Xuyên Thành Cô Bạn Gái Cũ Tâm Cơ Của Nam Chính
Chương 79
Anh dừng lại một chút rồi nói tiếp với giọng đầy kiên định: “Anh chỉ thuộc về một mình em mà thôi.”
Chương 54 : Cô xứng đáng với những gì tốt nhất
Hệ thống Ba Thanh trong đầu Đường Trâm đang gào thét điên cuồng vì sự ngọt ngào này. Thế nhưng sau khi phấn khích được vài giây, tiếng thét ấy đột nhiên im bặt. Diễn biến này sao mà cứ thấy sai sai thế nào ấy nhỉ? Đây có thực sự là những lời mà một người có mức độ yêu thích chỉ đạt 36 điểm có thể thốt ra không? Nó không kìm được mà đi trao đổi kinh nghiệm với các đồng nghiệp khác. Thật tình cờ là lúc này chỉ có hệ thống số 001 là đang rảnh rỗi. 001 vốn là một hệ thống thuộc hàng ngũ kỳ cựu và xuất sắc nhất. Sau khi nghe Ba Thanh trình bày về sự thắc mắc của mình, 001 liền nhắn lại một câu: “Có những kẻ dù trong lòng chỉ có một phần tình cảm nhưng lại luôn thể hiện ra như thể là một trăm phần vậy, vì thế đừng bao giờ nhìn vào những gì họ thể hiện bên ngoài, đó chỉ là những yếu tố gây nhiễu mà thôi. Thứ phản ánh chân thực nhất chính là chỉ số mức độ yêu thích kìa.”
Nghe xong những lời này, Ba Thanh mới thấy yên tâm hơn hẳn. Thế nhưng nó không hề biết rằng, hệ thống 001 mà nó vừa tham khảo ý kiến vốn dĩ đang làm việc tại Bộ Phận Tra Nam, và những quy tắc của 001 hoàn toàn không thể áp dụng cho Bộ Phận Nam Chính được. Nó lại càng không biết rằng, cái máy đo mức độ yêu thích mà nó mượn lúc trước vốn là một sản phẩm lỗi lẽ ra phải bị tiêu hủy từ lâu, chất lượng lúc được lúc không, hoàn toàn không đáng tin cậy.
Nhậm Ngôn Kinh tiếp tục hỏi: “Dì còn nói thêm điều gì nữa không em?”
Đường Trâm ngập ngừng một lát: “Mẹ còn muốn em ở bên cạnh anh cả của em nữa. Em thực sự không hiểu tại sao mẹ lại có suy nghĩ như vậy.”
Những điều mà Đường Trâm không hiểu thì Nhậm Ngôn Kinh lại nắm rõ ngay lập tức. Trước đây khi điều tra về Chu Tự Tư, anh cũng đã tìm hiểu sơ qua về các mối quan hệ trong gia đình anh ta, vì vậy anh biết mẹ kế của Chu Tự Tư trước khi gả vào nhà họ Chu đã từng kết hôn qua vài lần. Thậm chí là không chỉ một lần. Thật may mắn là cuối cùng bà ta cũng toại nguyện khi được bước chân vào hào môn nhà họ Chu.
Bà ta chắc chắn là rất muốn ngồi vững ở cái vị trí phu nhân nhà họ Chu này. Thế nhưng xung quanh cha của Chu Tự Tư lúc nào chẳng có những bóng hồng vây quanh, việc gả vào đó thì dễ nhưng để giữ vững được cái danh phận bà Chu thì lại chẳng hề đơn giản chút nào. Trong hoàn cảnh đó, nếu Đường Trâm có thể ở bên cạnh Chu Tự Tư thì vị trí phu nhân của bà ta sẽ được củng cố vững chắc hơn bao giờ hết, không những vững mà còn cực kỳ kiên cố. Nửa đời còn lại bà ta sẽ chẳng còn phải lo lắng về bất cứ điều gì nữa. Chính vì thế bà ta mới dốc lòng muốn tác hợp cho Đường Trâm và Chu Tự Tư. Còn việc bắt Đường Trâm nhường Nhậm Ngôn Kinh cho Chu Uyển chẳng qua cũng chỉ là một chiêu trò để lấy lòng con gái riêng của chồng mà thôi. Suy cho cùng, tất cả cũng chỉ là vì lợi ích của chính bà ta.
Nhậm Ngôn Kinh dường như đã nắm được điểm yếu của mẹ Đường. Thế nhưng, những gì mà Chu Tự Tư có thể làm được cho bà ta thì anh cũng hoàn toàn có thể làm được. Việc bà ta muốn ngồi vững vị trí bà Chu không nhất thiết cứ phải dựa vào việc trở thành mẹ vợ của Chu Tự Tư mới đạt được.
Anh khẽ nói: “Lúc nào có dịp thuận tiện, em hãy dắt anh đến gặp dì một lần nhé.”
Đường Trâm mím môi: “Để sau hãy tính anh ạ.” Thực lòng cô không muốn Nhậm Ngôn Kinh gặp mẹ Đường chút nào. Vì đã biết sớm muộn gì hai người cũng phải chia tay, tốt nhất là đừng tạo thêm quá nhiều ràng buộc làm gì cho khổ.
Nhậm Ngôn Kinh không nói thêm gì nữa. Anh và Đường Trâm mới chính thức bên nhau được tròn hai tháng, việc ra mắt người lớn lúc này đúng là hơi sớm thật. Thôi thì cứ để đợi thêm một thời gian nữa vậy.
Cách nhau bởi một bức tường mỏng manh, Lộ Ngư đang đứng ngoài ban công, khẽ rụt cái đầu vừa mới nghé sang ban công bên cạnh lại. Cô ta nói nhỏ với Lê Nhiễm đang đứng bên cạnh: “Cậu nghe thấy hết rồi chứ? Mẹ của Đường Trâm không đồng ý cho cô ta ở bên Nhậm Ngôn Kinh đâu.”
Lê Nhiễm khẽ vâng một tiếng. Câu nói “Con tuyệt đối sẽ không bao giờ nhường Nhậm Ngôn Kinh cho chị Uyển đâu” lúc nãy đã lọt vào tai cô không sót một chữ nào.
Lộ Ngư cười nhạt: “Một tình yêu không được cha mẹ chấp thuận thì chẳng bao giờ đi được đến đâu cả.” Nói xong, cô ta mở Nhóm Hậu Phương Nhậm Ngôn Kinh lên và bắt đầu chia sẻ tin tức mới nhất cho các chị em trong nhóm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Một Con Cá nhắn: “Đúng là cười đau cả bụng mà, các bạn chắc chắn không thể tưởng tượng nổi hôm nay Đường Trâm đã làm cái trò gì đâu.”
Đám đông trong nhóm đang tán gẫu rôm rả, vừa thấy dòng tin nhắn này là lập tức nhao nhao hỏi tới tấp.
“Cô ta lại làm trò gì nữa rồi?”
“Lại làm mình làm mẩy nữa sao?”
“Cô ta lại ngăn cản Nhậm Ngôn Kinh không được làm chuyện gì nữa à?”
Một Con Cá nhắn tiếp: “Trong lúc Nhậm Ngôn Kinh đang chuẩn bị dắt robot đi dự thi, cô ta lại chặn anh ấy lại để hỏi xem giữa cô ta và robot thì ai quan trọng hơn đấy.”
Lộ Ngư vốn quen biết rộng rãi, vừa hay hôm nay cũng có một người bạn của cô ta đi xem vòng tuyển chọn tiết mục mừng năm mới, nên mọi chuyện xảy ra ở đó cô ta đều nắm rõ như lòng bàn tay.
“Đúng là cạn lời luôn.”
“Sao mà cô ta lại cứ thích gây sự chú ý như vậy nhỉ?”
“Thế Nhậm Ngôn Kinh trả lời thế nào?”
Một Con Cá đáp: “Chắc chắn là anh ấy thấy phiền phức đến c.h.ế.t đi được rồi, nên chẳng thèm trả lời trực tiếp đâu.”
Trong lúc cả nhóm đang bàn tán vô cùng sôi nổi thì tài khoản “Hôm nay Trâm Ngôn đã phát đường chưa” vốn im hơi lặng tiếng bấy lâu nay lại bất ngờ xuất hiện.
“Anh ấy bảo anh ấy muốn cùng Đường Trâm đi một quãng đường thật dài, thật dài cơ đấy. Hì hì.”
Câu nói này vừa hiện ra, cả nhóm bỗng chốc rơi vào im lặng. Quy tắc hành sự của Ba Thanh chính là: bất kể tương lai có ra sao thì nó cũng chỉ quan tâm đến hiện tại mà thôi. Ít nhất là vào lúc này, cái cặp đôi mà nó đang “đẩy thuyền” vẫn vô cùng ngọt ngào. Thế là đủ rồi!
Khi Đường Trâm đang nằm nghỉ trên giường, từ căn phòng bên cạnh bỗng nhiên vang lên tiếng nhạc vô cùng sôi động. Tiếng nhạc được mở rất lớn, cứ rầm rầm rầm khiến cô thấy đau cả đầu. Nhậm Ngôn Kinh vừa định đứng dậy sang nhắc nhở phòng bên cạnh thì Đường Trâm lại nhận được nhiệm vụ mới: “Nhiệm vụ hai mươi hai: Ngăn cản nam chính rời khỏi phòng.”
Đường Trâm dường như đã đoán ra được điều gì đó. Cô thầm hỏi: “Tiếng động đó là do nữ chính và bạn thân cô ta tạo ra đúng không?” Thông qua hệ thống, cô biết rõ Lê Nhiễm và Lộ Ngư hiện đang ở ngay phòng sát vách.
Chương 54 : Cô xứng đáng với những gì tốt nhất
Hệ thống Ba Thanh trong đầu Đường Trâm đang gào thét điên cuồng vì sự ngọt ngào này. Thế nhưng sau khi phấn khích được vài giây, tiếng thét ấy đột nhiên im bặt. Diễn biến này sao mà cứ thấy sai sai thế nào ấy nhỉ? Đây có thực sự là những lời mà một người có mức độ yêu thích chỉ đạt 36 điểm có thể thốt ra không? Nó không kìm được mà đi trao đổi kinh nghiệm với các đồng nghiệp khác. Thật tình cờ là lúc này chỉ có hệ thống số 001 là đang rảnh rỗi. 001 vốn là một hệ thống thuộc hàng ngũ kỳ cựu và xuất sắc nhất. Sau khi nghe Ba Thanh trình bày về sự thắc mắc của mình, 001 liền nhắn lại một câu: “Có những kẻ dù trong lòng chỉ có một phần tình cảm nhưng lại luôn thể hiện ra như thể là một trăm phần vậy, vì thế đừng bao giờ nhìn vào những gì họ thể hiện bên ngoài, đó chỉ là những yếu tố gây nhiễu mà thôi. Thứ phản ánh chân thực nhất chính là chỉ số mức độ yêu thích kìa.”
Nghe xong những lời này, Ba Thanh mới thấy yên tâm hơn hẳn. Thế nhưng nó không hề biết rằng, hệ thống 001 mà nó vừa tham khảo ý kiến vốn dĩ đang làm việc tại Bộ Phận Tra Nam, và những quy tắc của 001 hoàn toàn không thể áp dụng cho Bộ Phận Nam Chính được. Nó lại càng không biết rằng, cái máy đo mức độ yêu thích mà nó mượn lúc trước vốn là một sản phẩm lỗi lẽ ra phải bị tiêu hủy từ lâu, chất lượng lúc được lúc không, hoàn toàn không đáng tin cậy.
