Chương 58: Anh đừng chạm vào em

"Cái này làm từ tối qua à?"

Thạch Bạch Ngư đang bận rộn bên bếp lò thì giật thót mình bởi tiếng nói đột ngột của Tống Ký.

"Anh Tống..."

"Đừng cử động, để anh ôm một lát." Thấy Thạch Bạch Ngư định quay lại, Tống Ký ôm chầm lấy cậu từ phía sau: "Xin lỗi, làm em lo lắng rồi."

"Điều em muốn nói là..." Thạch Bạch Ngư ngập ngừng đầy vẻ ngượng nghịu: "Anh đã rửa tay rửa mặt chưa?"

Tống Ký: "..."

"Em không phải chê anh, mà là chê m.á.u rắn và mùi tanh trên người con rắn đó." Thạch Bạch Ngư giải thích: "Nghĩ đến việc anh vừa chạm vào thứ đó mà chưa rửa tay sạch sẽ, em cứ thấy nổi da gà, trong lòng rờn rợn sao ấy."

Tống Ký ngẩn ngơ rụt tay lại: "... Anh quên mang bồ kết, nên chỉ rửa bằng nước lã."

"Vậy anh đừng có chạm vào em." Thạch Bạch Ngư vội nói: "Không có bồ kết thì anh bốc nắm tro bếp mà xát thật kỹ vào, rồi hãy rửa lại bằng nước sạch."

Tống Ký: "..." Phu lang có chứng khiết phị với rắn thì phải làm sao? Đương nhiên là nghe lời thôi.

Tống Ký ngồi xổm trước cửa lò, theo lời Thạch Bạch Ngư, bốc hai nắm tro bếp xát thật lâu mới đi rửa lại. Rửa xong anh đưa lên mũi ngửi thử, xác định không còn mùi gì nữa mới dám ngồi vào bàn ăn cơm. Cháo rau dại được ninh nhừ, Tống Ký húp liền mấy miếng lớn.

"Anh Tống." Thạch Bạch Ngư gắp trứng vào bát cho anh: "Nếu lần này quan phủ chú ý đến ngọn núi là vì chuyện con cáo, liệu chúng ta có bị..."

"Khó nói lắm." Tống Ký dừng một chút: "Nhưng Quách Lão Lục bị để mắt tới là vì lúc bán cáo tình cờ đụng phải người của quan phủ."

Thạch Bạch Ngư thực ra không hiểu lắm: "Chỉ là một con cáo thôi mà, lông da dù quý giá đến mấy cũng không đến mức khiến quan phủ mặc kệ dân sinh mà làm ra chuyện phong tỏa núi rừng trưng dụng công chứ?"

"Hoàng thượng đương triều cực kỳ mê lông cáo, từng đích thân hạ chỉ rằng bảo vật thế gian có vàng bạc ngọc thạch và da cáo thuần sắc, chúng ngang hàng với nhau." Tống Ký thở dài: "Từ đó về sau, da cáo trở nên thịnh hành khắp Đại Chiêu, có lúc giá bị đẩy lên cao ngất trời. Nhưng đồng thời, số lượng cáo khắp nơi cũng giảm sút nhanh ch.óng, thậm chí có nguy cơ tuyệt chủng. Trong triều có đại thần chỉ trích đây là hành vi tận diệt trái đạo trời, sau khi được Thiên t.ử khen ngợi ban thưởng thì việc này mới bị kìm hãm lại, giá cả cũng nhờ đó mà giảm đôi chút."

Nhưng một tấm da cáo thuần sắc thượng hạng vẫn có giá từ vài trăm đến hàng ngàn lượng, đủ thấy nó chẳng giảm được bao nhiêu. Và từ hành động của quan phủ lần này, cũng như nỗi lo của Tống Ký, có thể thấy luồng gió này chỉ chuyển từ ngoài sáng vào trong tối chứ chẳng hề thuyên giảm. Da cáo thượng phẩm vẫn là món hàng xa xỉ mà giới quý tộc săn đuổi. Có cầu thì có cung, mà sự cám dỗ từ lợi nhuận khổng lồ đủ để khiến người ta trở nên điên cuồng.

Đây không phải là phong khí nên có của một triều đại đang phát triển hưng thịnh. Thạch Bạch Ngư bỗng thấy lo âu. Hơn nữa còn một điểm...

"Nếu thứ này nhạy cảm như vậy, hai cái khăn quàng lông cáo đó em không đeo nữa đâu, tránh sinh thêm họa." Thạch Bạch Ngư nhớ lại lúc mình từng đeo mà thấy rùng mình sợ hãi.

"Không sao." Tống Ký nói: "Chỉ là khăn quàng thôi mà, ai bảo chúng ta không mua nổi chứ?"

