Bạo Quân Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Chương 55: Gan ta nhỏ lắm

Bếp nhỏ lại chìm vào yên lặng, chỉ còn lại cái oi bức của mùa hè.

Tô Trăn Trăn cầm thìa đứng đó, nhìn Lục Hòa Húc chằm chằm một lúc rồi đột ngột quay người bỏ đi.

Giận rồi sao?

Có vẻ là giận thật rồi.

Tô Trăn Trăn ngơ ngác không hiểu gì.

Hay là nàng làm thêm đĩa dưa chuột đập cho hắn nhỉ?

Tô Trăn Trăn chưa kịp mở miệng thì bóng dáng cao lớn của nam nhân đã khuất dạng.

Thôi bỏ đi.

Tô Trăn Trăn một mình ăn hết bát chè vừng đen sữa tươi, rồi mang nốt cái bánh nếp nướng còn lại sang cho Tiểu Hồng Thị.

Tiểu Hồng Thị đang cầm con dao hái thuốc nhỏ của nàng, núp trong phòng mình, ánh mắt cảnh giác nhìn ra sân.

"Sao thế?"

Tiểu Hồng Thị nhìn Tô Trăn Trăn, bắt đầu khoa tay múa chân.

Tô Trăn Trăn lắc đầu: "Không chạy được đâu."

Tiểu Hồng Thị tiếp tục múa may.

Tô Trăn Trăn vẫn lắc đầu: "Đệ không đánh lại họ đâu."

Tiểu Hồng Thị ấm ức cúi đầu, con dao nhỏ rơi xuống đất. Cậu ngồi xổm xuống, vòng tay ôm lấy mình, trông vô cùng buồn bực.

Tô Trăn Trăn vỗ vỗ vai cậu: "Chuyện người lớn trẻ con đừng lo, mau ăn đi kẻo nguội." Ngập ngừng một chút, nàng nói thêm: "Đừng nhìn hắn như thế, thực ra hắn... rất đáng yêu đấy."

Tiểu Hồng Thị ngẩng phắt lên nhìn Tô Trăn Trăn, ánh mắt như nhìn thấy ma.

Còn đáng sợ hơn cả lúc nhìn thấy Lục Hòa Húc.

Tô Trăn Trăn: ...

"Hắn trước đây... rất đáng yêu."

Vẻ mặt của Tiểu Hồng Thị chuyển từ "chúng ta mau chạy thôi" sang "g**t ch*t hai đứa thần kinh này đi".

Tô Trăn Trăn: ... Cái bánh nếp này, đúng là dính thật.

Tô Trăn Trăn lặng lẽ nhét cái bánh nếp nướng vào miệng Tiểu Hồng Thị.

Tiểu Hồng Thị cuối cùng cũng bớt sợ hãi.

Cậu đứng dậy, ngồi xuống bàn, bắt đầu ăn bánh.

Trời nóng, bánh nếp nướng vẫn còn ấm, cắn một miếng, kéo ra được cả sợi dài.

Tiểu Hồng Thị im lặng ăn bánh.

"Để ta bắt mạch cho đệ nhé."

Tiểu Hồng Thị chìa tay ra.

Sức khỏe thì tốt đấy.

"Vẫn chưa nhớ ra được gì sao?"

Tiểu Hồng Thị lắc đầu.

Mất trí nhớ kiểu này rất khó chữa, chỉ có thể đợi chính cậu tự nhiên nhớ lại thôi.

Còn về chứng câm.

Không phải do bệnh lý, mà là do tâm lý.

Tô Trăn Trăn đã quan sát kỹ, thanh quản của Tiểu Hồng Thị hoàn toàn bình thường, chỉ là bản thân cậu không muốn nói chuyện.

Việc không muốn nói này có thể là do phải chịu cú sốc quá lớn hoặc quá đau buồn, dẫn đến chứng mất ngôn ngữ do tâm lý.

"Ăn xong thì ngủ sớm đi."

Tiểu Hồng Thị gật đầu.

Tô Trăn Trăn rời khỏi phòng Tiểu Hồng Thị, nhìn sắc trời rồi đi ngủ một giấc. Đến khi trời tờ mờ sáng hôm sau, nàng dậy đi đến Văn Cẩm Đường.

Giang Vân Thư cũng vừa mới dậy, trên người khoác một lớp áo voan mỏng.

Mùa hè nóng quá, mặt trời chưa lên mà đã muốn thiêu đốt người ta rồi.

Tô Trăn Trăn chống cằm ngồi thẫn thờ bên bàn.

Trời nóng thế này, thân thể hắn có chịu nổi không?

"Tô Trăn Trăn? Tô Trăn Trăn!" Giang Vân Thư vỗ mạnh xuống bàn.

"Hả?"

Tô Trăn Trăn giật mình, nhìn Giang Vân Thư đang ngồi đối diện: "Cô nói gì cơ?"

Giang Vân Thư hít sâu một hơi: "Ta nói là, ta không chỉ gửi cuốn thoại bản của cô đi khắp Đại Chu, mà còn nhờ thương thuyền mang ra cả nước ngoài rồi."

Thế này thì dư luận cứ gọi là bùng nổ.

Tô Trăn Trăn gật đầu: "Ừm."

Giang Vân Thư nhíu mày: "Nhưng Tưởng Tấn là kẻ cổ hủ, cố chấp, khư khư giữ luật cũ, cách này của cô có hiệu quả không?"

Tô Trăn Trăn đáp: "Tưởng Tấn không quan trọng, quan trọng là người cuối cùng quyết định có sửa luật hay không. Kẻ đứng trên vạn người, quyền lực, tiền tài đều đã có, cái cuối cùng muốn có đương nhiên là danh tiếng."

Giang Vân Thư nhanh chóng hiểu ra: "Cô nói tên bạo quân kia á? Nhưng mà, tên bạo quân đó có quan tâm đến danh tiếng của mình sao?"

Tô Trăn Trăn: ... Không quan tâm.

Khi Liễu Trần tỉnh lại trong ngục tối, bà biết kế hoạch của Tô Trăn Trăn đã thất bại.

Cơ thể nặng trịch, cảm giác thuốc chạy rần rật trong người tuy đã biến mất nhưng thuốc vẫn chưa thải hết ra ngoài. Theo lời Tô Trăn Trăn nói với Tiểu Viên, muốn thải hết thuốc cần phải tịnh dưỡng ba tháng.

Tuy không nguy hiểm đến tính mạng nhưng cần phải nghỉ ngơi tĩnh dưỡng.

Liễu Trần nhìn quanh căn ngục ẩm thấp tối tăm, nghĩ thầm giờ chắc cũng khó thoát chết, tĩnh dưỡng hay không cũng chẳng quan trọng nữa.

Bà định thần lại, cử động thân thể cứng đờ, phát hiện gông cùm trên người mình lại nặng thêm hai tầng.

Ngục tối chật hẹp, Liễu Trần cố sức dựa tường ngồi dậy, ngước nhìn qua ô cửa sổ bé tí teo ra bên ngoài.

Trăng mùa hạ mỏng manh, gió nóng hầm hập lùa vào qua cửa sổ, Liễu Trần khẽ nhắm mắt, cảm nhận cái nóng nực ấy.

"Ăn cơm thôi."

Bà mối quan gõ gõ vào song sắt, ném vào hai cái màn thầu.

Liễu Trần quay đầu nhìn bà ta.

Bà mối quan liếc nhìn bà từ đầu đến chân: "Lạ thật, chết đi sống lại cơ đấy."

"Làm phiền hỏi một câu, tôi về đây bằng cách nào vậy?" Giọng Liễu Trần khản đặc, đã lâu không uống nước, nói chuyện cũng thấy mùi máu tanh trong cổ họng.

Bà mối quan cau mày: "Thì người ta đưa về chứ sao."

"Chỉ có mình tôi thôi à?"

"Chẳng lẽ còn ai nữa?"

Liễu Trần yên tâm rồi.

Tô Trăn Trăn và Tiểu Viên chắc không bị liên lụy.

Liễu Trần khó nhọc lê người tới chỗ mấy cái màn thầu dưới đất.

Màn thầu dính đầy bụi, bà phải dùng miệng gặm lên, rồi dùng đôi tay bị cùm kẹp chặt lấy, từ từ ăn.

Màn thầu nguội ngắt, khô khốc, nuốt trôi thật khó khăn.

Liễu Trần lại đứng dậy, tìm nước uống trên bàn.

Chân tay nặng trĩu, mỏi nhừ, Liễu Trần đeo gông cùm nặng nề ngồi bên bàn, nhìn ngọn đèn dầu chằm chằm một lúc lâu mới nghiêng người rót cho mình một chén trà.

Nước trà đầy cặn, đắng ngắt.

Liễu Trần vừa uống trà vừa ăn hết hai cái màn thầu, vị đắng trong miệng càng thêm nồng đậm.

