Bạo Quân Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Chương 56: Mang mèo đi, mà không mang ta theo

Bàn tay đang siết chặt tay nàng bỗng nhiên tăng thêm lực đạo.

Tô Trăn Trăn khẽ nhíu mày vì đau.

[Đau quá.]

Nghe tiếng thở hắt ra đau đớn của nàng, lực đạo trên tay hắn chợt lỏng ra.

Thế nhưng, dường như chưa cam lòng, ánh mắt Lục Hòa Húc nhìn nữ nhân vẫn chất chứa một sự u ám, thâm trầm.

Tô Trăn Trăn xoa xoa đầu ngón tay đỏ ửng, lén lút liếc nhìn đống tấu chương trên bàn rồi vội vàng thu dọn ánh mắt, chạm phải ánh nhìn của hắn.

Nàng khẽ rùng mình, cố gắng kìm nén cảm xúc.

"Uống thuốc đi." Nàng chớp chớp hàng mi cong vút, bước đến bên chiếc bàn tròn, mở hộp thức ăn mình mang tới.

Tô Trăn Trăn lấy ra một chiếc âu sứ đựng thuốc. Để tránh thuốc sóng ra ngoài, nàng đã cẩn thận thay bát thành âu sứ.

Vừa mở nắp âu, một mùi thuốc Bắc đắng nghét nồng nặc lập tức lan tỏa, chỉ hít thở thôi cũng đã thấy đắng chát cả họng.

Tô Trăn Trăn đứng đó, ánh mắt rưng rưng nhìn Lục Hòa Húc.

Hắn hít sâu một hơi, ngồi xuống bên bàn tròn.

Tô Trăn Trăn cũng thở phào nhẹ nhõm, đẩy chiếc âu sứ về phía hắn.

Lục Hòa Húc đón lấy, nhấp một ngụm.

Rồi nhíu mày.

Thuốc chẳng pha thêm gì cả, đắng ngắt.

"Sao thế?"

Lục Hòa Húc rũ mắt, một hơi cạn sạch bát thuốc rồi đặt mạnh âu sứ xuống bàn.

Tô Trăn Trăn chậm chạp cất chiếc âu sứ đi: "Lần này ta có điều chỉnh lại liều lượng thuốc một chút, ta sẽ ở lại đây một lát xem ngài có thấy khó chịu ở đâu không, để lần sau còn biết đường gia giảm thêm bớt."

Cơ địa mỗi người mỗi khác, liều lượng thuốc đương nhiên cũng phải tùy chỉnh cho phù hợp.

Tô Trăn Trăn đứng chờ một lúc, thấy nam nhân không phản đối, bèn vén váy ngồi xuống đối diện hắn.

"Ngài thấy sao rồi?"

Tô Trăn Trăn lí nhí hỏi.

"Chóng mặt."

Chóng mặt sao?

Tô Trăn Trăn nhìn quanh quất: "Ta mượn bàn sách của ngài một lát được không?"

Nam nhân không đáp, nàng rón rén đứng dậy. Thấy hắn không có ý phản đối, nàng bước tới bàn, lấy một tờ giấy, tiện tay cầm luôn cây bút lông hắn đang dùng dở, chấm mực rồi bắt đầu viết.

Chóng mặt.

"Có chóng mặt lắm không?" Nàng chống cằm bằng cán bút, hỏi tiếp.

"Ừm."

Tô Trăn Trăn nhíu mày.

Chóng mặt nặng.

Xem ra đúng là phải giảm liều lượng thuốc rồi.

Lục Hòa Húc ngồi đó, mắt nhắm hờ, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc nhìn sang bên cạnh.

Nữ nhân mặc y phục mùa hạ mỏng manh màu trắng muốt, cầm bút của hắn, ngoan ngoãn ngồi đó, chăm chú ghi chép lại từng triệu chứng của hắn.

"Ngoài chóng mặt ra, ngài còn thấy khó chịu ở đâu nữa không? Có buồn nôn không? Hay là tức ngực, mẩn ngứa..."

"Đau đầu."

Tô Trăn Trăn vội vàng ghi thêm triệu chứng này vào tờ giấy.

Nếu chỉ chóng mặt và đau đầu thì cũng không đến nỗi nghiêm trọng.

"Lần sau ta sẽ giảm bớt thuốc xem sao." Tô Trăn Trăn lẩm bẩm, ánh mắt bất giác lại hướng về đống tấu chương chất cao như núi trên bàn.

Bìa tấu chương thường ghi rõ ba thông tin: chức vụ người tâu, tên người tâu và tóm tắt nội dung.

Chỉ lướt qua một lượt, Tô Trăn Trăn đã thấy vài bản tấu chương của ngôn quan, đều bàn về chuyện sửa đổi luật pháp.

Tô Trăn Trăn còn đang mải nhìn thì một bóng đen bỗng nhiên đổ ập xuống trước mặt.

Nàng giật mình ngẩng đầu lên, thấy Lục Hòa Húc đã đứng lù lù trước mặt từ bao giờ.

Nam nhân cúi đầu nhìn nàng. Phải công nhận, Lục Hòa Húc nhìn từ góc độ nào cũng đẹp đến hút hồn.

Ngay cả với góc nhìn "chết người" từ dưới lên thế này, Tô Trăn Trăn vẫn thấy rõ đường nét xương hàm hoàn hảo và yết hầu nhấp nhô đầy quyến rũ của hắn.

