Chương 55: Những gì em muốn anh đều sẽ thỏa mãn em

Hăng hái đi họp chợ, cuối cùng lại gặp phải hạng rác rưởi như Thạch Thừa Phấn làm hỏng cả hứng thú, đã vậy còn rước thêm bực vào thân. Thạch Bạch Ngư ghê tởm đến phát nghẹn, cho đến tận lúc ra đến chỗ đỗ xe vẫn còn phồng má giận dỗi.

Tống Ký thấy Hồng Ca Nhi đã trèo lên xe bò, còn Thạch Bạch Ngư thì cứ đứng thừ ra đó mà hờn dỗi, anh không nhịn được đưa tay nhéo má cậu một cái.

"Đừng giận nữa, lên xe thôi." Tống Ký thấy cậu không nhúc nhích, cố ý trêu chọc: "Hay là để anh bế em lên nhé?"

Nghe thấy câu này, Thạch Bạch Ngư mới chịu trèo lên ngồi ngay ngắn. Tống Ký đặt gùi lên buộc c.h.ặ.t, cũng nhảy lên xe, vung roi quát một tiếng đ.á.n.h xe về thôn.

"Vốn dĩ em tính lấy lại ruộng đất xong, sau này chỉ cần nhà Thạch Lão Đại không tự tìm đến kiếm chuyện thì nước sông không phạm nước giếng." Thạch Bạch Ngư ngẩng đầu nhìn dãy núi xanh mờ xa xăm ven đường: "Nhưng luôn có những kẻ coi việc kiếm chuyện là thú vui. Xem ra, em vẫn còn quá nhân từ nương tay rồi."

"Đúng là như vậy." Tống Ký quay đầu nhìn Thạch Bạch Ngư một cái rồi lại tiếp tục nhìn đường: "Nhưng sau trận náo loạn hôm nay, những ngày tới của Thạch Thừa Phấn ở thư viện chắc chắn sẽ không dễ dàng gì. Đúng rồi, còn một chuyện nữa chưa nói với em."

"Chuyện gì ạ?" Thạch Bạch Ngư ngẩn người.

Khóe miệng Tống Ký khẽ nhếch lên, đôi mắt vốn luôn thâm trầm lạnh lẽo cư nhiên hiếm khi lóe lên một tia xảo quyệt: "Ngô Lục nói với anh, chuyện của Tống Lão Đại đã sắp xếp hòm hòm rồi. Mồi đã thả xuống, chỉ đợi cá c.ắ.n câu, mà 'con d.a.o thái cá' chính là tên Tần thiếu kia."

"Hay quá nha!" Thạch Bạch Ngư quả nhiên kinh ngạc mở to mắt, vội xán lại gần ngồi sát Tống Ký: "Cái duyên nợ c.h.ế.t tiệt này, sao họ lại tìm đến cái tên oan gia Tần thiếu đó?"

Tống Ký bị cách ví von của cậu làm cho phì cười: "Không phải họ tìm, là do anh đã dặn dò trước đó."

Thạch Bạch Ngư: "?"

"Em làm cái biểu cảm gì thế?" Tống Ký rảnh tay nhéo mặt cậu: "Trông ngốc thật đấy."

"Ngốc thì ngốc, em chính là tiểu đồ ngốc trong tim anh thì sao nào?" Thạch Bạch Ngư không thèm chấp nhặt, gạt cái tay đang nghịch ngợm của anh xuống rồi ôm vào lòng: "Anh quen cái gã họ Tần đó à?"

"Ừm, quen một phía thôi, là tôn thiếu gia chi phụ (nhánh phụ) của nhà Tần viên ngoại." Tống Ký liếc nhìn cậu: "Giờ không đóng vai mỹ nhân ngốc nghếch nữa à?"

"Mỹ nhân ngốc nghếch là của anh chồng người rừng." Thạch Bạch Ngư cố ý dán sát vào tai Tống Ký: "Còn tiểu đồ ngốc là của anh Tống."

Tống Ký: "..."

"Lát nữa về nhà em sẽ sắc t.h.u.ố.c cho anh, anh uống xong chúng ta vào rừng chui vào bụi rậm." Thạch Bạch Ngư hăng hái thử nghiệm: "Nhưng đã là người rừng thì chắc chắn không được mặc quần áo, chỉ cần quấn váy lá quanh eo là được. Còn mỹ nhân ngốc nghếch... để em nghĩ thêm kịch bản đã."

Tống Ký: "..." Chủ đề này nói một hồi là đi chệch hướng luôn.

Thạch Bạch Ngư thậm chí còn đột nhiên nảy ra ý tưởng: "Anh Tống, anh bảo nếu em viết mấy chiêu trò này thành sách thì có bán được tiền không?"

"Viết sách?" Tống Ký suýt thì sặc nước miếng: "Người rừng cường bạo mỹ nhân ngốc nghếch?"

"Đại loại vậy." Thạch Bạch Ngư xoa cằm: "Tiệm sách chính thống không bán được thì có thể bán cho lầu xanh, nói không chừng giá còn cao hơn tiệm sách ấy chứ."

"Không được!" Tống Ký càng nghe mặt càng đen.

"Tại sao không được?" Thạch Bạch Ngư nhìn anh, khiêm tốn thỉnh giáo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Nơi lầu xanh đó há lại là nơi một ca nhi như em tùy tiện lui tới?" Tống Ký dịu giọng: "Nơi đó loạn lắm, không an toàn."

"Chỉ là lo lắng an toàn của em thôi sao, chứ không phải sợ tổn hại danh dự, bị người ta chỉ trỏ, mất mặt, hay bảo là không giữ đạo phu lang à?" Thạch Bạch Ngư nhướng mày.