Liễu Trần nhắm mắt lại, ký ức trôi về hai mươi năm trước.

Đó là vào cuối đông đầu xuân, trời hanh khô, thích hợp đắp đê.

Bà tên là Dương Xuân Hoa, đã kết hôn với chồng được ba năm.

Cha bà đặt tên này là tốn tiền mời thầy bói đấy.

Thầy bói phán rằng Xuân Hoa là tên đẹp, hoa mùa xuân, vượt qua mùa đông giá rét, nở rộ vào mùa xuân, ý là tái sinh.

Sau này bà sẽ làm nên chuyện lớn.

Tiếc là thầy bói nói chẳng linh.

Lúc mới quen, chồng bà có vẻ là người tốt, thật thà, ít nói.

Cưới về rồi, hắn thay đổi hoàn toàn, như biến thành một người khác.

Ra ngoài thì im thin thít, về nhà thì động tí là đánh mắng, như thể trút hết nỗi bực dọc cả đời lên đầu bà.

Sau này, không biết nhiễm thói cờ bạc ở đâu, hắn đem hết tiền của trong nhà đi nướng vào sòng bạc.

Nhắc đến chuyện này, Liễu Trần lại nhớ đến năm năm trước, vị bạo quân khét tiếng kia lại hạ chỉ bắt các quan tri phủ các tỉnh dẹp hết các sòng bạc.

Liễu Trần nghe tin này thì hả hê lắm, còn thắp hương cầu phúc cho vị bạo quân đó.

Cờ bạc là thứ đã dính vào thì tan cửa nát nhà, Dương Xuân Hoa không ngờ chồng mình lại táng tận lương tâm đến mức định bán vợ đi trả nợ cờ bạc.

Bà đương nhiên không chịu, suýt thì bị hắn chém chết.

Cũng chính ngày hôm đó, bà đã phản kháng và g**t ch*t hắn.

Ánh trăng hôm đó sáng hơn hôm nay nhiều.

Lúc ấy Dương Xuân Hoa gầy gò lắm, nhưng quen làm việc đồng áng nên sức lực chẳng kém gì đàn ông.

Dù đã kiệt sức, nhưng nhìn ánh trăng trên cao, không biết sức mạnh ở đâu ùa tới, bà đã lôi xác chồng ném xuống đê.

Trăng đẹp thế kia, cớ sao bà phải chết vì một kẻ cặn bã như hắn.

Kẻ đáng chết là hắn.

Bà nghĩ, chắc là bản năng sinh tồn trỗi dậy thôi.

Sau đó, bà nói dối mọi người là chồng đi làm ăn xa.

Dân làng biết chồng bà mê cờ bạc, thường xuyên dăm bữa nửa tháng không về, có lần trốn nợ đi biền biệt nửa năm, mặc kệ vợ ở nhà bị chủ nợ đòi tiền.

Đi làm ăn xa chỉ là cái cớ, mọi người hoặc thương hại, hoặc cười cợt, cũng chẳng ai vạch trần.

Nhưng cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra.

Có bộ khoái đến nhà điều tra, nhưng vì không tìm thấy xác nên không có bằng chứng.

Liễu Trần biết mình không thể ở lại đây được nữa.

Cũng không thể về nhà mẹ đẻ, sẽ làm liên lụy đến họ.

Bà cải trang nam giới, bắt đầu cuộc đời lưu lạc.

Bà xấu xí, gầy gò, chẳng ai để ý.

Bà xin vào làm tạp vụ trong một võ quán, học lỏm được chút võ nghệ, rồi phát hiện ra mình có năng khiếu võ thuật.

Võ quán chủ là người tốt, thấy bà có khiếu nên tận tình chỉ dạy.

Cơ thể bà cũng bắt đầu phát triển, trổ mã.

Thân phận nữ nhi khó mà giấu được nữa. Lúc lấy chồng bà mới mười lăm, ăn đói mặc rách.

Đến năm mười tám, được ăn uống đầy đủ mới bắt đầu lớn phổng phao.

Võ quán không nhận đệ tử nữ, bà lại ra đi.

Lang thang khắp nơi, bà tìm được một ngôi miếu hoang.

Bà tự xuống tóc đi tu, lấy pháp danh là Liễu Trần, ý là rũ bỏ bụi trần.

Nhưng thực ra trong lòng bà chưa bao giờ quên được chuyện cũ.

