Về tin tức của Lư Thiền, đương nhiên Lư Kinh Hồng biết được ngay lập tức. Không phải là anh không lo lắng, nhưng đêm hôm khuya khoắt không phải là lúc thích hợp để hỏi han, nên anh đành phải đợi đến ngày hôm sau mới tìm Lư Thiền hỏi cho ra lẽ.

Chỉ là đến ngày hôm sau, Lư Kinh Hồng cũng không thể liên lạc ngay được với Lư Thiền. Chuyện tình cảm bị lộ ra như thế này, cô và bên quản lý chắc chắn có cả núi việc giải quyết không hết. Trên mạng cũng tràn lan đủ loại bài đăng, hễ là chuyện liên quan đến Lư Thiền hay liên quan đến Lâm Ứng Nghiêu đều bị truyền thông lôi ra bàn tán một lượt.

Lư Kinh Hồng chẳng thèm đọc mấy đầu báo hay bài viết giật tít câu view đó, bên trong thật giả lẫn lộn khó phân biệt, thà không xem còn hơn.

Đến giờ nghỉ trưa, Lư Thiền chủ động gọi điện cho Lư Kinh Hồng để giải thích một chút về tin tức hôm qua. Cô thẳng thắn thừa nhận mình quả thực đang yêu đương nghiêm túc với Lâm Ứng Nghiêu, bảo anh đừng nghe báo chí nói hươu nói vượn.

Lư Kinh Hồng nhân tiện trò chuyện với Lư Thiền. Anh hiểu vụ này mình không thể can thiệp quá nhiều, Lư Thiền có suy nghĩ riêng, cũng có sự lựa chọn của riêng mình. Vì vậy anh thậm chí không hỏi nhiều về các vấn đề khác, chỉ hỏi chút chuyện liên quan đến Lâm Ứng Nghiêu, xem anh ta làm công việc gì, hoàn cảnh gia đình thế nào.

Lư Thiền nói Lâm Ứng Nghiêu nhìn thì giống một công tử nhà giàu tự mở công ty riêng, nhưng thực ra đều là tài sản cá nhân của anh ta, không liên quan gì đến nhà họ Lâm. Trong nhà còn có một anh trai và một em gái, đều là những người không khó chung sống.

Lư Kinh Hồng bèn hỏi câu hỏi cuối cùng: Cậu ta đối xử với em thế nào?

Lư Thiền bị hỏi câu này thì có vẻ hơi ngượng ngùng, nhưng nghe giọng thì thấy rất ngọt ngào, cô đáp: "Anh à, trừ anh và mẹ ra, em thấy người thứ ba tốt với em như thế chính là anh ấy đó."

Lời nói của mấy đôi nam nữ đang yêu tuy độ tin cậy không cao lắm, nhưng chắc chắn không phải là hoàn toàn mất lý trí. Nghe Lư Thiền nói vậy, Lư Kinh Hồng không kìm được nảy sinh cảm giác món đồ quý báu mà mình cẩn thận cất giữ bấy lâu nay đã bị người ta lén lút cướp mất. Nhưng ngày này rồi sẽ đến, không hôm nay thì ngày mai, bọn họ sớm muộn gì cũng sẽ phải chia xa giữa dòng chảy của năm tháng và thời gian.

Anh luyến tiếc nghĩ, Lư Thiền lớn rồi, có người yêu rồi, âu cũng là một chuyện tốt đẹp.

Chính trong giây phút này, Lư Kinh Hồng bỗng nhiên rất muốn gặp Văn Lĩnh, muốn nói với cậu một câu gì đó, câu gì cũng được.

Ròng rã cả ngày, sau khi Văn Lĩnh gọi điện thoại cho Từ Kha xong thì cũng thường xuyên nghĩ đến chuyện này. Mãi đến tối gặp Lư Kinh Hồng, cậu cứ cảm thấy Lư Kinh Hồng trông có vẻ lo lắng trùng trùng, bèn chủ động nhắc tới: "Anh thấy tin tức về Lư Thiền rồi chứ?"

Lư Kinh Hồng ngạc nhiên chờ đợi câu sau của cậu. Anh không ngờ Văn Lĩnh cũng để ý đến. Đối với Văn Lĩnh, chuyện này lẽ ra không đáng để làm đề tài tán gẫu, cũng không đủ sức hấp dẫn sự chú ý của cậu. "Anh biết."

"Hôm qua em có gọi cho Từ Kha." Văn Lĩnh nghĩ xem nên diễn đạt thế nào. "Từ Kha có quen Lâm Ứng Nghiêu, hôm nay cậu ta bảo với em là điều kiện mọi mặt của cậu Lâm này đều khá tốt. Tuy nhà có tiền nhưng không phải kiểu thiếu gia ăn chơi, công ty nhà họ Lâm do người anh cả kế thừa, Lâm Ứng Nghiêu không chịu sự quản thúc của gia đình. Tình sử của cậu ta cũng không phức tạp, mới chỉ qua lại với hai cô bạn gái, trước giờ cũng chưa từng có tin đồn tiêu cực nào."

Văn Lĩnh vắt óc kể hết những gì có thể nói, cậu ngước mắt nhìn Lư Kinh Hồng một cái: "Anh không cần quá lo lắng cho Lư Thiền đâu, mắt nhìn người của em ấy cũng khá đấy."

Lư Kinh Hồng nhìn thấy động tác nhỏ của cậu, thầm cười trong bụng: Cả mình và con bé đều có mắt nhìn người rất tốt.

