Xuyên Thành Nữ Xứng, Nhưng Là Vạn Nhân Mê
Chương 78: Bạn gái cũ là thiên kim thật giả (5)
Anh vừa cất bước, đang định chen vào trong đám đông. Bỗng có người gọi to một tiếng: “Tạ Quân Nghiêu!”
Phương Trúc cùng mấy người bạn của anh đều kéo tới, lớn tiếng chào hỏi.
Tạ Quân Nghiêu lại nhìn vào trong đám người thêm một lần nữa, vẫn không bắt được “điểm” mà mình đang tìm. Anh khẽ nhíu mày, trong lòng dâng lên chút nghi hoặc —— là mình cảm giác sai sao? “Mau qua đây đi, bọn tôi mang quà tới rồi, để chỗ nào đây?” Phương Trúc gọi anh.
Tạ Quân Nghiêu đành đi qua.
Du Hoan nảy sinh ý định rút lui, nhưng Kỷ Nhữ Đình lại chăm chú nhìn cô, lo lắng hỏi: “Đỡ hơn chút nào chưa?”
Cô cũng không muốn gây thêm chuyện, làm ảnh hưởng đến không khí của mọi người.
Vì thế cuối cùng, nhân lúc Tạ Quân Nghiêu không có mặt, cô mới theo Kỷ Nhữ Đình tiến vào hội trường. May mà Kỷ Nhữ Đình cũng không thích giao tế trên bàn tiệc, chọn một bàn tương đối khuất, Du Hoan liền ngồi ở một góc.
Ngồi cùng bàn với họ là những người bạn thân thiết của Kỷ Nhữ Đình.
Trong hội trường đã không còn thấy bóng dáng Tạ Quân Nghiêu, MC bắt đầu đọc lời dẫn, không khí dần trở nên sôi động.
Bầu không khí náo nhiệt mang lại cho người ta cảm giác an toàn, Du Hoan tập trung ăn uống, tạm thời ném Tạ Quân Nghiêu ra sau đầu.
Kỷ Nhữ Đình giới thiệu Du Hoan với bạn bè, còn đặc biệt nhấn mạnh tính cách văn tĩnh của cô, dặn mọi người đừng trêu chọc lung tung. Du Hoan nhỏ giọng đáp lại, chứng minh lời chị nói không sai.
Nói thật, trước đó không ai nghĩ Du Hoan lại là kiểu người như vậy, càng không nghĩ tới hai chị em họ có thể ở chung hòa thuận.
Khi ấy, đám chị em thân thiết của Kỷ Nhữ Đình còn lo cô sẽ bị bắt nạt, mồm năm miệng mười bày cho Kỷ Nhữ Đình đủ loại chủ ý, bảo cô gái giả yếu thế, giả đáng thương trước mặt người trong nhà, tránh bị đuổi ra ngoài. Nhưng Kỷ Nhữ Đình không nghe, vẫn giữ nguyên cách cư xử của mình.
Kết quả lại nhận về một cô em gái giống như bánh kem nhỏ, khiến các cô vừa áy náy vừa xấu hổ vì tâm tư ban đầu của mình.
Không khí bàn này hòa thuận vô cùng, còn có người sợ Du Hoan không gắp được đồ ăn, chủ động gắp giúp cô.
Đang lúc náo nhiệt, cửa trong hội trường mở ra, một chàng trai trẻ mặc âu phục bước vào, thân hình cao ráo thẳng tắp.
•
Tạ Quân Nghiêu vốn trốn ra ngoài, ở cùng Phương Trúc bọn họ, nhưng không chịu nổi mẹ ruột liên tục nhắn tin thúc giục, nói con trai nhỏ của nhà chị họ cũng tới, người lớn đang mải kính rượu, trẻ con ngồi không yên chạy lung tung, bảo anh qua bế về.
Tạ Quân Nghiêu đi qua từng bàn, tìm bóng dáng đứa trẻ.
Sau đó, ánh mắt anh đột nhiên dừng lại ở một chỗ.
Anh bình tĩnh dụi dụi mắt, cho rằng mình vì ngày đêm nhớ nhung mà sinh ra ảo giác.
Đứa cháu nhỏ chạy loạn làm vỡ ly thủy tinh, người lớn cuống cuồng dọn dẹp, mẹ đứa bé vội vàng bế con lên.
Cảnh tượng hỗn loạn ấy giống như một giấc mộng.
Anh mở mắt ra lần nữa. Người kia vẫn còn đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngồi ở mép bàn, cúi đầu ăn một miếng mực chiên. Nếu anh nhớ không nhầm, trên món đó có rưới sốt cà chua.
“Cái này em không ăn được, bên trên có sốt cà chua, em sẽ bị dị ứng.” Anh không nghĩ nhiều, thuận theo bản năng bước tới.
Lời vừa dứt, ánh mắt cả bàn đều đổ dồn về phía này. Du Hoan suýt nữa thì nghẹn miếng mực, vừa kinh vừa xấu hổ, đến lúc anh xuất hiện khi nào cô cũng không hay biết.
Kỷ Nhữ Đình theo ánh mắt Tạ Quân Nghiêu nhìn sang Du Hoan, hơi nghi hoặc.
“Anh nhận nhầm người rồi.” Du Hoan hoảng loạn nuốt miếng mực xuống, hôm nay quả nhiên không nên ra ngoài.
Tạ Quân Nghiêu từ trên xuống dưới quan sát cô một lượt, giọng nói từ do dự chuyển sang chắc chắn: “Không thể nào.”
“Bảo bảo, dáng vẻ của em, tôi c.h.ế.t cũng không quên. Nốt ruồi nhỏ sau tai, dáng tóc, còn cả mấy thứ kiêng ăn của em, tôi đều nhớ rõ. Còn những thứ này nữa.”
Tạ tiểu thiếu gia cao quý, lúc này sốt ruột đến mức kéo ra từng món đồ đeo trên người:
“Cái mặt dây này là em tặng tôi, em còn nhớ không? Cả cái vòng tay này nữa, mua ở con phố ăn vặt trước cổng trường……” Anh nói càng nhiều, Du Hoan càng cúi thấp đầu.
Xong rồi. Cô nghĩ. Bị nhận ra chỉ là chuyện nhỏ, quan trọng là hình tượng cô mới xây dựng chưa được bao lâu, không thể sụp đổ ngay tại đây.
Cũng may Kỷ Nhữ Đình cảm thấy hành vi của Tạ gia thiếu gia không ổn, liền lên tiếng giải vây cho Du Hoan: “Tạ thiếu thật sự nhận nhầm người rồi. Em gái tôi trước đây không ở thành phố A, gần đây mới trở về.”
“Đúng là không ở thành phố A mà.” Tạ Quân Nghiêu không hiểu cô đang nghi ngờ điều gì. Anh nhận người còn có thể sai sao? Anh và bảo bảo còn hôn nhau mấy lần, sao có thể nhận nhầm?
Cho đến khi điện thoại trong túi rung lên, tiếng nhắc nhở đặc biệt vang lên. Tạ Quân Nghiêu liếc Du Hoan một cái, lấy điện thoại ra.
“Đừng nói chuyện này ngay lúc này được không? Đợi tiệc kết thúc rồi nói.”
Cái tài khoản đã gửi vô số tin nhắn mà không thấy hồi âm, lúc này lại trả lời anh. Dù thích cô đến đâu, Tạ Quân Nghiêu cũng có tính khí. Biến mất không một lời trong thời gian dài, giờ đột nhiên xuất hiện, còn không chịu nhận anh.
Anh tức tối trừng cô một cái, tìm bừa một bàn gần đó ngồi xuống, gần như không động đũa, thỉnh thoảng còn quay đầu nhìn về phía cô, chỉ chờ tiệc kết thúc để tính sổ.
Vị trí của Kỷ Nhữ Đình vừa khéo quay lưng về phía anh, không phát hiện anh căn bản chưa đi xa. Cô đối với hành vi vừa rồi của Tạ Quân Nghiêu có chút cạn lời, không nhịn được mà phàn nàn:
“Tạ thiếu gia này có phải có vấn đề về thần kinh không? Không giữ được người yêu thì thôi, còn chạy đi quấy rầy người khác.”
“Em gái tôi nói chuyện còn nhỏ hơn tiếng muỗi, văn tĩnh nội hướng như vậy. Hôm nay các cô cũng thấy rồi đó, các cô nói xem, nó có thể chơi chung với loại người như Tạ Quân Nghiêu sao?”
Ngồi cùng bàn đều là bạn bè thân thiết, Kỷ Nhữ Đình nói chuyện không kiêng dè, càng nói càng bức xúc, lý lẽ hùng hồn.
Sự tin tưởng trong lời nói khiến Du Hoan không khỏi ngồi thẳng lưng —— cô diễn, cũng phải diễn cho tròn vai trước mặt chị gái.
Hôm nay, cho dù trời có sập xuống, cô cũng là cô gái văn tĩnh nhất, nội hướng nhất, không liên quan gì tới Tạ Quân Nghiêu nhất trên đời này.
Trạng thái của Tạ Quân Nghiêu dần từ nghiến răng nghiến lợi, chuyển sang hoài nghi nhân sinh.
Văn tĩnh? Nội hướng? Dùng để hình dung người con gái quen ngày thứ ba đã dám sờ tay anh, cưỡi mô-tô chở anh phóng khắp phố, vào tiệm net cả phòng đều gọi là “chị Hoan”?
Cái này mà dính dáng gì tới Du Hoan? Chẳng lẽ anh thật sự nhận nhầm người? Tạ Quân Nghiêu lộ ra vẻ mặt như gặp quỷ.
Phương Trúc cùng mấy người bạn của anh đều kéo tới, lớn tiếng chào hỏi.
Tạ Quân Nghiêu lại nhìn vào trong đám người thêm một lần nữa, vẫn không bắt được “điểm” mà mình đang tìm. Anh khẽ nhíu mày, trong lòng dâng lên chút nghi hoặc —— là mình cảm giác sai sao? “Mau qua đây đi, bọn tôi mang quà tới rồi, để chỗ nào đây?” Phương Trúc gọi anh.
Tạ Quân Nghiêu đành đi qua.
Du Hoan nảy sinh ý định rút lui, nhưng Kỷ Nhữ Đình lại chăm chú nhìn cô, lo lắng hỏi: “Đỡ hơn chút nào chưa?”
Cô cũng không muốn gây thêm chuyện, làm ảnh hưởng đến không khí của mọi người.
Vì thế cuối cùng, nhân lúc Tạ Quân Nghiêu không có mặt, cô mới theo Kỷ Nhữ Đình tiến vào hội trường. May mà Kỷ Nhữ Đình cũng không thích giao tế trên bàn tiệc, chọn một bàn tương đối khuất, Du Hoan liền ngồi ở một góc.
Ngồi cùng bàn với họ là những người bạn thân thiết của Kỷ Nhữ Đình.
Trong hội trường đã không còn thấy bóng dáng Tạ Quân Nghiêu, MC bắt đầu đọc lời dẫn, không khí dần trở nên sôi động.
Bầu không khí náo nhiệt mang lại cho người ta cảm giác an toàn, Du Hoan tập trung ăn uống, tạm thời ném Tạ Quân Nghiêu ra sau đầu.
Kỷ Nhữ Đình giới thiệu Du Hoan với bạn bè, còn đặc biệt nhấn mạnh tính cách văn tĩnh của cô, dặn mọi người đừng trêu chọc lung tung. Du Hoan nhỏ giọng đáp lại, chứng minh lời chị nói không sai.
Nói thật, trước đó không ai nghĩ Du Hoan lại là kiểu người như vậy, càng không nghĩ tới hai chị em họ có thể ở chung hòa thuận.
Khi ấy, đám chị em thân thiết của Kỷ Nhữ Đình còn lo cô sẽ bị bắt nạt, mồm năm miệng mười bày cho Kỷ Nhữ Đình đủ loại chủ ý, bảo cô gái giả yếu thế, giả đáng thương trước mặt người trong nhà, tránh bị đuổi ra ngoài. Nhưng Kỷ Nhữ Đình không nghe, vẫn giữ nguyên cách cư xử của mình.
Kết quả lại nhận về một cô em gái giống như bánh kem nhỏ, khiến các cô vừa áy náy vừa xấu hổ vì tâm tư ban đầu của mình.
Không khí bàn này hòa thuận vô cùng, còn có người sợ Du Hoan không gắp được đồ ăn, chủ động gắp giúp cô.
Đang lúc náo nhiệt, cửa trong hội trường mở ra, một chàng trai trẻ mặc âu phục bước vào, thân hình cao ráo thẳng tắp.
•
Tạ Quân Nghiêu vốn trốn ra ngoài, ở cùng Phương Trúc bọn họ, nhưng không chịu nổi mẹ ruột liên tục nhắn tin thúc giục, nói con trai nhỏ của nhà chị họ cũng tới, người lớn đang mải kính rượu, trẻ con ngồi không yên chạy lung tung, bảo anh qua bế về.
Tạ Quân Nghiêu đi qua từng bàn, tìm bóng dáng đứa trẻ.
Sau đó, ánh mắt anh đột nhiên dừng lại ở một chỗ.
Anh bình tĩnh dụi dụi mắt, cho rằng mình vì ngày đêm nhớ nhung mà sinh ra ảo giác.
Đứa cháu nhỏ chạy loạn làm vỡ ly thủy tinh, người lớn cuống cuồng dọn dẹp, mẹ đứa bé vội vàng bế con lên.
Cảnh tượng hỗn loạn ấy giống như một giấc mộng.
Anh mở mắt ra lần nữa. Người kia vẫn còn đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngồi ở mép bàn, cúi đầu ăn một miếng mực chiên. Nếu anh nhớ không nhầm, trên món đó có rưới sốt cà chua.
“Cái này em không ăn được, bên trên có sốt cà chua, em sẽ bị dị ứng.” Anh không nghĩ nhiều, thuận theo bản năng bước tới.
Lời vừa dứt, ánh mắt cả bàn đều đổ dồn về phía này. Du Hoan suýt nữa thì nghẹn miếng mực, vừa kinh vừa xấu hổ, đến lúc anh xuất hiện khi nào cô cũng không hay biết.
Kỷ Nhữ Đình theo ánh mắt Tạ Quân Nghiêu nhìn sang Du Hoan, hơi nghi hoặc.
“Anh nhận nhầm người rồi.” Du Hoan hoảng loạn nuốt miếng mực xuống, hôm nay quả nhiên không nên ra ngoài.
Tạ Quân Nghiêu từ trên xuống dưới quan sát cô một lượt, giọng nói từ do dự chuyển sang chắc chắn: “Không thể nào.”
“Bảo bảo, dáng vẻ của em, tôi c.h.ế.t cũng không quên. Nốt ruồi nhỏ sau tai, dáng tóc, còn cả mấy thứ kiêng ăn của em, tôi đều nhớ rõ. Còn những thứ này nữa.”
Tạ tiểu thiếu gia cao quý, lúc này sốt ruột đến mức kéo ra từng món đồ đeo trên người:
“Cái mặt dây này là em tặng tôi, em còn nhớ không? Cả cái vòng tay này nữa, mua ở con phố ăn vặt trước cổng trường……” Anh nói càng nhiều, Du Hoan càng cúi thấp đầu.
Xong rồi. Cô nghĩ. Bị nhận ra chỉ là chuyện nhỏ, quan trọng là hình tượng cô mới xây dựng chưa được bao lâu, không thể sụp đổ ngay tại đây.
Cũng may Kỷ Nhữ Đình cảm thấy hành vi của Tạ gia thiếu gia không ổn, liền lên tiếng giải vây cho Du Hoan: “Tạ thiếu thật sự nhận nhầm người rồi. Em gái tôi trước đây không ở thành phố A, gần đây mới trở về.”
“Đúng là không ở thành phố A mà.” Tạ Quân Nghiêu không hiểu cô đang nghi ngờ điều gì. Anh nhận người còn có thể sai sao? Anh và bảo bảo còn hôn nhau mấy lần, sao có thể nhận nhầm?
Cho đến khi điện thoại trong túi rung lên, tiếng nhắc nhở đặc biệt vang lên. Tạ Quân Nghiêu liếc Du Hoan một cái, lấy điện thoại ra.
“Đừng nói chuyện này ngay lúc này được không? Đợi tiệc kết thúc rồi nói.”
Cái tài khoản đã gửi vô số tin nhắn mà không thấy hồi âm, lúc này lại trả lời anh. Dù thích cô đến đâu, Tạ Quân Nghiêu cũng có tính khí. Biến mất không một lời trong thời gian dài, giờ đột nhiên xuất hiện, còn không chịu nhận anh.
Anh tức tối trừng cô một cái, tìm bừa một bàn gần đó ngồi xuống, gần như không động đũa, thỉnh thoảng còn quay đầu nhìn về phía cô, chỉ chờ tiệc kết thúc để tính sổ.
Vị trí của Kỷ Nhữ Đình vừa khéo quay lưng về phía anh, không phát hiện anh căn bản chưa đi xa. Cô đối với hành vi vừa rồi của Tạ Quân Nghiêu có chút cạn lời, không nhịn được mà phàn nàn:
“Tạ thiếu gia này có phải có vấn đề về thần kinh không? Không giữ được người yêu thì thôi, còn chạy đi quấy rầy người khác.”
“Em gái tôi nói chuyện còn nhỏ hơn tiếng muỗi, văn tĩnh nội hướng như vậy. Hôm nay các cô cũng thấy rồi đó, các cô nói xem, nó có thể chơi chung với loại người như Tạ Quân Nghiêu sao?”
Ngồi cùng bàn đều là bạn bè thân thiết, Kỷ Nhữ Đình nói chuyện không kiêng dè, càng nói càng bức xúc, lý lẽ hùng hồn.
Sự tin tưởng trong lời nói khiến Du Hoan không khỏi ngồi thẳng lưng —— cô diễn, cũng phải diễn cho tròn vai trước mặt chị gái.
Hôm nay, cho dù trời có sập xuống, cô cũng là cô gái văn tĩnh nhất, nội hướng nhất, không liên quan gì tới Tạ Quân Nghiêu nhất trên đời này.
Trạng thái của Tạ Quân Nghiêu dần từ nghiến răng nghiến lợi, chuyển sang hoài nghi nhân sinh.
Văn tĩnh? Nội hướng? Dùng để hình dung người con gái quen ngày thứ ba đã dám sờ tay anh, cưỡi mô-tô chở anh phóng khắp phố, vào tiệm net cả phòng đều gọi là “chị Hoan”?
Cái này mà dính dáng gì tới Du Hoan? Chẳng lẽ anh thật sự nhận nhầm người? Tạ Quân Nghiêu lộ ra vẻ mặt như gặp quỷ.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận