Tâm hồn cô sẽ luôn bầu bạn cùng anh, chỉ có điều con người cô thì có lẽ là không thể. Đường Trâm thầm hỏi hệ thống: “Ba Thanh này, điểm sinh lực của tao có thể tặng cho người khác được không?”
Ba Thanh kinh hãi thốt lên: “Trâm ơi, cô định làm cái gì vậy? Điểm sinh lực là thứ vô cùng quý giá đấy cô có biết không...”
Cô đương nhiên biết nó quý giá đến nhường nào, nếu không cô đã chẳng miệt mài làm nhiệm vụ suốt thời gian qua. Thế nhưng vào giây phút này, cô lại thấy vô cùng biết ơn chính mình vì đã chăm chỉ như vậy. Nếu không nhờ những nỗ lực lúc trước, cô sẽ chẳng có đủ tự tin để nói ra câu này: “Ba Thanh này, tao muốn tặng bác gái 2 điểm sinh lực của tao.”
Hệ thống phản đối kịch liệt: “Trâm ơi, tao không đồng ý đâu. Chỉ là hỏng mặt thôi mà, có ảnh hưởng gì đến tính mạng đâu chứ!”
“Thế nhưng số điểm này vốn dĩ là do tao kiếm được từ Nhậm Ngôn Kinh, giờ tặng lại cho mẹ anh ấy thì có sao đâu nào?”
Ba Thanh vẫn không muốn đồng ý: “Nhưng mà...”
Đường Trâm dùng giọng điệu mềm mỏng: “Không có nhưng nhị gì hết, Ba Thanh ơi, mày sẽ giúp tao mà đúng không? Mày là người bạn mà tao tin tưởng nhất trên đời này đấy.”
Ba Thanh vốn chẳng muốn làm đâu, nhưng nghe ký chủ bảo mình là người bạn đáng tin cậy nhất thì lòng nó bỗng mềm xèo. Cô ấy đã nói đến mức đó rồi thì nó làm sao có thể từ chối được cơ chứ? Hệ thống đành nghiến răng đáp rằng Trâm ơi, tối đa chỉ được một điểm thôi nhé, nhiều hơn nữa là tuyệt đối không được đâu.
Một điểm thì một điểm vậy. “Sau khi tặng một điểm sinh lực thì bác gái sẽ bình phục hoàn toàn và xinh đẹp như xưa đúng không mày?”
Ba Thanh khẳng định là đúng như vậy. Đường Trâm thầm nghĩ, cô đã nhờ Nhậm Ngôn Kinh mà hoàn thành được bao nhiêu nhiệm vụ, anh cũng đã giúp đỡ cô biết bao nhiêu lần, và giờ đây đã đến lúc cô phải đền đáp lại cho anh rồi. Cô cũng muốn một lần được trở thành người hùng vĩ đại trong cuộc đời anh.
Chương 102 : Sự nương tựa tuyệt đối
Sau khi tìm được cách giải quyết chuyện của bác gái, Đường Trâm mới thấy nhẹ lòng hơn hẳn. Bác gái là người rất tốt, đã tặng cô chiếc vòng ngọc lục bảo quý giá và đối xử với cô vô cùng thân thiện. Bác ấy chắc chắn sẽ là một người mẹ chồng tuyệt vời trong tương lai, chỉ tiếc là người con dâu ấy sẽ không phải là cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vừa mới thả lỏng tinh thần, Đường Trâm mới nhận ra Nhậm Ngôn Kinh đang ôm mình rất c.h.ặ.t. Đó là một cái ôm mang theo sự nương tựa tuyệt đối. Cô khẽ hỏi Ba Thanh khi nào thì có thể chuyển tặng một điểm sinh lực kia.
Hệ thống dặn cô đừng nôn nóng, nó còn phải gửi yêu cầu lên cấp trên, giải trình rõ mục đích sử dụng điểm sinh lực, sau khi được phê duyệt thì khoảng một ngày sau mới có hiệu lực. Đường Trâm dành cho Ba Thanh một nụ cười thật ngọt ngào rồi cảm ơn người bạn tốt nhất của mình. Hệ thống cười hì hì bảo không có gì đâu, chuyện nhỏ ấy mà.
Khi biết chắc chắn bác gái sẽ không bị hỏng mặt mà vẫn giữ được vẻ thanh cao quý phái, tâm trạng Đường Trâm đã nhẹ nhõm đi rất nhiều. Chỉ cần những người xung quanh không vì cô mà gặp họa, cô thầm nghĩ dù sau này cô và Nhậm Ngôn Kinh vĩnh viễn không gặp lại nhau nữa cũng chẳng sao cả. Cô chỉ mong anh luôn được bình an, học hành thành đạt, sự nghiệp rạng rỡ, cha mẹ khỏe mạnh sống lâu để mọi người phải trầm trồ ghen tị. Nam chính thì phải luôn kiêu hãnh và ưu tú như vậy mới đúng.
Đường Trâm nói thật khẽ rằng A Kinh ơi, anh và bác trai bác gái nhất định sẽ đều được bình an vô sự thôi. Cô nói quá nhỏ nên Nhậm Ngôn Kinh chẳng nghe rõ được gì, nhưng anh lại không muốn bỏ sót bất kỳ lời nào từ cô. Anh gặng hỏi lại xem bé cưng vừa nói gì, nhưng Đường Trâm chỉ mỉm cười bảo không có gì đâu, anh đừng để tâm.
Nhậm Ngôn Kinh thì lại rất để tâm, anh cứ trêu chọc bắt cô phải nói lại cho chồng nghe một lần nữa mới chịu. May mắn là Nhậm Yên Nhi và Nhậm Yến Lý đã quay lại với đồ ăn trên tay, giải cứu Đường Trâm khỏi sự đeo bám của anh. Cô vội vàng chạy lại phía Nhậm Yên Nhi. Nhậm Yên Nhi liếc nhìn em họ một cái rồi dặn đừng có mà bắt nạt Đường Trâm nhé.
Nhậm Ngôn Kinh tiến lại nắm lấy tay bạn gái rồi thanh minh rằng anh đâu có bắt nạt cô. Nhậm Yên Nhi nói vậy thôi chứ trong lòng cô thấy biết ơn Đường Trâm lắm, vì có cô ở bên nên Nhậm Ngôn Kinh mới có được chỗ dựa về tinh thần. Ai cũng biết Nhậm Ngôn Kinh vốn rất yêu thương cha mẹ, việc mẹ anh bất ngờ gặp nạn và bị thương ở mặt chắc chắn đã khiến anh vô cùng đau xót.
Lúc này đồng hồ đã điểm sáu giờ sáng, người nhà họ Nhậm kéo đến ngày một đông, ngay cả họ hàng bên ngoại cũng đã có mặt. Mọi người cùng nhau bàn bạc chuyện chuyển viện và tìm kiếm những chuyên gia thẩm mỹ hàng đầu trong và ngoài nước. Ông Nhậm Bặc Sơn bèn giục nhóm Nhậm Ngôn Kinh về khách sạn nghỉ ngơi để giữ sức, vì quãng thời gian sắp tới sẽ còn rất nhiều việc phải lo toan.
Về đến khách sạn, cả Đường Trâm và Nhậm Ngôn Kinh đều đã thấm mệt nên vừa ngả lưng là chìm vào giấc ngủ ngay lập tức. Trong giấc mơ, Đường Trâm lại một lần nữa quay ngược thời gian.
Lần này cô thấy mình đang ngồi trong một phòng trà thoang thoảng hương thơm, bên cạnh là mẹ Đường, còn phía đối diện là Chu Tự Tư. Anh vẫn diện bộ vest kẻ sọc lịch lãm, toát lên khí chất của một doanh nhân thành đạt, vừa sang trọng, lạnh lùng lại vừa vô cùng chín chắn. Anh thong thả pha cho hai mẹ con hai tách trà Bích Loa Xuân thượng hạng rồi mời họ dùng trà.
Mẹ Đường tỏ vẻ vô cùng vinh hạnh và cảm ơn sếp Chu rối rít. Đường Trâm chẳng rõ chuyện gì đang diễn ra, cô cúi xuống nhìn thì thấy mình vẫn đang khoác trên người bộ đồng phục của trường Trung học trực thuộc Đại học B. Lúc này cô chỉ muốn nhanh ch.óng đi tìm Nhậm Ngôn Kinh để nói vài lời, vì cô biết đây sẽ là lần cuối cùng họ gặp nhau trong giấc mơ này.
Cô xin phép vắng mặt rồi đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi, mẹ Đường còn chưa kịp phản ứng thì cô đã chạy biến ra khỏi phòng trà. Mẹ Đường định gọi với theo nhưng không kịp, bà đành lúng túng cười với Chu Tự Tư bảo rằng con bé này thật là thiếu chừng mực quá. Chu Tự Tư thản nhiên gật đầu, bảo không sao đâu, buổi gặp mặt hôm nay chỉ đơn giản là để mọi người tìm hiểu nhau một chút thôi mà.
Tìm hiểu sao? Tại sao một người như Chu Tự Tư lại muốn tìm hiểu một người thuộc hàng con cháu như bà chứ? Điều này thực sự khiến mẹ Đường thấy khó hiểu. Anh gọi hai mẹ con đến đây rốt cuộc là vì mục đích gì? Thế nhưng chỉ một lát sau, bà đã nghe thấy những lời nói tuyệt vời nhất trong đời mình. Chu Tự Tư khẽ mỉm cười rồi nói rằng biết đâu một ngày nào đó họ sẽ trở thành người một nhà.
