Lúc này Đường Trâm đang bận rộn ôn tập các môn chuyên ngành, cô tranh thủ hỏi Ba Thanh: “Ba Thanh ơi, cốt truyện không bị hỏng đấy chứ?”

Ba Thanh cũng không dám chắc, hành động này của nữ chính thực sự nằm ngoài dự tính của nó. Thế là nó bắt đầu dùng dữ liệu lớn để phân tích tình hình. Có hai khả năng xảy ra, một là nữ chính vì quá yêu mà sinh hận nên muốn đối đầu trực diện với nam chính để xem ai mới là thiên tài thực sự trong ngành người máy. Khả năng thứ hai là nữ chính muốn bản thân trở nên rực rỡ và nổi bật đến mức khiến nam chính bắt buộc phải chú ý đến mình. Qua phân tích dữ liệu, khả năng thứ hai chiếm tới tám mươi lăm phần trăm.

Gạt bỏ chuyện nhiệm vụ và lập trường cá nhân sang một bên, Đường Trâm thầm nghĩ nữ chính thực sự là một người có tư duy rất độc lập. Cô ấy có đủ dũng khí và thực lực để tự mình thành lập đội ngũ riêng, hèn gì cô ấy lại là nữ chính, quả thực là vô cùng có sức hút.

Ba Thanh lên tiếng: “Trâm ơi, cốt truyện chưa hỏng đâu, nếu hỏng thì hệ thống đã báo động đỏ từ lâu rồi.”

Đường Trâm bấy giờ mới thấy yên tâm hơn. Chuyện nam nữ chính sau này sẽ phát triển ra sao không phải là việc cô cần phải bận tâm. Giống như những gì cư dân mạng vẫn hay trêu đùa, cái tên Fate và Future nghe qua hệt như một cặp trời sinh vậy. Có lẽ sau này hai đội sẽ hợp tác, hoặc sáp nhập lại với nhau, hay còn có những khả năng khác nữa, nhưng đó không phải là chuyện cô nên quan tâm.

Trong lúc nữ chính đang nỗ lực hết mình cho sự nghiệp thì phía Đường Trâm cũng nhận được lời mời từ giảng viên để đi tham gia buổi triển lãm tranh sinh viên tại thành phố khác. Tác phẩm mà cô tùy ý vẽ trong tiết học đã được giảng viên tiến cử và xuất sắc lọt vào danh sách trưng bày tại triển lãm. Vì vậy lần này cô có thể tận mắt chiêm ngưỡng tác phẩm của chính mình tại triển lãm, đồng thời còn có cơ hội xem những bức họa xuất sắc của các sinh viên đại học khác nữa.

Ngay khi biết tin này, ba cô bạn cùng phòng của Đường Trâm đều vô cùng mừng rỡ và hò hét chúc mừng cô! Điềm Điềm với ánh mắt đầy ngưỡng mộ: “Trâm ơi, cậu giỏi quá đi mất!”

Diệp T.ử thì đùa rằng: “Sau này giàu sang phú quý thì đừng có quên bọn này nhé!”

Điềm Điềm tiếp lời: “Lúc trước bọn mình chỉ nói đùa là sau này cậu có thể tự mở triển lãm tranh cho riêng mình, giờ coi như là đã tiến được một bước dài trên con đường đó rồi đấy!”

Quả thực đây là một bước tiến lớn hướng tới sự thành công. Triển lãm tranh sẽ diễn ra sau hai ngày nữa, nên ngay tối hôm biết tin Đường Trâm đã bắt đầu sắp xếp hành lý. Những thông tin cá nhân cần thiết cô đã gửi cho giảng viên dẫn đoàn để thầy giúp đặt vé máy bay, cô chỉ cần chuẩn bị đồ dùng cá nhân cùng những thứ thiết yếu khác mang theo là xong.

Chuyện Đường Trâm sắp xếp hành lý đương nhiên không thể giấu được Nhậm Ngôn Kinh. Trong lúc cô đang cẩn thận gấp từng bộ quần áo xếp vào vali, Nhậm Ngôn Kinh liền đứng bên cạnh giúp cô một tay.

Anh hỏi: “Em đi mấy ngày vậy?”

“Dạ ba ngày anh ạ.”

Đi lâu như vậy sao? “Em đi đến thành phố nào thế?”

Đường Trâm bèn nói tên địa danh đó ra. Đó là một thành phố nằm khá xa thành phố J, phải mất vài tiếng đồng hồ ngồi máy bay mới tới nơi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Anh hỏi tiếp: “Đoàn mình đi bao nhiêu người?”