Thạch Bạch Ngư: "..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Ăn cơm đi, đừng nói chuyện đó nữa." Tống Ký gắp thức ăn cho cậu: "Dù quan phủ có tìm đến cửa, anh cũng đã có tính toán rồi."

"Anh không được làm như Quách Lão Lục đâu đấy!" Thạch Bạch Ngư vội dặn.

"Yên tâm." Tống Ký cười nhìn cậu: "Sẽ không đâu."

Có được lời bảo đảm, Thạch Bạch Ngư mới yên tâm. Còn việc nếu quan phủ tìm đến thật thì Tống Ký định làm gì, cậu không hỏi, nhưng cậu tin anh nhất định xử lý tốt. Chẳng cách nào khác, cậu luôn có một niềm tin mù quáng vào "anh chồng" nhà mình.

"Lát nữa anh có kế hoạch gì không?" Xé một miếng bánh ăn, Thạch Bạch Ngư ngẩng đầu hỏi Tống Ký.

"Kế hoạch?" Tâm trí Tống Ký chuyển động, mặt không lộ sắc gật đầu: "Ừm." Anh không nói là kế hoạch gì.

Thạch Bạch Ngư liếc anh một cái, không truy hỏi, chỉ nói dự định của mình: "Quả sơn rụng nhiều lắm, tối qua muộn quá không nhặt được bao nhiêu, em định hôm nay đi nhặt tiếp, lần này mang nhiều một chút về."

"Ừm, chú ý an toàn." Tống Ký ra vẻ tùy ý đề nghị: "Tắm rửa một cái rồi hãy đi, đừng tiếc nước, hết thì anh ra suối gánh."

"Tắm rửa?" Thạch Bạch Ngư thắc mắc: "Tại sao ạ?"

"Thấy tinh thần em không tốt, tắm rửa sẽ tỉnh táo hơn." Tống Ký bổ sung: "Ở trong rừng sâu, tinh thần tốt mới nâng cao cảnh giác được."

Thạch Bạch Ngư thấy có lý nên gật đầu. Ăn xong, Tống Ký dọn dẹp bát đũa, cậu đi tắm, tắm xong mới thấy mình quên mang quần áo thay. Đang định gọi Tống Ký thì anh đã cầm quần áo tới. Vẫn là bộ đồ cũ của anh, giặt đến mức bạc trắng, trông còn mỏng manh hơn bộ hôm qua. Hơn nữa anh còn không mang đồ lót cho cậu.

"Anh Tống, anh quên lấy đồ lót rồi." Thạch Bạch Ngư vội nói, cậu không quen mặc "thông thoáng" thế này.

"Không quên, lần này lên núi mình chỉ mang một bộ thay thôi, đồ lót tối nay tắm mới cần thay, giờ em thay thì tối không có cái mà thay đâu." Tống Ký nghiêm túc: "Anh biết buổi tối tắm xong không được thay đồ lót em sẽ không ngủ được."

"Đúng là vậy, nhưng mà..." Thạch Bạch Ngư nhíu mày ngượng nghịu: "Tắm xong em cũng không quen mặc lại đồ cũ."

"Thế thì không mặc nữa, dù sao trong núi cũng chẳng có ai khác." Tống Ký tiến lại gần giúp cậu chỉnh lại cổ áo.

Cũng chỉ đành vậy thôi. Nhưng mà mặc "chân không" thế này thực sự rất...

"Lát nữa anh phải đi săn, không đưa em đi được, em dắt theo Mao Cầu chú ý an toàn nhé." Tống Ký ngắt lời sự băn khoăn của cậu, ôn tồn dặn dò.

"Em biết rồi." Biết có đắn đo cũng vô ích, Thạch Bạch Ngư dứt khoát không nghĩ ngợi nữa. Thấy Tống Ký nhìn mình, cậu như bị vết sẹo kia mê hoặc, không nhịn được kiễng chân hôn lên đó một cái: "Vậy em đi đây, anh đi săn cũng chú ý an toàn nhé."

Bàn tay Tống Ký đang đặt bên hông cậu theo bản năng khẽ mơn trớn: "Ừm."

Thạch Bạch Ngư hôn anh thêm vài cái nữa, sau đó đổ hết số quả sơn trong gùi vào sọt, đeo gùi không dẫn Mao Cầu ra khỏi cửa. Tống Ký đợi cho đến khi bóng lưng cậu khuất hẳn mới vào nhà tắm rửa, thay chiếc váy cỏ rồi lén lút bám theo.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thôn Bá Thợ Săn Khiêng Về Nhà - Chương 58 | Đọc truyện chữ