Ba Thanh kinh hãi thốt lên: “Trâm ơi, cô định làm cái gì vậy? Điểm sinh lực là thứ vô cùng quý giá đấy cô có biết không...”
Cô đương nhiên biết nó quý giá đến nhường nào, nếu không cô đã chẳng miệt mài làm nhiệm vụ suốt thời gian qua. Thế nhưng vào giây phút này, cô lại thấy vô cùng biết ơn chính mình vì đã chăm chỉ như vậy. Nếu không nhờ những nỗ lực lúc trước, cô sẽ chẳng có đủ tự tin để nói ra câu này: “Ba Thanh này, tao muốn tặng bác gái 2 điểm sinh lực của tao.”
Hệ thống phản đối kịch liệt: “Trâm ơi, tao không đồng ý đâu. Chỉ là hỏng mặt thôi mà, có ảnh hưởng gì đến tính mạng đâu chứ!”
“Thế nhưng số điểm này vốn dĩ là do tao kiếm được từ Nhậm Ngôn Kinh, giờ tặng lại cho mẹ anh ấy thì có sao đâu nào?”
Ba Thanh vẫn không muốn đồng ý: “Nhưng mà...”
Đường Trâm dùng giọng điệu mềm mỏng: “Không có nhưng nhị gì hết, Ba Thanh ơi, mày sẽ giúp tao mà đúng không? Mày là người bạn mà tao tin tưởng nhất trên đời này đấy.”
Ba Thanh vốn chẳng muốn làm đâu, nhưng nghe ký chủ bảo mình là người bạn đáng tin cậy nhất thì lòng nó bỗng mềm xèo. Cô ấy đã nói đến mức đó rồi thì nó làm sao có thể từ chối được cơ chứ? Hệ thống đành nghiến răng đáp rằng Trâm ơi, tối đa chỉ được một điểm thôi nhé, nhiều hơn nữa là tuyệt đối không được đâu.
Một điểm thì một điểm vậy. “Sau khi tặng một điểm sinh lực thì bác gái sẽ bình phục hoàn toàn và xinh đẹp như xưa đúng không mày?”
Ba Thanh khẳng định là đúng như vậy. Đường Trâm thầm nghĩ, cô đã nhờ Nhậm Ngôn Kinh mà hoàn thành được bao nhiêu nhiệm vụ, anh cũng đã giúp đỡ cô biết bao nhiêu lần, và giờ đây đã đến lúc cô phải đền đáp lại cho anh rồi. Cô cũng muốn một lần được trở thành người hùng vĩ đại trong cuộc đời anh.
Chương 102 : Sự nương tựa tuyệt đối
Sau khi tìm được cách giải quyết chuyện của bác gái, Đường Trâm mới thấy nhẹ lòng hơn hẳn. Bác gái là người rất tốt, đã tặng cô chiếc vòng ngọc lục bảo quý giá và đối xử với cô vô cùng thân thiện. Bác ấy chắc chắn sẽ là một người mẹ chồng tuyệt vời trong tương lai, chỉ tiếc là người con dâu ấy sẽ không phải là cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vừa mới thả lỏng tinh thần, Đường Trâm mới nhận ra Nhậm Ngôn Kinh đang ôm mình rất c.h.ặ.t. Đó là một cái ôm mang theo sự nương tựa tuyệt đối. Cô khẽ hỏi Ba Thanh khi nào thì có thể chuyển tặng một điểm sinh lực kia.
Hệ thống dặn cô đừng nôn nóng, nó còn phải gửi yêu cầu lên cấp trên, giải trình rõ mục đích sử dụng điểm sinh lực, sau khi được phê duyệt thì khoảng một ngày sau mới có hiệu lực. Đường Trâm dành cho Ba Thanh một nụ cười thật ngọt ngào rồi cảm ơn người bạn tốt nhất của mình. Hệ thống cười hì hì bảo không có gì đâu, chuyện nhỏ ấy mà.
Khi biết chắc chắn bác gái sẽ không bị hỏng mặt mà vẫn giữ được vẻ thanh cao quý phái, tâm trạng Đường Trâm đã nhẹ nhõm đi rất nhiều. Chỉ cần những người xung quanh không vì cô mà gặp họa, cô thầm nghĩ dù sau này cô và Nhậm Ngôn Kinh vĩnh viễn không gặp lại nhau nữa cũng chẳng sao cả. Cô chỉ mong anh luôn được bình an, học hành thành đạt, sự nghiệp rạng rỡ, cha mẹ khỏe mạnh sống lâu để mọi người phải trầm trồ ghen tị. Nam chính thì phải luôn kiêu hãnh và ưu tú như vậy mới đúng.
Đường Trâm nói thật khẽ rằng A Kinh ơi, anh và bác trai bác gái nhất định sẽ đều được bình an vô sự thôi. Cô nói quá nhỏ nên Nhậm Ngôn Kinh chẳng nghe rõ được gì, nhưng anh lại không muốn bỏ sót bất kỳ lời nào từ cô. Anh gặng hỏi lại xem bé cưng vừa nói gì, nhưng Đường Trâm chỉ mỉm cười bảo không có gì đâu, anh đừng để tâm.
Nhậm Ngôn Kinh thì lại rất để tâm, anh cứ trêu chọc bắt cô phải nói lại cho chồng nghe một lần nữa mới chịu. May mắn là Nhậm Yên Nhi và Nhậm Yến Lý đã quay lại với đồ ăn trên tay, giải cứu Đường Trâm khỏi sự đeo bám của anh. Cô vội vàng chạy lại phía Nhậm Yên Nhi. Nhậm Yên Nhi liếc nhìn em họ một cái rồi dặn đừng có mà bắt nạt Đường Trâm nhé.
Nhậm Ngôn Kinh tiến lại nắm lấy tay bạn gái rồi thanh minh rằng anh đâu có bắt nạt cô. Nhậm Yên Nhi nói vậy thôi chứ trong lòng cô thấy biết ơn Đường Trâm lắm, vì có cô ở bên nên Nhậm Ngôn Kinh mới có được chỗ dựa về tinh thần. Ai cũng biết Nhậm Ngôn Kinh vốn rất yêu thương cha mẹ, việc mẹ anh bất ngờ gặp nạn và bị thương ở mặt chắc chắn đã khiến anh vô cùng đau xót.
Lúc này đồng hồ đã điểm sáu giờ sáng, người nhà họ Nhậm kéo đến ngày một đông, ngay cả họ hàng bên ngoại cũng đã có mặt. Mọi người cùng nhau bàn bạc chuyện chuyển viện và tìm kiếm những chuyên gia thẩm mỹ hàng đầu trong và ngoài nước. Ông Nhậm Bặc Sơn bèn giục nhóm Nhậm Ngôn Kinh về khách sạn nghỉ ngơi để giữ sức, vì quãng thời gian sắp tới sẽ còn rất nhiều việc phải lo toan.
Về đến khách sạn, cả Đường Trâm và Nhậm Ngôn Kinh đều đã thấm mệt nên vừa ngả lưng là chìm vào giấc ngủ ngay lập tức. Trong giấc mơ, Đường Trâm lại một lần nữa quay ngược thời gian.
Lần này cô thấy mình đang ngồi trong một phòng trà thoang thoảng hương thơm, bên cạnh là mẹ Đường, còn phía đối diện là Chu Tự Tư. Anh vẫn diện bộ vest kẻ sọc lịch lãm, toát lên khí chất của một doanh nhân thành đạt, vừa sang trọng, lạnh lùng lại vừa vô cùng chín chắn. Anh thong thả pha cho hai mẹ con hai tách trà Bích Loa Xuân thượng hạng rồi mời họ dùng trà.
Mẹ Đường tỏ vẻ vô cùng vinh hạnh và cảm ơn sếp Chu rối rít. Đường Trâm chẳng rõ chuyện gì đang diễn ra, cô cúi xuống nhìn thì thấy mình vẫn đang khoác trên người bộ đồng phục của trường Trung học trực thuộc Đại học B. Lúc này cô chỉ muốn nhanh ch.óng đi tìm Nhậm Ngôn Kinh để nói vài lời, vì cô biết đây sẽ là lần cuối cùng họ gặp nhau trong giấc mơ này.
Cô xin phép vắng mặt rồi đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi, mẹ Đường còn chưa kịp phản ứng thì cô đã chạy biến ra khỏi phòng trà. Mẹ Đường định gọi với theo nhưng không kịp, bà đành lúng túng cười với Chu Tự Tư bảo rằng con bé này thật là thiếu chừng mực quá. Chu Tự Tư thản nhiên gật đầu, bảo không sao đâu, buổi gặp mặt hôm nay chỉ đơn giản là để mọi người tìm hiểu nhau một chút thôi mà.
Tìm hiểu sao? Tại sao một người như Chu Tự Tư lại muốn tìm hiểu một người thuộc hàng con cháu như bà chứ? Điều này thực sự khiến mẹ Đường thấy khó hiểu. Anh gọi hai mẹ con đến đây rốt cuộc là vì mục đích gì? Thế nhưng chỉ một lát sau, bà đã nghe thấy những lời nói tuyệt vời nhất trong đời mình. Chu Tự Tư khẽ mỉm cười rồi nói rằng biết đâu một ngày nào đó họ sẽ trở thành người một nhà.