Truyenxk
Truyenxk
khotruyenchu.me - Đọc Truyện Online Hay Nhất 2026 | Kho Truyện Chữ Cập Nhật Liên Tục

Xuyên Thành Cô Bạn Gái Cũ Tâm Cơ Của Nam Chính

Chương 191

Đường Trâm thực sự rất muốn bảo rằng nam chính có thể bớt trẻ con một chút được không, có thể đừng dùng cách này để chặn họng cô nữa không.

Ba Thanh thì lại giữ thái độ trung lập, nó lên tiếng: “Trâm ơi, tao không nghĩ là nam chính trẻ con đâu.” Có lẽ anh chỉ là đang quá sợ hãi mà thôi. Sợ bị bỏ rơi, sợ phải nghe lời chia tay. Cách ứng phó duy nhất mà anh có thể nghĩ ra lúc này chính là cúi xuống hôn cô để ngăn những lời đau lòng thốt ra.

Hôm nay thực sự không phải là thời điểm thích hợp để trò chuyện tâm tình. Tâm trạng Nhậm Ngôn Kinh vốn đã rất tệ, Đường Trâm cũng không nỡ xát thêm muối vào vết thương của anh. Đáng lẽ sau khi Robert giành chiến thắng trong trận quyền anh, cả đội Future phải được trở về nhà trong niềm hân hoan, nhưng giờ đây họ chỉ muốn quay lại phòng thí nghiệm ngay lập tức để thức đêm chế tạo con chip mới, mong sao Robert sớm bình phục các chức năng.

Đường Trâm nhắn tin báo với người mẹ hiện tại là tối nay mình không về nhà, sau đó cô cũng theo Nhậm Ngôn Kinh đến phòng thí nghiệm. Thầy giáo dẫn đoàn cũng không về mà ở lại cùng cả nhóm, không ngừng an ủi và khuyên các bạn sinh viên hãy suy nghĩ thoáng ra một chút.

Chỉ một lát sau, người của đội Fate cũng tìm tới. Mặc dù là đối thủ của nhau nhưng vì cùng một trường, nên trên phương diện tình nghĩa bạn học, họ cũng không thể coi như không có chuyện gì xảy ra. Trong hoàn cảnh này, việc họ đến hỏi han và động viên đội Future là điều hoàn toàn hợp tình hợp lý.

Thế nhưng ngay khi người của đội Fate vừa xuất hiện, tâm trạng của đám người Thẩm Thuyên Lễ lại càng trở nên tồi tệ hơn. Bởi vì nếu lúc đầu không phải vì nôn nóng muốn thắng đội Fate một cách đẹp mắt nhất, thì có lẽ Robert đã không gặp sự cố dẫn đến hỏng hóc nặng như ngày hôm nay. Trương Miễn đưa tay lau mặt, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi và rã rời: “Chào các bạn, cảm ơn các bạn đã quan tâm, nhưng thực sự hôm nay chúng tôi không có tâm trạng để tiếp đón mọi người đâu.”

Nhóm Lê Nhiễm cũng không nán lại lâu. Lê Nhiễm nhìn Nhậm Ngôn Kinh một cái đầy sâu sắc, sau đó cô đứng thẳng lưng như một chú thiên nga trắng rồi dứt khoát quay người rời đi. Cô sẽ khiến Nhậm Ngôn Kinh phải hiểu rõ một điều rằng, việc để lỡ mất cô chính là một tổn thất vô cùng lớn lao đối với anh!

Cả nhóm cứ thế miệt mài trong phòng thí nghiệm cho đến tận rạng sáng. Cuối cùng, Nhậm Ngôn Kinh vì không muốn Đường Trâm phải thức đêm cùng mọi người nên đã chủ động ra lệnh giải tán. Thế nhưng ngay khi anh vừa dứt lời, nhóm Thẩm Thuyên Lễ đã đồng thanh lên tiếng: “Đội trưởng ơi, tối nay bọn em muốn ngủ lại phòng thí nghiệm.”

Họ muốn được ở bên cạnh Robert trong đêm nay. Robert không chỉ đơn thuần là một chú robot vô tri vô giác, mà còn là nơi gửi gắm biết bao giấc mơ của cả đội. Họ đã dồn vào đó rất nhiều thời gian, tâm huyết và cả niềm đam mê cháy bỏng với ngành người máy.

Ngay sau khi Thẩm Thuyên Lễ nói xong, Đường Trâm cũng nhanh ch.óng tiếp lời: “Em cũng muốn ở lại đây.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhậm Ngôn Kinh khẽ gật đầu: “Được rồi, vậy để anh dắt em sang chỗ các cô quản lý ký túc xá để vệ sinh cá nhân nhé.”

Hai người cùng nhau đi ra cửa hàng tiện lợi gần đó để mua đồ dùng cá nhân, sau đó Nhậm Ngôn Kinh mượn chỗ ở của cô quản lý để Đường Trâm tắm rửa. Xong xuôi, cả hai lại chuẩn bị quay trở về phòng thí nghiệm. Họ xách theo một túi lớn đầy đồ ăn, một phần là của hai người, phần còn lại là mua hộ cho nhóm Thẩm Thuyên Lễ vì chắc hẳn giờ này ai nấy đều đã đói bụng rồi.

Lúc này là mười hai giờ rưỡi đêm, khuôn viên trường học vô cùng tĩnh lặng, chỉ có ánh đèn đường tỏa ra những quầng sáng mờ ảo. Đường Trâm không nhịn được mà hỏi hệ thống: “Ba Thanh này, mày bảo nam chính thông minh như vậy, liệu anh ấy có đoán ra được điều gì không?”

Dù không đoán ra hoàn toàn, nhưng chắc chắn anh sẽ cảm nhận được một điều gì đó bất thường. Anh sẽ lờ mờ nhận ra rằng thất bại của Robert thực chất chẳng liên quan gì đến năng lực của cả đội, mà nó bắt nguồn từ chính lựa chọn của anh. Nếu như trước đó anh không chọn ở bên nữ phụ là cô, thì có lẽ màn kịch đau lòng của Robert hôm nay đã không bao giờ diễn ra. Nó sẽ vẫn là niềm tự hào của đội Future, và sau này sẽ còn tiếp tục chinh chiến mang về thêm nhiều vinh quang nữa.

Trong không gian vắng lặng của màn đêm, Đường Trâm chỉ nghe thấy tiếng bước chân của mình và Nhậm Ngôn Kinh gõ nhịp trên mặt đường. Thấy cô đi hơi chậm, Nhậm Ngôn Kinh bèn ngoảnh lại nắm lấy tay cô và hỏi khẽ: “Em thấy sợ sao?”

Vào lúc này, trên con đường vắng vẻ chỉ có duy nhất hai người họ. Nếu Đường Trâm phải đi một mình, chắc chắn cô sẽ thấy hơi run, nhưng vì có Nhậm Ngôn Kinh đang ở ngay bên cạnh nên cô hoàn toàn không thấy sợ chút nào. Cô khẽ lắc đầu thay cho câu trả lời.

Nhậm Ngôn Kinh nắm c.h.ặ.t lấy tay cô, anh cũng chủ động đi chậm lại theo nhịp bước của bạn gái. Bầu trời đêm rực rỡ, gió thổi hiu hiu, hòa cùng ánh đèn đường dịu nhẹ. Đáng lẽ đây phải là một đêm vô cùng lãng mạn và êm đềm. Thế nhưng sự cố con chip của Robert phát nổ vẫn như một tảng đá nặng đè lên trái tim của cả hai người.

Đường Trâm bất ngờ lên tiếng: “A Kinh, giữa Robert và em, rốt cuộc ai mới là người quan trọng hơn?” Lựa chọn của anh, liệu có bao giờ thay đổi hay không? Ba Thanh cũng không còn lải nhải nữa, nó lặng lẽ lắng nghe để chờ đợi câu trả lời từ nam chính. Nhậm Ngôn Kinh dừng bước. Tay trái anh xách túi đồ ăn vừa mua, tay phải vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y Đường Trâm. Mới ngày hôm qua thôi, anh vừa phải đối mặt với cuộc khủng hoảng sự nghiệp lớn nhất kể từ khi dấn thân vào ngành robot. Và giờ đây, anh lại một lần nữa nghe thấy câu hỏi này từ người mình yêu.

Robert quan trọng, hay cô quan trọng hơn? Ba lần trước đó anh đều đưa ra những câu trả lời khác nhau. Và hôm nay, anh lại có một lời giải đáp hoàn toàn mới.