Nhậm Ngôn Kinh tiếp tục hỏi: “Dì còn nói thêm điều gì nữa không em?”
Đường Trâm ngập ngừng một lát: “Mẹ còn muốn em ở bên cạnh anh cả của em nữa. Em thực sự không hiểu tại sao mẹ lại có suy nghĩ như vậy.”
Những điều mà Đường Trâm không hiểu thì Nhậm Ngôn Kinh lại nắm rõ ngay lập tức. Trước đây khi điều tra về Chu Tự Tư, anh cũng đã tìm hiểu sơ qua về các mối quan hệ trong gia đình anh ta, vì vậy anh biết mẹ kế của Chu Tự Tư trước khi gả vào nhà họ Chu đã từng kết hôn qua vài lần. Thậm chí là không chỉ một lần. Thật may mắn là cuối cùng bà ta cũng toại nguyện khi được bước chân vào hào môn nhà họ Chu.
Bà ta chắc chắn là rất muốn ngồi vững ở cái vị trí phu nhân nhà họ Chu này. Thế nhưng xung quanh cha của Chu Tự Tư lúc nào chẳng có những bóng hồng vây quanh, việc gả vào đó thì dễ nhưng để giữ vững được cái danh phận bà Chu thì lại chẳng hề đơn giản chút nào. Trong hoàn cảnh đó, nếu Đường Trâm có thể ở bên cạnh Chu Tự Tư thì vị trí phu nhân của bà ta sẽ được củng cố vững chắc hơn bao giờ hết, không những vững mà còn cực kỳ kiên cố. Nửa đời còn lại bà ta sẽ chẳng còn phải lo lắng về bất cứ điều gì nữa. Chính vì thế bà ta mới dốc lòng muốn tác hợp cho Đường Trâm và Chu Tự Tư. Còn việc bắt Đường Trâm nhường Nhậm Ngôn Kinh cho Chu Uyển chẳng qua cũng chỉ là một chiêu trò để lấy lòng con gái riêng của chồng mà thôi. Suy cho cùng, tất cả cũng chỉ là vì lợi ích của chính bà ta.
Nhậm Ngôn Kinh dường như đã nắm được điểm yếu của mẹ Đường. Thế nhưng, những gì mà Chu Tự Tư có thể làm được cho bà ta thì anh cũng hoàn toàn có thể làm được. Việc bà ta muốn ngồi vững vị trí bà Chu không nhất thiết cứ phải dựa vào việc trở thành mẹ vợ của Chu Tự Tư mới đạt được.
Anh khẽ nói: “Lúc nào có dịp thuận tiện, em hãy dắt anh đến gặp dì một lần nhé.”
Đường Trâm mím môi: “Để sau hãy tính anh ạ.” Thực lòng cô không muốn Nhậm Ngôn Kinh gặp mẹ Đường chút nào. Vì đã biết sớm muộn gì hai người cũng phải chia tay, tốt nhất là đừng tạo thêm quá nhiều ràng buộc làm gì cho khổ.
Nhậm Ngôn Kinh không nói thêm gì nữa. Anh và Đường Trâm mới chính thức bên nhau được tròn hai tháng, việc ra mắt người lớn lúc này đúng là hơi sớm thật. Thôi thì cứ để đợi thêm một thời gian nữa vậy.
Cách nhau bởi một bức tường mỏng manh, Lộ Ngư đang đứng ngoài ban công, khẽ rụt cái đầu vừa mới nghé sang ban công bên cạnh lại. Cô ta nói nhỏ với Lê Nhiễm đang đứng bên cạnh: “Cậu nghe thấy hết rồi chứ? Mẹ của Đường Trâm không đồng ý cho cô ta ở bên Nhậm Ngôn Kinh đâu.”
