Truyenxk
Truyenxk
khotruyenchu.me - Đọc Truyện Online Hay Nhất 2026 | Kho Truyện Chữ Cập Nhật Liên Tục

Xuyên Thành Cô Bạn Gái Cũ Tâm Cơ Của Nam Chính

Chương 219

Với tư cách là chủ nhân của buổi triển lãm, Đường Trâm đích thân dẫn những người bạn cũ đi tham quan. Đi được vài bước, Điềm Điềm đã không kìm được mà bắt đầu kể chuyện hóng hớt về Lê Nhiễm: “Nghe bảo tháng sau Lê Nhiễm sẽ kết hôn với Tống Chấp Thanh đấy.”

Lại một lần nữa nghe thấy cái tên của nữ chính năm xưa, Đường Trâm bỗng thấy thẫn thờ. Đi một vòng lớn cuối cùng Lê Nhiễm vẫn lựa chọn ở bên Tống Chấp Thanh sao. Diệp T.ử liền đưa ra nhận xét: “Nhưng tớ từng gặp hai người họ một lần, nhìn qua thì có vẻ như đồng sàng dị mộng lắm.”

Điềm Điềm cười nhạt: “Chắc là Lê Nhiễm vẫn chưa thực sự quên được Nhậm Ngôn Kinh đâu.” Nói xong cô lại tiếp tục: “Cũng đúng thôi, đã từng gặp được một người đàn ông xuất sắc như Nhậm Ngôn Kinh, thì một người kiêu hãnh như Lê Nhiễm làm sao có thể thực lòng yêu thêm một ai khác được nữa chứ?”

“Chẳng qua cũng chỉ là tìm một người thay thế cho xong chuyện mà thôi.”

Rõ ràng là trong mắt mọi người, Tống Chấp Thanh chỉ là một sự lựa chọn gượng ép của Lê Nhiễm. Đường Trâm khẽ mím môi cười, không đưa ra bất kỳ bình luận nào. Bất kể là Lê Nhiễm hay Tống Chấp Thanh, họ giờ đây đã hoàn toàn trở thành những người xa lạ lướt qua cuộc đời cô và Nhậm Ngôn Kinh, không còn đáng để cô bận tâm quá nhiều nữa. Dù họ có thực lòng yêu nhau hay chỉ là sự gán ghép hờ hững thì cũng chẳng còn liên quan gì đến cô.

Buổi triển lãm sắp kết thúc thì Chu Tự Tư cũng sai trợ lý mang lẵng hoa và những lời chúc mừng đến. Giao đồ xong là người trợ lý cũng rời đi ngay lập tức. Tính ra đã năm năm rồi Đường Trâm không gặp lại Chu Tự Tư. Ngay sau khi cô và Nhậm Ngôn Kinh kết hôn không lâu, Chu Tự Tư cũng đã tham gia vào một cuộc hôn nhân sắp đặt môn đăng hộ đối với một tiểu thư nhà giàu. Cô đã không đến tham dự đám cưới của anh, vì khi đó giữa họ đã chẳng còn mối quan hệ anh em danh nghĩa nào nữa, cộng thêm việc Chu Uyển cũng không mấy hoan nghênh cô, nên cuối cùng cô chỉ gửi quà và tiền mừng đến chúc phúc. Nghe nói vị tiểu thư đó vốn đã là người thầm hâm mộ Chu Tự Tư từ nhiều năm trước, lại thêm tính cách của anh ta vốn chín chắn và đáng tin cậy, nên chắc hẳn cuộc sống hôn nhân của anh cũng sẽ rất viên mãn.

Ba Thanh bùi ngùi cảm thán: “Trâm ơi, thấm thoát vài năm trôi qua, ai nấy đều đã có một cuộc sống riêng cho mình rồi.”

Đúng vậy. Tất cả mọi người đều đang bước đi trên con đường của chính mình, chẳng có ai cứ mãi đứng yên tại một chỗ cả. Mọi người đều đang nỗ lực tiến về phía trước, điều đó thật là tốt. Chẳng cần ai phải vì ai mà dừng lại, ý nghĩa của cuộc đời chính là sự không ngừng khám phá những chân trời mới.

Khi triển lãm kết thúc, Đường Trâm và Nhậm Ngôn Kinh không lên xe về nhà ngay mà lại một lần nữa cùng nhau dạo bước quanh thành phố. Hai người nắm tay nhau đi giữa phố xá nhộn nhịp, tận hưởng những giây phút bình yên và hạnh phúc sau một ngày bận rộn. Đến một ngã tư đường, Đường Trâm không nhịn được mà hỏi: “Chồng ơi, rốt cuộc thì chúng mình sẽ đi đâu hưởng tuần trăng mật vậy?”

Nhậm Ngôn Kinh dùng bàn tay phải vuốt ve mu bàn tay cô, nhẹ nhàng đáp: “Chúng mình đi Nam Cực nhé, có được không em?”

Nam Cực sao? Một nơi xa xôi đến vậy ư? Nhậm Ngôn Kinh ôn tồn giải thích: “Nơi đó ngoài những đoàn nghiên cứu và khách du lịch ra thì rất ít người lui tới, môi trường được bảo vệ vô cùng tốt và vẫn giữ được vẻ đẹp nguyên sơ nhất.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Nơi đó sở hữu những dải băng vĩnh cửu không bao giờ thay đổi.”

“Mặc dù những năm gần đây nhiệt độ trái đất đang nóng dần lên làm băng tan đi không ít, nhưng nơi đó vẫn giữ được vẻ đẹp hùng vĩ và tráng lệ của vùng cực lạnh giá.”

Những lời này Đường Trâm đều hiểu, nhưng cô vẫn chưa rõ vì sao anh lại chọn nơi đó cho chuyến đi đặc biệt này. Cô chớp đôi mắt xinh đẹp hỏi lại: “Rồi sao nữa hả chồng?”

Và rồi... Nhậm Ngôn Kinh mỉm cười kéo cô vào lòng ôm c.h.ặ.t. Anh ôm lấy cô dưới bầu trời đầy sao lấp lánh, trầm giọng nói: “Thế giới ở nơi đó vô cùng thuần khiết và trắng trong, hệt như tình cảm mà anh dành cho em vậy.” Một tình yêu sạch sẽ và nguyên vẹn nhất.

Tình yêu anh dành cho cô sẽ giống hệt như những dải băng ở Nam Cực kia: Vĩnh cửu không bao giờ thay đổi, và tuyệt đối không bao giờ tan biến.

ngoại truyện : chúng mình hẹn hò đi

Đường Trâm đang đạp chiếc xe đạp công cộng đi lạng lách trên đường, miệng không ngừng lớn tiếng nhắc nhở những người đi bộ phía trước hãy cẩn thận.

“Nhường đường một chút ạ, nhường đường với, nguy hiểm quá!!!”

Đúng lúc đi ngang qua Nhậm Ngôn Kinh, cả người cô và chiếc xe bỗng chao đảo dữ dội. Ngay khi cô tưởng mình sắp mất thăng bằng hoàn toàn và ngã nhào xuống đất, thì từ bên cạnh, một bàn tay trắng trẻo và thon dài bất ngờ vươn ra. Chủ nhân của bàn tay ấy nắm c.h.ặ.t lấy ghi đông xe của cô, giúp cô giữ vững tư thế, rồi bình thản buông một câu: “Cẩn thận nhé.”

Đường Trâm thở phào một hơi dài, cô đặt chân xuống đất để giữ thăng bằng rồi ngước lên nhìn người vừa giúp mình, rạng rỡ nói lời cảm ơn: “Dạ, em cảm ơn anh khóa trên nhiều ạ.”

Nụ cười rạng rỡ và lung linh đến cực điểm ấy hệt như một tia nắng ban mai, mang theo sức mạnh không thể cưỡng lại được mà rọi thẳng vào tim người đối diện. Lần đầu tiên trong đời, Nhậm Ngôn Kinh cảm thấy có chút choáng ngợp. Ánh sáng ấy quá đỗi rực rỡ khiến anh vô thức nheo mắt lại.

Đến khi anh mở mắt ra, trước mặt đã là một chiếc điện thoại đang chìa tới, trên màn hình là một mã QR vô cùng quen thuộc. Đường Trâm nở nụ cười ngọt ngào: “Anh khóa trên ơi, thực sự cảm ơn anh nhiều lắm, liệu em có thể kết bạn với anh được không? Em muốn được mời anh đi ăn một bữa cơm để cảm ơn ạ.”