"Đau đầu." Nam nhân lặp lại.

Tô Trăn Trăn suy nghĩ một lát: "Hay là ta dùng ngải cứu xông cho ngài nhé?"

Lục Hòa Húc nhìn nàng, chậm rãi gật đầu: "Ừm."

Tô Trăn Trăn ra đến cửa chính thì thấy Ngụy Hằng đang đứng đó.

"Cha nuôi, ở đây có ngải cứu không?"

Ngụy Hằng gật đầu, một lát sau liền mang ngải cứu tới.

Tô Trăn Trăn cẩn thận vò mềm nhúm ngải cứu, rồi quay sang nhờ Ngụy Hằng chuẩn bị một ly nước pha mật ong.

Xông ngải cứu sẽ làm cơ thể mất nước nhanh, cần bổ sung nước mật ong hoặc nước muối loãng.

A, nàng quên mất.

"Cha nuôi, không cần nước mật ong đâu, pha nước muối loãng nhé."

Ngụy Hằng đứng ở cửa, nhìn Tô Trăn Trăn, khẽ thở dài.

"Cho ai uống vậy?"

"Cho Bệ hạ uống."

Ngụy Hằng tiếp tục nhìn Tô Trăn Trăn: "Bệ hạ không thích uống nước muối loãng."

Hả?

"Nhưng lần trước ngài ấy ăn bánh nếp nướng chấm muối mà, ngài ấy còn bảo không thích đồ ngọt nữa."

"Bệ hạ nói thế mà cô cũng tin à?"

Chuyện này mà cũng không tin được sao?

"Vậy thì nước pha mật ong nhé?"

Ngụy Hằng gật đầu rồi quay đi.

Tô Trăn Trăn cầm nhúm ngải cứu trở lại phòng, thấy Lục Hòa Húc đang dựa lưng vào giường nghỉ ngơi. Nghe tiếng bước chân, hắn nhíu mày: "Lại đi đâu đấy?"

Tô Trăn Trăn ngẫm nghĩ rồi đáp: "Ta bảo cha nuôi đi pha nước mật ong cho ngài."

Vẻ mặt u ám của Lục Hòa Húc chợt khựng lại.

Hắn mím môi, nhắm mắt lại.

Tô Trăn Trăn châm lửa đốt ngải cứu, rồi ngồi xuống chiếc ghế đôn bên cạnh hắn.

Hương ngải cứu tỏa ra.

Khói xanh mỏng manh từ từ bay lên, như một lớp sương mờ ảo. Khi ngọn lửa bùng lên, khói cũng trở nên dày và đậm đà hơn, chầm chậm lan tỏa khắp không gian.

Xuyên qua làn khói mờ ảo, ánh mắt Tô Trăn Trăn dừng lại trên khuôn mặt Lục Hòa Húc.

Nam nhân chống tay tựa đầu, đôi mắt nhắm nghiền. Hàng mi dài cong vút như cánh bướm rủ xuống, che khuất đôi con ngươi đen láy. Sống mũi cao thẳng tắp càng làm tôn lên nét góc cạnh, sắc sảo của khuôn mặt. Đôi môi mỏng nhạt màu, đường nét rõ ràng, toát lên vẻ xa cách, lạnh lùng.

So với thời niên thiếu, khuôn mặt này mang đậm nét tàn nhẫn, sắc lạnh, vừa rực rỡ lại vừa lạnh lẽo.

Chỉ duy nhất độ cong của hàng mi rủ xuống là còn vương chút dịu dàng sót lại.

Thứ duy nhất không thay đổi, chỉ có hàng mi này thôi sao?

Ngải cứu cháy âm ỉ, khói trắng hòa quyện cùng mùi hương đắng chát đặc trưng, len lỏi vào từng ngóc ngách căn phòng.

Tô Trăn Trăn bắt đầu thấy buồn ngủ.

Nàng gà gật gật gù, rồi đột nhiên giật mình tỉnh giấc, vừa vặn bắt gặp ánh mắt Lục Hòa Húc đang mở to nhìn mình.

Tô Trăn Trăn run tay, tàn ngải cứu rơi lả tả, bay thẳng vào mắt hắn.

"A, ngài không sao chứ?"

Lục Hòa Húc nhắm tịt mắt, không mở ra nổi.

Tô Trăn Trăn hoảng hốt, vội vàng kéo hắn đứng dậy đi rửa mắt.

Trong sân có một dòng suối nhỏ.

Tô Trăn Trăn bảo nam nhân cúi xuống, nàng dùng hai tay vục nước suối hắt lên mắt hắn.

Nước suối bắn tung tóe, chẳng mấy chốc đã làm ướt sũng cổ áo Lục Hòa Húc.

"Được chưa?"

Tô Trăn Trăn nghiêng đầu xem xét.

Nam nhân từ từ hé mắt ra, rồi lại nhắm tịt lại: "Chưa."

Tô Trăn Trăn lại gần hơn, đưa tay định vạch mắt hắn ra kiểm tra.

Mắt Lục Hòa Húc đỏ hoe, khuôn mặt đẫm nước, đôi đồng tử đen láy cứ thế nhìn chằm chằm vào nàng.

Tô Trăn Trăn căng thẳng, kề sát mặt vào, những ngón tay mềm mại nhẹ nhàng ấn lên nhãn cầu hắn.