Lê Nhiễm khẽ vâng một tiếng. Câu nói “Con tuyệt đối sẽ không bao giờ nhường Nhậm Ngôn Kinh cho chị Uyển đâu” lúc nãy đã lọt vào tai cô không sót một chữ nào.
Lộ Ngư cười nhạt: “Một tình yêu không được cha mẹ chấp thuận thì chẳng bao giờ đi được đến đâu cả.” Nói xong, cô ta mở Nhóm Hậu Phương Nhậm Ngôn Kinh lên và bắt đầu chia sẻ tin tức mới nhất cho các chị em trong nhóm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Một Con Cá nhắn: “Đúng là cười đau cả bụng mà, các bạn chắc chắn không thể tưởng tượng nổi hôm nay Đường Trâm đã làm cái trò gì đâu.”
Đám đông trong nhóm đang tán gẫu rôm rả, vừa thấy dòng tin nhắn này là lập tức nhao nhao hỏi tới tấp.
“Cô ta lại làm trò gì nữa rồi?”
“Lại làm mình làm mẩy nữa sao?”
“Cô ta lại ngăn cản Nhậm Ngôn Kinh không được làm chuyện gì nữa à?”
Một Con Cá nhắn tiếp: “Trong lúc Nhậm Ngôn Kinh đang chuẩn bị dắt robot đi dự thi, cô ta lại chặn anh ấy lại để hỏi xem giữa cô ta và robot thì ai quan trọng hơn đấy.”
Lộ Ngư vốn quen biết rộng rãi, vừa hay hôm nay cũng có một người bạn của cô ta đi xem vòng tuyển chọn tiết mục mừng năm mới, nên mọi chuyện xảy ra ở đó cô ta đều nắm rõ như lòng bàn tay.
“Đúng là cạn lời luôn.”
“Sao mà cô ta lại cứ thích gây sự chú ý như vậy nhỉ?”
“Thế Nhậm Ngôn Kinh trả lời thế nào?”
Một Con Cá đáp: “Chắc chắn là anh ấy thấy phiền phức đến c.h.ế.t đi được rồi, nên chẳng thèm trả lời trực tiếp đâu.”
Trong lúc cả nhóm đang bàn tán vô cùng sôi nổi thì tài khoản “Hôm nay Trâm Ngôn đã phát đường chưa” vốn im hơi lặng tiếng bấy lâu nay lại bất ngờ xuất hiện.
“Anh ấy bảo anh ấy muốn cùng Đường Trâm đi một quãng đường thật dài, thật dài cơ đấy. Hì hì.”
Câu nói này vừa hiện ra, cả nhóm bỗng chốc rơi vào im lặng. Quy tắc hành sự của Ba Thanh chính là: bất kể tương lai có ra sao thì nó cũng chỉ quan tâm đến hiện tại mà thôi. Ít nhất là vào lúc này, cái cặp đôi mà nó đang “đẩy thuyền” vẫn vô cùng ngọt ngào. Thế là đủ rồi!
Khi Đường Trâm đang nằm nghỉ trên giường, từ căn phòng bên cạnh bỗng nhiên vang lên tiếng nhạc vô cùng sôi động. Tiếng nhạc được mở rất lớn, cứ rầm rầm rầm khiến cô thấy đau cả đầu. Nhậm Ngôn Kinh vừa định đứng dậy sang nhắc nhở phòng bên cạnh thì Đường Trâm lại nhận được nhiệm vụ mới: “Nhiệm vụ hai mươi hai: Ngăn cản nam chính rời khỏi phòng.”
Đường Trâm dường như đã đoán ra được điều gì đó. Cô thầm hỏi: “Tiếng động đó là do nữ chính và bạn thân cô ta tạo ra đúng không?” Thông qua hệ thống, cô biết rõ Lê Nhiễm và Lộ Ngư hiện đang ở ngay phòng sát vách.