Chương 123: Không ngọt bằng phu lang nhà tôi
Dù dân làng có ghen tị hay chúc mừng thì cũng không gây ảnh hưởng gì đến thực tế. Đất đã mua xong, gạch ngói gỗ lạt đã đặt, công nhân đã tìm đủ, chọn ngày lành tháng tốt, xưởng sản xuất đã bắt đầu được xây dựng hăng hái.
Vì căn nhà trên huyện được tu sửa rất tốt nên lần này xây xưởng, Thạch Bạch Ngư cũng không tìm người khác mà bảo Tống Ký đi tìm nhà họ Lưu. Tiền công dĩ nhiên không cao bằng trên huyện, nhưng ở vùng này cũng thuộc hàng khá khẩm. Người nhà họ Lưu làm việc rất lanh lẹ, ngày nào cũng bắt đầu từ lúc trời chưa sáng và chỉ nghỉ khi trời đã sập tối, không khí làm việc vô cùng sôi nổi.
Tống Ký cũng không rảnh rỗi. Ngoài những việc vặt trong ngoài nhà, anh còn cởi trần cùng làm với nhà họ Lưu: bê đá, gánh gạch, vác gỗ, hò hét làm việc hăng hơn bất cứ ai. Theo lời anh nói, cuộc sống có hy vọng thì phải đổ mồ hôi xả bớt sức lực, nếu không cứ nghẹn trong người thì tối về chỉ biết "trút" lên người phu lang. Ngặt nỗi giờ phu lang đang lúc "thân thể quý báu", không chịu nổi giày vò, nên anh đành dồn sức vào chỗ khác vậy.
Lúc nghe những lời này Thạch Bạch Ngư cạn lời bao nhiêu, thì giờ đây nhìn người đàn ông dưới sự tẩy rửa của mồ hôi để lộ cơ nhị đầu bóng bẩy, cậu lại thấy mê mẩn, ch.óng mặt bấy nhiêu. Đây mà là xả bớt sức lực sao? Rõ ràng là đang quyến rũ người ta mà! Đúng là cái đồ đàn ông tâm cơ! "Anh Tống! Anh lại đây một chút!" Thấy Tống Ký dừng tay chống nạnh nghỉ ngơi, Thạch Bạch Ngư vội vẫy tay gọi. Đợi anh lại gần, cậu liền đút một quả mận vào miệng anh: "Nghỉ một lát đi, anh bị nắng làm đen nhẻm cả rồi kìa."
"Anh vốn đã đen mà." Tống Ký đưa tay quệt mồ hôi trên mặt, chẳng hề để tâm: "Mận ở đâu ra thế em?"
"Vạn đại nương tặng đấy, bảo là vừa hái trên cây xuống. Em ăn thấy cũng được nên mang cho anh một ít." Thạch Bạch Ngư đưa chỗ còn lại cho Tống Ký: "Rửa sạch cả rồi. Biết anh không ăn được quả xanh chát chua nên em chọn toàn quả chín mọng, ngọt lắm."
Mận không to, Tống Ký đón lấy ăn mỗi miếng một quả. "Đúng là rất ngọt." Tống Ký ôm lấy Thạch Bạch Ngư hôn một cái: "Nhưng không ngọt bằng phu lang nhà tôi."
"Làm gì thế?" Thạch Bạch Ngư đẩy anh ra: "Chạy lên chạy xuống xây nhà mấy ngày, sức lực không xả ra được mà miệng lưỡi lại trở nên trơn tuếch thế này à?"
"Sao lại là trơn tuếch, đây đều là lời từ đáy lòng anh mà." Tống Ký nhéo khuôn mặt ngày càng hồng hào của Thạch Bạch Ngư: "Từ ngày 'đất khô nảy mầm', em ngày càng xinh đẹp ra đấy."
Thạch Bạch Ngư không nhịn được, giơ tay đ.á.n.h vào cánh tay anh một phát. "Anh nói thật mà." Tống Ký ghé sát tai cậu: "Nhịn mấy ngày rồi, tối nay làm một lần nhé?"
Thạch Bạch Ngư: "..." *Giữa thanh thiên bạch nhật mà nói chuyện này thật sự ổn sao?* Nhưng có một câu phải thừa nhận, cậu đúng là cũng muốn rồi. Chuyện này đâu chỉ mình Tống Ký phải nhịn. Vì vậy Thạch Bạch Ngư không từ chối mà gật đầu đồng ý. Chỉ có điều cậu cứ như kẻ trộm, sợ bị người ta nghe thấy nên lén lút ngó nghiêng xung quanh.
