Xuyên Thành Cô Bạn Gái Cũ Tâm Cơ Của Nam Chính
Chương 75
Vốn dĩ chuyện Đường Trâm gọi anh là gì ngày hôm qua anh đã gần như quên mất, nhưng giờ đây nhờ câu hỏi của Thẩm Khiết mà hình ảnh đó lại hiện về rõ mồn một. Hôm qua, cô đã gọi anh là anh. Tiếc là anh không được tận tai nghe thấy. Nhưng không sao, sau này còn nhiều cơ hội mà. Thẩm Khiết vừa nghe thấy hai chữ bạn gái thì khẽ nhíu mày, quay sang nói với Đường Trâm: “Mắt nhìn người của em có thể tốt hơn một chút đấy.”
Ba Thanh bèn mỉa mai: “Trong nguyên tác, anh ta chê nam chính nhìn người kém, giờ lại chê cô nhìn người không ra sao, cứ như thể mắt anh ta là tinh tường nhất không bằng.”
Đường Trâm chỉ biết im lặng. Nhậm Ngôn Kinh lên tiếng cảnh cáo: “Hãy tránh xa bạn gái tôi ra.” Vì câu nói của Thẩm Khiết mà anh đã quyết định lát nữa sẽ để Robert đè bẹp Sugar xuống sàn mà chà xát cho bõ ghét.
Vòng tuyển chọn nhanh ch.óng bắt đầu, phía dưới có tất cả mười vị giám khảo. Trong số đó có những người là giáo sư hướng dẫn nghiên cứu sinh mảng robot, có những người là chuyên gia trong ngành. Ngoài mười vị chuyên gia ra thì còn có ba mươi người không chuyên tham gia bỏ phiếu. Hôm nay có tổng cộng bảy đội tham gia tranh tài. Đội nào có số phiếu bầu cao nhất sẽ giành chiến thắng.
Đội đầu tiên lên sân khấu biểu diễn là một đội đối thủ với tiết mục mang tên “Trà sữa trân châu mật ong”. Tuy tên của chú robot này nghe có vẻ rất ngọt ngào nhưng nó lại đi theo phong cách võ thuật mạnh mẽ. Vừa lên sân khấu, nó đã biểu diễn một bài quyền vô cùng điêu luyện. Giọng nói cơ khí nhỏ bé của nó còn hô vang “Hắc! Hê! Ha!”. Chú robot nhỏ mang lại một cảm giác đáng yêu đầy vụng về, trông hệt như một đứa trẻ ba tuổi đang biểu diễn võ thuật vậy.
Đường Trâm chẳng biết mọi người nghĩ sao, nhưng riêng cô thì thấy vô cùng thích thú. Cô nói khẽ: “Trà sữa trân châu mật ong đáng yêu quá.” Nhậm Ngôn Kinh nghe thấy vậy liền hỏi vặn lại: “Nó đáng yêu hay Trâm Ngoan đáng yêu hơn?”
Đây đúng là một câu hỏi lựa chọn mang tính sát thương cao! Đáng ghét thật mà! Sao nam chính lại trở nên xấu tính như vậy chứ? Lại còn biết đặt câu hỏi kiểu này nữa? Thực ra cả hai chú robot đều rất đáng yêu. Thế nhưng Trâm Ngoan là người nhà mình mà! Vì vậy cuối cùng Đường Trâm vẫn trả lời là Trâm Ngoan.
Xin lỗi nhé Trà sữa trân châu mật ong, ai bảo cậu lại là đối thủ cạnh tranh cơ chứ? Nhưng thực sự là cậu cũng siêu cấp đáng yêu luôn đấy! Nhậm Ngôn Kinh bấy giờ mới thấy hài lòng.
Sau khi tiết mục Trà sữa trân châu kết thúc, các vị giám khảo bàn bạc với nhau một hồi rồi đưa ra điểm số. Những điểm số này sẽ được công bố vào phút cuối để tạo thêm phần kịch tính. Nhanh ch.óng, chú robot thứ hai bước lên sân khấu. Chú robot này biểu diễn vũ đạo, coi như là cùng phong cách với Robert rồi. Tuy nhiên, nó lại biểu diễn điệu nhảy Lumba đầy nóng bỏng và cuồng nhiệt.
