Sắp đến Tết, Lư Kinh Hồng hỏi Văn Lĩnh năm mới có ở lại thành phố S không, nếu rảnh rỗi thì có thể nhân kỳ nghỉ lễ cùng đi du lịch ở mấy thành phố lân cận. Văn Lĩnh trả lời rằng cậu không ở trong nước, do mẹ cậu định cư ở nước ngoài quanh năm, nên cậu cũng ra nước ngoài đón năm mới.
"Vậy bao giờ em về nước?"
"Chắc ở bên đó vài hôm, cũng chưa biết thời gian cụ thể."
"Được, nhà anh ở thành phố N, Tết này anh cũng về quê. Khi nào em chốt được ngày về thì bảo anh sớm nhé, để anh mua vé về sớm."
Văn Lĩnh bèn gật đầu.
Cái ngày này cũng chẳng cần phải xác nhận làm gì, bởi vì căn bản cậu sẽ không rời khỏi thành phố S, lại càng không đời nào đi tìm Uông Nguyệt Văn. Lý do cậu nói dối Lư Kinh Hồng như vậy là vì cậu chẳng muốn trải qua ngày lễ này cùng bất kỳ ai cả.
Cậu không có người thân để đoàn tụ, cậu cũng không thích mấy loại hình thức này. Tốt nhất là đừng ai đến làm phiền cậu, cũng đừng ai nhớ đến cậu. Từ đêm Giao thừa cho đến khi đi làm lại sau Tết, Văn Lĩnh luôn ở trong trạng thái cô lập với thế giới. Cậu sẽ tháo pin chuông cửa, bật điện thoại sang chế độ máy bay, và tắt hết các ứng dụng mạng xã hội. Phạm vi hoạt động chỉ gói gọn từ siêu thị dưới nhà lên đến căn hộ của cậu, gần như không giao tiếp với người nào.
Cho đến nay chẳng mấy ai lấy làm lạ, vì họ đều biết: Bác sĩ Văn ra nước ngoài rồi mà, không liên lạc được cũng là chuyện bình thường.
Người duy nhất nhận thức được chút ít tình hình có lẽ chỉ có Từ Kha. Từ Kha cũng rất biết điều, nên không bao giờ tìm Văn Lĩnh trong khoảng thời gian này.
Tối Giao thừa, Lư Kinh Hồng về đến thành phố N. Lư Thiền vẫn còn vướng mấy lịch trình, chắc phải đến mùng Hai mới về được, ở nhà chỉ có một mình mẹ anh là bà Giản Liên Sương.
Giản Liên Sương đã chuẩn bị từ ban ngày, làm ra cả một bàn cơm Tất niên thịnh soạn, dù cho người thực sự có mặt ăn cơm chỉ có bà và Lư Kinh Hồng. Trong phòng khách bật đèn màu cam ấm áp, TV đang mở, các kênh đều đang phát sóng chương trình Gala chào xuân. Lư Kinh Hồng cùng Giản Liên Sương bận rộn trong bếp, vừa phụ bà làm bếp vừa trò chuyện với bà. Chủ đề cũng chẳng ngoài chuyện công việc, cuộc sống của anh, và mấy thứ vặt vãnh trong nhà. Lư Kinh Hồng cười tít mắt lắng nghe Giản Liên Sương càm ràm chuyện nhà cửa.
Giản Liên Sương đeo tạp dề, đang bận rán cá trong chảo, bà quay đầu lại hỏi Lư Kinh Hồng: "Em gái con có phải đang hẹn hò rồi không? Mấy tin tức giải trí đó chẳng biết có phải viết bậy viết bạ không nữa."
Lư Kinh Hồng gạt hết rau đã thái trên thớt vào đĩa, vừa nói vừa cười: "Mẹ tự đi mà hỏi Tiểu Thiền ấy."
Giản Liên Sương liếc xéo anh một cái: "Đừng có vòng vo với mẹ. Trên tin tức chẳng nói được câu nào tử tế về em gái con cả, đương nhiên là mẹ không tin rồi, con nói đi."
Lư Kinh Hồng đỡ lấy cái xẻng trong tay bà, bắt đầu lật cá: "Tiểu Thiền đúng là đang yêu đương, con đã nói chuyện với em ấy rồi. Con bé tự biết chừng mực nên con cũng không hỏi nhiều."