Tống Ký bị phản ứng này làm cho buồn cười, không nhịn được dùng hai tay bưng lấy mặt cậu xoa một trận. Đợi đến lúc nhận ra mình vừa làm việc chưa rửa tay thì đã muộn, mặt Thạch Bạch Ngư đã bị anh xoa thành "mèo hoa" lem luốc. Thạch Bạch Ngư cũng nhìn thấy tay Tống Ký, nhưng điểm cậu quan tâm là: "Anh chưa rửa tay đã ăn đồ ăn, bẩn quá đi mất!"
"Chẳng phải tại em gọi nên anh chạy lại luôn, chưa kịp sao?" Tống Ký vội dùng mu bàn tay lau mặt cho cậu: "Không sao, cũng mới ăn có mấy quả, 'ăn bẩn sống lâu' mà."
Thạch Bạch Ngư lườm anh một cái đầy hờn dỗi, gạt tay anh xuống: "Đừng lau nữa, để em về rửa mặt là được. Lần sau ăn đồ phải nhớ rửa tay, biết chưa?"
"Được rồi, anh nhớ rồi." Tống Ký gật đầu.
"Cũng tại em." Thạch Bạch Ngư vẫn nhíu mày: "Rõ ràng thấy anh đang làm việc mà gọi lại, chẳng nhận ra tay anh bẩn, đáng lẽ em nên đút cho anh mới đúng."
"Thật sự không sao mà." Tống Ký nhướng mày: "Hay là em ghét bỏ anh rồi?"
"Đẹp trai thế này mà em còn ghét bỏ thì đúng là không biết điều rồi." Thạch Bạch Ngư kiễng chân hôn lên môi anh một cái: "Yêu còn không hết, sao mà ghét được."
"Em cứ rót bùa mê t.h.u.ố.c lú cho anh đi." Tống Ký bật cười: "Chắc chỉ có mỗi em thấy anh đẹp trai thôi."
"Cái cô Lãnh Diên gì đó cũng thấy anh đẹp đấy thôi, không thì sao cứ vương vấn anh mãi thế, hửm?" Thạch Bạch Ngư cố tình trêu chọc.
"Cái gì với cái gì thế?" Tống Ký bất lực: "Chuyện từ đời tám hoánh nào rồi mà em vẫn còn ghen."
Thạch Bạch Ngư hừ một tiếng: "Em về rửa mặt đây."
"Nhìn đường đấy!" Tống Ký dặn dò: "Chú ý dưới chân!"
"Biết rồi mà!" Thạch Bạch Ngư vẫy tay.
Bạch Như Lan đứng trước cửa nhà mình, từ xa nhìn thấy cảnh này, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Phía sau cô, Bạch mẫu vẫn đang lải nhải: "Nhìn cái hạng vô dụng như mày xem, nếu mày lanh lẹ một chút thì đã sớm cải giá cho Tống Ký để hưởng phúc rồi, đâu cần phải đứng đây mà nhìn người ta ghen tị. Cứ nhất quyết giữ cái lòng tự trọng nực cười đó mà đối đầu với tao. Nhìn Ngư Ca Nhi người ta kìa, sao tao lại đẻ ra cái thứ yếu hèn như mày cơ chứ?"
"Có gì mà phải ghen tị?" Bạch Như Lan mặt không cảm xúc: "Mỗi người một số mệnh. Bạch Như Lan tôi, từ lúc Diêm Vương định ra thân phận nữ nhi/ca nhi này, đã định sẵn là một cái mạng hèn rồi."
"Mày!" Bạch mẫu tức giận đ.á.n.h cô: "Quyến rũ đàn ông thì không biết, chỉ giỏi cãi lại mẹ mày thôi. Tao đ.á.n.h c.h.ế.t cái đồ lỗ vốn này!"
"Đánh đi, đ.á.n.h c.h.ế.t luôn càng tốt." Bạch Như Lan để mặc bà ta đ.á.n.h: "Sống thế này, thà c.h.ế.t quách đi cho sạch sẽ!"
"Mày..."
"Cả đời tôi bị bà hủy hoại rồi bà còn muốn thế nào nữa?" Bạch Như Lan cười lạnh: "Nhìn con gái bà làm góa phụ vẫn chưa đủ, bà còn muốn thấy con gái mình biến thành hạng đàn bà lẳng lơ ai cũng có thể ngủ cùng mới vừa lòng sao? Có phải chỉ cần kiếm được tiền cho các người, thì đàn ông nào bà cũng hận không thể tống tôi lên giường hắn, thế sao bà không bán quách tôi vào thanh lâu cho rồi, để thực hiện cái giấc mơ đẻ ra một đứa lẳng lơ của bà?"
