Xuyên Thành Cô Bạn Gái Cũ Tâm Cơ Của Nam Chính
Chương 210
Đường Trâm nhận ra rằng những kinh nghiệm thông thường dường như chẳng bao giờ áp dụng được cho con người này cả. Cũng may là tối qua hai người cũng chưa làm điều gì quá giới hạn. Cô không muốn tiếp tục chủ đề nhạy cảm này nữa, bèn tìm cách lảng sang chuyện khác để che giấu sự bối rối, cô nhắc đến nhóm Trương Miễn đang ở bên ngoài.
“Nhậm Ngôn Kinh này, mọi người vẫn đang đứng đợi ngoài cửa đấy...”
“Lúc nãy anh đã bảo họ về phòng nghỉ ngơi cả rồi.” Giờ này chắc hẳn ai nấy đều đã chìm sâu vào giấc ngủ.
“Dạ? Vâng ạ.” Đường Trâm nhất thời chẳng biết nói gì thêm cho phải.
Cô cố gắng hồi tưởng lại mọi chuyện. May mắn là tối qua cô cũng không nói quá nhiều điều trước mặt anh, nên chắc là cũng không lỡ lời chuyện gì quan trọng. Nghĩ vậy cô bỗng thấy tự tin hơn đôi chút. Dù sao thì cô cũng đâu có nói gì sai trái đâu. Cô vừa định rời giường để vào phòng vệ sinh tắm rửa thì bất ngờ bị Nhậm Ngôn Kinh gọi giật lại từ phía sau.
“Đường Trâm.”
Lại nữa rồi. Nhậm Ngôn Kinh lại gọi cả họ lẫn tên cô một cách đầy nghiêm túc. Đường Trâm thầm nghĩ dù sao thì chuyện gì đến cũng phải đến, cô dứt khoát ngồi lại bên mép giường và nũng nịu hỏi: “Dạ, có chuyện gì vậy anh?”
Nhậm Ngôn Kinh nhìn sâu vào mắt cô, chậm rãi lên tiếng: “Những lời em nói lúc trước là sai rồi.”
Sai sao? Lúc anh say cô đã nói khá nhiều điều, không biết anh đang nhắc đến câu nào nhỉ? “Em từng bảo rằng, anh chỉ thuộc về em trong một quãng thời gian ngắn ngủi mà thôi.”
Đường Trâm hơi ngẩn người ra. Tối qua đúng là cô đã nói như vậy thật. Thực tế lúc đó cô cũng chẳng suy nghĩ gì sâu xa, chỉ là muốn bày tỏ những trăn trở thật nhất trong lòng mình mà thôi.
“Câu nói đó hoàn toàn không chính xác.”
Nhậm Ngôn Kinh nhẹ nhàng đính chính lại: “Câu nói đúng nhất phải là thế này mới phải: Nhậm Ngôn Kinh sẽ mãi mãi là người của riêng Đường Trâm.”
“Vì vậy...”
“Anh sẽ luôn luôn và vĩnh viễn thuộc về duy nhất một mình em thôi.”
Chương 141 : Chỉ có mình em
Đường Trâm cảm thấy như thể mình vừa ăn mấy gói kẹo nổ vậy, trái tim cô cứ đập thình thịch liên hồi không dứt. Thế này thì bảo cô làm sao mà trưng cái bộ mặt khó chịu ra cho anh xem được nữa chứ!
Vốn dĩ cô đã lên kế hoạch sẵn rồi, định bụng lát nữa sẽ đưa đoạn phim anh lỡ quên mất cô hồi tối qua cho anh xem, rồi sau đó mới thuận thế mà tỏ thái độ cau có với anh. Nào ngờ... anh lại bất ngờ tuyên bố rằng anh sẽ vĩnh viễn thuộc về cô.
Nhậm Ngôn Kinh nói tiếp: “Thứ hai là...”
Đường Trâm ngơ ngác nhìn anh, chẳng lẽ vẫn còn điều gì nữa sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Bé cưng ơi, anh không hề muốn giữ một tình yêu trong sáng đâu.” Nhậm Ngôn Kinh đứng dậy, lấy chiếc áo khoác vest đã cởi ra lúc trước rồi dắt tay Đường Trâm đặt vào bên trong túi áo.
Ngay khi chạm tay vào bên trong, Đường Trâm cảm thấy có mấy chiếc hộp nhỏ. Cô lấy làm lạ hỏi: “Nhậm Ngôn Kinh, sao trong túi anh lại đựng nhiều thứ thế này? Anh mang theo cái gì vậy?”
Hệ thống Ba Thanh đã sớm nhận ra đó là vật gì, nó gào thét trong đầu cô: “Trâm ơi Trâm ơi! Á á á á!”
Đường Trâm tò mò lôi ra xem thử, để rồi cả người cô cứng đờ lại khi thấy đó là mấy hộp đồ dùng phòng hộ mới toanh của các nhãn hiệu khác nhau. Cô đứng hình tại chỗ, đôi bàn tay không dám nhúc nhích dù chỉ một chút.
Anh vậy mà lại mang theo những thứ này bên mình sao?!
Ba Thanh bắt đầu phân tích từng chữ một: “Trâm ơi, nam chính lần trước đã thất bại t.h.ả.m hại vì thiếu kinh nghiệm, xem ra lần này anh ta đã rút ra bài học xương m.á.u từ quá khứ rồi đấy.”
“Anh ta lại trưởng thành thêm một bậc nữa rồi!”
Đó đã là chuyện của rất lâu về trước. Lúc cô bị mẹ Đường đưa về quê và ở trong khách sạn, Nhậm Ngôn Kinh cứ quấn quýt bên cạnh cô không rời. Khi đó cô đã nung nấu ý định rời xa anh, Nhậm Ngôn Kinh có lẽ đã cảm nhận được điều gì đó nên muốn được gần gũi với cô hơn, nhưng vì đồ dùng khách sạn cung cấp không phù hợp nên mọi chuyện đành phải gác lại. Hóa ra anh đã ghi nhớ lần thất bại đó để chuẩn bị cho hôm nay sao?
Trong lúc Đường Trâm còn đang mải mê hồi tưởng lại chuyện cũ, Nhậm Ngôn Kinh đã ghé sát lại và thì thầm: “Bé cưng à, năm nay anh đã hai mươi mốt tuổi rồi.”
Ba Thanh lại được dịp hiểu thấu tâm tư: “Hiểu rồi hiểu rồi, ý anh ta là đã trưởng thành lâu rồi đúng không? Hì hì hì.”
Nó tiếp tục bồi thêm: “Trâm ơi, cô cũng đã hai mươi tuổi rồi mà. Thật là đẹp đôi! Cô và nam chính đúng là trời sinh một cặp!”
Đường Trâm chỉ biết lặng thinh không nói được lời nào. Nhậm Ngôn Kinh lại lên tiếng: “Bé cưng à, lần trước em đã không hề từ chối anh mà.”
Đường Trâm vẫn giữ im lặng. Trước đây cô luôn ý thức được mình chỉ là một vai nữ phụ, nên luôn cố gắng giữ khoảng cách với nam chính, nhưng qua một thời gian dài gắn bó, ranh giới của vai diễn ấy dường như đã nhạt nhòa từ lâu. Rất nhiều lúc, Nhậm Ngôn Kinh mang lại cho cô cảm giác rằng cô mới chính là nữ chính duy nhất trong cuộc đời anh.
“Ba Thanh này, tôi...”
Hệ thống đã sớm đoán được điều cô định nói: “Trâm ơi, chỉ cần cô thấy hạnh phúc là được rồi.”
Đúng vậy, ngay từ những ngày đầu, Ba Thanh luôn nhắc nhở cô hãy cứ tận hưởng trọn vẹn những gì đang có ở hiện tại. Vì thế lần này cô vẫn quyết định lắng nghe tiếng lòng mình, cô nghe thấy giọng mình thốt ra: “Nhậm Ngôn Kinh, chỉ cần anh không cảm thấy hối hận là được.”
Nếu một ngày nào đó nam chính chọn ở bên nữ chính, cô chỉ mong anh sẽ không phải nuối tiếc về bất kỳ quyết định nào của ngày hôm nay. Nhậm Ngôn Kinh kéo cô vào lòng ôm c.h.ặ.t: “Hối hận chuyện gì cơ chứ?” Anh khẽ bật cười: “Chẳng lẽ những lời anh nói trước đây em đều quên sạch rồi sao?”
Đường Trâm chớp mắt hỏi: “Lời gì ạ?”
“Anh đã từng nói, cả đời này anh chỉ yêu duy nhất một người mà thôi.” Anh ghé sát vào tai cô và nói tiếp: “Chữ yêu đó, thực ra cũng có thể thay thế bằng một chữ khác đấy.”
Khi Đường Trâm và Nhậm Ngôn Kinh cùng nhau đi ăn tối thì đồng hồ đã điểm chín giờ tối. Ba Thanh cứ lén lút cười gian xảo suốt trong đầu Đường Trâm. Cô xấu hổ đến mức phát cáu: “Ba Thanh!”
Hệ thống dõng dạc đáp: “Có tôi đây! Trâm ơi cô gọi tôi có việc gì vậy?”
“Nhậm Ngôn Kinh này, mọi người vẫn đang đứng đợi ngoài cửa đấy...”
“Lúc nãy anh đã bảo họ về phòng nghỉ ngơi cả rồi.” Giờ này chắc hẳn ai nấy đều đã chìm sâu vào giấc ngủ.
“Dạ? Vâng ạ.” Đường Trâm nhất thời chẳng biết nói gì thêm cho phải.
Cô cố gắng hồi tưởng lại mọi chuyện. May mắn là tối qua cô cũng không nói quá nhiều điều trước mặt anh, nên chắc là cũng không lỡ lời chuyện gì quan trọng. Nghĩ vậy cô bỗng thấy tự tin hơn đôi chút. Dù sao thì cô cũng đâu có nói gì sai trái đâu. Cô vừa định rời giường để vào phòng vệ sinh tắm rửa thì bất ngờ bị Nhậm Ngôn Kinh gọi giật lại từ phía sau.
“Đường Trâm.”
Lại nữa rồi. Nhậm Ngôn Kinh lại gọi cả họ lẫn tên cô một cách đầy nghiêm túc. Đường Trâm thầm nghĩ dù sao thì chuyện gì đến cũng phải đến, cô dứt khoát ngồi lại bên mép giường và nũng nịu hỏi: “Dạ, có chuyện gì vậy anh?”
Nhậm Ngôn Kinh nhìn sâu vào mắt cô, chậm rãi lên tiếng: “Những lời em nói lúc trước là sai rồi.”
Sai sao? Lúc anh say cô đã nói khá nhiều điều, không biết anh đang nhắc đến câu nào nhỉ? “Em từng bảo rằng, anh chỉ thuộc về em trong một quãng thời gian ngắn ngủi mà thôi.”
Đường Trâm hơi ngẩn người ra. Tối qua đúng là cô đã nói như vậy thật. Thực tế lúc đó cô cũng chẳng suy nghĩ gì sâu xa, chỉ là muốn bày tỏ những trăn trở thật nhất trong lòng mình mà thôi.
“Câu nói đó hoàn toàn không chính xác.”
Nhậm Ngôn Kinh nhẹ nhàng đính chính lại: “Câu nói đúng nhất phải là thế này mới phải: Nhậm Ngôn Kinh sẽ mãi mãi là người của riêng Đường Trâm.”
“Vì vậy...”
“Anh sẽ luôn luôn và vĩnh viễn thuộc về duy nhất một mình em thôi.”
Chương 141 : Chỉ có mình em
Đường Trâm cảm thấy như thể mình vừa ăn mấy gói kẹo nổ vậy, trái tim cô cứ đập thình thịch liên hồi không dứt. Thế này thì bảo cô làm sao mà trưng cái bộ mặt khó chịu ra cho anh xem được nữa chứ!
Vốn dĩ cô đã lên kế hoạch sẵn rồi, định bụng lát nữa sẽ đưa đoạn phim anh lỡ quên mất cô hồi tối qua cho anh xem, rồi sau đó mới thuận thế mà tỏ thái độ cau có với anh. Nào ngờ... anh lại bất ngờ tuyên bố rằng anh sẽ vĩnh viễn thuộc về cô.
Nhậm Ngôn Kinh nói tiếp: “Thứ hai là...”
Đường Trâm ngơ ngác nhìn anh, chẳng lẽ vẫn còn điều gì nữa sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Bé cưng ơi, anh không hề muốn giữ một tình yêu trong sáng đâu.” Nhậm Ngôn Kinh đứng dậy, lấy chiếc áo khoác vest đã cởi ra lúc trước rồi dắt tay Đường Trâm đặt vào bên trong túi áo.
Ngay khi chạm tay vào bên trong, Đường Trâm cảm thấy có mấy chiếc hộp nhỏ. Cô lấy làm lạ hỏi: “Nhậm Ngôn Kinh, sao trong túi anh lại đựng nhiều thứ thế này? Anh mang theo cái gì vậy?”
Hệ thống Ba Thanh đã sớm nhận ra đó là vật gì, nó gào thét trong đầu cô: “Trâm ơi Trâm ơi! Á á á á!”
Đường Trâm tò mò lôi ra xem thử, để rồi cả người cô cứng đờ lại khi thấy đó là mấy hộp đồ dùng phòng hộ mới toanh của các nhãn hiệu khác nhau. Cô đứng hình tại chỗ, đôi bàn tay không dám nhúc nhích dù chỉ một chút.
Anh vậy mà lại mang theo những thứ này bên mình sao?!
Ba Thanh bắt đầu phân tích từng chữ một: “Trâm ơi, nam chính lần trước đã thất bại t.h.ả.m hại vì thiếu kinh nghiệm, xem ra lần này anh ta đã rút ra bài học xương m.á.u từ quá khứ rồi đấy.”
“Anh ta lại trưởng thành thêm một bậc nữa rồi!”
Đó đã là chuyện của rất lâu về trước. Lúc cô bị mẹ Đường đưa về quê và ở trong khách sạn, Nhậm Ngôn Kinh cứ quấn quýt bên cạnh cô không rời. Khi đó cô đã nung nấu ý định rời xa anh, Nhậm Ngôn Kinh có lẽ đã cảm nhận được điều gì đó nên muốn được gần gũi với cô hơn, nhưng vì đồ dùng khách sạn cung cấp không phù hợp nên mọi chuyện đành phải gác lại. Hóa ra anh đã ghi nhớ lần thất bại đó để chuẩn bị cho hôm nay sao?
Trong lúc Đường Trâm còn đang mải mê hồi tưởng lại chuyện cũ, Nhậm Ngôn Kinh đã ghé sát lại và thì thầm: “Bé cưng à, năm nay anh đã hai mươi mốt tuổi rồi.”
Ba Thanh lại được dịp hiểu thấu tâm tư: “Hiểu rồi hiểu rồi, ý anh ta là đã trưởng thành lâu rồi đúng không? Hì hì hì.”
Nó tiếp tục bồi thêm: “Trâm ơi, cô cũng đã hai mươi tuổi rồi mà. Thật là đẹp đôi! Cô và nam chính đúng là trời sinh một cặp!”
Đường Trâm chỉ biết lặng thinh không nói được lời nào. Nhậm Ngôn Kinh lại lên tiếng: “Bé cưng à, lần trước em đã không hề từ chối anh mà.”
Đường Trâm vẫn giữ im lặng. Trước đây cô luôn ý thức được mình chỉ là một vai nữ phụ, nên luôn cố gắng giữ khoảng cách với nam chính, nhưng qua một thời gian dài gắn bó, ranh giới của vai diễn ấy dường như đã nhạt nhòa từ lâu. Rất nhiều lúc, Nhậm Ngôn Kinh mang lại cho cô cảm giác rằng cô mới chính là nữ chính duy nhất trong cuộc đời anh.
“Ba Thanh này, tôi...”
Hệ thống đã sớm đoán được điều cô định nói: “Trâm ơi, chỉ cần cô thấy hạnh phúc là được rồi.”
Đúng vậy, ngay từ những ngày đầu, Ba Thanh luôn nhắc nhở cô hãy cứ tận hưởng trọn vẹn những gì đang có ở hiện tại. Vì thế lần này cô vẫn quyết định lắng nghe tiếng lòng mình, cô nghe thấy giọng mình thốt ra: “Nhậm Ngôn Kinh, chỉ cần anh không cảm thấy hối hận là được.”
Nếu một ngày nào đó nam chính chọn ở bên nữ chính, cô chỉ mong anh sẽ không phải nuối tiếc về bất kỳ quyết định nào của ngày hôm nay. Nhậm Ngôn Kinh kéo cô vào lòng ôm c.h.ặ.t: “Hối hận chuyện gì cơ chứ?” Anh khẽ bật cười: “Chẳng lẽ những lời anh nói trước đây em đều quên sạch rồi sao?”
Đường Trâm chớp mắt hỏi: “Lời gì ạ?”
“Anh đã từng nói, cả đời này anh chỉ yêu duy nhất một người mà thôi.” Anh ghé sát vào tai cô và nói tiếp: “Chữ yêu đó, thực ra cũng có thể thay thế bằng một chữ khác đấy.”
Khi Đường Trâm và Nhậm Ngôn Kinh cùng nhau đi ăn tối thì đồng hồ đã điểm chín giờ tối. Ba Thanh cứ lén lút cười gian xảo suốt trong đầu Đường Trâm. Cô xấu hổ đến mức phát cáu: “Ba Thanh!”
Hệ thống dõng dạc đáp: “Có tôi đây! Trâm ơi cô gọi tôi có việc gì vậy?”