Nàng tìm mãi mà chẳng thấy hạt bụi ngải cứu nào rõ ràng trong mắt hắn.

[Chắc là nhỏ quá nên không thấy chăng?]

Hơi thở của nàng phả vào mặt hắn, hai người gần đến mức hơi thở hòa quyện vào nhau.

"Được..." Lục Hòa Húc vừa mới thốt ra một chữ thì cảm thấy mắt mình ươn ướt, âm ấm.

Tô Trăn Trăn đưa đầu lưỡi l**m qua một bên mắt của hắn.

Lông mi Lục Hòa Húc run rẩy, bàn tay đang bám trên thành bể nước đột ngột siết chặt.

Đầu lưỡi mềm mại lướt qua con ngươi, cuốn đi dòng nước suối lạnh lẽo, để lại một hơi ấm rực rỡ.

Tô Trăn Trăn ngậm nhúm tàn ngải cứu trong miệng nhổ sang một bên, súc miệng bằng nước suối, rồi lại ôm lấy khuôn mặt hắn, tiếp tục l**m nốt bên mắt còn lại.

Nam nhân bỗng trở nên ngoan ngoãn lạ thường.

Hắn ngồi im lặng bên bờ suối, mặc cho Tô Trăn Trăn muốn làm gì thì làm.

l**m xong cả hai mắt, Tô Trăn Trăn lại vục nước suối rửa sạch cho hắn.

"Được chưa?" Nàng hỏi.

Đôi mắt nam nhân đỏ ngầu, nhìn chằm chằm vào nàng, giọng khàn đặc: "Được rồi."

Tô Trăn Trăn thở phào nhẹ nhõm.

Lúc này nàng mới nhận ra, vì lúc nãy cuống quýt quá nên nàng đã lỡ ngồi hẳn lên người hắn.

Đầu gối nàng tỳ lên đùi hắn, khuỷu tay cũng tì lên vai hắn.

Y phục trên người hắn đã bị nàng làm ướt sũng bằng thứ hành động thô bạo vừa rồi.

Vốn dĩ y phục mùa hè đã mỏng, giờ thấm nước suối lại càng dính sát vào cơ thể, làm hằn rõ từng đường nét cơ bắp săn chắc.

Lục Hòa Húc mặc y phục đen thì còn đỡ, chứ bộ y phục trắng mỏng manh của nàng thì... thôi rồi.

Tô Trăn Trăn vội vàng né tránh, lùi về chỗ khuất sáng.

Lục Hòa Húc nhìn Tô Trăn Trăn bối rối đứng nghiêng người, y phục ướt đẫm dán chặt vào những đường cong nuột nà, lấp ló làn da trắng ngần.

Hai má ửng hồng, nàng cắn chặt môi, đứng đó với vẻ mặt lúng túng: "Có thể cho ta mượn một bộ y phục được không?"

Lục Hòa Húc đứng dậy, quay người bước vào phòng.

Lát sau, hắn lấy ra một chiếc áo choàng đen ném cho nàng.

Tô Trăn Trăn vội vã khoác lên người.

Chiếc áo choàng quá rộng, phủ dài lê thê xuống tận gót chân, rõ ràng là của Lục Hòa Húc.

Nàng phải buộc thắt nút phần gấu áo lại để lúc đi không bị vấp ngã.

"Trời cũng muộn rồi, ta về trước đây." Tô Trăn Trăn cúi đầu định chuồn, chợt nhớ ra điều gì: "À, hộp thức ăn của ta vẫn còn ở trong."

Nàng chạy vội vào phòng lấy hộp thức ăn rồi phóng như bay qua hành lang, chuồn mất hút.

Nam nhân vẫn đứng yên tại chỗ, đưa tay lên xoa nhẹ đôi mắt.

Khóe mắt hắn đỏ hoe, cảm giác ươn ướt, nong nóng vẫn còn đó, thậm chí còn lan dần xuống theo đường cong mềm mại của khóe mắt, tạo thành một vầng hồng nhạt.

Lục Hòa Húc đứng lặng yên một lát rồi xoay người bước vào phòng.

Hắn ngồi xuống sau bàn làm việc, nhìn tờ giấy Tô Trăn Trăn để lại.

Chóng mặt, đau đầu.

Đề nghị giảm liều lượng thuốc.

Chữ viết vẫn xấu hoắc như xưa.

Đầu ngón tay Lục Hòa Húc v**t v* những dòng chữ nguệch ngoạc, ánh mắt chợt khựng lại.

Hắn đưa tay mở lật vài bản tấu chương bên cạnh, liếc nhìn rồi khẽ thở dài, đặt xuống.

"Bệ hạ." Ngụy Hằng đứng ở cửa phòng, giọng cung kính, "Hàn Thạc đến rồi."

Dù thiếu mất một bản tấu chương nhưng hôm nay tâm trạng Lục Hòa Húc quả thực rất tốt. Hắn day day khóe mắt, hơi cúi đầu: "Cho hắn vào."

Hàn Thạc mặc thường phục bước vào, quỳ xuống hành lễ: "Bệ hạ."

"Xong việc chưa?"

"Dạ rồi, số thuốc súng Bệ hạ dặn dò mấy hôm trước đã được vận chuyển an toàn vào Thái miếu."

Lục Hòa Húc ngước mắt nhìn ra ngoài.