"Mày... mày... mày..." Bạch mẫu tức đến mức ôm n.g.ự.c: "Mày phản rồi!"
Bạch Như Lan lao vào bếp chộp lấy con d.a.o phay: "Cút! Còn dám lại đây nói ra nói vào nữa, không phải bà c.h.ế.t thì là tôi vong. Dù sao tôi cũng chẳng muốn sống nữa rồi, kẻ hèn chẳng sợ kẻ sang, đứa nào muốn làm đệm lưng cho tôi thì cứ việc nhào vô, Bạch Như Lan tôi đợi đấy!"
Bạch mẫu đinh ninh cô chỉ làm màu dọa dẫm, định vỗ đùi lua loa ăn vạ, chẳng ngờ Bạch Như Lan thật sự vung d.a.o c.h.é.m tới tấp về phía bà ta, dọa bà ta hét lên một tiếng rồi bỏ chạy thục mạng. Bạch Như Lan cũng tức đỏ cả mắt, cầm d.a.o đuổi theo Bạch mẫu một quãng xa. Bạch mẫu kinh hoàng vừa chạy vừa bò, vì mải ngoái đầu nhìn lại mà không chú ý phía trước, suýt chút nữa đ.â.m sầm vào Thạch Bạch Ngư.
Tống Ký từ xa nhìn thấy, đồng t.ử co rụt lại, quăng đòn gánh lao v.út tới: "Ngư Ca Nhi!!!"
Thạch Bạch Ngư không để Bạch mẫu đ.â.m trúng, cậu nghiêng người tránh được, nhưng Bạch mẫu lại nảy ra ý đồ xấu, đưa tay định chộp lấy cậu để chắn trước mặt mình. Bạch Như Lan đã lao tới trước mặt, lúc này nếu không hãm lại kịp thì sẽ c.h.é.m nhầm vào Thạch Bạch Ngư. Những người xung quanh chứng kiến đều kinh hãi thốt lên. Bạch Như Lan cũng giật mình, nhưng đao đã c.h.é.m xuống, căn bản không thu lại kịp.
Dù dân làng có ghen tị hay chúc mừng thì cũng không gây ảnh hưởng gì đến thực tế. Đất đã mua xong, gạch ngói gỗ lạt đã đặt, công nhân đã tìm đủ, chọn ngày lành tháng tốt, xưởng sản xuất đã bắt đầu được xây dựng hăng hái.
Vì căn nhà trên huyện được tu sửa rất tốt nên lần này xây xưởng, Thạch Bạch Ngư cũng không tìm người khác mà bảo Tống Ký đi tìm nhà họ Lưu. Tiền công dĩ nhiên không cao bằng trên huyện, nhưng ở vùng này cũng thuộc hàng khá khẩm. Người nhà họ Lưu làm việc rất lanh lẹ, ngày nào cũng bắt đầu từ lúc trời chưa sáng và chỉ nghỉ khi trời đã sập tối, không khí làm việc vô cùng sôi nổi.
Tống Ký cũng không rảnh rỗi. Ngoài những việc vặt trong ngoài nhà, anh còn cởi trần cùng làm với nhà họ Lưu: bê đá, gánh gạch, vác gỗ, hò hét làm việc hăng hơn bất cứ ai. Theo lời anh nói, cuộc sống có hy vọng thì phải đổ mồ hôi xả bớt sức lực, nếu không cứ nghẹn trong người thì tối về chỉ biết "trút" lên người phu lang. Ngặt nỗi giờ phu lang đang lúc "thân thể quý báu", không chịu nổi giày vò, nên anh đành dồn sức vào chỗ khác vậy.
Lúc nghe những lời này Thạch Bạch Ngư cạn lời bao nhiêu, thì giờ đây nhìn người đàn ông dưới sự tẩy rửa của mồ hôi để lộ cơ nhị đầu bóng bẩy, cậu lại thấy mê mẩn, ch.óng mặt bấy nhiêu. Đây mà là xả bớt sức lực sao? Rõ ràng là đang quyến rũ người ta mà! Đúng là cái đồ đàn ông tâm cơ! "Anh Tống! Anh lại đây một chút!" Thấy Tống Ký dừng tay chống nạnh nghỉ ngơi, Thạch Bạch Ngư vội vẫy tay gọi. Đợi anh lại gần, cậu liền đút một quả mận vào miệng anh: "Nghỉ một lát đi, anh bị nắng làm đen nhẻm cả rồi kìa."
