Xuyên Thành Cô Bạn Gái Cũ Tâm Cơ Của Nam Chính
Chương 216
Ba Thanh không tiếc lời khen ngợi cô: “Trâm ơi cô thấy không, thực tế thì cô cũng là một người vô cùng xuất sắc mà!”
Tài giỏi chẳng kém gì nam chính của cô cả!
Những ngày tháng sau đó trôi qua nhanh như một cái chớp mắt. Vòng bán kết và chung kết của cuộc thi robot quốc tế sẽ được tổ chức vào nửa cuối năm nay tại nước B. Khi đó, chắc chắn cả Đường Trâm và Nhậm Ngôn Kinh đều đã có mặt ở nước ngoài rồi. Khoảng thời gian từ vòng sơ loại đến vòng bán kết khá dài, đủ để đội Future giúp Robert lột xác trở nên mạnh mẽ và hoàn hảo hơn bao giờ hết.
Kể từ khi nhận được thư mời nhập học, cuộc sống học sinh lớp mười hai của Đường Trâm bắt đầu đếm ngược từng ngày. Nữ chính dường như đã biến mất hoàn toàn khỏi cuộc đời của cô và Nhậm Ngôn Kinh, đã rất lâu rồi cô không còn nghe thấy bất kỳ tin tức gì về Lê Nhiễm nữa. Còn về Lộ Ngư, vì giờ đây Đường Trâm không còn học cùng trường với cô ta nữa nên cơ hội để chạm mặt nhau lại càng trở nên xa vời.
Chẳng mấy chốc mà buổi lễ tốt nghiệp của Đường Trâm đã cận kề. Trước đó một tuần, người mẹ hiện tại đã dắt cô đi chọn một bộ váy thật lộng lẫy cho buổi lễ trọng đại này. Thật tình cờ là trong lúc đi chọn đồ, họ lại bắt gặp Chu Tự Tư cùng cô em gái Chu Uyển của anh ta.
Đường Trâm theo phản xạ vẫn cất tiếng gọi Chu Tự Tư là anh cả. Chu Uyển nghe thấy vậy liền cười lạnh một tiếng: “Đừng có mà thấy sang bắt quàng làm họ, đây là anh trai của tôi, chứ không phải anh trai của cô đâu nhé.”
Cô ta vừa dứt lời đã bị Chu Tự Tư nghiêm giọng khiển trách: “Chu Uyển! Phải giữ phép lịch sự chứ!”
Chu Uyển tỏ vẻ ấm ức: “Nhưng mà em có nói gì sai đâu.” Trước đây khi Đường Trâm còn mang danh nghĩa là con gái ruột của mẹ cô ta, cô gọi Chu Tự Tư là anh cả thì không nói làm gì, giờ sự thật đã phơi bày cô chẳng liên quan gì đến nhà họ Chu nữa, tại sao cô vẫn còn gọi anh trai cô ta như vậy chứ? Chu Tự Tư nhìn sang Đường Trâm, dịu dàng nói: “Chúc mừng em đã tốt nghiệp nhé.”
Bà Lưu mỉm cười đầy vẻ tự hào và đúng mực: “Học kỳ tới con bé Trâm nhà tôi sẽ cùng bạn trai sang trường H học rồi, sau này chắc là mọi người cũng ít có cơ hội gặp nhau lắm.”
Chu Uyển tròn mắt ngạc nhiên: “Trường H sao?”
Chu Tự Tư hơi ngẩn người ra một chút, rõ ràng là anh ta đang bận tâm đến một vấn đề khác hẳn em gái mình: “Cô ấy đi cùng với Nhậm Ngôn Kinh sao?”
Bà Lưu cười đáp: “Đúng vậy cậu ạ, cậu Nhậm là một chàng trai rất tốt, lại cùng tuổi với con bé Trâm nên hai đứa nhìn vô cùng đẹp đôi.”
Chu Tự Tư đương nhiên là hiểu thấu ẩn ý trong câu nói của bà Lưu. Bà đang khéo léo nhắc nhở anh ta rằng Đường Trâm không phải là người để anh ta có thể tơ tưởng tới nữa. Anh ta khẽ buông một tiếng thở dài, thầm nhận ra mình đã chậm chân hơn Nhậm Ngôn Kinh một bước, và cái sự chậm trễ ấy dường như đã kéo theo một chuỗi những thất bại sau này. Anh ta nhìn Đường Trâm, dù lòng vẫn còn nhiều luyến tiếc nhưng vẫn cố giữ lấy phong thái của một quý ông: “Chúc hai người mãi mãi hạnh phúc.”
chương 145 : chúc mừng cô, chính thức trở thành nữ chính
Ngày diễn ra lễ tốt nghiệp, bầu trời trong xanh không một gợn mây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đường Trâm mặc bên trong bộ lễ phục lộng lẫy lấp lánh, bên ngoài khoác áo cử nhân màu đen, cô liên tục được các bạn học kéo đi chụp ảnh kỷ niệm. Dù chỉ mới gắn bó cùng lớp trong nửa học kỳ ngắn ngủi nhưng mối quan hệ giữa Đường Trâm và các bạn mới đều vô cùng tốt đẹp. Mọi người dành cho nhau những lời chúc tụng chân thành nhất.
Khi vào đến lễ đường, các sinh viên tốt nghiệp lần lượt xếp hàng chờ đợi đến lượt mình lên sân khấu. Khi cái tên Đường Trâm vang lên, trên màn hình lớn xuất hiện tấm ảnh thẻ cùng tên ngôi trường mà cô đã trúng tuyển. Ngay khi bức ảnh hiện ra, cả hội trường lại một lần nữa ồ lên kinh ngạc. Đến cả tấm ảnh thẻ đơn giản nhất cũng không thể dìm hàng được nhan sắc cực phẩm ấy.
Ba Thanh lại được dịp xuýt xoa: “Trâm ơi, cô đúng là cô mèo nhỏ xinh đẹp nhất trên đời này!”
Lúc này, người dẫn chương trình trên bục giảng dõng dạc thông báo: “Đường Trâm, trúng tuyển trường Đại học H, chuyên ngành Mỹ thuật.”
Trong tiếng vỗ tay rầm rộ của mọi người, Đường Trâm khẽ nâng tà váy bước lên sân khấu. Cô đi tới trước mặt hiệu trưởng, được ông chỉnh lại mũ cử nhân cho ngay ngắn rồi đón lấy bằng tốt nghiệp từ tay một giáo viên khác. Sau đó, cả ba cùng nhau chụp một tấm ảnh lưu niệm trên sân khấu. Cầm trên tay tấm bằng, Đường Trâm hiểu rằng mình đã thực sự tốt nghiệp rồi.
Kết thúc buổi lễ, không thấy Ba Thanh lên tiếng, Đường Trâm tò mò hỏi: “Ba Thanh này, sao tự nhiên mày im lặng thế?”
Hệ thống lập tức đáp lại: “Trâm ơi, tao đang bận quay phim đây nè.”
“Mọi khoảnh khắc liên quan đến cô ngày hôm nay đều được tao ghi lại hết sạch rồi, sau này cô muốn xem lại lúc nào cũng được hết.”
Đường Trâm mỉm cười rạng rỡ: “Cảm ơn mày nhé Ba Thanh.”
Hệ thống chân thành chúc mừng: “Trâm ơi, chúc mừng cô đã tốt nghiệp nhé!”
Đường Trâm vui vẻ đáp lại: “Cảm ơn mày!”
Trong lúc hai đứa còn đang mải mê nói chuyện, phía bên ngoài lễ đường bỗng vang lên những tiếng reo hò ầm ĩ. Ba Thanh cười hì hì: “Trâm ơi, cô không ra ngoài xem thử sao?”
Cô còn chưa kịp định thần lại thì Vấn Vấn đã kéo tay cô chạy thẳng ra sân vận động. Trên bầu trời, những làn khói trắng từ máy bay kết lại thành dòng chữ khổng lồ: “Marry Me, TZ”. Dòng chữ to lớn đến mức tất cả mọi người xung quanh đều có thể nhìn thấy rõ mồn một.
Đám đông bắt đầu bàn tán xôn xao.
“TZ sao? Chẳng lẽ là người mà mình đang nghĩ tới không?”
“Chắc chắn rồi, vừa nhìn thấy hai chữ cái đó là mình nghĩ ngay đến Đường Trâm rồi.”
“Chơi lớn vậy sao trời?”
Tài giỏi chẳng kém gì nam chính của cô cả!
Những ngày tháng sau đó trôi qua nhanh như một cái chớp mắt. Vòng bán kết và chung kết của cuộc thi robot quốc tế sẽ được tổ chức vào nửa cuối năm nay tại nước B. Khi đó, chắc chắn cả Đường Trâm và Nhậm Ngôn Kinh đều đã có mặt ở nước ngoài rồi. Khoảng thời gian từ vòng sơ loại đến vòng bán kết khá dài, đủ để đội Future giúp Robert lột xác trở nên mạnh mẽ và hoàn hảo hơn bao giờ hết.
Kể từ khi nhận được thư mời nhập học, cuộc sống học sinh lớp mười hai của Đường Trâm bắt đầu đếm ngược từng ngày. Nữ chính dường như đã biến mất hoàn toàn khỏi cuộc đời của cô và Nhậm Ngôn Kinh, đã rất lâu rồi cô không còn nghe thấy bất kỳ tin tức gì về Lê Nhiễm nữa. Còn về Lộ Ngư, vì giờ đây Đường Trâm không còn học cùng trường với cô ta nữa nên cơ hội để chạm mặt nhau lại càng trở nên xa vời.
Chẳng mấy chốc mà buổi lễ tốt nghiệp của Đường Trâm đã cận kề. Trước đó một tuần, người mẹ hiện tại đã dắt cô đi chọn một bộ váy thật lộng lẫy cho buổi lễ trọng đại này. Thật tình cờ là trong lúc đi chọn đồ, họ lại bắt gặp Chu Tự Tư cùng cô em gái Chu Uyển của anh ta.
Đường Trâm theo phản xạ vẫn cất tiếng gọi Chu Tự Tư là anh cả. Chu Uyển nghe thấy vậy liền cười lạnh một tiếng: “Đừng có mà thấy sang bắt quàng làm họ, đây là anh trai của tôi, chứ không phải anh trai của cô đâu nhé.”
Cô ta vừa dứt lời đã bị Chu Tự Tư nghiêm giọng khiển trách: “Chu Uyển! Phải giữ phép lịch sự chứ!”
Chu Uyển tỏ vẻ ấm ức: “Nhưng mà em có nói gì sai đâu.” Trước đây khi Đường Trâm còn mang danh nghĩa là con gái ruột của mẹ cô ta, cô gọi Chu Tự Tư là anh cả thì không nói làm gì, giờ sự thật đã phơi bày cô chẳng liên quan gì đến nhà họ Chu nữa, tại sao cô vẫn còn gọi anh trai cô ta như vậy chứ? Chu Tự Tư nhìn sang Đường Trâm, dịu dàng nói: “Chúc mừng em đã tốt nghiệp nhé.”
Bà Lưu mỉm cười đầy vẻ tự hào và đúng mực: “Học kỳ tới con bé Trâm nhà tôi sẽ cùng bạn trai sang trường H học rồi, sau này chắc là mọi người cũng ít có cơ hội gặp nhau lắm.”
Chu Uyển tròn mắt ngạc nhiên: “Trường H sao?”
Chu Tự Tư hơi ngẩn người ra một chút, rõ ràng là anh ta đang bận tâm đến một vấn đề khác hẳn em gái mình: “Cô ấy đi cùng với Nhậm Ngôn Kinh sao?”
Bà Lưu cười đáp: “Đúng vậy cậu ạ, cậu Nhậm là một chàng trai rất tốt, lại cùng tuổi với con bé Trâm nên hai đứa nhìn vô cùng đẹp đôi.”
Chu Tự Tư đương nhiên là hiểu thấu ẩn ý trong câu nói của bà Lưu. Bà đang khéo léo nhắc nhở anh ta rằng Đường Trâm không phải là người để anh ta có thể tơ tưởng tới nữa. Anh ta khẽ buông một tiếng thở dài, thầm nhận ra mình đã chậm chân hơn Nhậm Ngôn Kinh một bước, và cái sự chậm trễ ấy dường như đã kéo theo một chuỗi những thất bại sau này. Anh ta nhìn Đường Trâm, dù lòng vẫn còn nhiều luyến tiếc nhưng vẫn cố giữ lấy phong thái của một quý ông: “Chúc hai người mãi mãi hạnh phúc.”
chương 145 : chúc mừng cô, chính thức trở thành nữ chính
Ngày diễn ra lễ tốt nghiệp, bầu trời trong xanh không một gợn mây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đường Trâm mặc bên trong bộ lễ phục lộng lẫy lấp lánh, bên ngoài khoác áo cử nhân màu đen, cô liên tục được các bạn học kéo đi chụp ảnh kỷ niệm. Dù chỉ mới gắn bó cùng lớp trong nửa học kỳ ngắn ngủi nhưng mối quan hệ giữa Đường Trâm và các bạn mới đều vô cùng tốt đẹp. Mọi người dành cho nhau những lời chúc tụng chân thành nhất.
Khi vào đến lễ đường, các sinh viên tốt nghiệp lần lượt xếp hàng chờ đợi đến lượt mình lên sân khấu. Khi cái tên Đường Trâm vang lên, trên màn hình lớn xuất hiện tấm ảnh thẻ cùng tên ngôi trường mà cô đã trúng tuyển. Ngay khi bức ảnh hiện ra, cả hội trường lại một lần nữa ồ lên kinh ngạc. Đến cả tấm ảnh thẻ đơn giản nhất cũng không thể dìm hàng được nhan sắc cực phẩm ấy.
Ba Thanh lại được dịp xuýt xoa: “Trâm ơi, cô đúng là cô mèo nhỏ xinh đẹp nhất trên đời này!”
Lúc này, người dẫn chương trình trên bục giảng dõng dạc thông báo: “Đường Trâm, trúng tuyển trường Đại học H, chuyên ngành Mỹ thuật.”
Trong tiếng vỗ tay rầm rộ của mọi người, Đường Trâm khẽ nâng tà váy bước lên sân khấu. Cô đi tới trước mặt hiệu trưởng, được ông chỉnh lại mũ cử nhân cho ngay ngắn rồi đón lấy bằng tốt nghiệp từ tay một giáo viên khác. Sau đó, cả ba cùng nhau chụp một tấm ảnh lưu niệm trên sân khấu. Cầm trên tay tấm bằng, Đường Trâm hiểu rằng mình đã thực sự tốt nghiệp rồi.
Kết thúc buổi lễ, không thấy Ba Thanh lên tiếng, Đường Trâm tò mò hỏi: “Ba Thanh này, sao tự nhiên mày im lặng thế?”
Hệ thống lập tức đáp lại: “Trâm ơi, tao đang bận quay phim đây nè.”
“Mọi khoảnh khắc liên quan đến cô ngày hôm nay đều được tao ghi lại hết sạch rồi, sau này cô muốn xem lại lúc nào cũng được hết.”
Đường Trâm mỉm cười rạng rỡ: “Cảm ơn mày nhé Ba Thanh.”
Hệ thống chân thành chúc mừng: “Trâm ơi, chúc mừng cô đã tốt nghiệp nhé!”
Đường Trâm vui vẻ đáp lại: “Cảm ơn mày!”
Trong lúc hai đứa còn đang mải mê nói chuyện, phía bên ngoài lễ đường bỗng vang lên những tiếng reo hò ầm ĩ. Ba Thanh cười hì hì: “Trâm ơi, cô không ra ngoài xem thử sao?”
Cô còn chưa kịp định thần lại thì Vấn Vấn đã kéo tay cô chạy thẳng ra sân vận động. Trên bầu trời, những làn khói trắng từ máy bay kết lại thành dòng chữ khổng lồ: “Marry Me, TZ”. Dòng chữ to lớn đến mức tất cả mọi người xung quanh đều có thể nhìn thấy rõ mồn một.
Đám đông bắt đầu bàn tán xôn xao.
“TZ sao? Chẳng lẽ là người mà mình đang nghĩ tới không?”
“Chắc chắn rồi, vừa nhìn thấy hai chữ cái đó là mình nghĩ ngay đến Đường Trâm rồi.”
“Chơi lớn vậy sao trời?”