Nếu có truyền thông đưa tin, đó chính là một kênh tuyên truyền miễn phí cực kỳ hiệu quả.
Kiều Tang cảm thấy khả năng có truyền thông đưa tin lên tới 99,99%.
Bởi vì mỗi khi có tin tức nóng hổi, truyền thông giống như ruồi nhặng đ.á.n.h hơi được mùi hương mà lao tới.
Thậm chí khi không có gì nổi bật, họ vẫn có thể moi ra những chuyện lông gà vỏ tỏi để đưa tin.
Chẳng hạn như "Trường X mất điện, giáo viên bắt chuột phóng điện tăng ca", "Đứa trẻ chào đời 20 ngày, mẹ đi bí cảnh kiếm tiền mua sữa bột" hay "Khỉ Trọng Lực một tay giao 3000 kiện hàng mỗi ngày, mua nhà mua xe nuôi gia đình! Bạn còn lý do gì để kỳ thị sủng thú tàn tật?"...
Những tin tức tào lao như vậy còn có người đưa, huống chi là Giải đấu Ngự thú vườn trường chính thức.
Quả nhiên, phó hiệu trưởng ở đầu dây bên kia khẳng định:
"Tất nhiên rồi. Ở vòng loại cấp tỉnh thì truyền thông có thể ít hơn một chút, nhưng các nền tảng chính thức sẽ phát sóng trực tiếp toàn bộ quá trình. Đến trận chung kết cấp tỉnh, đài truyền hình Chiết Hải sẽ phát sóng trực tiếp trên hai kênh vệ tinh lớn nhất."
"Nếu em để ý đến hình tượng thì lúc đó làm tóc cho đẹp một chút. Còn quần áo thì không được thay đổi. Chúng ta mặc đồng phục của trường."
Kiều Tang tự động bỏ qua câu cuối.
Kênh vệ tinh đồng nghĩa với việc cả nước đều có thể xem được.
Điều này có nghĩa là trận đấu ở khu vực Dự Hoa, người ở khu vực Cổ Vụ cũng có thể theo dõi.
Nghĩ đến đây, cô lại thấy lời nhắc nhở về hình tượng của phó hiệu trưởng cũng có lý.
Ngày kế tiếp, Kiều Tang tỉnh dậy, cầm điện thoại xem giờ.
Ngày 11 tháng 10, 6 giờ 45 phút sáng.
Chỉ còn 16 ngày nữa là đến Giải đấu toàn quốc.
"Nha Bảo! Dậy thôi!"
"Nha..."
Kiều Tang rất muốn xin nghỉ học nhưng khổ nỗi các bạn trong lớp từ đầu học kỳ đến giờ chưa ai xin nghỉ cả.
Bản thân cô thì xin nghỉ quá thường xuyên, thành ra nhất thời cô thấy mình mặt dày không dám tìm giáo viên chủ nhiệm mở miệng.
Tiếng chuông nghỉ giải lao vang lên.
Học sinh các lớp khác hưng phấn chạy ra hành lang hít thở không khí hoặc rủ nhau đi vệ sinh.
Chỉ có học sinh Lớp 1 là vẫn bất động tại chỗ, m.ô.n.g như dính c.h.ặ.t vào ghế để đọc sách.
Kiều Tang nhịn không được quay sang hỏi: "Cậu có biết Giải đấu toàn quốc bắt đầu từ ngày nào không?"
"Hình như là 27 tháng 10." Kim Phi Phàm đặt sách xuống đáp.
"Đúng rồi. Chính là 27 tháng 10!" Kiều Tang gật đầu cái rụp.
Kim Phi Phàm định cầm sách lên đọc tiếp thì bị tay Kiều Tang đè c.h.ặ.t lại.
"Sao thế?" Kim Phi Phàm ngơ ngác.
"Hôm nay là 11 tháng 10." Kiều Tang nghiêm túc nói.
"Tôi biết mà."
Kiều Tang nhìn bạn bằng ánh mắt đầy kỳ vọng: "Chỉ còn 16 ngày nữa thôi đấy."
Kim Phi Phàm bị nhìn chằm chằm đến mức da đầu tê dại, suy nghĩ hồi lâu rồi hỏi: "Cậu... đang căng thẳng à?"
Kiều Tang: "..."
Cậu còn chưa căng thẳng, sao tôi căng thẳng được...
Thấy bạn ngồi cùng bàn không hiểu ý mình, Kiều Tang đành đi thẳng vào vấn đề: "Cậu có muốn xin nghỉ học không?"
Kim Phi Phàm mờ mịt: "Tại sao phải xin nghỉ?"
"Sắp đấu giải rồi mà, xin nghỉ để có thêm thời gian huấn luyện chứ."
