Yêu Không Thể Yêu - Lâm Tĩnh Văn
Chương 264
Chương 264
“Dương Như, căn nhà đó là chúng tôi kiếm tiên để mua, anh ta ngoại tình, tôi lấy đi một nửa căn nhà lế nào không đúng sao? Hơn nữa nếu không phải vì tên cặn bã kia, bố tôi cũng sẽ không chết!” Nếu không phải Dương Thụy đến phòng bệnh của bố tôi làm ầm ï lên, bố tôi làm sao có thể chết được?
Bây giờ bọn họ lại nói ra những lời như vậy, đúng là khiến người khác thấy buồn cười.
“Đây là bằng chứng chị và người đàn ông kia thuê phòng, không ngờ còn vu khống anh tôi, chị đúng là đồ tiện nhân!” Dương Như rải đống ảnh trong †ay vào đám xong, tay tôi cũng nhận được một tấm.
Lần đầu tiên của tôi và Dạ Dương, không ngờ bọn họ vẫn còn giữ, tôi bị Dương Thủy bây đến phòng của Dạ Dương mới có mọi thứ ngày hôm nay, không ngờ bọn họ lại đến hủy hoại tôi.
Tôi không hề khách sáo với Dương Thụy, cởi giày cao gót ra bào đánh anh †a, “Anh đúng là đồ đê tiện, vô liêm sỉ, không ngờ bây giờ còn trả đũa, anh cần tiền sao? Tôi thấy anh đang muốn mạng của tôi, nếu đã như vậy, tôi với anh sẽ sống chết với nhaul”
Không ngờ bọn họ lại để lộ ra những thứ này trong lúc này, rõ ràng không cần tiền của tôi, mọi thứ hoàn toàn có người sắp xếp.
Nếu không chắc chắn sẽ cầm ảnh đến uy hiếp tôi, còn phải làm ra những chuyện này làm gì?
Một người đàn ông to lớn như Dương Thụy bị tôi đuổi đánh, không ngờ lại trốn sau em gái. Nhắc đến cô em gái này, tôi lại càng tức hơn, rốt cuộc lúc đầu tôi nợ cô ta cái gì?
Tiền học đại học là tôi trả. Học phí, sinh hoạt phí, thậm chí cả tiền mua băng vệ sinh cũng phải tìm đến tôi xin tiền. Thích quần áo hay mỹ phẩm của †ôi đều ôm hết đi không một lời chào hỏi. Sao lúc đó mở miệng ra là chị dâu tốt, bây giờ lại liên kết với người ngoài để vu khống tôi.
Ngay cả khi tôi không còn là chị dâu của cô ta nữa, làm người cũng không thể vô lương tâm như thế chứ!
“Con tiện nhân nhà chị, còn dám rat ay, anh, anh là đàn ông, tát chị ta đi!”
Tại đồn cảnh sát, tôi gọi điện cho luật sư từ phòng pháp chế, yêu cầu anh †a đến bảo lãnh cho tôi. Thang Vân cũng đến cũng, dù sao thì hình tượng của tôi lúc này vô cùng tệ, chân không mang giày, tóc tai và quần áo xộc xệch.
Có điều nhìn hai anh em Dương Thụy và Dương Như tôi cảm thấy rất hả giận, khiến tôi khó xử trước đám đông, tôi cùng dám đánh các người trước đám đông. Cùng lắm thì bồi thường chút tiên, chút tiền này tôi thừa sức bồi thường. Điều khiến tôi khá tò mò đó là rốt cuộc bọn họ đã nhận tiền của ai để đến hủy hoại danh tiếng của tôi.
Hay chỉ đơn giản là thấy tôi bây giờ sống tốt, trong lòng cảm thấy ngột ngạt nên muốn đến gây rối, đây chỉ đơn giản là lòng đố ky và thù hận sao?
Điều đó thực sự khiến người khác thấy buồn cười, nếu Dương Thụy không xuất n, không chừng cả đời này tôi cũng sẽ không nhớ đến anh ta, quả thực chẳng có điều gì đáng nhớ cả, hoàn toàn là một tên cặn bã, khi tôi biết chân tượng mọi chuyện đêm đó cùng Dạ Dương, trong lòng tôi anh ta như một người đã chết.