Mỗi đêm, hình ảnh hiện lên trong đầu bà không phải là khuôn mặt lúc chết của người chồng, mà là cảnh mình bị đè xuống đất đánh đập.

Bà không hối hận về lựa chọn của mình, chỉ thấy phẫn nộ.

Bà phản kháng quá muộn.

Sau này, Liễu Trần đi qua nhiều nơi, ngắm nhìn nhiều phong cảnh, gặp gỡ nhiều người.

Vị quán chủ kia nói phụ nữ không nên học võ, bà thấy sai bét.

Phụ nữ mới càng cần phải học võ.

Bà dùng võ công của mình cứu được một số người.

Người đầu tiên bà cứu là Tiểu Viên.

Đứa bé còn nhỏ xíu đã bị bán làm con dâu nuôi từ bé, bị xích trong sân, ngủ chung với lợn, sống không bằng con chó.

Liễu Trần nửa đêm trộm đứa bé ra, bị cả làng đuổi đánh.

May mà bà biết chút võ công.

Giữa tiếng chó sủa người la, Liễu Trần kẹp đứa bé gầy như con khỉ dưới nách chạy trốn, đặt cho nó cái tên Tiểu Viên.

Mong nó lớn lên tròn trịa, bụ bẫm.

Tiếc là Tiểu Viên tạng người gầy, ăn mãi không béo, nhưng cơ bắp thì cuồn cuộn.

Nghĩ đến đây, Liễu Trần lại nhìn thân hình tròn trịa của mình dù ăn chay trường mà thấy ghen tị.

Bà dạy võ cho Tiểu Viên, con bé này tính khí nóng nảy, hay gây chuyện bên ngoài, thường xuyên bị thương trở về. Sau này lớn tuổi hơn chút, trầm tính hơn, bà cũng bớt lo.

Liễu Trần đang chìm trong hồi ức thì bên ngoài có bà mối quan đến giao ca, một bà mối khác kể chuyện về người thuyết thư đang nổi đình nổi đám ở thành Dương Châu hai ngày nay.

Mấy bà mối quan này không biết chữ, thú vui lớn nhất là đi nghe kể chuyện.

"Tên là "Vị Liễu Truyện", kể về người phụ nữ tên Vị Liễu vì bị chồng đánh đập nên đã giết chồng."

"Thật là tội lỗi, đây là tội "ác nghịch" thập ác bất xá, chết xuống địa ngục bị ném vào vạc dầu đấy! Bà bảo xem, trên đời sao lại có loại đàn bà như thế chứ?"

"Đúng đấy, phu là trời, thê là đất, chồng là trời của vợ, vợ giết chồng cũng như nghịch thiên, trời đất không dung. Đàn ông sinh ra đã giỏi giang hơn đàn bà, đàn bà chúng ta phải dựa vào đàn ông chứ."

"Bà không biết đâu, hôm qua ta về nhà, thấy đầu giường con gái ta có quyển thoại bản, ta không biết chữ, nó kể cho ta nghe là chuyện "Vị Liễu Truyện". Con gái ta bảo Vị Liễu không có tội, chồng ả mới có tội."

"Thế chẳng phải là loạn rồi sao?"

"Ừ, rốt cuộc là ai viết cái thứ này thế?"

Liễu Trần nghe hai bà mối quan nói chuyện, sắc mặt thay đổi liên tục.

Bà cứ tưởng họ đã bỏ cuộc rồi.

Liễu Trần cúi đầu cười khẽ.

Tô Trăn Trăn này quả là... lắm chiêu.

Nhưng mà... Liễu Trần nhớ đến người đàn ông đã gặp trước đó.

Khoảnh khắc xe ngựa dừng lại, Liễu Trần biết ngay là có chuyện rồi.

"Tiểu Viên?"

Rèm xe lay động, nhưng người ló ra không phải Tiểu Viên.

Bàn tay trắng bệch của người đàn ông vén rèm xe, mũ trùm đầu màu đen che khuất khuôn mặt, dường như rất ghét ánh mặt trời. Hắn uể oải nhưng toát ra sát khí nồng nặc, giọng khàn khàn hỏi bà đúng một câu.

"Muốn sống không?"

Liễu Trần nhìn Tiểu Viên bị khống chế, gật đầu.

Tri phủ Dương Châu Tưởng Tấn sáng sớm vừa dậy đã nghe tin có chuyện lớn.

Một đám phụ nữ quỳ trước nha môn kêu oan, xin Tri phủ Dương Châu làm chủ cho phụ nữ, cho họ một con đường sống.

