Xuyên Thành Nữ Xứng, Nhưng Là Vạn Nhân Mê
Chương 436: Nữ phụ sủng phi trong truyện Đế vương (22)
Đại hôn xong, cuộc sống của Du Hoan đúng như nàng từng tưởng tượng.
Nàng có thể tự do đi lại trong cung, muốn đến đâu thì đến, muốn làm gì thì làm. Dù là giữa mùa đông đòi ăn bánh trôi lạnh phủ mật ong, hay giữa mùa hè lại muốn ăn bánh bao hoa mai, người của Ngự Thiện Phòng cũng đều có thể làm ra cho nàng.
Hậu cung ngoài nàng ra không còn ai khác. Vì vậy, mọi bảo vật tiến cống từ khắp nơi, Vân Chấp Yến đều sai người đưa hết đến chỗ nàng. Nội kho của Hoàng hậu lúc nào cũng đầy ắp, thậm chí có lúc bảo vật mới mang tới còn không có chỗ để.
Gấm Tứ Xuyên, lụa liễu lăng, băng tiêu, dệt lụa hoa…
Các loại vải vóc quý giá ngàn vàng khó cầu đều mặc nàng tùy ý may xiêm y, làm giày. Làm xong rồi vẫn còn thừa, lại đem đi làm rèm sa hay màn giường.
Ngoài vải vóc ra còn có hương liệu, châu báu, lá trà cùng vô số kỳ trân dị bảo.
Điều duy nhất khiến Du Hoan bất ngờ, chính là Vân Chấp Yến ngày nào cũng ngủ lại chỗ nàng.
Đây này, vừa mới cùng nàng dùng xong bữa tối, hắn lại quay về Ngự Thư Phòng xử lý chính vụ. Không bao lâu sau, lại ôm một chồng tấu chương đến đây.
“Huynh sao lại quay lại rồi?” Du Hoan lúc này đã quen thói, lười biếng ngồi trên giường, chuẩn bị ngâm chân xong là đi ngủ.
“Ngự Thư Phòng quá quạnh quẽ.” Vân Chấp Yến ngồi xuống bên bàn đèn, khẽ thở dài, vừa phê tấu chương vừa nói, “Ở chỗ nàng ấm áp hơn.”
Hắn nói những lời như vậy hoàn toàn tự nhiên, không hề ngượng ngùng, giống như chỉ đang nói ra cảm nhận chân thật của mình.
Đó cũng chính là nguyên nhân hắn thường xuyên tới đây.
Cung nhân mang tới một thùng nước ấm vừa độ. Trên mặt nước nổi lềnh bềnh những cánh hoa tươi, bên dưới còn có túi thơm chứa thảo d.ư.ợ.c do thái y điều chế, giúp khu trừ hàn khí. Du Hoan đặt chân vào nước, nghịch làn nước lăn tăn.
Hai cung nhân đứng hầu bên cạnh, một người bưng khay sách tạp chí mà gần đây nàng thích đọc, một người bưng khay mứt hoa quả, phòng khi nàng bất chợt muốn ăn.
Du Hoan lười biếng ăn một quả táo mật ong, ngẩng đầu nhìn Vân Chấp Yến vẫn còn bận rộn xử lý chính vụ, không khỏi lắc đầu thở dài.
Dường như mọi việc lớn nhỏ trong thiên hạ đều do hắn gánh vác, còn mọi hưởng thụ trên đời lại rơi hết vào tay nàng.
Thật là thoải mái.
“Còn phải phê lâu không?” Du Hoan nằm dài trên đệm mềm, sắp chìm vào giấc ngủ rồi mới nhớ ra hỏi một câu.
Vân Chấp Yến sợ ánh đèn làm phiền nàng, đáp: “Nhanh thôi, đợi ta một chút.”
Hắn xem xong phần tấu chương cuối cùng, hạ b.út phê xong, thổi tắt đèn cung đình, rồi đứng dậy duỗi người.
Đợi hắn rửa mặt xong trở lại giường, Du Hoan đã ngủ say, tay chân duỗi dài chiếm hết chỗ, không chừa cho hắn vị trí nào.
Vân Chấp Yến nhẹ nhàng lót tay ra sau lưng nàng, khẽ kéo nàng dịch vào trong một chút. Vì sợ đ.á.n.h thức nàng, hắn gần như không phát ra tiếng động.
Nhưng Du Hoan vẫn mơ hồ cảm nhận được, khẽ hừ vài tiếng khó chịu.
“Không sao, ngủ đi, ngủ đi.” Vân Chấp Yến nhẹ giọng dỗ dành, vỗ về nàng.
Đợi nàng ngủ yên, hắn lặng lẽ nhìn nàng một lúc. Càng nhìn càng thấy thích, hắn cúi xuống, khẽ hôn lên giữa trán nàng. Sau đó, mới thổi tắt ngọn đèn cuối cùng.
Ngày mùa thu, ruộng đồng ngũ cốc chín vàng, núi rừng quả hạch cũng đồng loạt vào mùa, các loài thú tích trữ đủ thức ăn, thân thể béo tốt khỏe mạnh.
Mùa thu săn đã đến. Du Hoan đã có một thời gian không ra khỏi cung, trên đường đến bãi săn, nàng không nhịn được vén lớp sa mỏng màu bích trước cửa sổ, tò mò nhìn ra bên ngoài. Vân Chấp Yến ngồi cùng nàng trong một cỗ xe ngựa.
Hoàng gia xuất hành, từ trước đến nay luôn phô trương. Xa giá, nghi trượng đều phải tuân theo quy chế hoàng gia, chưa kể đội tiên phong mở đường phía trước và đội hộ vệ phía sau, đông nghịt như thể gom cả mấy doanh trại quân lính lại một chỗ.
Trong xe ngựa, mọi thứ đều được chuẩn bị chu toàn, trên bàn bày đủ loại điểm tâm và quả hạch.
Để giữ nguyên độ giòn ngon, các loại hạch vẫn còn nguyên vỏ, đợi khi muốn ăn sẽ có cung nhân lột sẵn.
Du Hoan mải mê nhìn ra ngoài, còn Vân Chấp Yến thì cầm chiếc b.úa nhỏ bên cạnh, gõ vỡ những quả hạch đào thơm giòn trong đĩa.
Cung nhân hầu hạ vội tiến lên muốn làm thay, nhưng hắn khẽ lắc đầu. Lột xong một miếng, hắn thổi sạch vụn vỏ, rồi nghiêng người đưa tới bên miệng Du Hoan.
Du Hoan đang nhìn cảnh ngoài cửa sổ, cũng không nghĩ nhiều mà thuận miệng ăn.
“Mấy ngày săn thu này, nàng cứ thoải mái vui chơi đi. Ở trong cung lâu rồi, đúng là bó buộc nàng.” Vân Chấp Yến cười nói.
Thực ra cũng không đến mức như hắn nghĩ. Du Hoan có lệnh bài ra vào tự do, gần như đã đi khắp kinh thành, chỉ là dạo gần đây thấy chán nên mới ít ra ngoài.
Ngược lại, Vân Chấp Yến ngày ngày phải dậy sớm thượng triều, lại còn xử lý chính vụ, đến cửa cung cũng hiếm khi bước ra, vậy mà tâm trạng vẫn ổn định như vậy—quả thực không giống người thường.
“Sao huynh lại không tò mò cảnh bên ngoài chút nào?” Du Hoan quay đầu hỏi hắn.
“Đâu đâu cũng giống nhau thôi.” Vân Chấp Yến vừa lột hạch đào vừa đáp.
Đi đến đâu cũng chỉ có người, cây, nhà cửa, núi non, sông nước… khác biệt cũng chỉ là đôi chút. Những khác biệt ấy không đủ khiến hắn hứng thú.
Nhưng— Hắn ngẩng đầu, đôi mắt đen vốn luôn sắc bén uy nghi lúc này lại ánh lên ý cười, nhìn về phía Du Hoan. Chỉ cần có nàng ở đó, mọi thứ liền trở nên khác biệt.
Nhờ có nàng, hắn mới ghi nhớ được những điều vốn dĩ sẽ trôi qua vô nghĩa.
Nhớ Ánh Bình điện, nàng thả diều bị đứt dây làm rách tay, vùi vào lòng người khác khóc tủi thân; nhớ Thọ Khang Cung, nàng bưng điểm tâm đến bên hắn, tò mò nhìn hắn viết chữ;
Nhớ Ngự Thư Phòng, nàng nói là giúp mài mực, thực ra lại dùng thỏi mực vẽ linh tinh; nhớ Trường Thu Cung, nàng nằm nghiêng trên sập, lười biếng dùng chân nghịch nước…
Cuối cùng, hắn cũng có những ký ức đáng để nhớ lại.
.
Đến bãi săn, cung nhân tất bật dựng lều trại, nhóm lửa.
Du Hoan đã tưởng tượng ra mùi thịt nướng thơm lừng trên lửa, l.i.ế.m môi một cái, đúng lúc một miếng hạch đào đã lột lại được đưa tới bên miệng nàng.
Nghĩ đến việc Vân Chấp Yến đã lột hạch đào cho mình suốt dọc đường, nàng cảm thấy cũng nên đáp lễ. Nàng đẩy tay hắn—tay đang cầm hạch đào—về phía miệng hắn, cười nói: “Bệ hạ tốt như vậy, ta cũng đút cho bệ hạ một miếng.”
Vân Chấp Yến bật cười, biết nàng là nhớ tới việc “đáp lễ” hắn. Chỉ là hắn không cần kiểu đáp lễ này.
Hắn nắm lấy đầu ngón tay nàng, nhẹ nhàng hôn một cái.
Cùng lúc đó, một con hồ ly lông trắng như tuyết lướt nhanh qua rừng núi, hướng về phía khu doanh trại đông người mà nhìn. Đầu nó khẽ nghiêng, như đang tìm kiếm mục tiêu.
Du Hoan bước xuống từ phượng liễn, vừa lúc trông thấy dưới tán cây có bụi cỏ mọc những quả nhỏ đỏ tươi, liền đưa tay định hái.
Chỉ là cúi người xuống trong chốc lát, vừa khéo tránh khỏi ánh mắt dò xét của con hồ ly.
Nàng có thể tự do đi lại trong cung, muốn đến đâu thì đến, muốn làm gì thì làm. Dù là giữa mùa đông đòi ăn bánh trôi lạnh phủ mật ong, hay giữa mùa hè lại muốn ăn bánh bao hoa mai, người của Ngự Thiện Phòng cũng đều có thể làm ra cho nàng.
Hậu cung ngoài nàng ra không còn ai khác. Vì vậy, mọi bảo vật tiến cống từ khắp nơi, Vân Chấp Yến đều sai người đưa hết đến chỗ nàng. Nội kho của Hoàng hậu lúc nào cũng đầy ắp, thậm chí có lúc bảo vật mới mang tới còn không có chỗ để.
Gấm Tứ Xuyên, lụa liễu lăng, băng tiêu, dệt lụa hoa…
Các loại vải vóc quý giá ngàn vàng khó cầu đều mặc nàng tùy ý may xiêm y, làm giày. Làm xong rồi vẫn còn thừa, lại đem đi làm rèm sa hay màn giường.
Ngoài vải vóc ra còn có hương liệu, châu báu, lá trà cùng vô số kỳ trân dị bảo.
Điều duy nhất khiến Du Hoan bất ngờ, chính là Vân Chấp Yến ngày nào cũng ngủ lại chỗ nàng.
Đây này, vừa mới cùng nàng dùng xong bữa tối, hắn lại quay về Ngự Thư Phòng xử lý chính vụ. Không bao lâu sau, lại ôm một chồng tấu chương đến đây.
“Huynh sao lại quay lại rồi?” Du Hoan lúc này đã quen thói, lười biếng ngồi trên giường, chuẩn bị ngâm chân xong là đi ngủ.
“Ngự Thư Phòng quá quạnh quẽ.” Vân Chấp Yến ngồi xuống bên bàn đèn, khẽ thở dài, vừa phê tấu chương vừa nói, “Ở chỗ nàng ấm áp hơn.”