Giản Liên Sương thuận tay cởi tạp dề ra quàng luôn lên cổ Lư Kinh Hồng. Nghe chuyện của Lư Thiền, bà lại chẳng có vẻ gì là lo lắng: "Bọn trẻ tự do yêu đương, mẹ không quản nhiều thế đâu. Có điều là con đấy, đừng để đến lúc em gái con báo tin cưới rồi mà con vẫn còn lẻ bóng một mình. Mẹ lười tìm người sắp xếp xem mắt cho con lắm, vấn đề của con thì con tự giải quyết đi."
Lư Kinh Hồng luôn cảm thấy cách nói chuyện của Giản Liên Sương cực kỳ thú vị. Bạn bè đồng trang lứa chẳng ai có tư tưởng tân tiến như bà, bà ấy dường như sống rất nhẹ nhàng, thoải mái. Lư Kinh Hồng cười: "Xin tuân theo lời dạy bảo của mẫu thân, vấn đề của nam thanh niên quá lứa lỡ thì này con nhất định sẽ tự giải quyết ổn thỏa."
Giản Liên Sương cũng cười: "Mẹ nói trước với con nhé, con của con với Tiểu Thiền mẹ chỉ trông giúp một đứa thôi, trông cả hai đứa mẹ làm không xuể đâu. Hai anh em ai có trước thì được ưu tiên."
Lư Kinh Hồng vừa gắp cá ra đĩa vừa đáp lời bà: "Thưa quý bà Giản, con cho rằng mẹ nuôi một con chó trước xem chừng còn thực tế hơn đấy."
Giản Liên Sương cầm đôi đũa gỗ gõ cái "cốp" vào gáy Lư Kinh Hồng: "Con mất phần rồi, nấu tiếp đi."
Lư Kinh Hồng bưng cái đĩa cười ngất.
Chỉ có hai người ăn cơm, nhưng trên bàn lại bày ba bộ bát đũa, đồng thời chừa ra thêm một chỗ ngồi. Chỗ ngồi này là để dành cho cha của Lư Kinh Hồng. Cha anh đã qua đời từ nhiều năm trước, nhưng bữa cơm Tất niên năm nào cũng để lại một vị trí trống đã trở thành thói quen của gia đình họ.
Trước khi khai tiệc, Lư Kinh Hồng chưa ngồi xuống ngay mà cầm điện thoại đi ra ngoài ban công nhỏ: "Con đi gọi điện thoại đã."
Giản Liên Sương nhìn anh với vẻ kỳ lạ: "Giờ này ai cũng đang ăn cơm, con gọi cho ai?"
Lư Kinh Hồng khẽ nhếch môi cười: "Con dâu tương lai của mẹ đấy."
Biểu cảm của Giản Liên Sương thay đổi ngay lập tức, bà xua tay với anh: "Đi mau đi mau, sao không biết đường gọi sớm hơn chứ."
Lư Kinh Hồng ra ngoài ban công gọi điện cho Văn Lĩnh, nhưng kết quả đầu dây bên kia luôn là tiếng máy bận. Lư Kinh Hồng nghĩ có lẽ giờ này Văn Lĩnh đang ở trên máy bay cũng nên, bèn định bụng ban ngày mai sẽ gọi lại. Anh mở Wechat, gửi cho Văn Lĩnh hai tin nhắn thoại chúc mừng năm mới, gửi xong anh lại quay sang trả lời tin nhắn của các đồng nghiệp và bạn bè khác.
Giản Liên Sương thấy anh ra ban công chưa được bao lâu đã quay lại: "Điện xong rồi à?"
Lư Kinh Hồng lắc đầu: "Chắc em ấy có việc, con gọi không được."
Giản Liên Sương chẳng hỏi thêm gì khác. Hai người ngồi bên chiếc bàn tròn, kèm theo tiếng nền tivi rộn rã cùng ăn bữa cơm Tất niên trong bầu không khí ấm cúng, hòa thuận.
Mãi cho đến khi bát đũa của bữa cơm Tất niên đã rửa dọn xong xuôi, điện thoại của Lư Kinh Hồng vẫn chưa nhận được hồi âm từ Văn Lĩnh. Anh nghĩ có lẽ Văn Lĩnh đã nghỉ ngơi rồi, bèn nhắn cho cậu một câu chúc ngủ ngon, không làm phiền cậu nữa.
Lư Kinh Hồng có mang theo bảng vẽ điện tử về, sau đó anh dành ra vài tiếng đồng hồ vẽ một bức tranh mừng năm mới. Nhân vật chính vẫn là Bác sĩ Tai, chỉ có điều lần này không còn mặc áo blouse trắng mà khoác một chiếc áo phao màu kaki dáng dài ngang đùi, đang đi giữa siêu thị tấp nập người qua lại. Bác sĩ ôm một chiếc đèn lồng đỏ trong tay, vui vẻ cười nói với một người đang đẩy xe hàng bên cạnh, nhưng người bên cạnh này chỉ được vẽ từ ngực trở xuống, hoàn toàn không nhìn thấy mặt.
Bức tranh này vừa đăng lên Weibo đã lập tức có bình luận. Rất nhiều người hỏi chủ blog xem anh chàng bên cạnh là ai, trong đó đương nhiên cũng có người trêu chọc, đoán đó là bạn trai của Bác sĩ Tai. Lư Kinh Hồng vì chút tâm tư riêng, không khẳng định cũng chẳng phủ nhận, chỉ trả lời chung cho mọi người: "Người nhà", sau đó chúc một câu năm mới vui vẻ.
Lư Kinh Hồng lại gọi cho Văn Lĩnh một cuộc nữa, nhưng vẫn không có ai bắt máy. Anh tùy tiện mở một video lên, lơ đãng xem mà trong lòng vẫn thầm nghĩ, không biết giờ phút này Văn Lĩnh đang làm gì.
Văn Lĩnh chẳng làm gì cả, cậu đang nằm trên giường nỗ lực đi vào giấc ngủ.
Sở dĩ nói cậu nỗ lực đi vào giấc ngủ là bởi vì cậu bị mất ngủ.
Trong phòng không có lấy một tia sáng nào, rèm cửa cũng được kéo kín mít. Cậu nằm ngửa trong phòng ngủ tối om, nhắm mắt lại, tưởng tượng mình đang cầm một cái chổi lớn, vung một cái là có thể quét sạch sành sanh những thứ linh tinh vớ vẩn trong đầu ra ngoài. Những thứ đó chính là thủ phạm khiến cậu mất ngủ.
Nhưng cậu không làm được, những ý nghĩ khiến cậu phiền lòng rối trí vẫn còn lởn vởn ở đó.
Văn Lĩnh của trước đây rất tận hưởng sự tĩnh lặng tuyệt đối khi ở một mình như thế này, không bị ai hay bất cứ việc gì quấy rầy, độc lập trong một không gian riêng biệt. Thế nhưng bây giờ, cậu lại bất ngờ cảm thấy trong lòng có chút trống trải, dường như thiếu vắng thứ gì đó.
Đúng lúc này, đồng hồ điểm không giờ, giây đầu tiên của năm mới đã bắt đầu. Tiếng pháo nổ đùng đoàng không dứt bên tai, vang rền cả bầu trời. Hoặc là hai tràng pháo thi nhau nổ, hoặc là đợt này vừa dứt tiếng thì đợt kia đã lập tức nối tiếp ngay, tóm lại là cái khí thế ồn ào ấy không hề bị ngắt quãng.
Hương vị ngày Tết dường như hòa quyện cùng với những âm thanh náo nhiệt đó, không ầm ĩ thì không ra cái chất của năm mới. Thế nhưng trong phòng ngủ của Văn Lĩnh lại chẳng có tiếng ồn, cũng chẳng có không khí Tết, chỉ có một mảnh yên tĩnh. Cậu lắng tai nghe ngóng âm thanh bên ngoài cửa sổ, nghe được một lúc thì mở mắt ra. Hình như cậu thấy được trong lòng mình tồn tại những sợi dây chằng chịt rối rắm, từng sợi lằng nhằng thắt lại thành nút, dày đặc đến mức không có cách nào gỡ ra được.
Có lẽ là do năm nay đã xảy ra quá nhiều chuyện nằm ngoài dự liệu của cậu. Đợi cậu bình tâm lại một chút, thì cảm giác sẽ trở lại bình thường, rồi năm mới cũng sẽ quay về quỹ đạo thường nhật như năm cũ mà thôi.
Cậu vén rèm cửa nhìn màn đêm mờ mịt bên ngoài, cảm thấy cơn buồn ngủ cuối cùng cũng dần dần kéo đến.