Phải thừa nhận rằng việc xem robot nhảy những điệu nhảy sôi động như vậy là một trải nghiệm vô cùng mới mẻ. Tiếc là trong lúc nhảy, chú robot này đã mắc phải một sai sót nhỏ. Xem ra nó đã hết cơ hội giành giải nhất rồi. Những thành viên chế tạo ra nó đều tỏ rõ vẻ thất vọng, nhưng Đường Trâm thì lại thở phào nhẹ nhõm cho Robert. Dù chú robot kia cũng đáng yêu thật đấy nhưng cô vẫn nhất quyết ủng hộ Robert thôi! [Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chẳng mấy chốc, năm đội còn lại đều đã hoàn thành phần thi của mình, cuối cùng chỉ còn lại Sugar của trường F và Robert của trường B là chưa xuất hiện. Dựa trên kết quả bốc thăm, Sugar sẽ biểu diễn ở vị trí thứ sáu, còn Robert là vị trí thứ bảy.
Sugar vẫn giữ nguyên ngoại hình như lần trước, cả người toát lên ánh kim loại sáng loáng. Nó biểu diễn tiết mục quyền Anh. Dù trước mặt không có đối thủ nhưng mỗi cú đ.ấ.m nó tung ra đều vô cùng uy lực. Hơn nữa, nó còn thực hiện được rất nhiều tư thế khó như ngồi xuống đ.ấ.m hay xoay người đá chân không. So với trận thi đấu hữu nghị lần trước, Sugar dường như đã trở nên linh hoạt hơn rất nhiều.
Trong lúc Nhậm Ngôn Kinh và mọi người không ngừng tiến bộ thì đối thủ của anh cũng đang nỗ lực hết mình. Sugar kết thúc bài quyền đầy dũng mãnh và gọn gàng rồi bước xuống sân khấu. Ngay sau đây sẽ là lượt của Robert! Trong lúc nhịp tim của Đường Trâm đang tăng nhanh vì lo lắng cho Robert thì nhiệm vụ lại một lần nữa ập đến.
“Nhiệm vụ hai mươi: Ở ngay trước mặt tất cả mọi người, hãy hỏi Nhậm Ngôn Kinh xem Robert quan trọng hay cô quan trọng hơn.”
Đường Trâm ngẩn người: “Ơ kìa, chẳng phải câu hỏi này đã hỏi một lần rồi sao?!”
Ba Thanh thản nhiên đáp: “Lần trước là hỏi riêng, còn hôm nay là hỏi trước mặt bàn dân thiên hạ. Tuy vẫn là một câu hỏi nhưng hoàn cảnh hoàn toàn khác biệt mà.” Thế nhưng, việc đứng trước bao nhiêu người mà hỏi Nhậm Ngôn Kinh câu này thì quả thực là quá đỗi xấu hổ rồi!
Dù câu hỏi này có chút đáng xấu hổ nhưng đúng là việc mà cô nữ phụ sẽ làm. Nữ phụ luôn khao khát một tình yêu nồng cháy và thẳng thắn. Cô ta tuy nông cạn và thích gây chú ý, nhưng trong chuyện yêu đương thì tuyệt đối không chấp nhận bất kỳ sự hời hợt nào. Ngặt nỗi nam chính lại ghét nhất kiểu phô trương như vậy. Bởi vì anh cho rằng chuyện tình cảm là việc của hai người, không cần thiết phải rêu rao cho cả thế giới đều biết. Qua đó có thể thấy, ngay từ những nhận thức cơ bản nhất hai người đã có sự bất đồng, từ đầu đã định sẵn là chẳng thể đi cùng nhau được lâu dài.
Ba Thanh hối thúc: “Trâm ơi! Xông lên đi!”
Thấy Nhậm Ngôn Kinh sắp cùng đồng đội đưa Robert lên sân khấu, Đường Trâm theo phản xạ vươn tay nắm lấy cánh tay anh. Nhậm Ngôn Kinh quay đầu lại hỏi: “Sao thế bé cưng?”
Đón nhận những ánh mắt hóng hớt và tò mò của đồng đội cũng như các thí sinh khác, Đường Trâm đ.á.n.h liều hỏi: “Nhậm Ngôn Kinh, em quan trọng hay Robert quan trọng hơn?”
Ánh mắt cô khi nhìn người khác luôn phảng phất một lớp sương mờ ảo, hệt như một loài động vật nhỏ, ánh nhìn mềm mại chẳng chút sắc bén. Khi đặt câu hỏi này, khuôn mặt cô đỏ bừng, đôi mắt sáng lấp lánh, cô hơi ngẩng đầu chờ đợi câu trả lời từ anh.
Ba Thanh bèn mỉa mai: “Trong nguyên tác, anh ta chê nam chính nhìn người kém, giờ lại chê cô nhìn người không ra sao, cứ như thể mắt anh ta là tinh tường nhất không bằng.”
Đường Trâm chỉ biết im lặng. Nhậm Ngôn Kinh lên tiếng cảnh cáo: “Hãy tránh xa bạn gái tôi ra.” Vì câu nói của Thẩm Khiết mà anh đã quyết định lát nữa sẽ để Robert đè bẹp Sugar xuống sàn mà chà xát cho bõ ghét.
Vòng tuyển chọn nhanh ch.óng bắt đầu, phía dưới có tất cả mười vị giám khảo. Trong số đó có những người là giáo sư hướng dẫn nghiên cứu sinh mảng robot, có những người là chuyên gia trong ngành. Ngoài mười vị chuyên gia ra thì còn có ba mươi người không chuyên tham gia bỏ phiếu. Hôm nay có tổng cộng bảy đội tham gia tranh tài. Đội nào có số phiếu bầu cao nhất sẽ giành chiến thắng.
Đội đầu tiên lên sân khấu biểu diễn là một đội đối thủ với tiết mục mang tên “Trà sữa trân châu mật ong”. Tuy tên của chú robot này nghe có vẻ rất ngọt ngào nhưng nó lại đi theo phong cách võ thuật mạnh mẽ. Vừa lên sân khấu, nó đã biểu diễn một bài quyền vô cùng điêu luyện. Giọng nói cơ khí nhỏ bé của nó còn hô vang “Hắc! Hê! Ha!”. Chú robot nhỏ mang lại một cảm giác đáng yêu đầy vụng về, trông hệt như một đứa trẻ ba tuổi đang biểu diễn võ thuật vậy.
Đường Trâm chẳng biết mọi người nghĩ sao, nhưng riêng cô thì thấy vô cùng thích thú. Cô nói khẽ: “Trà sữa trân châu mật ong đáng yêu quá.” Nhậm Ngôn Kinh nghe thấy vậy liền hỏi vặn lại: “Nó đáng yêu hay Trâm Ngoan đáng yêu hơn?”
Đây đúng là một câu hỏi lựa chọn mang tính sát thương cao! Đáng ghét thật mà! Sao nam chính lại trở nên xấu tính như vậy chứ? Lại còn biết đặt câu hỏi kiểu này nữa? Thực ra cả hai chú robot đều rất đáng yêu. Thế nhưng Trâm Ngoan là người nhà mình mà! Vì vậy cuối cùng Đường Trâm vẫn trả lời là Trâm Ngoan.
Xin lỗi nhé Trà sữa trân châu mật ong, ai bảo cậu lại là đối thủ cạnh tranh cơ chứ? Nhưng thực sự là cậu cũng siêu cấp đáng yêu luôn đấy! Nhậm Ngôn Kinh bấy giờ mới thấy hài lòng.
Sau khi tiết mục Trà sữa trân châu kết thúc, các vị giám khảo bàn bạc với nhau một hồi rồi đưa ra điểm số. Những điểm số này sẽ được công bố vào phút cuối để tạo thêm phần kịch tính. Nhanh ch.óng, chú robot thứ hai bước lên sân khấu. Chú robot này biểu diễn vũ đạo, coi như là cùng phong cách với Robert rồi. Tuy nhiên, nó lại biểu diễn điệu nhảy Lumba đầy nóng bỏng và cuồng nhiệt.