Tiếng khóc ai oán, thê lương như xuyên thấu tường thành Dương Châu.

Đó là mấy bà khóc thuê chuyên nghiệp do Tô Trăn Trăn thuê về.

Tiếng khóc này không chỉ xuyên thấu tường thành Dương Châu mà còn xuyên thủng cả tường phủ Tri phủ.

Tưởng Tấn nghe tiếng khóc bên ngoài, đau đầu day day trán.

Ông ta không ra mặt, chỉ hỏi han tình hình.

Đồng tri đến báo tin nói: "Nghe nói đều là vì vụ án giết chồng, trong ngục chúng ta chẳng phải đang giam giữ một người phụ nữ giết chồng sao?"

Tưởng Tấn nhớ lại vị đại nhân áo đen, dung mạo tuấn tú, khí thế bức người đã gặp mấy hôm trước.

Ngài ấy đưa phạm nhân giết chồng Liễu Trần về, dặn ông ta khoan hãy thẩm vấn, cứ giam giữ cẩn thận, không được để chết.

Vì thế Tưởng Tấn mới không điều tra kỹ chuyện Liễu Trần giả chết rồi sống lại, chỉ tạm giam bà vào ngục nữ.

Tuy không biết vị đại nhân đó lai lịch thế nào, nhưng ông ta nhìn thấy ngọc bội bên hông ngài ấy, đó là vật của hoàng gia.

Chỉ là luật pháp Đại Chu cao hơn vương quyền, được khắc trên Thái miếu, ngay cả Hoàng đế cũng không có quyền sửa đổi, bãi bỏ, chỉ có thể tuân theo.

"Chẳng phải chỉ giam có một người thôi sao? Những người bên ngoài là ai?"

"Tuy chỉ giam một người, nhưng trước đây chúng ta cũng từng bắt giam không ít. Những người bên ngoài đều là chị em, mẹ, bà ngoại, bà nội... của những phụ nữ bị giam giữ."

"Đại nhân, chuyện này chúng ta phải làm sao?" Đồng tri cũng lo sốt vó, "Không chỉ có đám phụ nữ này, bên ngoài còn lưu truyền một cuốn thoại bản nữa." Vừa nói, Đồng tri vừa lấy cuốn thoại bản giấu trong tay áo ra đặt lên bàn Tưởng Tấn.

Tưởng Tấn cúi đầu nhìn ba chữ "Vị Liễu Truyện".

"Cái gì đây?"

"Câu chuyện về vụ án nữ tử giết chồng."

Tưởng Tấn mở thoại bản ra xem lướt qua, sắc mặt trầm xuống.

Nóng quá.

Dù trong phòng đã đặt đầy đá, nhưng giữa ngày hè oi ả thế này, Lục Hòa Húc vẫn cảm thấy trong người như có lửa đốt.

Hắn nằm trên sàn, cơ thể thiếu niên gầy gò ngày nào giờ đã trưởng thành, nhưng vẫn giữ thói quen nằm co ro.

Đá trong phòng tan chảy, hơi nước bám đầy trên thành chậu đồng.

Lục Hòa Húc nghiêng đầu nhìn những giọt nước, im lặng một lúc rồi đứng dậy. Hắn bê một tảng đá, đi ra sân, ném tảng đá xuống hồ nước.

Tảng đá vỡ tan, mảnh vụn nổi lềnh bềnh trên mặt nước. Lục Hòa Húc bước xuống hồ, ngâm nửa người trong nước.

Hắn khép hờ mắt, dang rộng hai tay đặt lên bờ hồ.

Sự bứt rứt, nóng nảy trong lòng vẫn không hề thuyên giảm.

Cách đó không xa vang lên tiếng mở cửa và tiếng bước chân khe khẽ.

Lục Hòa Húc cử động, hắn đứng dậy, kéo theo bọt nước ướt sũng, đi lên lầu hai của giả sơn.

Hắn đưa tay đẩy hé cửa sổ.

Qua khung cửa sổ khảm vỏ sò, Lục Hòa Húc nhìn thấy trong cái sân nhỏ phía trước, người phụ nữ xách đèn lồng đã trở về.

Tô Sơn từ góc sân chạy ra, cọ cọ vào chân nàng.

Tô Trăn Trăn cúi xuống bế Tô Sơn lên, thơm vào má nó.

"Meo..."

Khoảng cách quá xa, không nghe rõ một người một mèo nói gì, chỉ thấy môi người phụ nữ mấp máy, rồi nở nụ cười dịu dàng.

Bảo bối.

Bảo bối.

Bảo bối.

Hình như là gọi thế.

Lục Hòa Húc lặng lẽ đứng đó, cảm giác bứt rứt như bị thiêu đốt trong lòng dần dần tan biến.

Mọi ý chí, tâm trí của hắn đều nhẹ nhàng bay theo bóng dáng người phụ nữ phía trước.

Cảm giác trống rỗng, vô định như hồn xiêu phách lạc bỗng chốc tan biến như băng tan giữa trời hè.

Lục Hòa Húc chợt thấy cái nóng này cũng không đến mức khó chịu lắm.

Cho đến khi người phụ nữ đi vào nhà chính, Lục Hòa Húc vẫn chưa rời đi. Hắn vẫn đứng đó, nhìn chăm chú vào ô cửa sổ, qua lớp rèm xanh, ánh đèn lồng bên trong vẫn sáng.

Bóng người phụ nữ đi đi lại lại trong phòng, cuối cùng thổi tắt đèn.

Cái sân nhỏ chìm vào bóng tối tĩnh mịch.

Lục Hòa Húc đứng thêm một lúc lâu nữa mới quay người rời đi.

Trở về phòng chính, Ngụy Hằng đã mang tấu chương hôm nay tới.

"Bệ hạ, đây là tấu chương từ thành Kim Lăng gửi đến hôm nay."

Kim Lăng cách Dương Châu không xa, đi một ngày là tới.

Nhờ Giang Vân Thư cố tình tạo dư luận nên "Vị Liễu Truyện" đã thu hút sự chú ý của một số văn nhân sĩ đại phu, ngôn quan trong triều.

Chỉ là trên Thái miếu vẫn còn di huấn của Tiên đế: "Thiên tử phạm pháp, xử tội như thường dân; Thánh chỉ trái luật, luật có thể phế chỉ."

Những ngôn quan này cho rằng: "Kẻ hộ luật là rường cột nước nhà; kẻ làm trái luật, thiên hạ cùng ruồng bỏ."

Lục Hòa Húc chống cằm ngồi sau án thư, ném tấu chương trên tay đi, cau mày nói: "Ngụy Hằng."

"Bệ hạ."

"Đưa người đó tới đây."

Ngụy Hằng cúi người lui ra, lát sau dẫn Tiểu Viên tới.

"Cẩu quan, ta sẽ không khai gì đâu."

Tiểu Viên bị trói gô, lăn lóc dưới đất, trừng mắt nhìn Lục Hòa Húc đang ngồi sau án thư.

Nhưng khi chạm phải ánh mắt âm trầm của người đàn ông, cô nàng theo bản năng run rẩy, lảng tránh ánh nhìn.

Lục Hòa Húc mở hồ sơ về Tiểu Viên do Cẩm Y Vệ gửi tới, mất kiên nhẫn nói: "Sát thủ hạng bét."

Tiểu Viên: ...

Cô nàng tuy là sát thủ hạng bét nhưng có chí hướng trở thành sát thủ hàng đầu, giết hết tham quan ô lại trong thiên hạ, cuối cùng là giết tên bạo quân kia.

Nghĩ đến đây, Tiểu Viên lườm nguýt Ảnh Nhị.

Ghét nhất mấy kẻ có tài mà lại đi làm tay sai cho giặc.

Ảnh Nhị rủ mắt nhìn Tiểu Viên, sợi dây bạc trên mu bàn tay thoắt ẩn thoắt hiện.

Tiểu Viên lập tức cúi đầu.

Trong phòng yên tĩnh trở lại, chỉ còn tiếng ngón tay gõ xuống mặt bàn.

Nhịp gõ ngày càng nhanh, tim Tiểu Viên cũng đập thình thịch muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

"Ngươi đã ăn chè vừng đen sữa tươi của nàng ấy chưa?"

Hả?

Tiểu Viên ngẩng đầu lên, rồi lại vội cúi xuống.

Cái này... có thể trả lời không?

Sự kiên nhẫn của Lục Hòa Húc đã cạn kiệt: "Giết."

Ảnh Nhị bắt đầu di chuyển.

"Khoan đã." Bản năng sinh tồn của Tiểu Viên trỗi dậy mạnh mẽ, "Nàng ấy là ai?"

Lục Hòa Húc mấp máy môi mỏng, thốt ra ba chữ: "Tô Trăn Trăn."

"... Ăn rồi."

Trả lời xong câu hỏi này, Tiểu Viên bị đưa về.

Cô nàng bị giam trong sương phòng, tuy không được tự do đi lại nhưng cũng không bị ngược đãi.

Không phải đám người kia nhân từ, mà là họ chẳng thèm quan tâm đến cô nàng.

Tô Trăn Trăn sắc xong thuốc cho hôm nay, nhưng đợi mãi không thấy chiếc xe ngựa quen thuộc đến.

Nàng nhìn bát thuốc dần nguội lạnh, đứng dậy định đóng cửa sân.

Vừa khép cửa lại thì bên ngoài vang lên tiếng xe ngựa.

Tô Trăn Trăn lập tức mở cửa ra.

Chiếc xe ngựa bọc lụa xanh quen thuộc hiện ra trước mắt, đôi mắt Tô Trăn Trăn sáng lên dưới ánh đèn lồng trước sân.

Sau đó, một người bước xuống xe.

Ngụy Hằng mặc đồ màu xanh trúc, cung kính hành lễ với Tô Trăn Trăn.

Nét mặt Tô Trăn Trăn cứng lại, ánh mắt thoáng buồn, nàng đáp lễ.

"Tô cô nương, chủ nhân nhà ta mời cô qua."

Qua đó sao?

Tô Trăn Trăn gật đầu, đổ thuốc ra liễn sứ, đặt vào hộp thức ăn.

Định đi thì sực nhớ ra điều gì, Tô Trăn Trăn nói với Ngụy Hằng đang đứng ở cửa bếp: "Phiền cha nuôi đợi con một lát."

Tô Trăn Trăn xắn tay áo vào bếp, nhanh chóng làm một bát chè vừng đen sữa tươi, đặt vào một hộp thức ăn khác đưa cho Ngụy Hằng: "Cha nuôi, cái này con làm cho Tiểu Viên, con bé còn nhỏ, nhờ cha chăm sóc giúp."

Nói xong, Tô Trăn Trăn lại vào bếp làm món dưa chuột đập, đặt vào hộp thức ăn cùng với thuốc.

Ánh mắt Ngụy Hằng dừng lại trên khuôn mặt Tô Trăn Trăn, dường như khẽ thở dài, rồi đưa tay nhận lấy hộp thức ăn: "Đi thôi."

Tô Trăn Trăn đóng cửa sân, lên xe ngựa cùng Ngụy Hằng.

Xe ngựa không lớn, Tô Trăn Trăn và Ngụy Hằng ngồi đối diện nhau.

"Chân cha nuôi đã khỏi hẳn chưa?"

Ngụy Hằng gật đầu: "Phương thuốc của cô rất hiệu nghiệm, ta dùng hơn nửa năm, cộng thêm thái y trong cung châm cứu theo phương pháp của cô, giờ đã khỏi hẳn rồi."

Tô Trăn Trăn gật đầu: "Vậy thì tốt."

Hai người nói xong lại chìm vào im lặng.

Ngụy Hằng nhìn Tô Trăn Trăn: "Năm năm qua, Tô cô nương sống thế nào?"

Tô Trăn Trăn nhếch môi cười nhạt: "Cũng tốt."

Chỉ là lúc nào cũng thấy trong lòng trống rỗng.

Nhưng khoảnh khắc nhìn thấy Lục Hòa Húc bất ngờ xuất hiện trước mặt, cảm giác của nàng không phải là sợ hãi, mà là trái tim trống rỗng bỗng chốc được lấp đầy, an yên trở lại lồng ngực.

Cảm giác lạc lõng, chông chênh như không thuộc về thế giới này bỗng chốc tan biến, sự cô đơn tìm thấy lối thoát. Khoảnh khắc ôm lấy Lục Hòa Húc, nàng cảm thấy như cả linh hồn mình đã tìm được chốn về.

Xe ngựa dừng lại rất nhanh, hóa ra nơi ở của Lục Hòa Húc rất gần tiệm thuốc của nàng, chỉ cách một con phố.

Vào trong trạch viện, Tô Trăn Trăn mới phát hiện ra bức tường phía sau trạch viện có trổ một cánh cửa nhỏ, cửa mở thông ra con ngõ sau nhà nàng.

Lần trước đến nàng không để ý.

Không đúng, lần trước nàng không đi đường này.

Bây giờ Ngụy Hằng dẫn nàng đi một con đường khác.

Đi vòng vèo một lúc, cuối cùng cũng đến cửa chính phòng.

"Tô cô nương, mời."