"Anh vốn đã đen mà." Tống Ký đưa tay quệt mồ hôi trên mặt, chẳng hề để tâm: "Mận ở đâu ra thế em?"
"Vạn đại nương tặng đấy, bảo là vừa hái trên cây xuống. Em ăn thấy cũng được nên mang cho anh một ít." Thạch Bạch Ngư đưa chỗ còn lại cho Tống Ký: "Rửa sạch cả rồi. Biết anh không ăn được quả xanh chát chua nên em chọn toàn quả chín mọng, ngọt lắm."
Mận không to, Tống Ký đón lấy ăn mỗi miếng một quả. "Đúng là rất ngọt." Tống Ký ôm lấy Thạch Bạch Ngư hôn một cái: "Nhưng không ngọt bằng phu lang nhà tôi."
"Làm gì thế?" Thạch Bạch Ngư đẩy anh ra: "Chạy lên chạy xuống xây nhà mấy ngày, sức lực không xả ra được mà miệng lưỡi lại trở nên trơn tuếch thế này à?"
"Sao lại là trơn tuếch, đây đều là lời từ đáy lòng anh mà." Tống Ký nhéo khuôn mặt ngày càng hồng hào của Thạch Bạch Ngư: "Từ ngày 'đất khô nảy mầm', em ngày càng xinh đẹp ra đấy."
Thạch Bạch Ngư không nhịn được, giơ tay đ.á.n.h vào cánh tay anh một phát. "Anh nói thật mà." Tống Ký ghé sát tai cậu: "Nhịn mấy ngày rồi, tối nay làm một lần nhé?"
Thạch Bạch Ngư: "..." *Giữa thanh thiên bạch nhật mà nói chuyện này thật sự ổn sao?* Nhưng có một câu phải thừa nhận, cậu đúng là cũng muốn rồi. Chuyện này đâu chỉ mình Tống Ký phải nhịn. Vì vậy Thạch Bạch Ngư không từ chối mà gật đầu đồng ý. Chỉ có điều cậu cứ như kẻ trộm, sợ bị người ta nghe thấy nên lén lút ngó nghiêng xung quanh.
Tống Ký bị phản ứng này làm cho buồn cười, không nhịn được dùng hai tay bưng lấy mặt cậu xoa một trận. Đợi đến lúc nhận ra mình vừa làm việc chưa rửa tay thì đã muộn, mặt Thạch Bạch Ngư đã bị anh xoa thành "mèo hoa" lem luốc. Thạch Bạch Ngư cũng nhìn thấy tay Tống Ký, nhưng điểm cậu quan tâm là: "Anh chưa rửa tay đã ăn đồ ăn, bẩn quá đi mất!"
"Chẳng phải tại em gọi nên anh chạy lại luôn, chưa kịp sao?" Tống Ký vội dùng mu bàn tay lau mặt cho cậu: "Không sao, cũng mới ăn có mấy quả, 'ăn bẩn sống lâu' mà."
Thạch Bạch Ngư lườm anh một cái đầy hờn dỗi, gạt tay anh xuống: "Đừng lau nữa, để em về rửa mặt là được. Lần sau ăn đồ phải nhớ rửa tay, biết chưa?"
"Được rồi, anh nhớ rồi." Tống Ký gật đầu.
"Cũng tại em." Thạch Bạch Ngư vẫn nhíu mày: "Rõ ràng thấy anh đang làm việc mà gọi lại, chẳng nhận ra tay anh bẩn, đáng lẽ em nên đút cho anh mới đúng."
"Thật sự không sao mà." Tống Ký nhướng mày: "Hay là em ghét bỏ anh rồi?"
"Đẹp trai thế này mà em còn ghét bỏ thì đúng là không biết điều rồi." Thạch Bạch Ngư kiễng chân hôn lên môi anh một cái: "Yêu còn không hết, sao mà ghét được."
"Em cứ rót bùa mê t.h.u.ố.c lú cho anh đi." Tống Ký bật cười: "Chắc chỉ có mỗi em thấy anh đẹp trai thôi."
"Cái cô Lãnh Diên gì đó cũng thấy anh đẹp đấy thôi, không thì sao cứ vương vấn anh mãi thế, hửm?" Thạch Bạch Ngư cố tình trêu chọc.
"Cái gì với cái gì thế?" Tống Ký bất lực: "Chuyện từ đời tám hoánh nào rồi mà em vẫn còn ghen."
Thạch Bạch Ngư hừ một tiếng: "Em về rửa mặt đây."
"Nhìn đường đấy!" Tống Ký dặn dò: "Chú ý dưới chân!"
"Biết rồi mà!" Thạch Bạch Ngư vẫy tay.
Bạch Như Lan đứng trước cửa nhà mình, từ xa nhìn thấy cảnh này, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Phía sau cô, Bạch mẫu vẫn đang lải nhải: "Nhìn cái hạng vô dụng như mày xem, nếu mày lanh lẹ một chút thì đã sớm cải giá cho Tống Ký để hưởng phúc rồi, đâu cần phải đứng đây mà nhìn người ta ghen tị. Cứ nhất quyết giữ cái lòng tự trọng nực cười đó mà đối đầu với tao. Nhìn Ngư Ca Nhi người ta kìa, sao tao lại đẻ ra cái thứ yếu hèn như mày cơ chứ?"
"Có gì mà phải ghen tị?" Bạch Như Lan mặt không cảm xúc: "Mỗi người một số mệnh. Bạch Như Lan tôi, từ lúc Diêm Vương định ra thân phận nữ nhi/ca nhi này, đã định sẵn là một cái mạng hèn rồi."
"Mày!" Bạch mẫu tức giận đ.á.n.h cô: "Quyến rũ đàn ông thì không biết, chỉ giỏi cãi lại mẹ mày thôi. Tao đ.á.n.h c.h.ế.t cái đồ lỗ vốn này!"
"Đánh đi, đ.á.n.h c.h.ế.t luôn càng tốt." Bạch Như Lan để mặc bà ta đ.á.n.h: "Sống thế này, thà c.h.ế.t quách đi cho sạch sẽ!"
"Mày..."
"Cả đời tôi bị bà hủy hoại rồi bà còn muốn thế nào nữa?" Bạch Như Lan cười lạnh: "Nhìn con gái bà làm góa phụ vẫn chưa đủ, bà còn muốn thấy con gái mình biến thành hạng đàn bà lẳng lơ ai cũng có thể ngủ cùng mới vừa lòng sao? Có phải chỉ cần kiếm được tiền cho các người, thì đàn ông nào bà cũng hận không thể tống tôi lên giường hắn, thế sao bà không bán quách tôi vào thanh lâu cho rồi, để thực hiện cái giấc mơ đẻ ra một đứa lẳng lơ của bà?"
"Mày... mày... mày..." Bạch mẫu tức đến mức ôm n.g.ự.c: "Mày phản rồi!"
Bạch Như Lan lao vào bếp chộp lấy con d.a.o phay: "Cút! Còn dám lại đây nói ra nói vào nữa, không phải bà c.h.ế.t thì là tôi vong. Dù sao tôi cũng chẳng muốn sống nữa rồi, kẻ hèn chẳng sợ kẻ sang, đứa nào muốn làm đệm lưng cho tôi thì cứ việc nhào vô, Bạch Như Lan tôi đợi đấy!"
Bạch mẫu đinh ninh cô chỉ làm màu dọa dẫm, định vỗ đùi lua loa ăn vạ, chẳng ngờ Bạch Như Lan thật sự vung d.a.o c.h.é.m tới tấp về phía bà ta, dọa bà ta hét lên một tiếng rồi bỏ chạy thục mạng. Bạch Như Lan cũng tức đỏ cả mắt, cầm d.a.o đuổi theo Bạch mẫu một quãng xa. Bạch mẫu kinh hoàng vừa chạy vừa bò, vì mải ngoái đầu nhìn lại mà không chú ý phía trước, suýt chút nữa đ.â.m sầm vào Thạch Bạch Ngư.
Tống Ký từ xa nhìn thấy, đồng t.ử co rụt lại, quăng đòn gánh lao v.út tới: "Ngư Ca Nhi!!!"
Thạch Bạch Ngư không để Bạch mẫu đ.â.m trúng, cậu nghiêng người tránh được, nhưng Bạch mẫu lại nảy ra ý đồ xấu, đưa tay định chộp lấy cậu để chắn trước mặt mình. Bạch Như Lan đã lao tới trước mặt, lúc này nếu không hãm lại kịp thì sẽ c.h.é.m nhầm vào Thạch Bạch Ngư. Những người xung quanh chứng kiến đều kinh hãi thốt lên. Bạch Như Lan cũng giật mình, nhưng đao đã c.h.é.m xuống, căn bản không thu lại kịp.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận