Xuyên Thành Cô Bạn Gái Cũ Tâm Cơ Của Nam Chính
Chương 208
Ba Thanh cố gắng nhớ lại rồi khẳng định chắc nịch: “Chưa từng có đâu Trâm ơi.”
Đường Trâm đáp lại anh: “Dạ chưa ạ.”
Nhậm Ngôn Kinh hỏi tiếp: “Vậy những việc anh đã hứa với em, anh có bao giờ nuốt lời không?”
Đường Trâm chớp mắt: “Cũng hình như là chưa ạ.”
“Nếu đã như vậy thì em hãy thử đặt thêm niềm tin vào anh xem sao. Sau này nếu muốn biết anh say hay không, em cứ việc hỏi thẳng, anh nhất định sẽ trả lời thật lòng.”
Đường Trâm khẽ ồ một tiếng, cô nhìn anh bằng đôi mắt trong trẻo và chân thành: “Em nhớ rồi ạ.”
Lần trước cô đã không hỏi trực tiếp anh. Còn giờ cô hỏi, anh đã trả lời. Sau này cứ việc tìm đến chính chủ mà xác nhận cho nhanh. Đường Trâm liếc nhìn đồng hồ, chẳng mấy chốc mà đêm đã về khuya, cô hỏi anh: “Anh không đi ngủ sao?”
“Anh vẫn chưa muốn ngủ.”
Đường Trâm thấy lạ, chẳng lẽ người say rượu lại không muốn đ.á.n.h một giấc thật dài cho đến tận sáng mai sao? “Bé cưng ơi.”
Đường Trâm vô thức đáp lời.
“Lần trước khi say, anh đã nói những gì vậy?”
Đường Trâm hơi khựng lại. Lần trước khi say anh đã dùng tiếng Quảng để hỏi cô liệu có thể quay lại với nhau được không. Giờ anh lại định nói gì nữa đây?
Cô ngoảnh mặt đi chỗ khác: “Em không nhớ rõ nữa.”
Trong lúc tìm cách lấp l.i.ế.m với Nhậm Ngôn Kinh, cô liền hỏi hệ thống: “Ba Thanh ơi, sao anh ấy mãi vẫn chưa tỉnh rượu vậy?”
Ba Thanh im lặng không đáp. Nam chính hiện giờ chẳng ở chung phòng cũng không ở cạnh nữ chính, chắc là còn phải say thêm một lúc lâu nữa mới tỉnh được.
Đường Trâm chớp mắt nhìn Nhậm Ngôn Kinh: “Anh hỏi chuyện đó để làm gì vậy?”
Đầu óc Nhậm Ngôn Kinh đang vương chút hơi men, mọi suy nghĩ và ký ức đều có phần lộn xộn, nhưng khả năng tư duy của anh vẫn còn rất tốt, anh chậm rãi nói: “Bởi vì anh có vài lời muốn nói với em. Anh không muốn mình nói đi nói lại những điều cũ kỹ.”
Đường Trâm mím môi: “Không sao đâu mà, anh muốn nói gì thì cứ nói ngay bây giờ đi.”
Nhậm Ngôn Kinh nhìn cô, rồi bất ngờ nở một nụ cười rạng rỡ. Căn phòng vốn đang mờ tối bỗng chốc trở nên lung linh lạ thường nhờ nụ cười ấy.
Anh thốt lên bằng giọng đầy tình cảm: “Bé cưng ơi, anh thích em nhiều lắm.”
Bất kể anh có còn nhớ cô là ai hay không, bất kể ký ức lúc này có nhạt nhòa đến mức nào, và cho dù đây có là lần thứ bao nhiêu anh gặp cô đi chăng nữa: Anh vẫn luôn cực kỳ thích cô.
chương 140 : vĩnh viễn thuộc về em
Câu nói quá đỗi quen thuộc ấy đã kéo ký ức của Đường Trâm quay về lần Nhậm Ngôn Kinh say rượu trước đó.
Cô ngồi ngoan ngoãn bên cạnh anh, nói thật khẽ: “Thực ra lần trước anh cũng đã nói câu này rồi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thế nhưng mỗi lần nghe, cảm xúc mang lại đều hoàn toàn khác biệt. Đường Trâm cũng chẳng rõ sự khác biệt đó nằm ở đâu, chỉ biết rằng mỗi lần nghe đều thấy mới mẻ và rung động như thuở ban đầu.
Nhậm Ngôn Kinh tiến lại gần cô thêm chút nữa, ánh mắt tràn ngập ý cười: “Thật sao? Xem ra là anh lại nói lặp lại mất rồi.”
Đường Trâm hơi ngả người ra sau: “Thực ra... cũng không hẳn là lặp lại hoàn toàn đâu.”
Nhậm Ngôn Kinh phối hợp hỏi thêm: “Vậy hôm đó anh còn nói thêm điều gì nữa không?”
Đường Trâm chẳng cần phải mất công nhớ lại cũng có thể hình dung rõ mồn một những gì đã xảy ra hôm ấy. Bởi từng câu nói bằng tiếng Quảng Đông đều in sâu vào tâm trí cô, thật khó để có thể quên được.
Cô ngập ngừng một lát rồi mới đáp: “Anh đã hỏi liệu chúng mình có thể quay lại với nhau được không.”
Hành động tiến lại gần của Nhậm Ngôn Kinh bỗng khựng lại. Ngay cả Đường Trâm và Ba Thanh cũng đều cảm nhận được sự bàng hoàng, đau xót, ngỡ ngàng cùng muôn vàn cảm xúc hỗn độn khác trong mắt anh. Nhưng những cảm xúc còn lại là gì thì Đường Trâm không tài nào phân định nổi. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, anh đã nghĩ đến điều gì nhỉ?
“Chúng mình... tại sao lại...” Chia tay. Chỉ hai chữ chia tay thôi mà Nhậm Ngôn Kinh đã phải cố gắng tới hai lần vẫn không tài nào thốt ra được một cách dễ dàng.
Đường Trâm bồn chồn đan c.h.ặ.t hai bàn tay vào nhau: “Anh đang cảm thấy buồn lắm phải không?”
Nhậm Ngôn Kinh dứt khoát thừa nhận: “Đúng vậy.”
Dù hiện giờ anh chẳng nhớ được nhiều chuyện, nhưng cứ nghĩ đến việc hai người đã chia xa là lòng anh lại quặn đau. Tại sao lại phải rời xa nhau cơ chứ?
Đường Trâm khẽ hỏi hệ thống: “Ba Thanh này, sau khi tỉnh rượu thì Nhậm Ngôn Kinh có còn nhớ đoạn ký ức này không?”
Ba Thanh đáp lời: “Trâm ơi, chắc là không đâu, mà nếu có nhớ thì cũng chỉ là những mảnh ký ức lộn xộn thôi mà.” Một người khi đã say khướt thì dù không đến mức mất hoàn toàn ý thức, thì mọi chuyện cũng không thể rõ ràng như lúc tỉnh táo được, chắc chắn là sẽ rất mập mờ.
Cậy vào việc Nhậm Ngôn Kinh đang say và có lẽ sẽ quên sạch sau khi tỉnh lại, Đường Trâm ngồi xếp bằng trên giường, dự định sẽ nói chuyện một lần cho rõ ràng với anh. Sự khởi đầu của cô và anh vốn bắt nguồn từ những việc cần làm mà Ba Thanh giao phó. Ngay cả lần gặp mặt đầu tiên cũng là do cô cố tình sắp đặt.
Mọi cuộc gặp gỡ ban đầu đều nằm trong kế hoạch của cô, với tư cách là nữ phụ, cô cần phải làm quen rồi hẹn hò với nam chính để hoàn thành đúng kịch bản... hoàn toàn khác hẳn với cách mà nam nữ chính quen biết nhau. Nam và nữ chính vốn là bạn học từ thời cấp ba rồi lên đại học cũng học chung trường, việc họ đến với nhau là lẽ tự nhiên.
Đường Trâm lên tiếng giải thích: “Lý do bên ngoài là vì em không muốn làm cản trở việc anh ra nước ngoài học tập.”
“Vậy còn lý do thực sự thì sao?”
“Lý do cốt yếu là vì, anh chỉ thuộc về em trong một quãng thời gian ngắn ngủi mà thôi.”
Nhậm Ngôn Kinh hỏi lại: “Sao em lại nói như vậy?”
Đường Trâm đặt hai tay lên đầu gối, chậm rãi nói: “Bởi vì anh quá đỗi xuất sắc, những người học giỏi thì nên ở bên cạnh những người tài giỏi giống như mình mới phải.”
“Nhưng anh không thích những người học giỏi.” Nhậm Ngôn Kinh nhìn cô đắm đuối. “Anh chỉ thích duy nhất mình em thôi.”
Đường Trâm c.ắ.n môi: “Anh có nhớ em là ai đâu mà bảo chỉ thích mỗi em chứ!”
“Bởi vì nhịp đập của trái tim sẽ không bao giờ nói dối anh cả.”
Anh không phải kiểu người dễ dàng bị rung động bởi ai đó, nhưng kể từ khi nhìn thấy cô, mỗi một giây trôi qua trái tim anh đều không ngừng thổn thức.
Đường Trâm dứt khoát tự thú: “Em thực ra là một người rất mưu mô đấy.”
“Lần đầu tiên chúng mình gặp nhau là do em cố tình sắp đặt cả.”
Đường Trâm đáp lại anh: “Dạ chưa ạ.”
Nhậm Ngôn Kinh hỏi tiếp: “Vậy những việc anh đã hứa với em, anh có bao giờ nuốt lời không?”
Đường Trâm chớp mắt: “Cũng hình như là chưa ạ.”
“Nếu đã như vậy thì em hãy thử đặt thêm niềm tin vào anh xem sao. Sau này nếu muốn biết anh say hay không, em cứ việc hỏi thẳng, anh nhất định sẽ trả lời thật lòng.”
Đường Trâm khẽ ồ một tiếng, cô nhìn anh bằng đôi mắt trong trẻo và chân thành: “Em nhớ rồi ạ.”
Lần trước cô đã không hỏi trực tiếp anh. Còn giờ cô hỏi, anh đã trả lời. Sau này cứ việc tìm đến chính chủ mà xác nhận cho nhanh. Đường Trâm liếc nhìn đồng hồ, chẳng mấy chốc mà đêm đã về khuya, cô hỏi anh: “Anh không đi ngủ sao?”
“Anh vẫn chưa muốn ngủ.”
Đường Trâm thấy lạ, chẳng lẽ người say rượu lại không muốn đ.á.n.h một giấc thật dài cho đến tận sáng mai sao? “Bé cưng ơi.”
Đường Trâm vô thức đáp lời.
“Lần trước khi say, anh đã nói những gì vậy?”
Đường Trâm hơi khựng lại. Lần trước khi say anh đã dùng tiếng Quảng để hỏi cô liệu có thể quay lại với nhau được không. Giờ anh lại định nói gì nữa đây?
Cô ngoảnh mặt đi chỗ khác: “Em không nhớ rõ nữa.”
Trong lúc tìm cách lấp l.i.ế.m với Nhậm Ngôn Kinh, cô liền hỏi hệ thống: “Ba Thanh ơi, sao anh ấy mãi vẫn chưa tỉnh rượu vậy?”
Ba Thanh im lặng không đáp. Nam chính hiện giờ chẳng ở chung phòng cũng không ở cạnh nữ chính, chắc là còn phải say thêm một lúc lâu nữa mới tỉnh được.
Đường Trâm chớp mắt nhìn Nhậm Ngôn Kinh: “Anh hỏi chuyện đó để làm gì vậy?”
Đầu óc Nhậm Ngôn Kinh đang vương chút hơi men, mọi suy nghĩ và ký ức đều có phần lộn xộn, nhưng khả năng tư duy của anh vẫn còn rất tốt, anh chậm rãi nói: “Bởi vì anh có vài lời muốn nói với em. Anh không muốn mình nói đi nói lại những điều cũ kỹ.”
Đường Trâm mím môi: “Không sao đâu mà, anh muốn nói gì thì cứ nói ngay bây giờ đi.”
Nhậm Ngôn Kinh nhìn cô, rồi bất ngờ nở một nụ cười rạng rỡ. Căn phòng vốn đang mờ tối bỗng chốc trở nên lung linh lạ thường nhờ nụ cười ấy.
Anh thốt lên bằng giọng đầy tình cảm: “Bé cưng ơi, anh thích em nhiều lắm.”
Bất kể anh có còn nhớ cô là ai hay không, bất kể ký ức lúc này có nhạt nhòa đến mức nào, và cho dù đây có là lần thứ bao nhiêu anh gặp cô đi chăng nữa: Anh vẫn luôn cực kỳ thích cô.
chương 140 : vĩnh viễn thuộc về em
Câu nói quá đỗi quen thuộc ấy đã kéo ký ức của Đường Trâm quay về lần Nhậm Ngôn Kinh say rượu trước đó.
Cô ngồi ngoan ngoãn bên cạnh anh, nói thật khẽ: “Thực ra lần trước anh cũng đã nói câu này rồi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thế nhưng mỗi lần nghe, cảm xúc mang lại đều hoàn toàn khác biệt. Đường Trâm cũng chẳng rõ sự khác biệt đó nằm ở đâu, chỉ biết rằng mỗi lần nghe đều thấy mới mẻ và rung động như thuở ban đầu.
Nhậm Ngôn Kinh tiến lại gần cô thêm chút nữa, ánh mắt tràn ngập ý cười: “Thật sao? Xem ra là anh lại nói lặp lại mất rồi.”
Đường Trâm hơi ngả người ra sau: “Thực ra... cũng không hẳn là lặp lại hoàn toàn đâu.”
Nhậm Ngôn Kinh phối hợp hỏi thêm: “Vậy hôm đó anh còn nói thêm điều gì nữa không?”
Đường Trâm chẳng cần phải mất công nhớ lại cũng có thể hình dung rõ mồn một những gì đã xảy ra hôm ấy. Bởi từng câu nói bằng tiếng Quảng Đông đều in sâu vào tâm trí cô, thật khó để có thể quên được.
Cô ngập ngừng một lát rồi mới đáp: “Anh đã hỏi liệu chúng mình có thể quay lại với nhau được không.”
Hành động tiến lại gần của Nhậm Ngôn Kinh bỗng khựng lại. Ngay cả Đường Trâm và Ba Thanh cũng đều cảm nhận được sự bàng hoàng, đau xót, ngỡ ngàng cùng muôn vàn cảm xúc hỗn độn khác trong mắt anh. Nhưng những cảm xúc còn lại là gì thì Đường Trâm không tài nào phân định nổi. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, anh đã nghĩ đến điều gì nhỉ?
“Chúng mình... tại sao lại...” Chia tay. Chỉ hai chữ chia tay thôi mà Nhậm Ngôn Kinh đã phải cố gắng tới hai lần vẫn không tài nào thốt ra được một cách dễ dàng.
Đường Trâm bồn chồn đan c.h.ặ.t hai bàn tay vào nhau: “Anh đang cảm thấy buồn lắm phải không?”
Nhậm Ngôn Kinh dứt khoát thừa nhận: “Đúng vậy.”
Dù hiện giờ anh chẳng nhớ được nhiều chuyện, nhưng cứ nghĩ đến việc hai người đã chia xa là lòng anh lại quặn đau. Tại sao lại phải rời xa nhau cơ chứ?
Đường Trâm khẽ hỏi hệ thống: “Ba Thanh này, sau khi tỉnh rượu thì Nhậm Ngôn Kinh có còn nhớ đoạn ký ức này không?”
Ba Thanh đáp lời: “Trâm ơi, chắc là không đâu, mà nếu có nhớ thì cũng chỉ là những mảnh ký ức lộn xộn thôi mà.” Một người khi đã say khướt thì dù không đến mức mất hoàn toàn ý thức, thì mọi chuyện cũng không thể rõ ràng như lúc tỉnh táo được, chắc chắn là sẽ rất mập mờ.
Cậy vào việc Nhậm Ngôn Kinh đang say và có lẽ sẽ quên sạch sau khi tỉnh lại, Đường Trâm ngồi xếp bằng trên giường, dự định sẽ nói chuyện một lần cho rõ ràng với anh. Sự khởi đầu của cô và anh vốn bắt nguồn từ những việc cần làm mà Ba Thanh giao phó. Ngay cả lần gặp mặt đầu tiên cũng là do cô cố tình sắp đặt.
Mọi cuộc gặp gỡ ban đầu đều nằm trong kế hoạch của cô, với tư cách là nữ phụ, cô cần phải làm quen rồi hẹn hò với nam chính để hoàn thành đúng kịch bản... hoàn toàn khác hẳn với cách mà nam nữ chính quen biết nhau. Nam và nữ chính vốn là bạn học từ thời cấp ba rồi lên đại học cũng học chung trường, việc họ đến với nhau là lẽ tự nhiên.
Đường Trâm lên tiếng giải thích: “Lý do bên ngoài là vì em không muốn làm cản trở việc anh ra nước ngoài học tập.”
“Vậy còn lý do thực sự thì sao?”
“Lý do cốt yếu là vì, anh chỉ thuộc về em trong một quãng thời gian ngắn ngủi mà thôi.”
Nhậm Ngôn Kinh hỏi lại: “Sao em lại nói như vậy?”
Đường Trâm đặt hai tay lên đầu gối, chậm rãi nói: “Bởi vì anh quá đỗi xuất sắc, những người học giỏi thì nên ở bên cạnh những người tài giỏi giống như mình mới phải.”
“Nhưng anh không thích những người học giỏi.” Nhậm Ngôn Kinh nhìn cô đắm đuối. “Anh chỉ thích duy nhất mình em thôi.”
Đường Trâm c.ắ.n môi: “Anh có nhớ em là ai đâu mà bảo chỉ thích mỗi em chứ!”
“Bởi vì nhịp đập của trái tim sẽ không bao giờ nói dối anh cả.”
Anh không phải kiểu người dễ dàng bị rung động bởi ai đó, nhưng kể từ khi nhìn thấy cô, mỗi một giây trôi qua trái tim anh đều không ngừng thổn thức.
Đường Trâm dứt khoát tự thú: “Em thực ra là một người rất mưu mô đấy.”
“Lần đầu tiên chúng mình gặp nhau là do em cố tình sắp đặt cả.”