Phải thừa nhận rằng việc xem robot nhảy những điệu nhảy sôi động như vậy là một trải nghiệm vô cùng mới mẻ. Tiếc là trong lúc nhảy, chú robot này đã mắc phải một sai sót nhỏ. Xem ra nó đã hết cơ hội giành giải nhất rồi. Những thành viên chế tạo ra nó đều tỏ rõ vẻ thất vọng, nhưng Đường Trâm thì lại thở phào nhẹ nhõm cho Robert. Dù chú robot kia cũng đáng yêu thật đấy nhưng cô vẫn nhất quyết ủng hộ Robert thôi! [Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chẳng mấy chốc, năm đội còn lại đều đã hoàn thành phần thi của mình, cuối cùng chỉ còn lại Sugar của trường F và Robert của trường B là chưa xuất hiện. Dựa trên kết quả bốc thăm, Sugar sẽ biểu diễn ở vị trí thứ sáu, còn Robert là vị trí thứ bảy.
Sugar vẫn giữ nguyên ngoại hình như lần trước, cả người toát lên ánh kim loại sáng loáng. Nó biểu diễn tiết mục quyền Anh. Dù trước mặt không có đối thủ nhưng mỗi cú đ.ấ.m nó tung ra đều vô cùng uy lực. Hơn nữa, nó còn thực hiện được rất nhiều tư thế khó như ngồi xuống đ.ấ.m hay xoay người đá chân không. So với trận thi đấu hữu nghị lần trước, Sugar dường như đã trở nên linh hoạt hơn rất nhiều.
Trong lúc Nhậm Ngôn Kinh và mọi người không ngừng tiến bộ thì đối thủ của anh cũng đang nỗ lực hết mình. Sugar kết thúc bài quyền đầy dũng mãnh và gọn gàng rồi bước xuống sân khấu. Ngay sau đây sẽ là lượt của Robert! Trong lúc nhịp tim của Đường Trâm đang tăng nhanh vì lo lắng cho Robert thì nhiệm vụ lại một lần nữa ập đến.
“Nhiệm vụ hai mươi: Ở ngay trước mặt tất cả mọi người, hãy hỏi Nhậm Ngôn Kinh xem Robert quan trọng hay cô quan trọng hơn.”
Đường Trâm ngẩn người: “Ơ kìa, chẳng phải câu hỏi này đã hỏi một lần rồi sao?!”
Ba Thanh thản nhiên đáp: “Lần trước là hỏi riêng, còn hôm nay là hỏi trước mặt bàn dân thiên hạ. Tuy vẫn là một câu hỏi nhưng hoàn cảnh hoàn toàn khác biệt mà.” Thế nhưng, việc đứng trước bao nhiêu người mà hỏi Nhậm Ngôn Kinh câu này thì quả thực là quá đỗi xấu hổ rồi!
Dù câu hỏi này có chút đáng xấu hổ nhưng đúng là việc mà cô nữ phụ sẽ làm. Nữ phụ luôn khao khát một tình yêu nồng cháy và thẳng thắn. Cô ta tuy nông cạn và thích gây chú ý, nhưng trong chuyện yêu đương thì tuyệt đối không chấp nhận bất kỳ sự hời hợt nào. Ngặt nỗi nam chính lại ghét nhất kiểu phô trương như vậy. Bởi vì anh cho rằng chuyện tình cảm là việc của hai người, không cần thiết phải rêu rao cho cả thế giới đều biết. Qua đó có thể thấy, ngay từ những nhận thức cơ bản nhất hai người đã có sự bất đồng, từ đầu đã định sẵn là chẳng thể đi cùng nhau được lâu dài.
Ba Thanh hối thúc: “Trâm ơi! Xông lên đi!”
Thấy Nhậm Ngôn Kinh sắp cùng đồng đội đưa Robert lên sân khấu, Đường Trâm theo phản xạ vươn tay nắm lấy cánh tay anh. Nhậm Ngôn Kinh quay đầu lại hỏi: “Sao thế bé cưng?”
Đón nhận những ánh mắt hóng hớt và tò mò của đồng đội cũng như các thí sinh khác, Đường Trâm đ.á.n.h liều hỏi: “Nhậm Ngôn Kinh, em quan trọng hay Robert quan trọng hơn?”
Ánh mắt cô khi nhìn người khác luôn phảng phất một lớp sương mờ ảo, hệt như một loài động vật nhỏ, ánh nhìn mềm mại chẳng chút sắc bén. Khi đặt câu hỏi này, khuôn mặt cô đỏ bừng, đôi mắt sáng lấp lánh, cô hơi ngẩng đầu chờ đợi câu trả lời từ anh.