Chương 141

Tập đoàn Châu Thị các người chắc không phải không có nổi một tỷ đấy chứ?” Tôi nhìn chằm chăm Châu Diên Khánh, hai chữ “một tỷ” kích động ông †a nhìn tôi hung hăng.

Khâu Lâm cũng không dám tin mà nhìn tôi, “Lâm Tĩnh Văn, cô điên rồi sao?

Dù cho cô có là vàng là bạc cũng không đáng một tỷ, cổ phần tập đoàn Trang Thị cộng thêm ba ngàn vạn đã gần tám ngàn vạn rồi, là tất cả số vốn lưu động chúng tôi có trong tay, cô còn muốn thế nào? Dù cho chúng tôi bán tập đoàn Châu Thị đi cũng không có một tỷ?”

“Khâu Hà, bà cũng nên dạy dỗ con gái của bà đi, làm người đừng có quá đáng quá, ai biết trong tương lai các người `không cần cầu cứu đến chúng tôi!” Châu Diên Khánh trực tiếp công kích mẹ tôi.

“Nếu ông không nỡ bỏ ra một tỷ, thì hy sinh con gái mình đi. Dù sao trông ông cũng không già, vẫn có thể sinh thêm vài đứa nữa, không chừng bên ngoài ông cũng có vài đứa con riêng.

Vừa khéo mượn cơ hội này đón hết về thì tốt biết mấy!” Tôi châm chọc nói, Châu Diên Khánh ở ngoài thực sự có con riêng, chuyện này cũng là Trang Dật Dương nói cho tôi biết.

Vì Châu Diên Khánh bây giờ vẫn cần đến sự trợ giúp của bố vợ trong giới chính trị, vì vậy bao nhiêu năm nay, dù cho Khâu Lâm chỉ sinh một đứa con gái cũng không li hôn, càng không bị truyên ra những tin lăng nhăng. Nhưng là chuyện riêng tư, cũng không thể thành thật như Vậy.

“Cô nói bậy!” Châu Diên Khánh vẫn muốn giấu diếm, nhưng tôi đã đưa bức ảnh cho Khâu Lâm. 

Khâu Lâm cầm lấy bức ảnh, tay đều run rẩy, vừa rồi tôi thuận miệng nói ra, tôi phát hiện bà ta thực ra rất để ý, bây giờ xem ra bà ta còn quan tâm hơn tôi dự đoán. Năm đó bà ta cũng là một tiểu thư con nhà giàu, gánh lấy danh tiếng dan díu với anh rể cũng muốn gả cho Châu Diên Khánh, có thể thấy được tấm lòng dành cho ông ta không hề ít.

Châu Diên Khánh, đừng nói với tôi đứa con trai trong ảnh là em trai ông, bố ông đã mất lâu lắm rồi, cũng không thể đẻ ra được một đứa con trai lớn đến vậy!” Lời nói của Khâu Lâm khiến tôi suýt thì phun ra, lời nói này...

Mẹ tôi có chút không đành lòng, vạch trần bí mật to lớn của nhà người khác trước mặt, hơn nữa còn là trước mặt bà ấy, mặt mũi của Khâu Lâm đều mất sạch sẽ rồi. “Bà Châu, nếu tôi là bà, tôi đã vội về công ty kiểm tra quỹ! Số tiền tôi muốn không thể đưa cũng không sao, nhưng nhất định đừng để đến cuối cùng, bà và Châu Tư Dĩnh cũng không có tiền mà tiêu. Tìm một người điều tra kỹ người đầu ấp tay gối với mình, vẫn còn nhiều bất ngờ ngoài ý muốn, có thêm mấy người gọi bà là mà cũng là có phúc. Dù sao người bên ngoài có sinh nhiều đến mấy, cũng đều phải gọi bà là mẹ cả. Dù sao chú Châu vẫn sống trong xã hội phong kiến, thê thiếp cùng vui mài!” Tôi thêm dầu vào lửa, một mặt để nhắc nhở Khâu Lâm, một mặt cũng là để mỉa mai bà ta.

- Chương 141 | Đọc truyện tranh