Ánh trăng nhàn nhạt như lớp lụa mỏng bị xé vụn, hắt ánh sáng mờ ảo lên những chiếc đèn lồng treo dưới mái hiên.

"Bây giờ xem ra, đúng là một ngày đẹp trời."

Rời khỏi chỗ Lục Hòa Húc, Tô Trăn Trăn ba chân bốn cẳng chạy thẳng đến tìm Giang Vân Thư.

Văn Cẩm Đường của Giang Vân Thư đã đóng cửa nghỉ bán, nhưng trong viện vẫn còn le lói ánh đèn.

Tô Trăn Trăn đứng ngoài tường, nhặt sỏi ném vào trong, thành công đán·h t·hức người bên trong.

Giang Vân Thư khoác vội chiếc áo chạy ra mở cửa, ngáp ngắn ngáp dài: "Cô có biết bây giờ là giờ nào rồi không?"

"Không biết, giờ nào rồi?"

"Giờ Tý rồi má nội."

Tô Trăn Trăn bước thẳng vào phòng Giang Vân Thư, với tay lấy ấm trà trên bàn rót cho mình một chén trà nguội.

Uống cạn nửa chén trà, nàng mới lôi đồ trong hộp thức ăn ra đưa cho nàng ta.

"Cái gì thế? Nửa đêm nửa hôm mang đồ ăn đến cho ta à?" Giang Vân Thư tò mò lại gần, thấy Tô Trăn Trăn lôi từ trong hộp ra một quyển... tấu chương?

"Cái gì đây?" Giang Vân Thư đón lấy, mở ra xem.

"Tấu chương của ngôn quan? Cô lấy ở đâu ra vậy?" Giang Vân Thư cầm cuốn tấu chương mà như cầm phải củ khoai lang nóng bỏng tay.

Nàng ta vội vàng ném trả lại cho Tô Trăn Trăn.

Trộm cắp tấu chương? Tội chém đầu tru di cửu tộc đấy!

Tô Trăn Trăn luống cuống bắt lấy: "Cô đừng quan tâm chuyện đó, xem kỹ nội dung chưa?"

Không quan tâm sao được! Đầu rơi máu chảy như chơi chứ đùa à?

Giang Vân Thư cạn lời, rũ rượi đáp: "... Chưa."

Tô Trăn Trăn trải thẳng tấu chương lên bàn.

Dưới ánh đèn lờ mờ, nàng và Giang Vân Thư cùng chụm đầu vào đọc.

"Thần giữ chức ngôn quan, nghe có lời bàn luận đòi sửa đổi luật pháp Đại Chu, nay liều dâng sớ can gián, mong Bệ hạ anh minh bác bỏ.

Luật pháp Đại Chu do Tiên đế đích thân định ra, là nề nếp gia phong, rường cột quốc gia.

Luật pháp là công cụ cai trị thiên hạ, nhờ nó mà triều đình an ổn, lòng dân an yên. Tuyệt đối không được tùy tiện thay đổi, khinh suất ắt làm mất uy nghiêm, nhiễu loạn trật tự, lại càng trái với di huấn của Tiên đế.

Những vụ án oan ức có thể dựa vào luật pháp mà điều tra làm rõ. Việc bàn luận đòi sửa đổi điều luật 'vợ giết chồng' thực chất là làm loạn luân thường đạo lý, sửa luật tất sẽ sinh mầm tai họa.

Cúi xin Bệ hạ ra lệnh nghiêm cấm việc sửa đổi luật pháp, bảo vệ nền tảng quốc gia, thần nguyện lấy cái chết để can gián."

Giang Vân Thư đọc xong, tức giận ném thẳng tấu chương xuống đất, nhưng sực nhớ ra đây là tấu chương quan trọng, lại lật đật nhặt lên.

"Không phải con gái nhà mình giết chồng nên mới đứng nói mát thế đấy." Nói xong, Giang Vân Thư trả lại tấu chương cho Tô Trăn Trăn: "Quyển tấu chương này cô định trả lại đúng không?"

"Phải trả chứ." Tô Trăn Trăn gật đầu, cất kỹ tấu chương vào hộp thức ăn, rồi buông một câu xanh rờn: "Ta muốn ném bom nổ tung cái Thái miếu kia đi."

Giang Vân Thư vừa mắng mỏi miệng, mới ngồi xuống định uống ngụm trà giải khát thì nghe được câu nói động trời của Tô Trăn Trăn.

Nàng ta giật nảy mình, ngã lộn nhào xuống đất.

Giang Vân Thư chẳng màng đến cơn đau, chỉ trợn tròn mắt nhìn Tô Trăn Trăn với vẻ mặt hoảng sợ tột độ.

Nàng ta nhìn khuôn mặt ngây thơ, thánh thiện kia, trong đôi mắt ấy không hề có chút vẩn đục của những toan tính trần tục, trong trẻo đến mức không vướng một hạt bụi. Dù cho cô nương này có bị đưa lên giá treo cổ, chỉ cần nàng nói một câu "Người không phải do ta giết", thì e rằng ngay cả thần linh cũng sẽ mủi lòng mà tin nàng.

"Cô đừng có dùng cái khuôn mặt ngây thơ đó để nói ra mấy lời đáng sợ như vậy." Giang Vân Thư vội lấy tay che mắt lại.

Sợ chết đi được.