Kim Phi Phàm lắc đầu: "Tôi không muốn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Tại sao?"
"Bởi vì so với việc đạt giải nhất toàn tỉnh, tôi thấy dùng điểm văn hóa để thi đỗ vào đại học hàng đầu vẫn thực tế hơn." Kim Phi Phàm thành thật nói.
Kiều Tang: "..."
Cô cứ ngỡ bạn mình sẽ lo lắng điểm số tụt dốc, rồi cô sẽ an ủi là điểm của cô cũng tệ sẵn rồi, sau đó thuận thế rủ nhau đi xin nghỉ.
Ai dè bạn mình lại "thẳng thắn" đến mức này! Trầm mặc hai giây, Kiều Tang hỏi thẳng: "Cậu thấy tôi đi xin nghỉ có hợp lý không?"
"Không hợp lý." Kim Phi Phàm suy nghĩ rồi đáp.
"Tại sao?"
"Vì thành tích của cậu kém quá. Xin nghỉ nữa là không ổn đâu."
Kiều Tang: "..." Thật là đ.â.m trúng tim đen mà...
Cuối cùng, Kiều Tang vẫn quyết định đi xin nghỉ.
Cô nghĩ rất thông suốt.
Với trình độ đối chiến của mình, cô có cơ hội vào đại học top đầu bằng con đường tuyển thẳng. Còn nếu chỉ dựa vào điểm văn hóa để chọi với hàng chục triệu thí sinh mỗi năm thì thật sự quá khó!
Giờ cô mới lớp 10. Sau giải đấu này nếu có suất tuyển thẳng, cô sẽ có thừa thời gian để cải thiện điểm văn hóa sau.
Huấn luyện ở đội tuyển trường vẫn phải duy trì. Dù sao mỗi ngày cô đều có "bia đỡ đạn" miễn phí để cày điểm kinh nghiệm.
Tuần tiếp theo, Kiều Tang quay cuồng giữa ba địa điểm là Đội tuyển khối 12, Câu lạc bộ đối chiến Hoằng Ưng và cửa hàng của mẹ.
Điểm số và độ thuần thục kỹ năng của Nha Bảo và đồng đội tăng trưởng theo đường thẳng đứng.
Thế nhưng huấn luyện hiệu quả đồng nghĩa với việc "đốt tiền", nhìn số dư tài khoản vơi đi từng ngày, Kiều Tang chỉ mong giải đấu mau tới.
Tại Câu lạc bộ Hoằng Ưng.
Kiều Tang đọc thông số trên máy đo năng lượng: "51.221..."
Sủng thú trung cấp thường có mức năng lượng quanh quẩn 50.000.
Theo lý, Nha Bảo đã có thể tiến hóa, nhưng để có tiềm năng cao nhất sau tiến hóa, cô cần đợi năng lượng đạt trạng thái bão hòa. Tuy nhiên mỗi lần đo, năng lượng của Nha Bảo vẫn tăng đều đặn, chưa có dấu hiệu dừng lại.
Vì giải đấu đã cận kề, các trường đang ráo riết nghiên cứu thông tin đối thủ.
Kiều Tang không sợ vòng loại tỉnh. Có điều mục tiêu của cô là vô địch khối 12 toàn quốc nên cô cần giữ lại vài át chủ bài cho chắc chắn.
Trước cổng trường Trung học Thánh Thủy.
Hai nam sinh đang thì thầm với vẻ lén lút.
"Cậu chắc chắn không có vấn đề gì chứ?" Nam sinh đội mũ lưỡi trai đen hỏi.
"Yên tâm." Nam sinh tóc nhím đáp: "Tôi đã hẹn rồi. Lát nữa tan học cô ấy sẽ tìm cách ra ngoài."
"Nếu không ra được thì sao? Nghe nói Thánh Thủy nghiêm lắm."
Nam sinh tóc nhím nhún vai: "Thì giải tán thôi."
Sau một hồi im lặng, nam sinh đội mũ lưỡi trai lại lo lắng: "Cậu nói thông tin người đó cung cấp là thật chứ? Đội tuyển khối 12 thay người bằng một đứa lớp 10. Nghe vô lý quá. Có khi nào cô ấy lừa cậu không?"
"Không thể nào." Nam sinh tóc nhím rút ra một khối tinh thể màu xanh biển, tự tin nói: "Cô ấy không phải người của đội tuyển. Đổi một cái Lam Lộ Tinh lấy một mẩu tin, kẻ ngốc mới không chọn. Nếu dám lừa tôi, tôi sẽ lên diễn đàn lớn của học sinh Chiết Hải bóc phốt cô ấy!"