"Ừm." Tống Ký gật đầu: "Cũng không chỉ là vấn đề an toàn. Quân t.ử yêu tài nhưng phải lấy đúng đạo. Em... sao em có thể đem chuyện thầm kín trong phòng của chúng ta viết thành sách cho người ngoài xem?"

"Không phải... chúng ta mà?" Thạch Bạch Ngư bị Tống Ký trách móc đến mức ngơ ngác: "Kịch bản người rừng cường bạo mỹ nhân là em bê từ người khác sang thôi."

Chân mày Tống Ký nhíu c.h.ặ.t lại: "Em thường xuyên xem loại sách này?"

"Xem nhiều lắm." Nhắc đến cái này là Thạch Bạch Ngư phấn khích ngay, cậu hồi đó lưu hẳn mười mấy GB cơ mà, tiếc là còn một nửa chưa kịp xem đã xuyên qua rồi.

"Em... không có việc gì thì xem... xem loại sách đó làm gì?" Tống Ký hơi giận. Nghĩ đến việc Ngư Ca Nhi hàng ngày quan sát chuyện phòng đạo của người khác trong sách, lòng anh cứ thấy kỳ lạ, luôn có cảm giác chua xót như thể cậu đang lén nhìn gã đàn ông khác. Nhưng hít sâu một hơi, anh vẫn nén cơn giận xuống: "Anh sẽ kiên trì uống hết t.h.u.ố.c tráng dương, chữa khỏi cái bệnh 'không ổn' kia. Những gì em muốn anh đều sẽ thỏa mãn em, sau này không được xem mấy loại sách lộn xộn đó nữa."

"Hả?" Thạch Bạch Ngư mờ mịt: "Chẳng phải chúng ta đang bàn chuyện viết sách sao?"

Tống Ký gật đầu: "Viết sách thì được, nhưng không được mang đi bán."

"Không bán thì em viết làm gì?" Lần đầu tiên Thạch Bạch Ngư không theo kịp mạch suy nghĩ của Tống Ký.

Tống Ký mặt không cảm xúc quay đi chỗ khác: "Để anh xem."

Thạch Bạch Ngư: "?"

Suốt dọc đường, Tống Ký không nói thêm câu nào với Thạch Bạch Ngư. Về đến nhà anh cũng không để cậu động tay, mang đồ đạc vào nhà, tháo xe bò xong là tự mình vào bếp sắc t.h.u.ố.c.

Thạch Bạch Ngư lúc đầu chưa phát hiện ra điều gì bất thường. Về đến nhà, trước tiên cậu tìm Mao Cầu ôm ấp một hồi, rồi đi xem thỏ và gà con. Đi một vòng lượn lờ vào bếp mới thấy sắc mặt Tống Ký vừa lạnh vừa thối. Nếu trên đường đi chỉ là mặt không cảm xúc thì lúc này nhìn rõ là đang hờn dỗi.

"Anh Tống?" Thạch Bạch Ngư thò đầu nhìn vào: "Anh giận à?"

Tống Ký quay đầu lại thấy Thạch Bạch Ngư vẻ mặt sợ hãi rụt nửa cái đầu, chỉ lộ ra đôi mắt tròn xoe đảo liên hồi, vừa giận vừa buồn cười, nhưng anh lập tức điều chỉnh lại cảm xúc.

"Không có." Tống Ký vẫy tay gọi cậu: "Dọn dẹp xong hết chưa?"

Thạch Bạch Ngư bấy giờ mới đi vào: "Em mới đi một vòng thôi, lương thảo của mấy bé cưng đều đầy đủ, nhưng cám gạo không còn nhiều nữa."

"Anh quên mua mất." Cái này Tống Ký biết, cám gạo trước đó là do anh mua gà con rồi xin chủ nhà chia cho một ít: "Lát nữa qua hỏi mấy nhà khác trong thôn xem có mua gần đây được không."

Chi tiêu trong nhà dạo này hơi lớn, chuyến này đi cũng vơi đi không ít tiền, anh định bụng tranh thủ lúc nắng ráo sẽ vào rừng một chuyến. Sáng nay lúc mua t.h.u.ố.c ở y quán có nghe người ta bảo Quách Lão Lục trong thôn cũng săn được một con cáo đỏ, tuy có lông tạp nên bán không được giá cao nhưng cũng được mấy chục lượng.

Cáo trong rừng đột nhiên nhiều lên, vừa là chuyện tốt vừa là chuyện không tốt. Chỉ sợ những kẻ nghe được tin tức đều nhắm vào ngọn núi này thì phiền phức toái. Chuyện săn mồi khó khăn chỉ là thứ yếu, sợ nhất là thu hút mấy kẻ có tiền có thế lại tham lam vô độ. Nếu núi bị những kẻ đó mua mất, không chỉ chuyện săn b.ắ.n mà việc dân làng lấy củi, dựng nhà đều thành vấn đề.

Nghĩ đến những chuyện này, Tống Ký nhất thời không còn tâm trí để hờn dỗi nữa, nhưng anh cũng không định nói cho Thạch Bạch Ngư biết. Bất kể thế nào, anh cũng sẽ không để cậu phải chịu đói.

"Anh Tống, chiều rồi, giờ mình lên núi có kịp quay về không anh?" Thạch Bạch Ngư mở nắp ấm t.h.u.ố.c ra nhìn, bị cái mùi nồng nặc xộc lên làm rùng mình một cái, vội vàng đậy lại.

"Không về kịp cũng không sao, Hồng Ca Nhi quen độc lập rồi, trông nhà được." Tống Ký vốn đã không định về: "Lát nữa anh qua nói với dì Ngô và trưởng thôn một tiếng, nhờ họ trông nom hộ một chút."

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thôn Bá Thợ Săn Khiêng Về Nhà - Chương 55 | Đọc truyện chữ