Ngụy Hằng đứng ở cửa, mời Tô Trăn Trăn vào.

Tô Trăn Trăn xách hộp thức ăn gật đầu.

Trong phòng không có ai, Tô Trăn Trăn nghe thấy tiếng nước chảy sau bình phong.

Đang tắm sao?

Tô Trăn Trăn nhẹ nhàng đặt hộp thức ăn xuống, nhìn quanh phòng một lượt.

Kể từ lần trước nàng đến đây... cũng mới cách hai ngày.

Trong phòng vẫn đặt đầy đá lạnh, mát hơn bên ngoài nhiều.

Căn phòng này rộng hơn phòng của nàng nhiều lắm.

Tô Trăn Trăn bất giác nhìn về phía đầu giường của người đàn ông.

Nơi đó thấp thoáng một góc hộp, nhìn màu sắc và hoa văn thì đúng là hộp đựng kim bạc.

Tô Trăn Trăn theo bản năng đưa tay sờ lên cổ họng.

Không nhìn, không nhìn.

Nàng ngồi xuống, rồi lại đứng lên, mở cánh cửa bị Ngụy Hằng đóng lại.

Ngột ngạt quá.

Trong phòng tràn ngập mùi hương của Lục Hòa Húc.

Sau bình phong thoang thoảng mùi bồ kết thanh mát, lẫn với hơi nước suối trong lành, nhưng Tô Trăn Trăn vẫn ngửi thấy mùi hương đặc trưng của người đàn ông.

Rất nhạt, len lỏi qua hương bồ kết, như một sợi chỉ vô hình quấn lấy chóp mũi nàng.

Mở cửa ra, gió nóng mùa hè ùa vào, mùi hương kia cuối cùng cũng bớt nồng nàn hơn.

Tô Trăn Trăn ngồi một lúc lại đứng dậy, nàng nhìn thấy trên án thư bên cửa sổ có đặt mấy tấu chương.

Tô Trăn Trăn nghiêng đầu nhìn về phía bình phong, Lục Hòa Húc vẫn đang tắm.

Nàng rón rén đưa tay lật tấu chương.

Không phải cái này.

Cũng không phải cái này.

Mấy lão ngôn quan này rốt cuộc đã dâng sớ chưa vậy?

Một bàn tay bất ngờ vươn ra từ phía sau, bàn tay mang theo hơi nước ẩm ướt đè lên tay Tô Trăn Trăn đang cầm tấu chương, rồi cưỡng ép mở lòng bàn tay nàng ra, đè chặt dưới tay mình.

[Bắt quả tang tại trận, giờ còn chối cãi được không?]

Tô Trăn Trăn nuốt nước bọt: "Ta thấy hơi bụi bẩn nên lau giúp ngài."

[Sao đi đứng chẳng có tiếng động gì thế này?]

"Bẩn thế nào?" Người đàn ông cúi xuống, ghé sát vành tai nàng.

Vành tai trắng ngần của Tô Trăn Trăn ửng đỏ, nàng lén lút nghiêng đầu sang một bên, lí nhí đáp: "Một chút xíu."

"Muốn tìm cái gì?"

[Tấu chương của ngôn quan.]

"Không có gì." Lông mi Tô Trăn Trăn run rẩy, đầu ngón tay rụt lại theo bản năng nhưng lại bị giữ chặt hơn.

"Tô Trăn Trăn, gan nàng lớn thật đấy."

Mùi hương nam tính trong phòng chưa kịp tan, Tô Trăn Trăn đã cảm nhận được hơi nóng hầm hập áp vào lưng mình.

Dù tắm nước lạnh nhưng làn da người đàn ông vẫn tỏa ra sức nóng hừng hực.

Hai người đứng sát rạt nhau, hơi thở của Tô Trăn Trăn ngập tràn mùi hương của Lục Hòa Húc.

Tim đập thình thịch.

Hơi thở của Tô Trăn Trăn bắt đầu rối loạn.

Đầu ngón tay nàng run rẩy, cảm nhận được đầu ngón tay ướt át của người đàn ông đè lên mu bàn tay mình, hơi nước thấm vào da thịt như sương đêm thấm qua lớp lụa mỏng, lặng lẽ len lỏi vào từng thớ thịt, theo mạch máu chạy thẳng vào tim.

Đầu óc Tô Trăn Trăn bắt đầu mụ mị.

[Gan ta nhỏ lắm, ngài sờ thử xem?]

[Lời tác giả]

Để ta sờ thử xem nào.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận