, cô nhìn chằm chằm vào viên Lam Lộ Tinh trong tay anh ta.
Trương Tuấn Lập hiểu ý ngay, đưa viên tinh thể qua, trịnh trọng nói: "Nếu những gì cô nói là thật thì cô đã giúp tôi một việc cực lớn đấy!"
Kiều Tang nhận lấy Lam Lộ Tinh, nụ cười vô cùng rạng rỡ: "Không có gì. Việc nên làm mà. Lần sau muốn biết gì thêm, nhớ tìm tôi nhé."
"Chắc chắn rồi!" Trương Tuấn Lập vỗ n.g.ự.c cam đoan.
Nam sinh đội mũ lưỡi trai đứng bên cạnh với vẻ mặt kỳ quặc. Anh ta chưa thấy ai bán đứng tình báo trường mình mà lại cười vui vẻ như bắt được vàng thế này.
Đợi hai người kia đi khuất, Kiều Tang tung hứng viên Lam Lộ Tinh trong tay, chìm vào suy tư.
Hình như... cô vừa phát hiện ra một con đường phát tài mới.