Cú ngã khá đau, Giang Vân Thư được Tô Trăn Trăn đỡ dậy, lại ngồi xuống ghế.

"Ta chỉ nói bâng quơ thế thôi." Tô Trăn Trăn thở dài sườn sượt: "Để ta nghĩ cách khác xem sao."

Cùng lắm thì đi cướp ngục, không biết có khả thi không nữa.

Tô Trăn Trăn xách hộp thức ăn về đến nhà, chưa kịp đặt xuống thì Tô Sơn đã lon ton chạy tới quấn quýt.

Mùa hè nóng nực, lông mèo rụng lả tả, thưa thớt hẳn đi.

Tô Trăn Trăn tự chế một cái lược chải lông mèo, hình dáng giống chiếc lược bí của người nhưng răng lược mềm mại hơn.

Nàng bế Tô Sơn, ngồi bệt xuống thềm đá.

Vừa thấy chiếc lược "thần thánh", Tô Sơn biết ngay là được mát xa rồi.

Nó lập tức nằm ườn ra đất, ngửa cái bụng béo tròn mềm mại lên, lăn lộn cọ cọ xuống nền đá, miệng không ngừng kêu meo meo nũng nịu.

Tô Trăn Trăn không nhịn được cười, đưa tay vò vò cái bụng mỡ của nó rồi mới bắt đầu chải lông.

Tô Sơn sướng rơn, kêu "gừ gừ" thích thú.

Nhìn đôi mắt nhắm nghiền tận hưởng của Tô Sơn, Tô Trăn Trăn lại bất giác nhớ đến Lục Hòa Húc lúc nãy.

Cảm giác ươn ướt, ấm áp trên đầu lưỡi vẫn còn quanh quẩn, nàng thậm chí còn nhớ rõ từng cái chớp mắt rung rẩy của hắn.

Chắc hắn ghét lắm nhỉ?

Tô Trăn Trăn khẽ thở dài, lại cúi xuống tỉ mẩn chải lông cho mèo.

Chải từ đầu đến đuôi, gom được một búi lông to tướng. Nàng vo tròn lại thành quả bóng, ném ra xa.

Tô Sơn lập tức tung mình đuổi theo, cái đuôi dựng đứng xù lên như chổi lông gà, trông đáng yêu vô cùng.

Từ trên lầu gác chéo bên kia, Lục Hòa Húc lặng lẽ chứng kiến cảnh Tô Trăn Trăn chải lông cho Tô Sơn, đùa giỡn với nó một lúc rồi mới vào phòng đi ngủ.

Ánh đèn trong phòng vụt tắt, Lục Hòa Húc thu hồi tầm mắt, quay lại hỏi Ngụy Hằng: "Có chuyện gì?"

"Thái miếu bị nổ tung rồi, nhưng mà... Ảnh Tam bên kia e là sắp không chống đỡ nổi nữa."

Lục Hòa Húc trầm ngâm một lúc lâu: "Chuẩn bị ngựa, theo trẫm hồi cung."

Sáng hôm sau, Tô Trăn Trăn vẫn còn đang say giấc nồng thì ngoài cổng vang lên tiếng đập cửa ầm ầm "bịch, bịch, bịch".

Tiểu Hồng Thị vừa mới rửa mặt xong, vội vàng chạy ra mở cửa.

Giang Vân Thư đứng ngoài cửa, ngó nghiêng vào trong: "Tô Trăn Trăn đâu rồi?"

Tiểu Hồng Thị chỉ tay về phía căn phòng bên trong.

Tô Trăn Trăn có thói quen khóa cửa khi ngủ. Đang mơ màng, nàng nghe thấy tiếng đập cửa mỗi lúc một gần.

"Tô Trăn Trăn? Tô Trăn Trăn!"

Cuối cùng Tô Trăn Trăn cũng bị gọi dậy.

Ai thấu hiểu nỗi khổ của người thức đến tận tờ mờ sáng hôm qua, tính ra mới chợp mắt được vỏn vẹn bốn tiếng đồng hồ cơ chứ.

Tô Trăn Trăn uể oải ngồi dậy, định thần một lúc rồi mới xỏ hài ra mở cửa.

Ánh nắng hè chói chang ùa vào phòng, Tô Trăn Trăn lấy tay che mắt, còn chưa kịp phản ứng thì đã bị Giang Vân Thư tóm chặt cổ tay kéo tụt vào trong.

Giang Vân Thư là một trạch nữ chính hiệu thời cổ đại, niềm vui lớn nhất mỗi ngày là được nằm dài trong phòng ôm mấy cuốn thoại bản.

Thỉnh thoảng hai người có hẹn hò thì toàn là Tô Trăn Trăn chủ động đến tìm nàng ta.

Giang Vân Thư cài then cửa cẩn thận, rồi kích động thông báo: "Thái miếu bị nổ tung rồi."

Tô Trăn Trăn: ???

"Không phải là cô làm đấy chứ?" Giang Vân Thư hạ giọng, kề sát tai Tô Trăn Trăn thì thầm.

Tô Trăn Trăn: ...

Nàng đưa tay đẩy Giang Vân Thư ra: "Không phải ta."

Nàng đào đâu ra bản lĩnh ấy chứ. Nàng học Đông y, chứ có phải học hóa học đâu mà chế được bom nổ!