"A Lĩnh, cảm ơn em đã giúp anh điều tra nhiều như vậy, giờ anh yên tâm rồi." Lư Kinh Hồng nép sát vào Văn Lĩnh, thân mật ôm lấy vai cậu, rồi hôn nhẹ lên vành tai.

Văn Lĩnh cảm thấy cơ thể mình nóng bừng từ cổ trở lên, cậu mất tự nhiên vội quay mặt đi, đáp một cách khô khốc: "Không cần cảm ơn, em chỉ tiện miệng hỏi chơi thôi."

Có phải là tiện miệng hỏi chơi hay không, thì trong lòng cả hai đều tự hiểu rõ.

Cuối tháng, Lư Kinh Hồng nhận lời đến dự tiệc đính hôn của Chúc Thanh. Buổi tiệc hôm đó khách khứa đến chật ních. Dù đang là giữa mùa đông, nhưng trong sảnh tiệc vô cùng ấm áp. Chúc Thanh mặc một chiếc váy voan đuôi cá sát nách, đang cười rạng rỡ khoác tay vị hôn phu, và hàn huyên trò chuyện cùng bạn bè.

Sau khi tiệc đính hôn chính thức bắt đầu, cả khán phòng chỉ còn lại ánh đèn mờ ảo. Lư Kinh Hồng ngồi dưới đài nhìn đôi trai tài gái sắc trên sân khấu trao nhẫn, anh chợt lơ đãng nghĩ đến Triệu Thanh Viễn, người mà giờ phút này không biết đang ở nơi đâu. Dù cho Triệu Thanh Viễn đang ở bất kỳ ngóc ngách lệch múi giờ nào trên thế giới, thì anh ta chắc chắn cũng sẽ không quên ngày hôm nay. Lư Kinh Hồng hiểu Triệu Thanh Viễn, anh ta là người trọng tình cảm, nhưng không phải kẻ cố chấp mù quáng. Thứ tình cảm mà anh coi trọng là ân tình có qua có lại, là cùng nhau vun đắp, cùng nhau tưới tắm, chứ thứ tình cảm đơn phương không có kết quả thì không thể gượng ép duy trì mãi được.

Đôi khi, muốn quên mà không quên được cũng chẳng cần phải sợ hãi, muốn nhớ mà nhớ không ra mới là điều đáng sợ hơn.

Khui sâm panh, và cắt xong chiếc bánh kem cao mấy chục phân, cô dâu chú rể bắt đầu đi từng bàn mời rượu. Chúc Thanh đi tới bàn của Lư Kinh Hồng kính rượu, anh tự nhiên mỉm cười nói với cô một câu: "Triệu Thanh Viễn bận việc ở nước ngoài, không kịp về, nên nhờ tôi gửi lời xin lỗi đến cô, quà của cậu ấy tôi đã mang đến rồi đây."

Chúc Thanh cười tủm tỉm nói đùa: "Nể tình cậu ấy có tặng quà, tôi sẽ không so đo đâu."

Lư Kinh Hồng thấy trong suốt bữa tiệc, Chúc Thanh và vị hôn phu luôn nắm tay nhau, thỉnh thoảng lại nhìn nhau cười đầy ăn ý, rồi tựa vào nhau thì thầm vài câu. Anh cảm thấy cho dù cuối cùng Chúc Thanh và Triệu Thanh Viễn không đến được với nhau thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến một kết cục viên mãn. Bởi vì sau cùng, họ đều sẽ tìm được người có thể khiến cuộc đời mình trở nên trọn vẹn hơn so với người kia.

Vừa bước ra khỏi sảnh khách sạn, rồi lao mình vào cơn gió lạnh thấu xương, Lư Kinh Hồng không nhịn được mà khẽ rùng mình.

Thoáng cái, nhiệt độ hôm nay đã tụt dốc không phanh. Lá trên hàng cây ven đường rụng đầy đất, những cành cây trơ trọi khẳng khiu đung đưa trong gió lạnh. Người đi đường ai nấy đều đã quấn khăn, đội mũ kín mít. Trời lạnh đến mức ngay cả bóng chim cũng chẳng thấy đâu, chỉ còn tiếng gió rít luồn lách bên tai, vù vù, vù vù.

Lư Kinh Hồng chợt nghĩ, giờ đã là cuối tháng, qua hết tháng này là đã cận kề năm mới rồi. Trong anh tràn đầy những mong đợi tốt đẹp về dịp Tết sắp đến này. Đây sẽ là năm mới đầu tiên anh và Văn Lĩnh đón cùng nhau. Anh đã ấp ủ mấy việc muốn làm, tuy chưa chắc chuyện nào cũng thành hiện thực, nhưng chỉ cần nghĩ đến thôi cũng đủ khiến lòng người vui sướng rạo rực.

Anh đút tay vào túi áo măng tô, rồi rảo bước về phía xe mình. Vừa ngồi vào trong xe, anh đã cảm thấy một luồng hơi ấm dâng lên không sao kìm được. Đúng lúc này, điện thoại của anh chợt reo vang, giọng nói của Văn Lĩnh truyền đến từ đầu dây bên kia.

"Lúc về anh ghé siêu thị dưới nhà mua ít quýt nhé, tự dưng em thèm ăn quýt."

Lư Kinh Hồng khẽ phả một hơi nhẹ: "Được, anh về ngay đây."

Anh không bật sưởi mà nổ máy xe luôn, cửa sổ bên ghế lái vẫn còn hé ra một khe hở khá lớn. Xe vừa lăn bánh ra đường, gió bên ngoài đã thổi vào phần phật, nhưng Lư Kinh Hồng lại chẳng thấy lạnh lẽo chút nào nữa.

Chương 21 - Chương 21 | Đọc truyện tranh