Xuyên Thành Nữ Xứng, Nhưng Là Vạn Nhân Mê

Chương 365: Nữ phụ chủ bá hám làm giàu (8)

Tạ Thiệu Tri đi ra ngoài một chuyến, sau khi trở về, trên tay nhiều thêm một sợi dây buộc tóc rõ ràng là của con gái, trong ký túc xá lập tức náo nhiệt một trận.

.

Chủ nhật, Du Hoan buổi sáng không phát sóng trực tiếp, mời các bạn cùng phòng ra ngoài ăn ngon.

Tuy rằng cô không phát sóng quá khuya, nhưng lúc livestream luôn nói cười trong ký túc xá, cô cảm thấy ít nhiều cũng ảnh hưởng, nên thường sẽ bù đắp lại bằng cách khác.

Bình thường ký túc xá cần mua đồ dùng chung hay đóng tiền điện nước gì đó, cô đều chủ động trả.

Du Hoan đặt chỗ trước, một nhà hàng hoa tươi khá nổi tiếng gần trường, trang trí rất có phong cách, ấm áp lãng mạn, mỗi ngày đều có không ít người đến check-in.

Cô cố ý chọn chỗ ngồi cạnh cửa sổ, vừa yên tĩnh lại thoải mái.

Khu vực cửa sổ cũng được trang trí bằng hoa tươi, đủ loại màu sắc rực rỡ chen chúc nhau, nhìn từ xa như một khung tranh kính, lên ảnh chắc chắn rất đẹp, mấy cô bạn đã nghĩ sẵn lát nữa sẽ chụp kiểu gì.

Sau khi gọi món xong, có người nhắc mỗi thực khách đều có thể ra quầy nhận một phần quà nhỏ, mọi người đang định đi thì điện thoại của Du Hoan vang lên, là mẹ cô gọi.

Vì thế họ nói sẽ lấy giúp cô.

Ánh nắng làm nền, hoa tươi làm điểm xuyết, cô ngồi trên ghế. Tóc dài đen như lụa, gương mặt tinh xảo trắng nõn, mặc áo sơ mi có nơ xanh lam phối với váy cạp cao, đôi giày da nâu nhỏ khẽ chạm đất từng nhịp, trông rất giống một cô sinh viên ngoan ngoãn.

Đương nhiên, cũng chỉ là trông vậy thôi.

Giây tiếp theo đã nghe thấy cô nói: “Con đang ở ký túc xá mà mẹ, không ra ngoài đâu. Ừ, con ngoan lắm, lát nữa tụi con đi căng-tin ăn cơm, ăn cơm xá xíu, vâng, mẹ cũng nhớ ăn uống đầy đủ…”

Du Hoan lớn lên trong gia đình đơn thân, dì Tô một mình nuôi cô khôn lớn, lúc nào cũng lo lắng khi cô ở bên ngoài, cũng không tán thành việc cô hay đi chơi.

Vì vậy, thỉnh thoảng cô vẫn phải nói dối một chút.

Một kẻ nói dối chính hiệu. Tần Quý Thanh khẽ cong môi, đầu ngón tay nhấn nhẹ, bấm chụp.

Không ngờ tai cô rất thính, lập tức nhìn về phía phát ra âm thanh, bắt trúng ngay hành động của anh, lên tiếng trách: “Chụp lén.”

Nhưng khi nhìn rõ người đó là ai, cô lại buông tay xuống, có chút ngạc nhiên: “Là anh à.”

Nam sinh mặc áo sơ mi đen, tóc hơi dài, sống mũi cao đeo kính gọng vàng, là kiểu đẹp trai nho nhã, chính là người hôm đó giúp cô khi đi làm lại thẻ sinh viên.

“Cũng khá ăn ảnh đấy.” Tần Quý Thanh khẽ cười, bước tới cho cô xem tấm ảnh vừa chụp, “Hay là thêm bạn, gửi cho cô?”

Cũng có thể xem như một cách xin phương thức liên lạc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Không ngờ Du Hoan lại lắc đầu, nói: “Anh giữ lại tự ngắm đi.”

Nhiệm vụ của cô vốn đã đủ phiền phức, lại thêm vài “đào hoa” nữa thì thật sự không ứng phó nổi.

“Cũng tự tin thật.” Như thể chắc chắn anh sẽ giữ ảnh của cô lại mà ngắm.

Nhưng khi cô quay người đi về phía bạn bè, anh cúi mắt nhìn tấm ảnh trong camera—từ ánh sáng, bố cục đến bối cảnh đều gần như hoàn hảo—ý cười nơi khóe môi vẫn nhạt đi một chút.

Nhà hàng phục vụ các món theo chủ đề hoa: tôm bóc vỏ hương hoa nhài thơm dịu, củ mài hoa quế ngọt thanh, bánh thịt chiên hoa sen giòn thơm, canh nấm tuyết hoa hồng trong veo…

Du Hoan cùng các bạn chụp ảnh đến khi thỏa mãn, rồi mới yên tâm ngồi xuống ăn.

.

Ký túc xá nam của bọn họ vốn dĩ cũng hay tụ tập ăn uống. Lần này sau khi hẹn xong, Tần Quý Thanh nghiêng đầu hỏi Quý Minh có muốn gọi bạn gái cậu ta tới gặp mặt không.

Anh không có ý gì khác, chỉ đơn thuần tò mò, muốn xem rốt cuộc là người thế nào mà có thể khiến Quý Minh trở thành như bây giờ.

Trong ký túc xá bọn họ, một Quý Minh, một Tạ Thiệu Tri, đều “ngã” vì con gái, nghĩ lại cũng khá buồn cười.

Quý Minh suy nghĩ một lát, rồi nhắn tin hỏi Du Hoan.

“Chiều thứ Sáu có tiết không. Ký túc xá tụ tập, em có muốn tới không?”

Du Hoan nhìn tin nhắn như gặp đại địch, bàn bạc với hệ thống một hồi, cảm thấy đây là cơ hội tốt, có lợi cho việc hoàn thành nhiệm vụ thứ ba.

Tuy rằng trạng thái của Quý Minh có vẻ đã lệch khỏi kịch bản, nhưng nhiệm vụ vẫn phải tiếp tục.

Cô cần tranh thủ trước khi chia tay nam chính, làm quen với ba người bạn cùng phòng của anh, nếu không sau này lại phải tìm cơ hội khác.

Trong lòng tính toán rất “khôn”, nhưng khi gõ chữ lại thể hiện sự vui mừng đến mức không giấu nổi.

“Thật sao? Anh chịu giới thiệu em với họ à? Em không có tiết, em nhất định sẽ đi…”

Dường như cô nghĩ rằng, việc anh giới thiệu cô với bạn bè là vì trong lòng đã công nhận cô.

Dù biết rõ chỉ là lời dỗ dành, nhưng lông mày anh vẫn vô thức giãn ra.

Quý Minh bỗng cong ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, tiếng vang trong trẻo như muốn kéo lại lý trí.

Cô là vì tiền. Cô không thích anh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Xuyên Thành Nữ Xứng, Nhưng Là Vạn Nhân Mê - Chương 365 | Đọc truyện chữ