Hắn nói những lời như vậy hoàn toàn tự nhiên, không hề ngượng ngùng, giống như chỉ đang nói ra cảm nhận chân thật của mình.
Đó cũng chính là nguyên nhân hắn thường xuyên tới đây.
Cung nhân mang tới một thùng nước ấm vừa độ. Trên mặt nước nổi lềnh bềnh những cánh hoa tươi, bên dưới còn có túi thơm chứa thảo d.ư.ợ.c do thái y điều chế, giúp khu trừ hàn khí. Du Hoan đặt chân vào nước, nghịch làn nước lăn tăn.
Hai cung nhân đứng hầu bên cạnh, một người bưng khay sách tạp chí mà gần đây nàng thích đọc, một người bưng khay mứt hoa quả, phòng khi nàng bất chợt muốn ăn.
Du Hoan lười biếng ăn một quả táo mật ong, ngẩng đầu nhìn Vân Chấp Yến vẫn còn bận rộn xử lý chính vụ, không khỏi lắc đầu thở dài.
Dường như mọi việc lớn nhỏ trong thiên hạ đều do hắn gánh vác, còn mọi hưởng thụ trên đời lại rơi hết vào tay nàng.
Thật là thoải mái.
“Còn phải phê lâu không?” Du Hoan nằm dài trên đệm mềm, sắp chìm vào giấc ngủ rồi mới nhớ ra hỏi một câu.
Vân Chấp Yến sợ ánh đèn làm phiền nàng, đáp: “Nhanh thôi, đợi ta một chút.”
Hắn xem xong phần tấu chương cuối cùng, hạ b.út phê xong, thổi tắt đèn cung đình, rồi đứng dậy duỗi người.
Đợi hắn rửa mặt xong trở lại giường, Du Hoan đã ngủ say, tay chân duỗi dài chiếm hết chỗ, không chừa cho hắn vị trí nào.
Vân Chấp Yến nhẹ nhàng lót tay ra sau lưng nàng, khẽ kéo nàng dịch vào trong một chút. Vì sợ đ.á.n.h thức nàng, hắn gần như không phát ra tiếng động.
Nhưng Du Hoan vẫn mơ hồ cảm nhận được, khẽ hừ vài tiếng khó chịu.
“Không sao, ngủ đi, ngủ đi.” Vân Chấp Yến nhẹ giọng dỗ dành, vỗ về nàng.
Đợi nàng ngủ yên, hắn lặng lẽ nhìn nàng một lúc. Càng nhìn càng thấy thích, hắn cúi xuống, khẽ hôn lên giữa trán nàng. Sau đó, mới thổi tắt ngọn đèn cuối cùng.
Ngày mùa thu, ruộng đồng ngũ cốc chín vàng, núi rừng quả hạch cũng đồng loạt vào mùa, các loài thú tích trữ đủ thức ăn, thân thể béo tốt khỏe mạnh.
Mùa thu săn đã đến. Du Hoan đã có một thời gian không ra khỏi cung, trên đường đến bãi săn, nàng không nhịn được vén lớp sa mỏng màu bích trước cửa sổ, tò mò nhìn ra bên ngoài. Vân Chấp Yến ngồi cùng nàng trong một cỗ xe ngựa.
Hoàng gia xuất hành, từ trước đến nay luôn phô trương. Xa giá, nghi trượng đều phải tuân theo quy chế hoàng gia, chưa kể đội tiên phong mở đường phía trước và đội hộ vệ phía sau, đông nghịt như thể gom cả mấy doanh trại quân lính lại một chỗ.
Trong xe ngựa, mọi thứ đều được chuẩn bị chu toàn, trên bàn bày đủ loại điểm tâm và quả hạch.
Để giữ nguyên độ giòn ngon, các loại hạch vẫn còn nguyên vỏ, đợi khi muốn ăn sẽ có cung nhân lột sẵn.
Du Hoan mải mê nhìn ra ngoài, còn Vân Chấp Yến thì cầm chiếc b.úa nhỏ bên cạnh, gõ vỡ những quả hạch đào thơm giòn trong đĩa.
Cung nhân hầu hạ vội tiến lên muốn làm thay, nhưng hắn khẽ lắc đầu. Lột xong một miếng, hắn thổi sạch vụn vỏ, rồi nghiêng người đưa tới bên miệng Du Hoan.
Du Hoan đang nhìn cảnh ngoài cửa sổ, cũng không nghĩ nhiều mà thuận miệng ăn.
“Mấy ngày săn thu này, nàng cứ thoải mái vui chơi đi. Ở trong cung lâu rồi, đúng là bó buộc nàng.” Vân Chấp Yến cười nói.
Thực ra cũng không đến mức như hắn nghĩ. Du Hoan có lệnh bài ra vào tự do, gần như đã đi khắp kinh thành, chỉ là dạo gần đây thấy chán nên mới ít ra ngoài.
Ngược lại, Vân Chấp Yến ngày ngày phải dậy sớm thượng triều, lại còn xử lý chính vụ, đến cửa cung cũng hiếm khi bước ra, vậy mà tâm trạng vẫn ổn định như vậy—quả thực không giống người thường.
“Sao huynh lại không tò mò cảnh bên ngoài chút nào?” Du Hoan quay đầu hỏi hắn.
“Đâu đâu cũng giống nhau thôi.” Vân Chấp Yến vừa lột hạch đào vừa đáp.
Đi đến đâu cũng chỉ có người, cây, nhà cửa, núi non, sông nước… khác biệt cũng chỉ là đôi chút. Những khác biệt ấy không đủ khiến hắn hứng thú.
Nhưng— Hắn ngẩng đầu, đôi mắt đen vốn luôn sắc bén uy nghi lúc này lại ánh lên ý cười, nhìn về phía Du Hoan. Chỉ cần có nàng ở đó, mọi thứ liền trở nên khác biệt.
Nhờ có nàng, hắn mới ghi nhớ được những điều vốn dĩ sẽ trôi qua vô nghĩa.
Nhớ Ánh Bình điện, nàng thả diều bị đứt dây làm rách tay, vùi vào lòng người khác khóc tủi thân; nhớ Thọ Khang Cung, nàng bưng điểm tâm đến bên hắn, tò mò nhìn hắn viết chữ;
Nhớ Ngự Thư Phòng, nàng nói là giúp mài mực, thực ra lại dùng thỏi mực vẽ linh tinh; nhớ Trường Thu Cung, nàng nằm nghiêng trên sập, lười biếng dùng chân nghịch nước…
Cuối cùng, hắn cũng có những ký ức đáng để nhớ lại.
.
Đến bãi săn, cung nhân tất bật dựng lều trại, nhóm lửa.
Du Hoan đã tưởng tượng ra mùi thịt nướng thơm lừng trên lửa, l.i.ế.m môi một cái, đúng lúc một miếng hạch đào đã lột lại được đưa tới bên miệng nàng.
Nghĩ đến việc Vân Chấp Yến đã lột hạch đào cho mình suốt dọc đường, nàng cảm thấy cũng nên đáp lễ. Nàng đẩy tay hắn—tay đang cầm hạch đào—về phía miệng hắn, cười nói: “Bệ hạ tốt như vậy, ta cũng đút cho bệ hạ một miếng.”
Vân Chấp Yến bật cười, biết nàng là nhớ tới việc “đáp lễ” hắn. Chỉ là hắn không cần kiểu đáp lễ này.
Hắn nắm lấy đầu ngón tay nàng, nhẹ nhàng hôn một cái.
Cùng lúc đó, một con hồ ly lông trắng như tuyết lướt nhanh qua rừng núi, hướng về phía khu doanh trại đông người mà nhìn. Đầu nó khẽ nghiêng, như đang tìm kiếm mục tiêu.
Du Hoan bước xuống từ phượng liễn, vừa lúc trông thấy dưới tán cây có bụi cỏ mọc những quả nhỏ đỏ tươi, liền đưa tay định hái.
Chỉ là cúi người xuống trong chốc lát, vừa khéo tránh khỏi ánh mắt dò xét của con hồ ly.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận