Xuyên Thành Nữ Xứng, Nhưng Là Vạn Nhân Mê

Chương 347: Nữ phụ trong văn mạt thế dưỡng nhãi con (12)

Bọn họ mấy ngày nay đã nhìn quen sinh ly t.ử biệt.

Trước một ngày vẫn là hàng xóm quan hệ không tồi, sau một ngày đã thành tang thi lảng vảng trước cửa nhà; giây trước còn là bà lão vì đứa cháu nhỏ đến mượn lương thực, giây sau đã c.ắ.n lên chính đứa cháu của mình……

Vì thế, trước khi tới đây, bọn họ còn lo lắng sốt ruột, thấp thỏm cho tình cảnh của cô.

Nhưng vừa đặt chân tới nơi, lớp phòng hộ dày đặc bên ngoài đã khiến bọn họ chấn kinh. Hàng rào điện? Lưới sắt? Nếu không phải Thời Thu Lê mở cửa cho họ, bọn họ căn bản không thể nào vào được.

Bước vào sân biệt thự, nhìn những mảnh đất được quy hoạch gọn gàng, từ xa còn nghe thấy tiếng gà gáy, trong lòng càng thêm kinh ngạc.

Đợi đến khi tiến sâu vào bên trong, thấy từng hàng thùng trồng rau đã nảy mầm xếp ngay ngắn, trong lòng họ chỉ còn lại sự kính nể và hướng tới — đã rất lâu rồi họ chưa được ăn rau tươi.

Một bó cải dầu héo cũng phải tiết kiệm ăn suốt ba ngày.

Không còn cách nào khác, chuỗi vận chuyển rau quả từ lâu đã đứt gãy, siêu thị cũng không còn thực phẩm tươi.

Nghĩ lại mới thấy mình học được một điều: dù tích trữ bao nhiêu lương thực, cũng sẽ có ngày ăn hết; tự mình trồng trọt thì vừa có rau tươi, vừa có thể duy trì sinh tồn lâu dài.

Trần Tạ kể về một chuyện kỳ lạ: cha cô trước đó cũng từng dầm mưa, phát sốt, nhưng lúc ấy không để ý, chỉ uống t.h.u.ố.c hạ sốt rồi ngủ một ngày.

Khi tỉnh lại, ông phát hiện cơ thể có gì đó không giống trước. Chỉ cần hơi dùng sức, là có thể vặn gãy ổ khóa; một tay cũng có thể dễ dàng nhấc bổng một chiếc ô tô.

“Cũng không biết là chuyện tốt hay xấu. Nhưng lúc bọn tôi chạy ra ngoài, may mà có sức lực của ông ấy, dọn đá chặn đường lũ tang thi đuổi theo, chúng tôi mới có thể bình an thoát thân……” Trần Tạ nói.

Thời Thu Lê khẽ nheo mắt — rõ ràng đây là dị năng hệ sức mạnh.

Tang thi mới bùng phát chưa lâu, có thể thức tỉnh dị năng sớm như vậy quả thật rất hiếm.

Tuy cùng thời điểm thức tỉnh dị năng, nhưng căn cơ của cô vững chắc, lại được linh tuyền thủy gột rửa, nếu c.ắ.n nuốt dị năng của hắn, hẳn sẽ không có vấn đề.

Chỉ là, ánh mắt Thời Thu Lê dừng lại trên giỏ trái cây mà bọn họ mang tới.

Thôi. Không thù không oán, không có lý do gì phải ra tay.

.

Khi bọn họ trò chuyện, Văn Tranh cũng ngồi trên sô pha lắng nghe.

Người lớn không chú ý tới cậu, cậu cũng không nghịch ngợm, chỉ thỉnh thoảng lặng lẽ đưa mắt nhìn về phía hai đứa em đã từng cướp đồ của mình hôm trước.

Bọn họ đang gấp máy bay giấy. Cậu bé ngồi trên t.h.ả.m, từng bước đều làm rất nghiêm túc, cẩn thận. Cô bé thì tùy ý hơn nhiều, gần như nằm bò ra đó.

“…… Văn Tranh? Văn Tranh!”

Bỗng nhiên nghe thấy có người gọi, Văn Tranh chậm nửa nhịp mới quay đầu lại, đôi mắt mở to.

Một đám người lớn bật cười vì cậu mải nhìn đến mức không nghe thấy tiếng gọi.

“Đi chơi với bọn họ đi.” Thời Thu Lê nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bọn họ lại tiếp tục bàn bạc chuyện sắp tới. Trần Tạ hạ giọng, nói rằng họ có tin nội bộ: nghe nói vài ngày nữa cấp trên sẽ tổ chức sơ tán toàn thành, chuyển đến thành phố C, nơi có quân đội bảo vệ, an toàn hơn.

Nhưng Thời Thu Lê biết rõ, thực ra ở đâu cũng vậy. Đời trước, thành phố C vì tiếp nhận quá nhiều người từ các khu vực khác, quản lý không tốt, cuối cùng lại bùng phát một đợt tang thi quy mô lớn ngay bên trong.

Hơn nữa người đông mà tài nguyên ít, nhà ở không đủ, điều kiện vệ sinh tệ hại…… Chi bằng cứ ở lại đây.

“Cô dự định thế nào?” Trần Tạ không nhịn được hỏi.

Trước đó, bọn họ định đi theo đại bộ đội để sơ tán.

Nhưng hôm nay vừa tới đây, nhìn thấy đủ loại trang bị trong biệt thự, trong lòng họ liền cảm thấy Thời Thu Lê là người có chủ kiến, nên muốn nghe thử ý kiến của cô.

Thời Thu Lê không thể nói thẳng rằng thành phố C không đáng để đi, thậm chí còn không an toàn bằng nơi này.

Cô chỉ nói mình sẽ ở lại đây cùng bọn trẻ. Còn việc họ có nên sơ tán hay không, tốt nhất nên tìm hiểu thêm tình hình bên thành phố C rồi hẵng quyết định.

Trần Tạ thấy có lý, gật đầu, định lát nữa sẽ gọi điện cho người bạn đang ở thành phố C của mình.

Bọn họ mang theo một giỏ trái cây tới, trước khi rời đi, Thời Thu Lê vào bếp chuẩn bị chút quà đáp lễ. Một túi sườn, hai cây cải thảo, cùng một túi mì ăn liền lớn.

Trần Tạ nhìn thấy, mắt lập tức sáng lên. Nhưng cuối cùng, cô vẫn c.ắ.n răng xua tay, ngượng ngùng nói rằng thực ra cô muốn xin một ít hạt giống rau.

Việc này thì chẳng có gì khó. Số hạt giống mà Thời Thu Lê mua nhiều đến mức dùng mãi không hết.

Cô lấy cho họ mỗi loại một gói: cải thìa, xà lách, cải ngồng, rau chân vịt, hẹ……

“Tôi… tôi chỉ cần một ít thôi là được.” Trần Tạ ngẩn người nói.

“Cầm đi, chỗ tôi đủ dùng.” Thời Thu Lê trực tiếp nhét vào tay cô.

Trần Tạ theo bản năng nâng niu đống hạt giống bằng cả hai tay, như thể đang cầm thứ quý giá nhất.

Thời Thu Lê lại đưa những món đồ ban đầu cho người cha đi cùng.

“Cảm ơn, cảm ơn.” Ông liên tục nói lời cảm ơn.

Văn Tranh đi qua, Thời Duẫn An thân thiện đưa cho cậu một tờ giấy cứng, rủ cậu cùng gấp.

Trước đó Văn Tranh đã biết gấp máy bay giấy, tốc độ nhanh hơn Thời Duẫn An rất nhiều, mà còn gấp rất đẹp.

Du Hoan thì không tập trung lắm, gấp được một lúc lại ngáp một cái.

Cửa sổ tầng một đang mở, một cơn gió thổi vào, cuốn theo chiếc máy bay giấy còn dang dở bên tay cô bay đi.

Thời Duẫn An buông tờ giấy xuống, đang định đứng dậy nhặt giúp em gái, thì Văn Tranh đã nhanh hơn một bước, nhặt về rồi đưa lại cho Du Hoan.

“Cảm ơn.” Du Hoan uể oải nói.

Văn Tranh nhìn cô, khẽ đáp: “Không có gì.”

Thời Duẫn An tròn mắt nhìn Văn Tranh, trong lòng bỗng thấy khó chịu — cậu có chút không thích người bạn mới này.

Nhưng máy bay cậu ấy gấp… thật sự rất đẹp. Thời Duẫn An cúi đầu nhìn chiếc máy bay của mình, có chút ủ rũ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Xuyên Thành Nữ Xứng, Nhưng Là Vạn Nhân Mê - Chương 347 | Đọc truyện chữ