Nghe câu trả lời chắc nịch của Tô Trăn Trăn, Giang Vân Thư mới thở phào nhẹ nhõm.

Tô Trăn Trăn pha cho nàng ta một cốc nước mật ong nhuận họng, rồi vào trong rửa mặt thay đồ.

Vã vài vốc nước lạnh lên mặt cho tỉnh ngủ, Tô Trăn Trăn vừa ngáp ngắn ngáp dài vừa bước ra chỗ Giang Vân Thư: "Cô kể chi tiết xem nào, rốt cuộc là có chuyện gì?"

Uống nửa cốc nước mật ong, Giang Vân Thư cũng bình tĩnh lại đôi chút.

"Sáng nay ta mới hóng được tin, phía Thái miếu rạng sáng nay xảy ra một vụ nổ kinh hoàng, bia đá khắc di huấn do Tiên đế đích thân viết đã bị phá hủy hoàn toàn. Nghe đâu bia đá ấy được làm bằng đá xanh, cực kỳ kiên cố, vậy mà giờ bị nổ tung thành từng mảnh vụn, chẳng thể nào ghép lại được nữa."

Đá xanh vốn rất cứng, nếu chỉ dùng một lượng thuốc súng đen thông thường thì không thể nào phá hủy đến mức ấy được. Trừ phi... có kẻ đã dùng lượng lớn thuốc súng bao bọc kín mít lấy tấm bia đá rồi mới châm ngòi nổ.

Rõ ràng là có kẻ cố ý phá hoại rồi.

"Có ai điều tra vụ này không?"

"Không, họ bảo là do thiên tai."

Sương mai còn chưa kịp tan, nhưng cái nóng bức hầm hập đã bốc lên ngùn ngụt.

Trời mới tờ mờ sáng, chân trời phía đông mới ló rạng ánh bình minh nhàn nhạt, mà nền đá xanh trước cửa ngự thư phòng đã nóng ran như rang.

Mấy chục vị ngôn quan mặc quan phục màu đỏ thẫm dày cộp quỳ rạp dưới đất, sống lưng vẫn giữ thẳng tắp.

Đối diện với họ là cánh cửa gỗ sơn son đóng im ỉm của ngự thư phòng.

Bên trong vắng lặng như tờ, cho đến khi có bóng người bước vào từ cửa sau.

"Bệ hạ."

Ảnh Tam - người đang đóng giả Lục Hòa Húc - thấy chủ nhân trở về, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm.

Hắn cung kính đứng dậy, nhường lại ngai vàng trong ngự thư phòng.

Lục Hòa Húc thay y phục xong xuôi, bên ngoài vẫn còn đang xôn xao, náo nhiệt.

Đám ngôn quan kia đã quỳ rạp ở đó suốt một ngày một đêm, vậy mà giọng nói vẫn vang vọng, dõng dạc.

"Việc bia đá bị hủy hoại rõ ràng là do có kẻ cố tình phá hoại, tuyệt đối không phải ý trời, mong Bệ hạ minh xét! Luật pháp cũ là do Tiên đế đích thân định ra, không thể chỉ vì một tấm bia đá bị hủy mà tự tiện thay đổi. Làm vậy chẳng khác nào phản nghịch tổ tông, lung lay nền móng quốc gia..."

Thái miếu vốn là nơi thờ tự linh thiêng của hoàng tộc, bia đá của Tiên đế lại càng là bảo vật khắc ghi di huấn của triều đại Đại Chu.

Tin tức bia đá bị hủy hoại truyền ra, triều đình lập tức chia làm hai phe phái.

Một phe cho rằng đây là điềm báo của trời cao, mượn cớ đó dâng sớ tâu: Bia đá bị hủy là ý trời cảnh báo, Tiên đế không hài lòng với những điều luật lỗi thời, muốn triều đình đổi mới. Vì vậy, khẩn khoản cầu xin Bệ hạ thuận theo ý trời, sửa đổi luật pháp cho phù hợp với thời thế.

Phe còn lại, đứng đầu là các vị ngôn quan bảo thủ, một mực kiên quyết giữ vững di huấn của Tiên đế. Họ thẳng thừng tuyên bố đây là nhân họa chứ chẳng phải thiên tai, chắc chắn có kẻ đứng sau giật dây, bày trò nhằm mục đích phá hoại kỷ cương triều đình. Bọn họ thề c·hết can gián, tuyệt đối không được thay đổi luật pháp.

Lục Hòa Húc chống cằm, ngón tay gõ nhịp nhịp lên mặt bàn ngự, vẻ mặt đã lộ rõ sự mất kiên nhẫn: "Ngụy Hằng."

"Bệ hạ."

"Cung tên của trẫm đâu?"

Ngụy Hằng xoay người ra khỏi ngự thư phòng, một lát sau liền mang cây cung và bao tên của Lục Hòa Húc tới.

Lục Hòa Húc bẩm sinh đã sở hữu sức mạnh hơn người. Cây cung được làm từ gỗ hoằng tang quý hiếm, lực bắn cực mạnh, là loại cung tên hiếm có trên đời, người bình thường khó lòng mà giương cung nổi.

Ngụy Hằng dẫn theo mấy thái giám từ trong kho khiêng cây trường cung ra, thân cung lớn và nặng trịch, phải cần đến dăm ba người hợp sức mới kham nổi.

Đám ngôn quan đang quỳ rạp dưới đất, thấy Ngụy Hằng khiêng cây trường cung ra thì ngơ ngác nhìn nhau, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

"Bệ hạ, cung tên đã đến."

Lục Hòa Húc nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Hắn phi ngựa suốt đêm để trở về, chỉ còn khoảng nửa canh giờ nữa là trời sáng hẳn.

Cánh cửa ngự thư phòng mở tung.

Trời vẫn oi bức nhưng không còn cái nắng gay gắt, thiêu đốt, tinh thần Lục Hòa Húc có vẻ khá tỉnh táo.

Ngụy Hằng khiêng một chiếc ghế chạm trổ tinh xảo, đặt ngay trên bậc thềm đá bạch ngọc.

Lục Hòa Húc vén vạt áo ngồi xuống. Phía sau hắn là những chiếc đèn lồng cung đình treo cao tỏa ánh sáng dìu dịu. Dưới ánh đèn, hai con sư tử đá bạch ngọc hai bên bậc thềm uy nghi canh gác, từng đường nét chạm trổ trên bờm sư tử hiện lên rõ mồn một.

Nam nhân chống cằm, vắt chéo đôi chân dài, ngồi thảnh thơi. Bộ thường phục màu vàng rực rỡ càng tôn lên vẻ ngoài xuất chúng của hắn, đến mức chiếc ghế nạm đầy trân châu bảo ngọc phía sau cũng phải lu mờ trước khí chất vương giả ấy.

"Trẫm đếm đến ba."

Lục Hòa Húc hờ hững vươn tay nhận lấy cây trường cung. Đầu ngón tay lướt nhẹ qua dây cung căng cứng, một âm thanh "ong" khẽ vang lên như tiếng kim loại va chạm, khiến người nghe lạnh buốt sống lưng.

Hắn từ từ đứng dậy, động tác thong dong, uyển chuyển nhưng lại tỏa ra một áp lực vô hình, nặng nề đè xuống không gian.

Căn ngự thư phòng vốn đã yên tĩnh nay càng thêm tĩnh mịch đến c·hết chóc.

Những vị ngôn quan đang quỳ dưới đất bắt đầu toát mồ hôi lạnh, từng giọt mồ hôi thi nhau lăn dài trên trán.

Lục Hòa Húc nhận mũi tên từ tay Ngụy Hằng, kẹp lấy đuôi tên, đặt lên dây cung.

Hắn gập tay, nhẹ nhàng giương cung.

Cây trường cung vốn dĩ cần hai người hợp sức mới kéo nổi, nay nằm trong tay hắn lại nhẹ tựa lông hồng.

Khuôn mặt Lục Hòa Húc sầm xuống, ánh mắt lạnh lẽo như hàn đàm, các khớp ngón tay từ từ siết chặt.

Dây cung làm từ gân giao long được kéo căng hết cỡ, tạo thành một hình bán nguyệt hoàn hảo, đường cong sắc lẹm, lóe lên thứ ánh sáng lạnh lẽo, c·hết chóc.

Hắn rũ mắt, hạ cánh tay cầm cung xuống, mũi tên nhọn hoắt chĩa thẳng vào đám ngôn quan đang quỳ bên dưới.

"Một."

Danh xưng bạo quân của Lục Hòa Húc đã vang danh thiên hạ. Nhưng luôn có những kẻ ngoan cố không tin tà, phải đặt cược mạng sống của mình trên lằn ranh sinh tử mới thấu hiểu được sự đáng sợ của vị Hoàng đế đương triều.

Một vị ngôn quan run rẩy đứng dậy, vội vàng chắp tay vái chào rồi quay gót bỏ chạy thục mạng.

Lục Hòa Húc vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh, đếm tiếp: "Hai."

Lại thêm dăm ba vị ngôn quan nhấp nhổm đứng dậy, lảo đảo bỏ chạy.

Đi được một phần nhỏ, vẫn còn lại quá nửa kiên quyết bám trụ.

Mùa hè oi bức, dưới lớp quan phục dày cộp, cơ thể đám ngôn quan đã ướt đẫm mồ hôi. Thế nhưng, bọn họ vẫn duy trì tư thế quỳ lạy, tạo nên một sự áp bức vô hình, không lời đáp trả.

Lục Hòa Húc cười khẩy một tiếng: "Ba."

Gió hè như ngừng thổi, mũi tên xé gió lao vút đi.

Mũi tên găm phập vào giữa trán một vị ngôn quan, xuyên thủng hộp sọ, đuôi tên vẫn còn rung lên bần bật.

Theo quán tính, vị quan nọ ngã vật ra sau, đổ ập xuống đất một tiếng chát chúa.

Máu tươi loang lổ trên nền gạch xanh, thấm đẫm vạt áo của những người xung quanh.

Lục Hòa Húc thản nhiên rút một mũi tên khác, sắc mặt không chút gợn sóng, cứ như thể hắn vừa bắn chết một con vật vô tri vô giác vậy.

Hắn tiếp tục nâng cung, đặt tên, nhắm thẳng vào vị ngôn quan tiếp theo.

Âm thanh nhè nhẹ của mũi tên lướt qua khoảng không giữa sân tĩnh mịch lại bị phóng đại lên gấp bội, khiến vài vị ngôn quan sợ hãi đến cứng đờ người, vội vàng đứng dậy bỏ chạy thục mạng.

Lục Hòa Húc lạnh lùng nhìn những kẻ vẫn ngoan cố quỳ gối giữa vũng máu, sắc mặt không chút lay động.

Hắn giương cung, kéo dây, bắn tên.

Chẳng mấy chốc, một ống tên đã cạn sạch. Lợi dụng lúc Lục Hòa Húc thay tên mới, lại có thêm vài vị ngôn quan kéo vạt áo, cuống cuồng tháo chạy.

Cái nóng oi ả như thiêu đốt, những viên gạch xanh trong sân vẫn hầm hập phả hơi nóng. Mùi máu tanh nồng nặc hòa quyện vào không khí ngột ngạt, lơ lửng không tan.

Vẫn còn khoảng chục vị ngôn quan ngoan cường giữ vững tư thế quỳ lạy. Lớp quan phục màu đỏ thẫm dày cộm đã bị mồ hôi và những giọt máu bắn tóe ướt đẫm.

"Bệ hạ! Thần xin lấy cái chết để can gián - Tổ tông chi pháp không thể thay đổi!"

Những vị ngôn quan còn lại cũng đồng thanh hô vang: "Bệ hạ! Tổ tông chi pháp không thể thay đổi! Thần xin lấy cái chết để can gián!"

Khóe môi Lục Hòa Húc nhếch lên một nụ cười nhạt nhẽo, hắn chậm rãi nâng cánh tay lên, một lần nữa đặt mũi tên lên dây cung.

Trước lúc mặt trời ló rạng, đám ngôn quan ngoan cố đã bị thanh trừng sạch sẽ.

Máu chảy thành sông, xác chết chất đống. Cẩm y vệ nhanh chóng dọn dẹp hiện trường, đám thái giám thì xách những xô nước lớn vội vã lau dọn sàn nhà.

Cùng với những vết máu bị rửa trôi, khoảng sân trước ngự thư phòng cũng trở nên rộng rãi, sáng sủa hơn hẳn.

Tia nắng ban mai rọi qua những tầng mây xám xịt.

Mặt trời mùa hè mọc sớm, mới canh Dần mà trời đã sáng rực rỡ.

Lục Hòa Húc liếc nhìn ánh mặt trời gay gắt, chán ghét nhíu mày rồi quay người đi thẳng vào tẩm điện.

Cửa sổ và cửa chính của tẩm điện vẫn bị bịt kín mít như mọi khi. Ngụy Hằng thấy Lục Hòa Húc bước vào liền vội vã sai người mang đá lạnh vào làm mát.

Số đá lạnh dự trữ từ mùa đông năm ngoái vẫn còn rất nhiều.

Những tảng đá lớn được khiêng vào, đặt trong những chậu đồng lớn.

Lục Hòa Húc đứng giữa tẩm điện, hai ngọn đèn lưu ly đứng được thắp sáng, ánh sáng mờ ảo, huyền bí lan tỏa khắp căn phòng.

Hắn nhấc chân, băng qua tẩm điện, bước vào gian Noãn Các bên cạnh.

Lục Hòa Húc vươn tay vén tấm rèm cửa, đập vào mắt là một dãy những chiếc túi thơm treo lủng lẳng trên rèm.

Những chiếc túi thơm này đã bay hết mùi hương, màu sắc trên vải cũng phai nhạt, cũ kỹ.

Hắn ngước mắt nhìn chúng một lúc lâu, đưa tay ra, những đầu ngón tay khẽ lướt qua từng chiếc một, rồi ánh mắt dừng lại ở bức chân dung treo phía trước.

Năm năm ròng rã, ngần ấy thời gian đã đủ để Lục Hòa Húc hoàn thành bức chân dung này.

Suốt năm năm, từng đường nét, từng nét cọ, hắn khắc họa lại khuôn mặt của Tô Trăn Trăn.

Nữ nhân trong tranh mang một vẻ đẹp thanh tao, dịu dàng, đôi mắt trong veo không vướng bụi trần.

Trên môi nàng vương một nụ cười mỉm chi nhàn nhạt, như có như không. Khóe mắt, hàng chân mày toát lên sự hiền hòa, yên ả. Cứ như thể, ngay khoảnh khắc tiếp theo, nàng sẽ bước ra khỏi bức tranh, đôi mắt cong cong hình bán nguyệt nhìn người đến, dịu dàng gọi một tiếng: "Mục Đán".

Lục Hòa Húc chống tay lên chiếc giường La Hán đặt cạnh đó, ngồi xuống.

Trên giường đặt một chiếc đèn lồng bọc lụa, phía trước vẽ hình hai chú chó con đáng yêu đang đùa nghịch.

Ngón tay Lục Hòa Húc khẽ v**t v* hình chú chó nhỏ.

"Mang mèo đi, mà không mang ta theo."

Cho đến lúc mặt trời lặn, khi Ngụy Hằng dẫn người vào thay đá lạnh thì không thấy bóng dáng Lục Hòa Húc trong tẩm điện đâu.

Như đã quá quen thuộc với tình cảnh này, Ngụy Hằng thành thục đưa tay vén tấm rèm của gian Noãn Các.

Cửa sổ và cửa chính của Noãn Các cũng bị bịt kín. Bên trong không đặt đá lạnh nên không khí rất oi bức, ngột ngạt. Nam nhân cứ thế dựa lưng vào chiếc giường La Hán ngủ say sưa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận