Nhậm Ngôn Kinh đáp lại: “Tùy em thôi.” Em muốn dỗ dành anh bằng cách nào cũng đều được hết.

Đường Trâm vốn dĩ chẳng có chút kinh nghiệm nào trong việc này, cô trăn trở: “Vậy để em suy nghĩ một lát đã nhé.”

“Được rồi.”

Nhận thấy tâm trạng của đội trưởng đã bắt đầu khởi sắc hơn, Thẩm Thuyên Lễ và Trương Miễn bàn bạc với nhau, rồi dứt khoát đặt luôn vé máy bay cho Phương Phụng vào ngày mai, mời cậu ta cùng qua đây để khuây khỏa nỗi buồn. Càng thất tình thì lại càng phải ra ngoài chơi bời cho thoải mái chứ. Có vui chơi hết mình thì mới mong quên đi được nỗi đau chia tay, không phải sao? Với tư cách là anh em xương m.á.u, họ cũng chỉ có thể giúp cậu ta đến mức này thôi!

Giữa những ngày đông giá rét, vùng biển ở thành phố H lại vô cùng ấm áp như đang giữa mùa xuân. Vừa mới đặt chân đến thành phố H, việc đầu tiên chắc chắn phải làm chính là đi dạo một vòng quanh các cửa hàng miễn thuế. Nhìn những món hàng hóa đa dạng và phong phú được bày biện trên kệ, ai nấy đều thấy hào hứng vô cùng.

Thẩm Thuyên Lễ dứt khoát gọi video cho Phương Phụng, hỏi xem cậu ta có muốn mua hộ món đồ gì không.

“Mua ít quà tặng cho bạn gái cậu đi này.”

Giọng nói của Phương Phụng đầy vẻ mệt mỏi: “Giờ đã thành người yêu cũ rồi còn đâu...”

Thẩm Thuyên Lễ thản nhiên đáp: “Mới chia tay có một ngày thì tính là người yêu cũ cái nỗi gì, mau lên, mua cho cô ấy món quà để còn tìm cách hàn gắn lại tình cảm chứ.”

Nhậm Ngôn Kinh nghe thấy vậy liền dắt Đường Trâm đi ra chỗ khác. Chẳng biết có phải là do ảo giác của cô hay không, nhưng cô cảm thấy Nhậm Ngôn Kinh dường như đang cố tình né tránh những từ ngữ như “chia tay” hay “thất tình”... Nghe thấy thắc mắc của Đường Trâm, Ba Thanh liền khẳng định chắc nịch: “Chắc chắn là ảo giác rồi Trâm ơi, mấy từ đó thì có gì mà phải né tránh chứ, có phải từ ngữ nhạy cảm gì đâu mà sợ.”

Cũng đúng thôi. Trong lúc Đường Trâm còn mải tán gẫu với Ba Thanh, Nhậm Ngôn Kinh đã chọn cho cô thêm một sợi dây chuyền đeo tay nữa. Lần này Đường Trâm nhất quyết không chịu nhận. Thế nhưng nhân viên bán hàng vì muốn chốt đơn nên cứ không ngừng tuôn ra những lời khen ngợi bùi tai, cộng thêm việc sợi dây chuyền này thực sự rất hợp với Đường Trâm, nên Nhậm Ngôn Kinh đã dứt khoát quét mã thanh toán luôn.

Đường Trâm lần này vẫn không kịp nhìn thấy số tiền trên hóa đơn, cô bèn hỏi Ba Thanh xem nam chính vừa chi ra bao nhiêu. Ba Thanh liền đọc lên một con số. Đường Trâm sững sờ: “Gì mà... đắt kinh khủng vậy?”

Cô vẫn còn nhớ món quà đầu tiên mình nhận được từ anh là một sợi dây chuyền trị giá vài nghìn tệ. Thế nhưng hiện giờ, cái giá của sợi dây này đã gấp biết bao nhiêu lần món đồ khi xưa rồi. Đường Trâm vội vàng kéo tay Nhậm Ngôn Kinh dắt anh ra một góc vắng người.

Cô dùng giọng điệu vô cùng chân thành để nói: “Nhậm Ngôn Kinh ơi, món đồ này quá quý giá, em thực sự không thể nhận được đâu.”

Nhậm Ngôn Kinh nhẹ nhàng nâng cổ tay cô lên, đeo sợi dây chuyền mới vào chiếc cổ tay còn đang để trống của bạn gái: “Nó còn chẳng quý giá bằng một phần nghìn của em đâu.”

Đường Trâm ngẩn ngơ nhìn anh: “Cái... cái gì cơ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vừa lúc Nhậm Ngôn Kinh cài xong khóa của sợi dây chuyền, anh khẽ vuốt ve mu bàn tay cô rồi thì thầm: “Anh bảo là, em còn quý giá hơn món đồ này rất nhiều.”

Câu nói ấy khiến trái tim Đường Trâm bỗng chốc trở nên hỗn loạn vô cùng. Cô vội vàng hỏi hệ thống: “Ba Thanh ơi, nhiệm vụ vẫn đang tiến triển thuận lợi đấy chứ?”

Hệ thống 111 khẳng định: “Tất nhiên rồi Trâm ơi.”

“Nhưng mà Nhậm Ngôn Kinh lại nói...”

Thực lòng thì Ba Thanh cũng đang thấy rối như tơ vò, nhưng nó tuyệt đối không thể để lộ ra ngoài được: “Trâm ơi, chỉ là một sợi dây chuyền thôi mà, tuy cô thấy đắt nhưng với nam chính thì nó chẳng thấm tháp vào đâu đâu.”

“Một món đồ nhỏ bé như vậy, nam chính xử lý trong vòng một nốt nhạc! Cô là một con người bằng xương bằng thịt, đương nhiên phải quý giá hơn sợi dây chuyền vô tri vô giác kia rồi! Chuyện đó thì có gì phải thắc mắc chứ? Hoàn toàn hợp lý luôn!”

“Đợi sau này cô trở thành họa sĩ nổi tiếng, lúc đó giá trị con người cô tăng vọt lên, Nhậm Ngôn Kinh muốn tặng cô những món đồ như thế này có khi còn chẳng đủ tư cách ấy chứ!”

Những lời tâng bốc của Ba Thanh khiến Đường Trâm thấy thẹn thùng vô cùng. Bị Ba Thanh nói cho một hồi như vậy, cô cũng không còn đòi anh mang đi trả lại nữa. Chỉ có điều cô tự nhủ mình cần phải suy nghĩ thật kỹ xem nên tặng lại anh món quà gì cho tương xứng mới được.

Khi hai người quay lại tụ họp với nhóm của Thẩm Thuyên Lễ, cậu ta đã tắt cuộc gọi video với Phương Phụng từ lúc nào rồi. Lúc này cậu ta thậm chí còn không dám nhìn thẳng vào đội trưởng, chỉ sợ bản thân mình vô tình đoán trúng một điều gì đó kinh khủng lắm. Nếu không thì làm sao giải thích nổi thái độ kỳ quặc của đội trưởng được chứ? Cả đoàn đều đinh ninh rằng ngày mai Phương Phụng mới có thể sang đây, nhưng không ngờ ngay trong đêm đó cậu ta đã có mặt. Thực tế là ngay sau khi từ chối đi cùng mọi người, cậu ta đã cảm thấy hối hận ngay lập tức. Cậu ta không muốn một mình ở lại thành phố J vào lúc này. Cứ mỗi khi rảnh rỗi là cậu ta lại không kìm được nỗi buồn. Những hình ảnh về quãng thời gian hạnh phúc bên bạn gái cứ hiện về mồn một trong tâm trí.

Thay vì cứ ngồi đó mà u sầu, chi bằng cùng hội bạn ra biển chơi một chuyến, biết đâu khi được hít thở không khí biển trong lành tâm trạng cậu ta sẽ khá hơn đôi chút chăng? Cậu ta đến nơi vào khoảng hơn tám giờ tối, lúc đó nhóm Nhậm Ngôn Kinh vẫn còn đang mải mê ăn đồ nướng bên bờ biển. Vừa thấy cậu ta xuất hiện, cả nhóm liền rối rít rủ rê vào uống rượu và ăn uống cùng.

Phương Phụng cũng rất sảng khoái, vừa ngồi xuống đã tu liền một mạch hết sạch ly bia lớn. Nhóm Trương Miễn lần lượt tiến lại dành cho cậu ta những cái ôm an ủi đầy ấm áp. Nhậm Ngôn Kinh cũng bước tới vỗ vai người bạn của mình. Thẩm Thuyên Lễ sán lại gần hỏi nhỏ: “Thế cậu đã tìm cách hàn gắn lại chưa?”

Phương Phụng đưa tay lau mặt: “Tất nhiên là có rồi chứ.”

“Thế kết quả thế nào?”

“Chẳng đi đến đâu cả.”