Đường Trâm suy nghĩ một lát rồi rút điện thoại ra xem nhóm chat mới lập. Tên nhóm rất đơn giản, chỉ là một dòng ghi ngày tháng khởi hành của chuyến đi xem triển lãm tranh. Trong nhóm tính cả giảng viên dẫn đoàn thì có tất cả bảy người. Nhậm Ngôn Kinh ghé lại gần xem danh sách thành viên trong nhóm. Anh chẳng quen biết một ai cả. Nhìn qua thì có vẻ như đoàn đi triển lãm gồm ba nam và ba nữ.

Hai ngày tới Nhậm Ngôn Kinh đều có lịch thi mỗi ngày một môn nên anh không thể đi cùng được: “Ngày em về anh sẽ ra sân bay đón nhé.”

Đường Trâm đáp: “Vâng ạ.”

Đây là lần đầu tiên cô đi đến một thành phố xa lạ, dù có thầy cô và bạn học đi cùng nhưng những người bạn đó đối với cô vẫn còn rất lạ lẫm. Thế nhưng cứ nghĩ đến việc tác phẩm của mình được trưng bày là cô lại thấy phấn khích đến mức không sao ngủ được. Các môn thi của Đường Trâm diễn ra khá thưa thớt, nên cô vừa vặn có thể sắp xếp được bốn ngày trống để đi chơi.

Sáng ngày hôm sau cô có một môn thi, thi xong buổi sáng là chiều cô sẽ lên máy bay và có mặt tại thành phố L ngay trong ngày. Ngay khi Đường Trâm kết thúc môn thi và vừa bước ra khỏi phòng học, cô đã bắt gặp mẹ Đường. Mẹ cô đang ung dung bước về phía này, chẳng biết bà đã nghe ngóng ở đâu mà lại biết được cả phòng thi của cô nữa. Bà khoác trên vai chiếc khăn quàng cổ của một nhãn hiệu xa xỉ, dù đang giữa mùa đông giá rét nhưng bà vẫn ăn mặc khá mỏng manh.

Bà lên tiếng: “Bao lâu rồi con chưa về nhà hả? Phải để đích thân mẹ lặn lội tới đây mời con mới được sao?”

Đường Trâm đáp: “Mẹ ơi, đợi con thi xong xuôi hết rồi con sẽ về ạ.”

“Hôm nay là sinh nhật Chu Uyển, con mau về nhà cùng cả gia đình tổ chức sinh nhật cho nó đi.”

“Con có việc bận rồi mẹ ạ.”

“Việc bận gì mà quan trọng thế chứ? Anh cả con hôm nay cũng vừa hay đang ở trường, thật tình cờ là hai anh em có thể cùng nhau về luôn.”

Đường Trâm bất lực: “Mẹ ơi, con sắp phải ra sân bay cho kịp chuyến rồi...”

Mẹ Đường theo phản xạ liền nghĩ rằng Đường Trâm định đi du lịch cùng bạn trai, bà lập tức chất vấn ngay: “Con vẫn chưa chia tay sao? Rốt cuộc bao giờ con mới định chia tay hả?”

Đường Trâm không trả lời mà dứt khoát chạy thẳng ra phía cổng: “Mẹ ơi, đợi con về rồi chúng mình nói chuyện sau nhé!”

Nói dứt lời là cô đã chạy biến không thấy tăm hơi đâu nữa. Mẹ Đường ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng của con gái với vẻ mặt đầy sự kinh ngạc. Con bé vậy mà lại dám cứ thế bỏ chạy sao? Đường Trâm giờ đã đủ lông đủ cánh rồi, bà chẳng còn quản nổi nó nữa!

Vừa chạy ra khỏi cổng trường, Đường Trâm liền nhắn tin cho Điềm Điềm nhờ cô ấy mang hành lý ra ngoài giúp mình. Cô không dám quay lại vì sợ sẽ lại chạm mặt mẹ Đường lần nữa. Để cảm ơn Điềm Điềm, cô đã đặt sẵn đồ ăn thức uống cho bạn, lát nữa sẽ được giao đến tận lầu ký túc xá. Đương nhiên là cô cũng không quên phần của những người bạn cùng phòng khác, chỉ có điều cô ưu tiên đặt cho Điềm Điềm nhiều hơn một chút.
Chương 95 - Chương 95 | Đọc truyện tranh